Trang Nhà Đỗ Văn Phúc

           Michael Do

Vườn Địa Đàng

  

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

  

Chiếc Ḥm Bay

The Flying Trunk

 

 

      Có một ông phú thương rất giàu; ông giàu đến nỗi có đủ vàng bạc để dát lên mặt đường phố lẫn vỉa hè. Nhưng ông chẳng dại làm thế đâu; ông biết cách sử dụng đồng tiền để khi bỏ ra một xu, ông phải thu về một đồng vàng. Ông ta là một người buôn bán khôn ngoan kia mà.

Khi ông qua đời, để lại cho cậu con trai số của cải khổng lồ đó. Anh ta bắt đầu một cuộc đời ăn chơi hưởng thụ. Không có đêm nào anh không tham dự những dạ vũ hóa trang, dùng những đồng tiền để chơi thia lia. Nói chung là anh ăn xài phung phí, và dĩ nhiên núi của cũng phải tiêu tan. Sau cùng anh c̣n sót lại một đồng xu, một bộ áo quần cũ và một đôi dép. Bạn bè bắt đầu xa ĺa anh, chẳng ai thèm t́m đến một kẻ đă trắng tay. May ra, c̣n một người nọ biếu anh một cái ḥm gỗ và nói: “Thu xếp hành trang vào đây thôi.” Anh ta chẳng c̣n ǵ để thu xếp, bèn tự ḿnh chui vào trong ḥm.

Hoá ra đó là một cái ḥm đặc biệt. Chỉ cần nhấn cái khoá là cái ḥm từ từ bay lên không trung, bay măi, bay măi. Anh bạn của chúng ta ngồi trong ḥm, nghe tiếng răng rắc của đáy ḥm, anh lo sợ ḥm vỡ ḿnh sẽ rơi xuống tan xác. Nhưng không đâu! Chiếc ḥm bay đến tận Thổ Nhĩ Kỳ và đáp xuống. Anh giấu chiếc ḥm trong rừng, dưới lớp lá khô và đi bộ vào thành phố. Anh chẳng mấy ngượng ngùng v́ người Thổ cũng ăn mặc giống anh thôi. Trên đường, anh gặp một bà vú em bế một đứa bé trên tay. Anh hỏi: “Này bà Thổ kia, cái dinh thự nguy nga với những hàng cửa sổ cao vút kia là dinh của ai thế?”

Bà vú trả lời: “Đó là dinh của công chúa con cưng của Sultan. Có người tiên tri đoán rằng nàng sẽ khổ khi lấy chồng v́  gặp phải một người chồng không ra ǵ; nên vua cha cấm hẳn không cho ai vào đó, ngoại trừ vua và hoàng hậu thỉnh thoảng đến thăm nàng.”

Chàng trai nghe xong, cám ơn bà vú rồi trở lại khu rừng lấy ḥm ra, chui vào và bay vượt qua nóc cung điện để đáp xuống ngay cửa sổ pḥng công chúa.

Nàng công chúa đang nằm ngủ trên chiếc sofa. Nàng đẹp đến nỗi anh chàng không kềm được đặt lên môi nàng một nụ hôn. Công chúa bừng tỉnh và tỏ ra vô cùng sợ hăi. Anh chàng bèn nói dối rằng anh là vị tiên tri của dân tộc Thổ, anh đă bay từ trên trời xuống để thăm nàng. Công chúa tỏ ra rất mừng rỡ.

Họ ngồi bên nhau; anh chàng bắt đầu tán tỉnh. Anh khen đôi mắt nàng đẹp như nước hồ thu, vầng trán nàng sáng ngời như đỉnh núi tuyết. Chàng ba hoa cả vạn lời như không muốn ngưng và sau cùng, chàng hỏi nàng làm vợ. Cô công chúa không chần chừ, ưng thuận ngay. Nàng ra một điều kiện: “Chàng phải đến đây ngày thứ bảy tới, khi phụ vương và mẫu hậu cùng đến đây uống trà với em. Hai ngài sẽ vô cùng sung sướng khi biết em kết hôn với một vị tiên tri. Nhưng chàng phải chuẩn bị những câu chuyện hấp dẫn để kể cho hai ngài, chẳng là cả hai đều mê nghe kể chuyện. Mẫu hậu th́ thích những chuyện t́nh, c̣n phụ vương th́ lại khoái chuyên vui , và ngài thường bật cười khi nghe chuyện thật thú vị.”

