![]() |
|
|
|
|Phu Nu Gia Dinh | VNCR | The Ky 21 | Nguoi Viet 2 | |
|
|
|
|
|
|
Chân dung
một H.O.: Đỗ Văn Phúc
Huy Phương |
|
LTS.- Nhân
kỷ niệm đánh dấu thời gian ba mươi năm (1975-2005) của người
Việt tỵ nạn bỏ nước ra đi và h́nh thành cộng đồng Việt Nam trên
đất Hoa Kỳ, cũng như kỷ niệm 15 năm những người cựu tù nhân
chính trị đến Hoa Kỳ theo chương tŕnh H.O, Nhật Báo Người Việt
sẽ có một loạt bài về đời sống hiện nay của những anh em H.O. ở
quê người. Anh chị em cựu tù nhân chính trị sang định cư tại Hoa
Kỳ theo các danh sách H.O. từ năm 1990 đến nay, người đầu tiên
lâu nhất là gần mười lăm năm, người trễ nhất cũng đă đến đây
được sáu bảy năm. Gia đ́nh, công việc coi như đều đă ổn định,
nhưng số phận đă đem mỗi con người đi theo những con đường khác
nhau. Sang đây, tùy cuộc đời đưa đẩy, có người đi học lại có cấp
bằng để gia nhập vào đời sống Hoa Kỳ một cách dễ dàng, có người
chịu làm nghề tay chân để sống qua ngày, không ít bạn xoay sang
các ngành nghề thương măi, cũng có người xuống tóc xuất gia ngày
đêm kinh kệ... Sau bao nhiêu năm lao tù, đói khát, nhọc nhằn,
sang đến đây, sức tàn lực kiệt, đă có rất nhiều người hiện đang
đang nằm trong nursing home hay đă qua đời. Chúng tôi hy vọng,
trong khả năng hạn hẹp, sẽ t́m hiểu và vẽ lại chân dung đa dạng
của những người anh em mà chúng ta tạm gọi là những người H.O.
Chúng tôi
rất mong đón nhận sự đóng góp bài vở, ư kiến của anh em H.O. cho
mục này. Xin liên lạc qua ṭa soạn: Nvnews@aol.com hoặc
huyphuong37@sbcglobal.net, hoặc gọi số (949) 654-7715 để chúng
tôi có thể tiếp xúc và phỏng vấn.
Cũng như những
chàng trai khoác áo quân ngũ của miền Nam, cựu Đại Úy Đỗ Văn
Phúc đă bị tập trung cải tạo ngay sau ngày Cộng Sản chiếm miền
Nam. Sau bốn năm qua các trại Long Khánh, Suối Máu và Hàm Tân,
Đỗ Văn Phúc bị bọn cai tù liệt vào hạng cứng đầu, phản động và
bị đưa ra trại A-20, nổi tiếng là một trại trừng giới ở Xuân
Phước, Phú Yên, thêm sáu năm. Trại này được dựng lên giữa ḷng
mật khu Kỳ Lộ, trong một vùng đất khô cằn miền Trung, với mục
đích dằn mặt và trừng trị thẳng tay những thành phần mà Cộng Sản
cho là nguy hiểm như các sĩ quan Việt Nam Cộng Ḥa trẻ tuổi đầy
hào khí, các quân nhân về nước theo tàu Việt Nam Thương Tín,
thành phần phục quốc, h́nh sự và những người “đầu hàng phản bội”
(chiêu hồi).
Theo các bạn
tù chung trại Xuân Phước, vào lúc đó, Đỗ Văn Phúc tuy mới khoảng
ba mươi lăm tuổi, nhưng rất chín chắn, can trường. Thái độ của
Phúc là thái độ của một kẻ sĩ, đă trực diện tranh đấu chính trị
với cán bộ Cộng Sản, chứ không phải thái độ chống đối bất măn
nhất thời. Có lúc Phúc đă dồn cán bộ quản giáo vào thế bí, y đă
hung hăng chĩa súng vào đầu người tù “cải tạo” này. Sự tranh đấu
thường trực của Đỗ Văn Phúc đă cho anh sáu lần biệt giam, cùm
chân trong mười bốn tháng ở nhà tù này và được ghép vào các tội
chống đối, sách động và dự mưu trốn trại.
