michaelpdo.com

Cuối Tầng Địa Ngục

"How can you be a bystander? We suffered not just from what inflicted on us by the perpetrators

but also by the indifference of our friends" Elie Wiesel (Nobel Peace Prize laureate)

 

 
 
 

Trang Chính

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

 

WHO KILLED MY FATHER?

How Was Captain Quach Duoc Thanh  Murdered

In Communist Concentration Camp

 

 

We name heroes those who are capable to survive years being imprisoned, tortured, and starved in the hand of the enemies. It is not rare when people are brave enough to stand upright and speak the truth even if it probably leads to their death. Those are our superheroes whose names we would never forget.

Right after the Vietnam War ended in April 1975, dozens of high ranking officers chose the death rather than to surrender to the enemies in defending their moral integrity. Generals Le Van Hung, Le Nguyen Vy, Nguyen Khoa Nam, Pham Van Phu, Tran Van Hai, Ho Ngoc Can, to name a few. In the so-called re-education camps throughout the country, we have learned numerous cases that our fellow detainees stood up against the Communist cadres for the righteousness without fear of being killed. As a result, many were isolated in the darkness and murdered mercilessly.

The death of Captain Quach Duoc Thanh is one of such cases.

In 1966, the Republic of Vietnam Armed Forces’ Polwar College recruited cadets for its first class who after 30 months would be commissioned as political officers at army company level. The young Quach Duoc Thanh quitted his teaching job at his hometown Rach Gia to begin new military career at the Polwar College. Of 168 officer candidates, Thanh was one of the oldest. He was given the nick name “Quach Gia” (The old Thanh). Thanh had a broad knowledge on every subject. His warm voice was so convincing made him the Master of Ceremony of all events during the years in college. He won the Dalat city championship in table tennis (dual with Cadet Nguyen Manh Vy.) He was very good in Chinese chess, pool table, and acting in comedy.

After graduation, 2nd Lieutenant Thanh was assigned to the Political Education Department of the college where his background and skills would later earn him the full admiration of the cadets of the following classes.

Thanh was arrested at home by two armed Viet Cong months after the fall of South Vietnam. He was sent to Chi Lang camp in the former 4th military tactical region. On the eve of the invasion threat of the Khmer Rouge, the prisoners were moved to a new camp Vuon Dao,. The camp was built close to the road that leads to Moc Hoa, Cai Lay District. There were about 3000 South Vietnamese soldiers ranking from CWO’s to Colonels. Among them the most steadfast were Colonel Nguyen Duc Xich (Gia Dinh Province Chief under the late President Ngo Dinh Diem), the venerable Hoang Dinh Khang of Catholic church, and Captain Quach Duoc Thanh. Despite of starvation, torture, they always showed the courage and steadfastness in the face of the enemy. To the camp authorities, they became the obstacle to be annihilated.

In October 1979, Ba Minh, the camp Communist party political commissar, accused Colonel Nguyen Duc Xich of being agent left behind by the American CIA and locked him in an old US army container. One day, as the guards escorted Colonel Xich to go out the barbed wire perimeter, they shot him from the back and told the prisoners that Xich was attempting to escape. Thanh could not avoid the same destiny. They put him in the container in 15 days without food and drink. At about 9 o’clock one night in December 1979, a VC captain unlocked the container and found Thanh was still alive. He then beat and suffocated Thanh to death. The event occurred not far from the barracks where prisoners were sleeping. Many years have passed, but Vuon Dao camp ex-detainees still recall the story with horror.  Thanh died at age 37, survived by his wife and four children.

Ms. Quach Giao Chau, Thanh’s eldest child was 8 when visited her father the last time just months before the murder.  She had unsuccessfully searched for more information on her father for 25 years until recently found my website and hoped that I could help her to collect such info.

Thanks to my classmates and other ex-detainees from camp Chi Lang, I could provide Giao Chau with enough details on how her father had lived and died. I also have her permission to make the letters public for the next generation to learn how their fathers have endured the ordeal in the Communist prisons.

 

Michael Do

October, 2005

 

 

 

AI GIẾT CHA TÔI?

