|
Michael Do Quê Hương |
||||
|
|
||||
|
|
Chính Phủ VNCH Chưa Hề Xử Dụng Đến Trẻ Em để Đánh Giặc.
Đỗ Văn Phúc
Kư Giả Hà Giang, báo Người Việt với câu nói của BS Phan Quang Đán do bà Betty Tisdale thuật “Chúng tôi sẽ cố thủ, chúng tôi không thể bỏ cuộc. Chúng tôi không thể để cho Việt Cộng tiến chiếm. Chúng tôi cần tất cả các em trên mười tuổi ở lại để giúp đánh trận.Tôi rất tiếc là không thể để cho các em đi được. Đó là quyết định của chính phủ tôi.”
LTS Chính Nghĩa Atlanta: Tưởng niệm tháng Tư đen, nhiều sự kiện, h́nh ảnh đă được gợi nhớ. Báo Người Việt, trước đây đă có hai hành động gây buồn phiền cho cộng đồng: “tử vi Nhân Quang” và “chậu rửa chân vẽ lá cờ”. Tháng Tư năm nay, chúng tôi đọc bài của kư giả Hà Giang/báo Người Việt. Trong đó là câu nói của BS Phan Quang Đán với nội dung không đúng về chế độ VNCH. Xin mời xem bài viết của cộng tác viên Đỗ Văn Phúc từ Austin
Ba mươi năm trước đây, nước Việt Nam Cộng Hoà bị bức tử do sự tráo trở thất hứa của người bạn đồng minh Hoa Kỳ. Một trong nhiều nguyên nhân chính là ác ư của bọn nhà báo vô lương tâm đă xuyên tạc, bôi đen t́nh h́nh chính trị và quân sự tại miền Nam để làm cho dư luận phản chiến Hoa Kỳ rầm rộ phản đối và mạt sát chính quyền Việt Nam Cộng Hoà, dẫn đến sự biểu quyết của lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ đi từ cắt giảm viện trợ cho đến khi chém nhát dao cuối cùng chí tử vào chính phủ và nhân dân miền Nam. Người c̣n sống mà c̣n bị bôi nhọ và vô phương chống đỡ. Nói chi đến người đă chết th́ không c̣n cơ hội nào để biện minh. May mà những thập niên vừa qua, nhiều nỗ lực đă được thực hiện do các cựu tướng lănh và các chính khách Hoa Kỳ v́ bị thôi thúc bởi lương tâm mà đă lên tiếng để trả lại sự thật cho lịch sử; trong đó có vấn đề văn hồi danh dự cho chính phủ và quân lực VNCH. Nhiều chính khách, quân nhân, nhà báo Việt Nam cũng hết ḷng đóng góp vào nỗ lực trên qua hàng trăm bài báo, tài liệu, sách vở, và những bài tham luận đọc trước các hội nghị quốc tế về Viêt Nam. Tuy quá muộn màng, nhưng ít ra cũng giúp cho công luận thế giới thấy được chính nghĩa của miền Nam và sự man trá hung tàn của chế độ Cộng Sản để góp phần nào vào cuộc đấu tranh cho Tự do dân chủ tại Việt Nam hiện nay. Mới đây, nhân nhớ lại ngày tang thương 30-4, nhiều người đă luôn dịp nhắc nhở đến kỷ niệm 35 năm ngày di tản hàng trăm trẻ em mồ côi do Hoa Kỳ tổ chức trong chiến dịch Baby Lift vào những ngày rối ren đen tối cuối cùng trước khi mất miền Nam. Trên tờ báo Người Việt Tây Bắc ngày 13 tháng 4, 2010 có đăng một bài của cô Hà Giang phỏng vấn bà Betty Tisdale về cuộc di tản nhân đạo này (Cô Hà Giang là phóng viên báo Người Việt tại Nam Cali, nên có lẽ bài viết này đă được đăng trên Người Việt). Bà Tisdale năm nay 87 tuổi, là phụ nữ can đảm và nhân ái đă đóng vai tṛ rất quan trọng trong kế hoạch di tản được 216 trong số khoảng 400 trẻ em của Viện Mồ Côi An Lạc vào ngày 12 tháng 4, năm 1975. Tất cả những chi tiết trong đời bà Tisdale đều nói lên tấm ḷng nhân ái bao la của người phụ nữ Mỹ Betty Tisdale đă có mặt ở Sài G̣n trong những ngày nguy hiểm nhất để thực hiện một việc mà phóng viên Hà Giang gọi là vô tiền khoáng hậu v́ bà cho rằng:”Chỉ biết là tôi không thể để cho các em sống trong thế giới vô thần của chủ nghĩa Cộng Sản!”.