Người cựu sinh
viên sĩ quan của khóa 1 trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà
Lạt đă không hổ thẹn với ngôi trường mẹ mà anh đă xuất thân. Đỗ Văn Phúc, sinh tại Quảng Trị năm 1946, bên ngoại ông là ḍng dơi Quận Công Nguyễn Văn Tường. Thân phụ ông hoạt động chính trị, bị Cộng Sản tập trung tại trại Đầm Đùn Thanh Hóa trong sáu năm, năm 1954 khi Hiệp Định Geneve được kư kết, thân phụ ông được thả về, nhưng mới đến Vinh, Cộng Sản đă cho người bắt trở lại thủ tiêu mất xác. Lúc ấy, Đỗ Văn Phúc chỉ mới lên tám, mẹ ông c̣n tuổi xuân sắc, nhưng “thương con không lấy chồng”, gia đ́nh ông đơn chiếc v́ chỉ có hai chị em. Đỗ Văn Phúc theo học tại trường Nguyễn Hoàng, Quảng Trị từ 1957 đến 1964. Xong bậc trung học, ông được tuyển làm thông dịch viên cho phái bộ Hoa Kỳ, Chương Tŕnh Chống Khủng Bố trong hai năm tại Quảng Trị. Cuối năm 1966, Đỗ Văn Phúc trúng tuyển vào trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt khóa đầu tiên và theo học ở đây gần ba năm.
Trường Đại Học
Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt có mục đích đào tạo các Đại Đội Phó
Chiến Tranh Chính Trị như vai tṛ Chính Ủy trong Quân Đội Đài
Loan và của Cộng Sản, nhưng thật sự bảng cấp số trong các đơn vị
quân đội Việt Nam Cộng Ḥa không có chức vụ này, nên sinh viên
tốt nghiệp ra trường mang cấp bậc thiếu úy đều bị đem “bỏ chợ”
tại các đơn vị bộ binh. Đỗ Văn Phúc được giao nhiệm vụ Đại Đội
Phó Bộ Binh thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh ở Lai Khê. Đụng trận Bunard,
Phước Long, vào Tháng Mười Hai 1969, Thiếu Úy Đỗ Văn Phúc bị
thương nặng và nằm Bệnh Viện Cộng Ḥa ba tháng và được tuyên
dương công trạng lần đầu tiên. Trong 3 năm chiến đấu, Phúc được
tuyên dương công trạng 5 lần, trong đó một lần cấp quân đội do
chiến thắng tại mặt trận Snuol (Kampuchea). Sau một thời gian
nắm chức vụ Đại Đội Trưởng, cuối năm 1971, v́ nhu cầu cần sĩ
quan chiến tranh chính trị trong các quân chủng, Đỗ Văn Phúc
được chuyển qua làm Trưởng Pḥng Chính Huấn Căn Cứ 20 Chiến
Thuật Không Quân tại Phan Rang. Cuối năm 1973, tuy đang c̣n là
một sĩ quan hiện dịch, Đỗ Văn Phúc, được giải ngũ với cấp độ tàn
phế 70% v́ bị bệnh thyroid và tim rối loạn bất thường. Trở về
Sài G̣n, Đỗ Văn Phúc xin được làm việc cho hăng LSI, chuyên bảo
tŕ các loại phi cơ tại Sư Đoàn 5 Không Quân. Trong thời gian
này, Đỗ Văn Phúc đă theo học tại Đại Học Vạn Hạnh Sài G̣n và tốt
nghiệp thủ khoa cử nhân chính trị học. Điều mâu thuẫn, là chính
sự lao động khổ sai đày đọa, kham khổ trong tù đă làm cho Đỗ Văn
Phúc lành bệnh, cũng như các bệnh cao máu, mất ngủ, bao tử...
của các bạn tù khác. Ra tù năm 1985, người tù “cải tạo” trở về tổ ấm trống hoác ở Vũng Tàu, đạp xe ba gác phụ với vợ, đong gạo bán lẻ tại các chợ. Đỗ Văn Phúc trong thời túng quẫn đă làm đủ nghề từ thợ mộc, thợ ống khóa, trang trí, làm hàng thủ công mỹ nghệ bán cho du khách, buôn bán máy móc chợ trời, rồi quay sang buôn bán đồ mây khi Sài G̣n bắt đầu phát triển các quán nhậu, cà phê.
