www.michaelpdo.com          

Vườn Địa Đàng

                                                                                                       

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

 

  

Anh Lính Ch́ Dũng Cảm

The Steadfast Tin Soldier

 

 

 

Ngày xưa, có hai mươi lăm anh lính ch́, họ là anh em ruột, v́ họ được đúc ra từ một cái muỗng ch́ cũ. Họ mang trên vai mỗi người một cây súng trường, mặc bộ quân phục xanh nẹp đỏ rất oai vệ, và đứng trong tư thế nghiêm, mắt nh́n thẳng phía trước. Tiếng nói mà các anh lính ch́ nghe lần đầu tiên trong đời, là khi chiếc hộp được khui ra, một em bé nh́n thấy các anh, đă vỗ tay reo lên thích thú: “Các chú lính oai quá!” Hôm đó là ngày kỷ niệm sinh nhật của em, và em được tặng các anh lính ch́.

Em bé chẳng mất nhiều th́ giờ để sắp các anh lính ch́ lên bàn ḿnh. Hai mươi lăm anh trông hoàn toàn giống nhau, trừ một anh chàng chỉ có một chân. Số là, anh này ra đời sau cùng, người thợ không đủ ch́ để cho anh có cả hai chân, đành vậy! Tuy thế, anh lính cụt vẫn đứng nghiêm chỉnh trên một chân của ḿnh như các anh kia, và cũng do thế mà anh ta sau này trở nên nổi tiếng hơn. .

Trên chiếc bàn mà các anh vừa được đặt lên, có cơ man nào là đồ chơi đẹp mắt; nhưng vật làm các anh chú ư nhất là ṭa lâu đài bằng giấy cạc tông rất huy hoàng và tỉ mỉ. Bạn có thể nh́n qua những khung cửa sổ bé xíu để thấy bên trong. Bên ngoài là hàng cây nhỏ bao quanh một miếng kính soi giả làm hồ nước, mặt hồ phản chiếu h́nh những con thiên nga bằng sáp đang bơi lội trên đó. Nh́n chung, cảnh trí rất nên thơ, nhưng vật xinh xắn nhất là một cô bé đứng ở cửa toà lâu đài. Cô bé cũng được cắt bằng giấy b́a, cô mặc bộ váy bằng voan mỏng, có sợi đăng ten màu xanh quanh vai áo. Cô đứng xoè hai tay ra trong một tư thế đang múa ba lê -Cô là một nữ vũ công mà-  một chân cô giơ cao lên khuất phía sau làm anh lính ch́ tưởng cô cũng bị cụt chân như ḿnh.

“Phải chi ta lấy được cô bé này làm vợ.” Anh nghĩ, “Nhưng cô ta trông sang trọng quá; cô ở trong ṭa lâu đài, c̣n ta chỉ có chiếc hộp mà chen chúc những hai mươi lăm anh em. Ta chẳng có chỗ xứng đánh cho nàng; nhưng được thôi, ta sẽ làm cho nàng dần thích nghi.” Anh dựa người ra trên một chiếc hộp khác, thoải mái nh́n ngắm cô nàng kỹ hơn, trong khi cô vẫn cứ múa trên một chân mà vẫn giữ thăng bằng.

Đến tối, cậu bé cất các anh lính vào hộp đậy lại, để sót anh lính cụt chân; cả nhà đi ngủ. Bây giờ mới là lúc các đồ chơi sống lại và cùng nhau vui đùa; chúng thăm viếng tṛ chuyện với nhau, đám này th́ chơi banh, đám kia th́ vật lộn, ôi thôi đủ thứ vui náo nhiệt. Từ trong hộp, các anh lính ch́ nghe tiếng ồn ào, đâm ra nào nức t́m cách chui ra, nhưng họ không làm sao mở được nắp hộp. Trên bàn, mọi vật đang nhảy múa, nhào lộn, ngoài hai nhân vật vẫn cứ đứng yên lặng từ trước đến giờ, đó là cô vũ nữ và anh lính ch́ cụt chân bị cậu bé bỏ quên. Cô nàng  vẫn ở trong tư thế múa ba lê, với một chân nhón lên và một chân khác hắt về phía sau; anh lính ch́ cũng đứng trên một chân đăm đăm nh́n cô nàng một cách say mê.

