|
Michael Do Các Bản Tin |
||||||
|
|
||||||
|
To Brian Doan, Letter From An Elder
Michael Do
To “Artist” Brian Doan,
Based on your interview with Robert Chang of OC Register recently, I am sending you my response ( can be considered the response of a 1st generation man who has half century of experience in dealing with Communists). · You said you aren’t anti-communist. I am so surprised, but I believe you are honest. · You said you are neither pro-communist. Who knows?. · You said you are simply an artist. I doubt it. I doubt that you understand what a true artist is. Here is what you need to learn:
Everyone can be an artist. You look out the window, seeing the cloud, feeling the freshness of the early morning, you are inspired and make a verse, sing a song. You are an artist. Artists create art works for themselves. They don’t sell for food; don’t display for comments; don’t use them to promote or criticize a way of life or a political view. If they do the above things, art becomes the tool to serve an ideology, though good or bad. Talented artists are inborn. They don’t need to go to college to learn how to sing songs, to write poem or to draw pictures. Having a degree in Art only means that person learns enough knowledge in Art history and technology; learns how Art interacts with other fields in real life… Learning can make a man “Art Technician” not an Artist. We all know that an image can speak thousands of words. It takes hours to make a child know what a water buffalo looks like; but takes only a second if the child is presented a photo of the animal. When the picture you shot is not able to convey the real meaning you put in it; you fail as an artist. When the picture needs some explanation to make the viewers understand, you fail as an artist. You should reconsider your talent and change the way you think and work.
At 40, with an M.A. degree, being an assistant professor, still you don’t understand why the people react so strongly and harshly against your work. You are lacking the common sense and the social conscience to behave in the community. You should never forget that you are a part of the Vietnamese Refugee Community who for years ago, risked their life to escape the Communism to seek for freedom – or at least better life – in the United States. As you said: "We went through a lot of hardship under the communists." It’s shameful that you don’t feel the pain as other Viet refugees do. It is your choice to be anti or pro-communist. But if you are frank enough, you should identify yourself, and we will treat you appropriately. You said, you are sorry and thought you did wrong. But you challenge your fellow Vietnamese American by planning another exhibition with the picture that sparked the protest. You said if you didn’t do it, “they will win”. Who are “they” if not your parents, your siblings, your fellow Viet refugees who for decades, share with you the same memories of hardship in Vietnam and happiness in this country? You said you were exercising your freedom of expression. Freedom of expression is people can do whatever they want provided they do not violate the laws and are not insulting or causing harm to others. Nothing is absolute. There are limits that men should be concerned about. Furthermore, you must distinguish between codes of law and norms of morality. There are things allowed by laws might be prohibited by the social morality, and vice versa. For instance, it’s OK for you to watch pornography, but you can not show it at a celebration, say, your graduation. You can hang a picture of your wife naked in your house; but not in your office. I challenge you to show a photo of chopped pork ribs in front of an Islam temple.
To you, the Vietnam War ended in 1975. To us, the war still exists, but in another form. Prior 1975, there were rivals between South Nationalists and North Communists; today, between democratic movements overseas and dictatorship in Vietnam. Still between the symbols of Yellow flag with Red stripes and Red flag with yellow star. People can stay out of trouble by taking no side; but cannot stand in between.
You are still young and can learn from mistake. Don’t be silly and overreact to get deeper in trouble. Communists never believe you, they use you for their purpose and dispose you when you are not needed. The Viet Refugee Community is your family, will never reject you if you know right from wrong.
Hope this helps to open your eyes.
Michael Do, Austin, TX Feb. 4, 2009 |
Thư của thế hệ cha anh gửi anh Brian Đoàn
Đỗ Văn Phúc
Thân gửi “Nghệ Sĩ” Brian Đoàn,
Dựa trên những câu trả lời của anh với kư giả Robert Chang của tờ báo Orange County Register, tôi gửi đến anh vài ư kiến với tư cách của một người thuộc thế hệ thứ 1 đă có nửa thế kỷ kinh nghiệm đối phó với Cộng Sản.
Anh đă xác nhận các điểm sau về lập trường của anh: 1.- Anh không phải là người Chống Cộng. Thật ngạc nhiên, nhưng tôi tin như thế. 2.- Anh cũng không thân Cộng. Điều này có Trời biết. 3.- Anh chỉ là một Nghệ Sĩ. Điều này c̣n xét lại, v́ tôi e rằng anh chưa hiểu như thế nào là một nghệ sĩ chân chính. Sau đây là các điều anh cần học hỏi:
Nghệ Sĩ ? Ai cũng có thể là một nghệ sĩ. Nếu anh nh́n ra cửa, thấy những đám mây lửng lờ bay qua, cảm nhận được nét tươi mát của buổi sớm mai, và thấy ḿnh xúc động làm ra một bài thơ, hát lên một điệu nhạc. Th́ anh đă là nghệ sĩ đấy. Người nghệ sĩ sáng tác cho chính ḿnh. Họ không đem tác phẩm rao bán để kiếm sống, Họ không đem ra trưng bày để người đời khen chê. Họ không sử dụng tác phẩm để cổ vũ hay bài kích lối sống, tư tưởng nào. V́ làm thế, họ chỉ là công cụ để phục vụ cho chính trị, dù là chính trị tốt hay xấu. Người nghệ sĩ chân chính là do bẩm sinh. Họ không cần phải vào trường để học hát, học vẽ, học làm thơ. Bằng cấp về Nghệ Thuật chẳng qua chỉ chứng minh rằng người có bằng đă học được các kỹ năng trong Nghệ Thuật, Lịch Sử Nghệ Thuật và quan hệ của Nghệ Thuật với các lănh vực khác trong đời sống. Họ là những chuyên gia về nghệ thuật chứ không phải là nghệ sĩ.