Định cư từ 15
năm nay tại Austin, Hoa Kỳ, theo diện H.O.1, trong những năm đầu,
Đỗ Văn Phúc được thu nhận vào Lockheed, tại cơ sở sản xuất trang
cụ điện tử ngành hàng không, không gian. Nhờ sự cần cù, siêng
năng, ông được trợ cấp của hăng, thi tuyển vào Đại Học Texas tại
Austin, ngành điện tử. V́ phải vừa đi học, vừa đi làm, những năm
học này được coi là một sự cố gắng vượt bực, có ư chí của một
người vừa vượt qua chặng đường mười năm tù và thêm mười lăm năm
vất vả trong đời sống của một công dân bậc hai tại Sài G̣n và
vừa ngoi lên trong xă hội Hoa Kỳ. Ông khởi sự đi làm ca đêm từ 6
giờ tối, rời hăng lúc 7 giờ 30 sáng, đến trường vật vờ suốt một
ngày cho hai hoặc ba tiết học, xen vào giữa các tiết học th́
kiếm một góc trường yên tĩnh, ngủ chập chờn lấy sức. Trong bốn
ngày làm việc, phải tắm rửa tại hăng v́ không có th́ giờ ghé về
nhà. Năm 1996, Đỗ Văn Phúc tốt nghiệp kỹ sư điện tử, sau đó tiếp tục học và tốt nghiệp M.S. in Engineering Management (quản trị công nghiệp), làm việc cho hăng Motorola chuyên trách các chips điện tử cho ngành vận tải. Do hăng phát triển, đem công việc qua Indonesia và Trung Hoa, Đỗ Văn Phúc bị cho thôi việc, và v́ hoàn cảnh, từ đó ông đổi nghề, trở thành giáo sư dạy toán tại các trường Pflugerville HS và Pflugerville Middle School.
Đỗ Văn Phúc là
Chủ Tịch Hội Cựu Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Ḥa tại Austin từ năm
1992. Hội đă mở những lớp dạy nghề miễn phí và kiếm việc làm cho
hàng trăm gia đ́nh H.O. mới sang định cư tại Hoa Kỳ, cũng như mở
lớp sử dụng máy điện toán cho cộng đồng Austin trong từ
2001-2003. Trong địa hạt chính trị, H.O. Đỗ Văn Phúc đă tham dự
Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam tổ chức hàng năm tại Washington DC.
Mỗi năm, vào ngày 30 Tháng Tư, ông đều tổ chức những buổi nói
chuyện với sinh viên tại Đại Học Texas trong “đêm không ngủ
tưởng niệm Ngày Quốc Hận”.
Giữa năm 2002,
khi Lê Văn Bàng, Đại Sứ Cộng Sản tại Hoa Kỳ, cùng một phái đoàn
đến tham dự Hội Nghị Đầu Tư của 10 quốc gia Đông Nam Á ở Austin,
Texas, Đỗ Văn Phúc đă hướng dẫn phái đoàn Việt Nam mà đa số là
thành phần trí thức trẻ tuổi cùng với Chủ Tịch Cộng Đồng Austin
là Kỹ Sư Châu Kim Khánh, vào trong pḥng họp, phát biểu, tranh
luận trực diện với Cộng Sản. Sau phần tŕnh bày của Lê Văn Bàng,
Đỗ Văn Phúc đă đứng dậy chất vấn về t́nh trạng kinh tế Việt Nam,
đồng thời vạch trần mọi tệ nạn kinh tế, chính trị, xă hội đă dẫn
đến sự nghèo khó của đất nước. Trước sự hoan hô đồng t́nh của cử
tọa hiện diện trong pḥng họp, Lê Văn Bàng và phái đoàn Cộng Sản
đă bẽ bàng ra về bằng cửa sau, không ở lại tham dự tiếp tân theo
chương tŕnh đă định do Pḥng Thương Mại Austin khoản đăi.Trong
các cuộc biểu dương tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ, tự do
cho Việt Nam tại thủ phủ của Texas, hay như vừa rồi trong Nghị
Quyết Cờ Vàng, Đỗ Văn Phúc luôn sát cánh với các vị lănh đạo
đồng hương tại địa phương, trong mục đích chống Cộng và xiển
dương chính nghĩa của miền Nam Việt Nam.