“Dễ thôi, những câu chuyện sẽ là món quà cưới của ta vậy.” Nói xong, họ chia tay, công chúa trao tặng anh ta một chiếc gươm có khảm vàng ngọc, đúng là thứ anh đang cần để bán lấy tiền mua sắm áo quần đẹp.

Anh ta bay trở về khu rừng, ngồi nặn óc ra nghĩ cho xong câu chuyện để kể thứ bảy tới.

Đến ngày hẹn, vua và hoàng hậu cùng quần thần ngồi quanh chiếc bàn tṛn trong pḥng công chúa, chờ chàng rể tiên tri. Dĩ nhiên họ tiếp chàng rất long trọng. Hoàng hậu nói:

“Kể cho ta nghe một câu chuyện thật hay, dồi dào ư tứ và t́nh tiết éo le.”

“Nhưng phải thật vui để ta có thể cười được.” Vua thêm vào.

“Tâu Hoàng thượng, thần xin bắt đầu kể.”

“Ngày xưa, có một nắm cây diêm, chúng rất tự hào về nguồn gốc cao quư của chúng. Ḍng họ của chúng là những cây thông vĩ đại trong rừng. Những cây diêm hănh diện kể với hai bạn láng giềng cùng ở chung trên một kệ tủ trong nhà bếp- một anh là cái hộp thiếc, và anh kia là chiếc b́nh sắt đă gỉ - Ái chà, khi chúng ta c̣n là những nhánh thông xanh mơn mởn Mỗi ngày, sáng cũng như chiều, chúng ta thưởng thức những chén trà kim cương, đó là những hạt sương trên cành lá. Suốt ngày, chúng ta tắm ḿnh trong ánh nắng, nghe tiếng chim hót líu lo kể cho chúng ta hàng trăm ngàn câu chuyện bốn phương. Chúng ta rất giàu có, bạn biết không, vào mùa hè, các loại cây khác chỉ c̣n trơ vỏ khô, chúng ta cũng sắm cho ḿnh lớp áo xanh cho cả mùa hè lẫn mùa đông. Tai họa bỗng đổ đến bất ngờ, đám thợ rừng kéo tới, chặt hạ cây xuống. Thế là một cuộc đổi đời, gia đ́nh chúng ta tan ră. Thủ lănh gia đ́nh th́ trở thành cây cột buồm trang trí cho một chiếc thuyền lộng lẫy du hành khắp nơi trên trái đất; Những nhánh khác th́ bị phân tán rải rác. Riêng chúng ta th́ trở thành những cây diêm, làm nhiệm vụ thắp sáng cho con người. Đó, các bạn thấy hoàn cảnh của chúng ta, những người quư tộc phải sa cơ vào chốn bếp núc này.'

“'Chuyện của tôi th́ khác xa,' chiếc b́nh sắt kể, 'Trước khi tôi mở mắt chào đời, tôi phải qua bao giai đoạn, bị nghiền, bị nấu chảy cả hàng chục lần. Sau cùng tôi h́nh thành một cơ thể cứng rắn, là nhân vật quan trọng nhất trong căn nhà này. Cái thích thú của tôi, là cứ sau mỗi bữa ăn, tôi được tắm rửa sạch sẽ, đánh bóng lại và nằm nghỉ ngơi trên kệ này,. Các đồng loại của tôi, ngoại trừ chiếc b́nh tưới phải phơi thân ngoài nắng, c̣n ra th́ được hưởng nếp sống an cư trong nhà. Ở đây, chúng ta nghe tin tức bên ngoài qua cái giỏ đi chợ, nó kể đủ thứ từ chuyện chính trị chính em. Bữa nọ, có chiếc lọ sứ măi hóng chuyện thời sự mà té xuống vỡ tan trăm mănh.'

