Michael Do

Các Bản Tin

 
 
 
 
 

Trang Chính

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Trang Anh Ngữ

 

 

   

 

 

Một Chiến Dịch Mới Của CSVN Đánh Phá Phật Giáo

 

Lên Tiếng về Một Bài Báo của Xuân Hằng trên tạp chí “Trẻ” Dallas

 

Đỗ Văn Phúc

 

Ngày trước, người ta thường cho rằng đạo Thiên Chuá có tính nhập thế, c̣n đạo Phật th́ xuất thế.

 

Điều này không sai trong quá khứ, khi các vị sư sải thường t́m những nơi thanh vắng, xa chốn nhân gian để lập chùa tu hành. Họ ít tiếp xúc với thế gian. Khi từ giả gia đ́nh để nương thân vào cửa Thiền, có vị  v́ mục đích tu hành để giác ngộ thoát ṿng luân hồi, nhưng cũng có không ít v́ buồn gia đạo, chán cảnh thế gian mà nương thân cửa Phật.

 

Thời xa xưa đó, nhà chùa không vươn tay ra ngoài nhân thế; mà chỉ có người thế tục t́m đến với nhà chùa.

Thế kỷ 20 đă nh́n thấy sự chuyển hoá khi Phật Giáo không c̣n dưới h́nh thức các nhà chùa tự trị, tự lập, mà được dần dà tổ chức thành Hội Phật Học, tiến lên thành Giáo Hội để xứng đáng với vị trí và vai tṛ của ḿnh trong xă hội. Phật Giáo bắt đầu nhập thế một cách tích cực qua các hoạt động tôn giáo, xă hội, giáo dục. Các hội Phụ Nữ Phật Giáo, các đoàn Phật Tử, các trường Bồ Đề phát triển mạnh như những đóng góp của Phật Giáo vào việc hoằng dương giáo lư và phát triển xă hội ngày một tốt đẹp hơn.

 

V́ thế, từ một tôn giáo “tĩnh”; Phật giáo đă bước qua thế “động”. Và trong thời Cộng hoà Việt Nam, bọn Cộng sản đă xâm nhập vào trong hàng ngũ giáo sĩ để mưu đồ dùng sức mạnh tín  ngưỡng gây rối, quậy phá miền Nam. Cơ quan t́nh báo Việt Nam Cộng Hoà đă phát hiện rất nhiều tu sĩ Phật Giáo là cán bộ Cộng Sản trá h́nh. V́ thế, Phật giáo trong những biến cố sau 1-11-1963 đă trở thành quá “Động”, xa rời tinh thần ôn nhu của giáo lư nhà Phật.

 

Chia xẻ chung vận nước với toàn dân và các tôn giáo khác, Phật giáo - một thứ thuốc phiện theo quan điểm của người Cộng Sản- đă bị t́m cách xoá bỏ. Chùa chiền, cơ sở xă hội, giáo dục bị tịch thu. Tăng sĩ bị đưa vào trại tù, “cải tạo” lâu dài. Người ta tưởng Phật giáo đă bị xóa bỏ ra ngoài sinh hoạt của đồng bào Việt Nam. Nhưng không có sức mạnh nào tiềm tàng mà mănh liệt bằng tôn giáo. Việt Cộng đă phải thay đổi chiến lược và chiến thuật bằng cách thành lập những giáo hội quốc doanh do chúng cai quản, kiểm soát. Chúng lập ra ban Cao học về Tôn giáo trong các đại học Công An để đào tạo ra một thế hệ tu sĩ công an, làm công việc theo dơi, điều hành các giáo hội theo đúng đường lối của đảng CSVN. 

Chúng nó sẵn sàng cho các tôn giáo quyên góp tiền (đặc biệt từ hải ngọai) để xây cất thêm nhà thờ chùa chiền cho cao đẹp hơn, chúng cho phép tổ chức những lễ hội huy hoàng nhưng mang tính chất phô trương hơn là hoằng pháp.

 

Chính v́ thế, qua bài của tác giả Xuân Hằng đăng trên báo TRẺ ấn bản Dallas (số 623, ngày 14 tháng 5 năm 2009, trang 78), chúng ta có thể nh́n ra đây là một tài liệu của Cộng sản Việt Nam nhằm tuyên truyền, mạ lị, xuyên tạc Phật Giáo.

 

Cách nh́n của tác giả Xuân Hằng (nếu anh ta hay chị ta không phải là công an tôn giáo của VC,) chứng tỏ sự hiểu biết về tôn giáo nói chung và Phật giáo nói riêng rất hạn chế và nhiều sai lầm.