“Chúng tôi sẽ cố thủ, chúng tôi không thể bỏ cuộc. Chúng tôi không thể để cho Việt Cộng tiến chiếm. Chúng tôi cần tất cả các em trên mười tuổi ở lại để giúp đánh trận.Tôi rất tiếc là không thể để cho các em đi được. Đó là quyết định của chính phủ tôi.” (trích nguyên văn theo bài viết của Hà Giang) Gần cuối bài phỏng vấn, bà lại nhắc câu nói của Bác Sĩ Phan Quang Đán một lần nữa: “Tôi đă ra đi, bỏ lại gần hai trăm đứa con ḿnh đă săn sóc cả mười bốn năm trời.Và lời nói của Thứ Trưởng Phan Quang Đán măi cứ vang trong tai tôi. ‘Chúng tôi sẽ cố thủ. Chúng tôi không thể bỏ cuộc.Chúng tôi không thể để cho Việt Cộng tiến chiếm. Chúng tôi cần tất cả các em trên mười tuổi ở lại để giúp đánh trận.’” Điều này làm chúng tôi vô cùng ngỡ ngàng. Hơn hai mươi năm chiến tranh, có những giai đoạn thật tàn khốc, và khó khăn về tài nguyên nhân lực, chính phủ miền Nam chưa hề phải xử dụng đến các thiếu niên để cầm súng; trong khi đối phương chúng ta là phe Cộng Sản đă phải tuyển mộ nhiều thiếu niên mười lăm mười sáu. Hoặc trong các khu Việt Cộng kiểm soát, ngay các em bé 7, 8 tuổi và các cụ già gần đất xa trời cũng được huấn luyện để ném lựu đạn hay bắn súng. Sự khác biệt giữa chúng ta và đối phương là một bên là một xă hội văn minh, thượng tôn pháp luật, biết tôn trọng luân thường đạo lư, và một bên kia là xă hội man rợ, chỉ biết dùng bất cứ phương tiện nào cho mục đích của họ mà thôi. Chính sách của các chính phủ miền Nam rất rơ ràng, chỉ động viên thanh niên trên 18 tuổi mà thôi. Trong thực tế, có nhiều trường hợp các em 16, 17 v́ ham đời binh nghiệp, đă làm giấy khai sinh giả để đầu quân. Nhưng nếu quân đội phát giác ra hay do cha mẹ khiếu nại, các em đều được trả về với gia đ́nh. Để t́m hiểu sự thực về câu nói trên của cố BS Phan Quang Đán, kư giả LC của báo Chính Nghĩa (Atlanta) cùng chúng tôi gọi điện thoại đến bà Tisdale để t́m hiểu cho rơ vấn đề, th́ được bà hứa sẽ trả lời nếu gửi bằng email cho bà. Bà đă cho chúng tôi địa chỉ email. Qua ngày thứ Ba 20-4-2010, chúng tôi không nhận hồi đáp, nên đă gọi điện thoại lần nữa. Lần này, bà đă than rằng bà quá già nên không nhớ hết mọi chuyện. Bà nói với chúng tôi “Nếu thấy sai ǵ th́ xin cứ sửa!” Thật khó xử cho chúng tôi. Làm sao chúng tôi có quyền sửa lại những điều do chính bà đă nói ra? V́ thế, chúng tôi cũng có thể đặt vài giả thuyết. Hoặc bà đă không nhớ rơ, nên nói những điều không chính xác. Hoặc kư giả Hà Giang đă nghe lầm hay dịch từ lời của bà Tisdale qua Việt ngữ thiếu chính xác. Chúng ta kính phục và biết ơn nghĩa cử của bà Tisdale. Nhưng chúng ta khó chấp nhận được một lời nói xúc phạm đến danh dự của một chính phủ, một chế độ Cộng Hoà, dù nó không c̣n hiện hữu. Chúng ta đă từng tả xung hữu đột để xoá tan những dư luận độc ác của truyền thông và phản chiến Hoa Kỳ; dĩ nhiên chúng ta sẽ rất đau ḷng khi thấy sự ngộ nhận từ một phụ nữ mà nhiều người trong chúng ta khâm phục và biết ơn. Chúng tôi mong rằng các tổ chức Cộng Đồng, các đoàn thể Quốc gia nên t́m hiểu thật kỹ và cùng lên tiếng về sự việc này. Chúng tôi không rơ cụ Phan Quang Đán hiện c̣n sống hay đă qua đời. V́ cụ là người đầu tiên có thể minh chính lời nói trên để gỡ oan cho chính phủ VNCH. Nếu chẳng may, cụ không c̣n trên thế gian này, th́ chúng ta sẽ xin bà Tisdale v́ lương tâm trong sáng mà có lời đính chính vậy. Chúng tôi trân trọng đề nghị kư giả Hà Giang của báo Người Việt nên tiếp xúc với Bà Betty Tisdale và cho cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản được rơ thực chất của vấn đề.
|
|||
|
|
||||