 

Thương tiếc một anh hùng:

cố Đại Úy Quách Dược Thanh

 

Chịu đựng được bao đày ải trong tù đă là hay. Nhưng ngẩng đầu đứng thẳng trước đe dọa của gông cùm, họng súng th́ thật xứng là anh hùng. Đất nước chúng ta đă sản sinh và quân đội đă đào tạo không ít những anh hùng. Đó là hàng trăm ngàn thanh niên đă lên đường t́nh nguyện ṭng quân chiến đấu ngăn quân thù Cộng Sản xâm lược miền Nam. Đó là hàng vạn những chiến binh quyết chiến đấu bảo vệ từng tấc đất quê hương mà chiến trường Trị Thiên, Cổ thành Quảng Trị, Kontum, B́nh Long vẫn c̣n lưu dấu tích. Đó là những Lê Văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai, Nguyễn Khoa Nam, Hồ Ngọc Cẩn và nhiều nữa, đă chọn cái chết phút cuối cuộc chiến để bảo toàn khí tiết.  Và c̣n nhiều, rất nhiều gương bất khuất đấu tranh trong trại tù để bảo vệ chính nghĩa và lư tưởng của ḿnh. Nhiều người đă bị Cộng Sản sát hại một cách hèn hạ trong xà lim, bắn chết tại hàng rào trại hay bên ven rừng chỉ v́ không thể làm cho họ khuất phục. Những con đại bàng dù găy cánh sa cơ, vẫn không để lẫn ḿnh trong đám gà vịt.

 

Quách Dược Thanh là một trong những tấm gương bất khuất đó.

 

Năm 1966, khi trường Đại học Chiến Tranh Chính Trị tuyển mộ sinh viên cho khoá đầu tiên, Quách Dược Thanh bỏ nghề giáo của ḿnh, từ giă Rạch Giá, miền đồng bằng sông Cửu để thi và trúng tuyển vào trường. Là một trong những sinh viên sĩ quan lớn tuổi nhất trong khoá, Quách Dược Thanh được anh em mến trọng và đặt cho biệt danh là Quách Già. Thanh có một kiến thức sâu rộng về nhiều lănh vực, có tài ăn nói, hùng biện, có sức thuyết phục cao. Đặc biệt giọng nói rất trầm và mạnh. V́ thế anh được chọn làm xướng ngôn viên trong các buổi lễ của trường. Đêm gắn alpha hay đêm truy điệu của lễ măn khoá, Thanh là người đă đọc bản văn tế truy điệu. Đêm Đà Lạt lạnh lẽo, không gian uy nghi trầm lắng, tiếng anh vọng lên giữa những ánh đuốc chập chùng làm ai nấy “rợn người” và cảm động tột độ v́ như cảm thấy anh hồn của bao chiến sĩ được gọi về, đang lẩn quẩn đâu đây để chứng kiến lời thề của mấy trăm người tân sĩ quan mà mai đây sẽ tiếp tục đem xương máu tô thắm màu cờ. Ngoài ra Thanh có rất nhiều tài năng: Anh là một đấu thủ bóng bàn xuất sắc. Anh cùng với Nguyễn Mạnh Vỹ đă đoạt chức vô địch bóng bàn đôi nam do thị xă Đà Lạt tổ chức. Anh c̣n là một tay billard lăo luyện, không ai qua mặt nổi. Về văn nghệ, Thanh rất có tài đóng kịch nhất là hài kịch.

Thanh đă được giữ lại trường làm việc tại Quân huấn vụ để dạy dỗ các khóa đàn em. Với kinh nghiệm những năm đi dạy trước khi nhập ngũ, anh đă trở thành một trong những giảng viên xuất sắc của trường.

Sau khi mất miền Nam, anh không đi tŕnh diện nên bị Cộng Sản vũ trang đến nhà bắt đưa vào trại cải tạo Chi Lăng thuộc vùng 4 chiến thuật. Trại nằm bên đường đi vào Mộc Hoá, Cai Lậy, sau khi qua cầu Phước Mỹ Tây. Nơi đây, giam giữ gần 3000 cựu quân nhân từ cấp chuẩn úy cho đến cấp Đại tá. Theo anh Nguyễn Văn Tiến (Pháo binh Sư đoàn 7 BB), là người ở chung trại tù trong thời gian đó, th́ trong trại, c̣n có cựu Đại tá Nguyễn Đức Xích (Tỉnh trưởng Gia Định thời cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm), và linh mục Hoàng Đ́nh Khang, cùng với Quách Dược Thanh là những người bất khuất nhất. Trong hoàn cảnh cực kỳ đói khát, đày đoạ, các anh đă luôn chứng tỏ tinh thần bất khuất truớc những kẻ thù thấp kém. V́ thế, các anh luôn bị theo dơi, đe dọa. Bọn cai tù xem các anh là những cái gai cần loại trừ và t́m dịp để hành động.