Th́nh ĺnh, chuông đồng hồ gơ mười hai tiếng, báo hiệu nửa đêm. Pốp! một tiếng động vang lên. Một chiếc hộp bật mở ra, ḷ xo bung lên, hiện ra một chú quỷ đen nhỏ xíu.

“A! Tên lính ch́!  Mi để mắt mũi đâu mà không né ta ra hử?” Tên quỷ hách dịch hỏi.

Anh lính giả ngơ không thèm trả lời.

“A! Tay này ngon nhỉ! Để sáng mai mày biết sẽ biết tay ta.” Con quỷ dọa.

Đến sáng hôm sau, cậu bé thức dậy lật đật lôi các anh lính ch́ ra sắp trên thành cửa sổ. Chẳng biết có phải do lời nguyền rũa của con quỷ đen tối qua, hay v́ một ngọn gió vô t́nh, cửa sổ bật mở, anh lính ch́ cụt chân rơi xuống đất từ căn pḥng ở trên tầng lầu ba.

Thật là khủng khiếp cho anh, anh chúi đầu xuống đất, may có chiếc nón lính đở cho anh khỏi vỡ sọ, cái chân độc nhất chỉa thẳng lên trời. Cậu bé và tên tớ trai chạy xuống lầu t́m anh, nhưng chúng không trông thấy được, v́ anh bị kẹt giữa hai phiến đá lót đường. Phải chi anh chịu khó lên tiếng, may ra cậu bé đă cứu được; nhưng anh lính này tôn trọng kỷ luật nhà binh, không thể la lên khi đang ở trong tư thế nghiêm chỉnh.

Trời bổng đổ mưa, càng lúc mưa càng lớn hạt. Nước chảy thành ḍng  dọc theo ven đường. Khi mưa tạnh, có hai cậu học tṛ t́nh cờ đi qua đó.

“Ê! coi kià!  Có một anh lính ch́! Để ta nhặt lên chơi.” Chúng xé giấy tập, xếp thành một con thuyền và đặt anh lính ch́ vào đó, xong thả cho trôi theo ḍng nước. Chúng vừa chạy theo vừa vỗ tay khoái trí.

Trời đất thiên địa ơi, sóng gió chi mà dữ thế. Mưa th́ cứ lai rai từng chập. Con thuyền tṛng trành muốn lật nhiều lần, và có lúc xoay tṛn quanh xoáy nước. Anh lính ch́ sợ chết điếng, nhưng vẫn phải tỏ ra dũng cảm; anh không hề biểu lộ ra mặt mà vẫn chững chạc đứng với cây súng trường trên vai như đang thi hành lệnh gác. Chiếc thuyền giấy bỗng chui vào một con đường hầm tăm tối, có lẽ cũng tối như trong chiếc hộp của anh.

“Ta đang ở đâu thế này?” Anh nghĩ. “Chắc là con quỷ đen nó ám hại ḿnh!   phải chi có cô nàng ở với ta trên chiếc thuyền này th́ dù có chui xuống địa ngục ta cũng cam ḷng.”

Một con chuột cống từ đâu chui đến.

“Đưa coi giấy thông hành? Có không th́ bảo?”

Anh lính im lặng, nắm chặt báng súng; thuyền cứ trôi, con chuột chạy theo sát phía sauu, nó nghiến răng tru lên: “Chận nó lại, chận lại, tên gián điệp không có giấy thông hành, nó lại chẳng biết mật khẩu.”

Gịng nước trôi nhanh hơn đẩy thuyền đi xa, anh lính đă thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, nhưng cùng lúc anh nghe những tiếng gầm vang dội, tiếng gầm khủng khiếp đủ cho những kẻ bạo gan nhất cũng phải rùng ḿnh. Bạn thử tưởng tượng coi!  Nơi cuối hầm, gịng nước thông ra một cái vịnh lớn, nước ở đây tuôn ra như một cái thác, ai mà chịu đựng nổi bị phóng nhào xuống với một tốc độ khủng khiếp thế. 