 

1.- Tinh thần Phật giáo không chỉ “Từ bi hỷ xả, bố thí cúng dường” mà là sự cứu độ. Từ cứu độ về tâm linh để giải thoát con người ra khỏi trầm luân, mà c̣n cứu độ khi con người trần gian bị sa vào tay quỷ dữ. Không nói đến các phạm trù cao như Tổ Quốc, Chế độ chính trị, người tu sĩ  không thể im lặng lo tu hành cho chính ḿnh khi tôn giáo ḿnh bị trù dập, khi giáo dân ḿnh bị áp bức.

 

2.- Sự phát triển của tôn giáo không chỉ căn cứ trên con số chùa chiền, sĩ số tăng ni như tác giả Xuân Hằng khoe như là thành quả phát triển của Phật Giáo sau 1975. Tôn giáo chỉ thực sự coi là phát triển khi có sự đóng góp hữu hiệu cho xă hội ngày một đạo đức hơn, một tốt đẹp hơn. Việc này không hề thấy ở nước Việt Nam Cộng Sản, mà chỉ thấy chiều hướng đi xuống.

 

3.- Tác giả đă thực sự phỉ báng tôn giáo, giáo sĩ qua nhận xét: “Đi tu không phát xuất từ sở thích, từ cái tâm; mà đơn thuần coi đó là nghề mưu sinh lương thiện.”  “nghề đi tu rất triển vọng so với các nghề khác vừa nhàn vừa sướng, lại tốt đời đẹp đạo, chả trách nhiều thanh niên nam nữ nô nức đi tu.

Đi tu không hề là một “nghề” dù là nghề lương thiện đến đâu. Đi tu là một sự thệ nguyện cao quư dâng ḿnh cho đấng cao minh để t́m sự giải thoát cho linh hồn của chính họ; và cũng là sự hy sinh hạnh phúc vật chất để mưu t́m hạnh phúc tinh thần cho nhân loại.

 

4.- Tác giả đă lẫn lộn các nhà sư chân chính với loại thầy cúng, thầy tụng. Những thầy cúng, thầy tụng không phải là những vị tu hành. Họ mới chính là người hành nghề kiếm ăn, do nhu cầu của người dân khi c̣n mang tính mê muội, Đem hai loại “thầy” này vào câu (3) trên của tác giả th́ hợp lư hơn. Duy có điều, hai nghề này chưa chắc là mưu sinh lương thiện.

 

5.- Tác giả đă quá xấc láo khi dùng hai chữ “thầy Chùa” để nói đến các vị sư. Đây là cách nói của bọn Cộng Sản đối với các đối tượng của chúng.

 

6.- Tác giả đă lập lại quan điểm của Cộng sản khi muốn rằng các vị tu hành hăy ngoan ngoăn, chịu đựng mà không than van, phản kháng. Xuân Hằng viết  “Các vị đều ngoan, hiểu theo nghĩa chăm học, biết giữ lễ thủ phận khác xa lăo Hoà thượng Thích Quảng Độ - một thành viên lẻ loi của tổ chức Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất trước năm 1975.”

 

7. Xuân Hằng đưa ra những nhận xét cùa vài vị sư Quốc doanh như Thích Giác B́nh đ̣i “các cơ quan chức năng cần có biện pháp xử lư nghiêm những hành vi có tính chất kích động chống phá nhà nước của ông Thích Quảng Độ”, và không quên buông lời đe doạ: “Tu sĩ Thích Quảng Độ đang có những việc làm, lời nói rơ rang là bất lợi cho bản thân ông.”

Đây là ǵ nếu không phải là những cảnh cáo, đe dọa của đảng Cợng sản đối với những ai đang đứng lên đ̣i quyền làm người?

 

Việc đấu tranh của Hoà Thượng Thích Quảng Độ th́ đă có nhiều người lên tiếng, và nhiều hội đoàn tổ chức bày tỏ sự yểm trợ. Dĩ nhiên không tránh khỏi những ư kiến bất đồng trong phương thức đấu tranh.

Trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ xin cảnh giác quư bạn đọc, quư đồng hương hải ngoại về những luận điệu xuyên tạc, tuyên truyền phỉ báng tôn giáo của cộng sản qua những ḍng chữ và lư luận ngu dốt của tác giả Xuân Hằng, và được đăng tải trong một tờ báo “Trẻ” mà rất nhiều người có nghi vấn về xuất xứ và mục đích. Báo Trẻ sau đó đă có lời xin lỗi với công chúng.

 

Đỗ Văn Phúc

Sep.11, 2009