Đỗ Văn Phúc
cũng đă hai lần đọc tham luận tại hội nghị quốc tế hàng năm về
Việt Nam do trường Đại Học Texas Tech tổ chức tại Lubbock
(Texas). Ông cũng được mời làm diễn giả chính trong buổi tiếp
tân của trường Texas Tech trước 300 quan khách gồm các giáo sư
đại học, tướng lănh và nhân viên ngoại giao của Hoa Kỳ và nhiều
quốc gia khác, trong đó có đại diện Việt Nam Cộng sản. Năm 1995,
ông được mời thuyết tŕnh về văn hóa Việt Nam tại lớp học gồm
hơn 200 sĩ quan cảnh sát chống tội phạm do cảnh sát tiểu bang
Texas tổ chức. Trong tất cả nỗ lực này, mục
đích của Đỗ Văn Phúc là “giải độc” các luận điệu thiên lệch mà
các trang sử về chiến tranh Việt Nam trong các trường học Hoa Kỳ
đă viết một cách thiếu công bằng và có ác ư đối với sự chiến đấu
của quân dân miền Nam Việt Nam. Các đài truyền h́nh Fox-7 và
News-8 đă phỏng vấn người H.O. này và Đài Austin Channel l1 cũng
đă mời Đỗ Văn Phúc trong một chương tŕnh nói chuyện với thanh
niên trên đài. Chính nhờ sự hoạt động của ông tại địa phương, Đỗ
Văn Phúc đă hai lần được báo Austin American Stateman, giới
thiệu về những hoạt động xă hội, chính trị tại xuất sắc của một
người Việt Nam.
Năm 1999, một
góa phụ Hoa Kỳ là bà Barbara Sonneborn về Việt Nam thăm lại nơi
chồng bà đă tử trận 30 năm trước và làm bộ phim “Regret to
Inform” để lên án Hoa Kỳ đă gây tang tóc cho đất nước và nhân
dân Việt Nam, chính Đỗ Văn Phúc cùng nhà văn Sơn Tùng đă mở một
chiến dịch rộng khắp trên báo chí Việt Mỹ, website, để phản đối
cuốn phim này. Đài truyền h́nh PBS đă mời ông tham gia một cuộc
hội thoại truyền h́nh 30 phút với sự tham dự của hai cựu chiến
binh Hoa Kỳ và một quả phụ Việt Nam Cộng Ḥa để nói lên sự thực
về cuộc chiến Việt Nam, lâu nay đă bị một lớp người có cái nh́n
thiên lệch và bất công.
Trong địa hạt
văn hóa, Đỗ Văn Phúc đă dịch ra Việt ngữ tập truyện cổ Andersen
và xuất bản hai tập: Vườn Địa Đàng, Bà Chúa Tuyết (1993). Ông có
nhiều bài tham luận chính trị, bút kư cho nhiều báo trên toàn
quốc. Đỗ Văn Phúc đă làm chủ nhiệm, chủ bút các nguyệt san Lửa
Việt, Trách Nhiệm, Thạch Hăn tại địa phương. Tác phẩm đă xuất
bản: Quê Hương và Hoài Vọng, tham luận chính trị - hai tập
(1995). Đỗ Văn Phúc lập gia đ́nh năm 1969, khi vừa tốt nghiệp
trường Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt, ông bà Đỗ Văn Phúc sinh
được bốn con, ba cháu đă thành đạt và có gia đ́nh hiện cư ngụ
tại Austin.
Trong quân ngũ,
dù xuất thân từ ngành Chiến Tranh Chính Trị, Đỗ Văn Phúc cũng đă
hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc của một chiến sĩ Bộ Binh. Trong
hoàn cảnh nào, trong thời gian giải ngũ ở quê nhà hay định cư
tại Hoa Kỳ, Đỗ Văn Phúc đă chứng tỏ có tinh thần hiếu học, làm
gương tốt cho lớp trẻ. Vào tù, ông là một người tù khẳng khái,
can trường, xứng đáng là một sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị của
Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Là một trong những anh em H.O. đến
định cư tại Hoa Kỳ trong đợt đầu tiên vào năm 1990, Đỗ Văn Phúc
đă vừa đi làm vừa đi học, lại không bỏ qua một cơ hội nào, dùng
khả năng và tâm huyết của ḿnh để tranh đấu cho sự tự do và dân
chủ ở quê nhà.
HUY PHƯƠNG
|
|
|
Những Bài
Liên Quan: |
|
|
Tin Khác
|
||||
|