'Các bạn chuyện tṛ nhiều quá, hăy để chúng ta hưởng một buổi chiều yên ả!' Hộp thiếc lên tiếng phàn nàn.

Các cây diêm phản đối: 'Để chúng kể chuyện ḿnh và so sánh coi xem trong chúng ta ai là người quư phái nào.'

'Tôi chẳng muốn nói về ḿnh,' một cái nồi góp chuyện,' hăy vui hưởng một buổi chiều ấm áp.  Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một chuyện mà ai trong chúng ta cũng đă từng trải; chuyện rất đơn giản, và mọi người đều ưa thích : Xưa kia, bên bờ biển đông xứ Đan mạch...'

'-! lối dẫn chuyện thiệt hay!' Những cái dĩa khen ngợi. 'Chắc chắn chúng tôi rất khoái nghe chị kể đó.'

'Tôi đă trải qua thời thanh xuân ở đó, trong một gia đ́nh rất yên ấm; trong nhà, đồ đạc đều được đánh bóng bằng sáp ong, nền gạch bông cũng bóng loáng, những rèm cửa được thay mỗi ngày.'

'Chị là một tay kể chuyện có tài.' cây chổi nói ,'mới nghe qua đă thấy rơ là câu chuyện của một người đàn bà đảm đang, chăm sóc nhà cửa sạch như lau, như ly.'

'Đúng thế, tôi cũng cảm thấy điều ấy.' Cái kẹp giấy reo lên, và như  biểu lộ sự thích thú, chú ta nhảy phóc một cái, rớt xuống đất.

Chị nồi tiếp tục câu chuyện, đoạn cuối cũng na ná như đoạn đầu. Bọn chén dĩa nhảy múa, va vào nhau lách cách. Cái chổi thưởng cho chị nồi bằng cách quấn một ṿng lá ng̣ xung quanh cổ chị.  và nghĩ thầm :' Ḿnh thưởng cho chị ấy hôm nay, sau này chị ấy sẽ thưởng lại cho ḿnh.'

Cái kẹp than đứng đậy hô hào tất cả cùng nhảy múa, cô ta đứng nhẹ nhàng trên đôi chân xoay một ṿng và bắt đầu nhảy :' Tôi có đáng được thưởng một cọng ng̣ không nào?' 

'Bọn nó chỉ là loại tầm thường , hạ tiện thôi.' Các que diêm bảo nhau.

Ấm trà được yêu cầu hát một bài, nhưng cô ta đang bị cảm lạnh.  Cô chỉ ca lên khi được đun sôi; Thực ra., cô ta chỉ làm cao mà thôi, cô chỉ thích ca hát khi được đặt trên bàn ăn, làm vừa ḷng ông bà chủ.

Gần đó, có một cây bút đứng dựa vào thành cửa sổ, cây bút mà anh hầu pḥng thường dùng để viết, phải cái tội là anh ta chấm lút cán vào b́nh mực nên bút khi nào cũng lem luốc. Bút nói :' Nếu ấm trà không chịu hát th́ thôi; ngoài kia có một con chim họa mi, nó hát bao điều hay ho, tuy rằng chẳng có ǵ mới lạ, nhưng ít ra cũng mua vui đêm nay.'

'  điều đó chẳng hợp tí nào.' Một cái chảo khác, bạn đồng bếp của chị nồi phản đối.' Tại sao lại phải yêu cầu một kẻ lạ ca hát cho ḿnh nghe, chúng ḿnh không có khả năng hay sao? Chị giỏ xách phân xử xem tôi nói có đúng không?'