Trong những cuộc sinh hoạt học tập về đề tài chính trị, họ luôn dùng lư luận bẻ găy mọi luận điệu tuyên truyền dối trá của bọn quản giáo. Trước mặt hàng trăm người tù cải tạo, đó là một điều xấu hổ, nhục nhă cho bọn cai tù dù chúng có toàn quyền sinh sát. Vào khoảng tháng 10 năm 1979, tên Ba Minh, cán bộ giáo dục Liên trại 2 (được di chuyển về Vườn Đào khi có sự đe doạ của quân Khmer Đỏ) ngầm ra lệnh cho Thanh bỏ tài liệu vào tư trang của cựu Đại tá Xích để hăm hại ông. Quách Dược Thanh từ chối. Ngay sau khi Đại tá Xích bị giam conex và bị đưa ra hàng rào trại bắn chết hai tháng sau đó với tội danh là mưu trốn trại. Thanh biết sẽ đến lượt ḿnh nên tương kế tựu kế, anh viết một thư tuyệt mệnh đề tên Ba Minh là người nhận, trong đó Thanh ngỏ ư nhờ Ba Minh săn sóc giùm gia đ́nh. Khi bọn lính đến bắt Thanh biệt giam sau đó đưa vào trong conex, chúng lục soát tư trang và đem tŕnh lá thư cho tên chính ủy liên trại là Trần Thâu[1]. Ba Minh liền bị hạ tầng và thuyên chuyễn đi nơi khác. Trần Thâu tập họp toàn trại, tuyên bồ rằng Quách Dược Thanh là phần tử cực kỳ phản động, nguy hiểm, đă âm mưu chia rẽ nội bộ của chúng. Sau mười lăm ngày nhốt trong conex không cho ăn uống, một buổi tối giữa tháng 12, 1979, khoảng 9 giờ, tên tham mưu trưởng liên trại (cấp đại úy VC, quê ở Vĩnh B́nh)) mở cửa conex dùng tay xiết cổ Thanh cho đến chết. Sự việc này diễn ra không xa nhà giam giữ các anh em tù cảỉ tạo. Theo một nhân chúng, anh Hoàng Trang (viết trên báo Văn Nghệ Tiền Phong số 354, trang 44), những ngày cuối cùng của đời anh, Quách Dược Thanh đă đấm cửa Conex kêu gào xin nước uống v́ quá khát. Nhưng chẳng có ai dám cho, v́ conex th́ khoá kín và để cạnh vọng lính gác và nhà của bọn lính Vệ binh Cộng Sản. Anh Hoàng Trang cho biết là đêm chúng giết anh, tất cả tù nhân đều nghe tiếng vẫy vùng của anh, nhưng ai cũng tưởng là anh v́ quá khát mà lăn lóc la hét thôi. Xác anh sau đó bị vùi nông bên ven đường. Bọn Cộng Sản tàn nhẫn đến độ san bằng đất, không cho đắp lên một nấm mộ[2]. Lúc đó anh vừa 37 tuổi, cách đây hai mươi mốt năm, để lại vợ và bốn con, mà hai cháu lớn nhất sanh đôi lúc đó mới 8 tuổi.

V́ gia đ́nh cố dấu chuyện đau thương về cái chết tàn khốc của anh, nên hai mươi lăm năm sau, các con của anh - nay đă trưởng thành, có gia đ́nh - mới bắt đầu t́m kiếm, góp nhặt những chi tiết về anh để được biết rơ hơn về người cha anh hùng và bạc phước của ḿnh. Không nên trách các cháu trễ tràng v́ trên đất Mỹ rộng lớn này, khó ḷng cho các cháu toại nguyện nhanh chóng điều mong ước của ḿnh.

Cháu Quách Giao Châu, qua trang web của tôi (là một bạn đồng khoá của cha cháu) (www.michaelpdo.com) đă gửi 
email thăm ḍ và thổ lộ tâm t́nh của một người con gái mất cha trong một hoàn cảnh cực kỳ đau thương. Cháu đă cho 
phép tôi chọn và chuyển dịch cũng như nhuận sắc 3 lá thư của cháu để gửi gắm đến các cha chú và bạn bè thế hệ hai 
như một chứng tích về tội ác của Cộng sản Việt Nam đối với các thế hệ sau, như lời cháu đă viết  trong thư :
It is not the loss of lives through fighting, but the true casualty is far more reaching.  The war didn't stop with 
the loss of South Vietnam.  It didn't stop with the loss of my father. The loss extends to me, my siblings, my 
father's family, my cousins, my children, my children's children.  The loss is immeasurable. That is the true cost 
of war.” 

(Chiến tranh không chỉ đem lại cái chết của những người lính tại trận tiền, mà c̣n là những thiệt hại sâu xa hơn. Miền Nam mất, nhưng chiến tranh vẫn c̣n chưa dừng lại. Chiến tranh không chấm dứt với cái chết của cha cháu, nó c̣n kéo dài trong đời sống của cháu, của anh chị em cháu, gia đ́nh, bà con, và cả thế hệ sau. Sự mất mát này là vô bờ bến. Nó mới chính là cái giá thực sự của chiến tranh)

 

19 tháng 10 năm 2005

 


 

[1] Tên Ba Thâu này hiện đă về hưu, sinh sống ở Kiên Giang

[2] Người em trai của anh Thanh đă t́m được mộ và cải táng.