Ai cũng nói rằng, một bức ảnh có giá trị bằng trăm ngàn lời nói. Chúng ta phải mất hàng giờ để miêu tả cho một đứa bé biết thế nào là con trâu. Nhưng nếu đưa cho em bé xem tấm ảnh con trâu, th́ chỉ mất tích tắc đồng hồ là em hiểu ngay.
Trong tư cách Nghệ sĩ, anh đă thất bại khi bức ảnh anh trưng bày không làm cho người xem hiểu được điều anh muốn diễn đạt [Trường hợp bức ảnh cô gái mặc áo có cờ Việt Cộng]. Anh cũng thất bại khi phải dùng lời để giải thích một bức h́nh. Anh phải tự ḿnh t́m hiểu xem khả năng của ḿnh ra sao để thay đổi cách suy nghị cũng như làm việc.
Ở vào tuổi 40, có đến bằng cấp Cao học, làm đến Giáo sư Phụ tá mà anh vẫn không hiểu được v́ sao người ta phản ứng mạnh bạo và khe khắt với tác phẩm của ḿnh. Đó là v́ anh thiếu một cảm nhận rất thông thường và hiểu biết về xă hội để sống dung hoà trong Cộng đồng.
Anh đừng bao giờ quên rằng anh là một thành viên của Cộng Đồng Việt Nam Tị Nạn, là những người mà hàng chục năm qua, đă liều thân để thoát khỏi chế độ Cộng Sản, t́m tự do – hay ít nhất cũng t́m một cuộc sống thoải mái - tại Hoa Kỳ. Anh cũng từng nói rằng anh đă phải chịu đựng nhiều khổ nhọc dưới ách Cộng Sản. Thật đáng hổ thẹn khi anh không cảm nhận được nỗi đau chung của đồng hương tị nạn. Dĩ nhiên, anh có quyền chọn lựa thân Cộng hay chống Cộng. Nhưng anh nên thẳng thắn xác định ḿnh để chúng tôi có cách cư xử đúng về anh.
Anh cũng nói anh hối tiếc và nghĩ rằng anh đă làm điều sai. Nhưng anh vẫn cứ thách thức Cộng đồng bằng các dự tính tổ chức triển lăm bức ảnh mà người ta phản đối. Anh cho rằng nếu anh không làm thế, th́ “họ sẽ thắng” Họ đây là ai, nếu không là cha mẹ anh, các anh chị của anh, những đồng hương mà hàng chục năm qua đă cùng anh chia sẻ nỗi đau nhục trong chế độ Cộng Sản cũng như nỗi niềm hạnh phúc trên đất tự do?
Anh cho rằng anh có quyền tự do bày tỏ. Anh biết không, Tự do bày tỏ nhưng không được vi phạm luật pháp và phương hại, xúc phạm đến người khác. Trên đời chẳng có ǵ tuyệt đối; có nhiều giới hạn mà con người phải quan tâm. Hơn nữa, anh phải biết sự khác nhau giữa các điều luật và các quy tắc đạo đức. Có những việc làm luật cho phép nhưng đạo đức ngăn cản, và ngược lại. Tỉ dụ, anh có thể xem ở nhà những cuốn phim t́nh dục, nhưng anh không đem ra chiếu nơi công cộng. Anh có thể treo ảnh khoả thân của vợ ḿnh trong nhà, nhưng không đem vào chưng trong nơi làm việc. Tôi thách anh dám đem một bức h́nh có thịt heo ra phô diễn ở một thánh đường Hồi Giáo.
Chiến tranh Việt Nam đối với anh, đă chấm dứt năm 1975. Nhưng với chúng tôi, nó đang tiếp diễn dưới h́nh thức khác. Ngày xưa, có hai đối thủ là miền Nam Tự do và miền Bắc Cộng Sản. ngày nay đó là khát vọng nhân quyền dân chủ chống lại chế độ độc tài, mà biểu hiện là hai lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ chống lại lá cờ Đỏ Sao Vàng. Người ta có thể cầu an bằng cách không tham gia vào bên nào, nhưng không ai có thể đứng giữa được.
Anh c̣n trẻ và c̣n học hỏi được từ những sai lầm. Đừng dại khờ và phản ứng quá đà để sa thêm vào những điều không hay. Người Cộng Sản chẳng bao giờ tin các anh, họ chỉ xử dụng các anh chị cho mục tiêu của họ, và sẽ thải hồi khi các anh chị không c̣n có ích cho họ. Nhưng Cộng Đồng Tị Nạn Việt Nam vẫn là gia đ́nh của các anh chị. Chúng tôi không bỏ rơi các anh chị, nếu các anh chị t́m ra được lẽ phải.
Hy vọng lá thư này sẽ khai sáng cho anh chị chút nào.
Tháng Hai, 2009
Đỗ Văn Phúc, Austin
|
|||||
|
Orange County Register
Friday, January 30, 2009 ANTI-COMMUNIST ART?
|
||||||