Anh lính ch́ lo sợ nh́n miệng cống càng lúc càng gần mà không sao dừng thuyền lại được. Chiếc thuyền nhào xuống thác nước; anh lính cố hết sức ḿnh đứng thật vững chờ việc ǵ tới sẽ tới.

Thuyền quay đi mấy ṿng rồi rơi tơm xuống, nước tràn ngập khoang thuyền kéo nó ch́m dần xuống đáy vực.  Anh lính đứng bất lực nh́n nước ngập dần từ chân cho đến cổ. Cuối cùng nước tràn qua đầu anh- Trong phút cuối cùng đó, anh nghĩ đến cô vũ nữ xinh đẹp mà anh không bao giờ c̣n gặp lại, bên tai anh như có tiếng hát một khúc quân hành,

Ngày bao hùng binh tiến lên....

Bờ cơi vang lừng câu quyết chiến...

Thuyền ch́m hẳn, và anh lính ch́ đáng thương đang chơi vơi giữa màn nước th́ một chú cá bơi đến, đớp trọn anh vào bụng.

Trong bụng cá tối ơi là tối, vả lại nó chật quá, chẳng cọ quậy ǵ được. Anh lính ch́ vẫn nghiêm trang giữ đúng tư thế người lính gác.  Hồi lâu, anh cảm thấy như con cá quẫy mạnh mấy cái rồi bất động, mắt anh bỗng loá lên v́ một tia sáng rọi vào. Lần nữa, anh lính thấy lại ánh sáng mặt trời, anh nghe có tiếng nói: “-! một anh lính ch́!”

Hoá ra chú cá bị sa lưới, bắt mang ra chợ bán. Một chị sen mua cá, đem về làm thịt, vừa mổ bụng ra th́ bắt gặp anh lính của chúng ta. Chị ta móc anh chàng ra, đem khoe với mọi người và kể chuyện về cuộc phiêu lưu kỳ thú của anh lính kết thúc trong bao tử con cá. Anh lính th́ chẳng thấy vui và hănh diện chút nào. Chị sen đem anh đặt lên bàn. Lạ thay, anh lính thấy lại cảnh vật cũ, cũng em bé chủ nhân của anh ngày nào, cũng những thứ đồ chơi xinh xắn và nhất là cô vũ nữ c̣n đứng múa một cách duyên dáng bên cổng ṭa lâu đài bằng giấy b́a các tông.

Nàng vẫn đứng trên một bàn chân, hai cánh tay x̣e ra, chân kia duỗi thẳng phía sau. Anh lính nh́n nàng và thấy đôi mắt nàng cũng nh́n lại ḿnh, nhưng họ không nói với nhau một lời. Bổng dưng, một đứa bé -bạn cậu chủ nhà- chụp lấy anh lính ch́, không thèm giải thích lấy nữa lời, quẳng anh vào trong  ḷ sưởi đang cháy rực. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, chính tên quỷ lùn đă buông lời nguyền độc địa cho anh. Anh lính đứng giữa ngọn lửa, cháy sáng lên, anh thấy nóng bừng bừng. Anh chẳng phân định được là cái nóng của bếp lửa hay là nhiệt huyết trong tâm hồn anh. Màu da anh từ từ đổi từ xám sang đỏ hồng; anh vẫn đứng nh́n về cô vũ nữ và thấy cô nh́n anh. Sức nóng làm anh chảy tan ra thành chất ch́ lỏng nhưng anh vẫn cố giữ thân ḿnh đứng thẳng băng, tay nắm chắc báng súng.

Cửa chợt mở, một cơn gió thổi tung cô vũ nữ vào đống lửa, áo quần cô bắt cháy và cả cô nữa, cô cũng cháy tiêu ra tro, bên cạnh anh lính ch́ dũng cảm.

 Sáng sau, người tớ gái quét ḷ sưởi, t́m thấy một cục ch́ có h́nh dạng một trái tim nhỏ xíu nằm giữa đám tro tàn của cô vũ nữ