'Thật là chán mớ đời,' giỏ xách nói,' tôi thấy chán các anh chị quá, Chúng ta để phí một buổi chiều đẹp như thế này. Thà chúng ta dọn dẹp nhà cửa, mỗi anh chị kiếm một chỗ thích ứng rồi tôi sẽ diều khiển chương tŕnh vui chơi dêm nay, các anh chị sẽ thấy tài tôi.'

'Vâng, hăy vào hàng đi thôi.' Tất cả mọi vật đều đồng ư.

Đúng lúc đó, cánh cửa bổng bật mở ra, anh bồi pḥng bước vào. Mọi vật đều đứng yên lặng như không có ǵ xảy ra. Nhưng trong thâm tâm, chúng đều ấm ức tự nghĩ :'Phải ḿnh được chọn điều khiển cuộc vui, chắc chắn đă thành công hơn nhiều.'

Anh bồi vói tay lấy que diêm đánh lên, diêm bùng cháy sáng rực.

'Thấy chưa, ta phát ra ánh sáng tuyệt vời,' bọn diêm thầm tự măn,' Chúng ta là nhất trên đời, chúng ta cháy sáng huy hoàng. Chúng ta tỏa sáng khắp xó xỉnh trong nhà.' Thế là chúng cháy tiêu ra cây than.”

Chuyện hay tuyệt.” Hoàng hậu khen, “Ta cảm thấy như cùng sống trong cái khung cảnh câu chuyện của những que diêm. Ta sẽ gả công chuá cho ngươi.”

“Ta đồng ư,” Nhà vua thêm vào, “Lễ cưới sẽ cử hành sáng mốt.” Họ nói cùng chàng trai những lời thân t́nh, v́ từ nay, anh ta đă là chàng rể trong nhà.

Lễ cưới được tuyên bố,  buổi chiều trước đó, cả thành phố sáng rực hoa đèn. Kẹo bánh được ban phát khắp trên đường phố cho thần dân; bọn trẻ con reo vui và huưt sáo chào mừng ngày vui của công chúa.

Anh chàng con ông phú thương tốt số nghĩ ḿnh phải làm những điều ǵ thật ngoạn mục.  Anh mua vô số pháo bông, bỏ vào ḥm và bay lên trời cao đốt pháo sáng rực một góc trời.

Đám người Thổ bên dưới chưa bao giờ thấy một cảnh tượng huy hoàng như thế, họ nhảy tửng lên và reo ḥ vang trời.. Họ càng tin rằng công chúa đă t́m được người hôn phu xứng đáng, là vị tiên tri từ trên trời phái xuống.

Sau khi đáp xuống, và giấu ḥm vào đám lá, chàng trai thấy cần phải trà trộn vào thành, nghe ngóng thử thiên hạ bàn tán ra sao về những điều ḿnh làm.

Chàng hoàn toàn thỏa măn, v́ nơi đâu cũng nghe người ta xưng tụng chàng. “Chính mắt tôi đă thấy vị tiên tri.” một người nói, “Đôi mắt ông ta sáng như hai v́ sao, cḥm râu rậm đen mướt và óng ả.”

Người khác nói: “Chàng ta đúng là một thiên thần.”

Anh chàng vui mừng vô hạn v́ những lời khen; vả chăng, ngày mai chàng đă là chồng cô công chúa xinh đẹp. Chàng trở lại khu rừng t́m chiếc ḥm. Nhưng, ô ḱa! ḥm đâu mất tiêu rồi?

Chiếc ḥm đă bị cháy ra tro. Một ngọn pháo đă bật nổ trong ḥm, thiêu nó thành một đống than đen ng̣m. Anh chàng không c̣n phương tiện để bay lên nữa, anh chàng chẳng thể nào đến với công chúa được nữa. C̣n nàng, suốt ngày đứng tựa bên khung cửa sổ ngóng chàng.

Nàng vẫn kiên nhẫn đừng chờ vị tiên tri của ḷng ḿnh; c̣n chàng th́ buồn bă lang thang khắp nơi trên trái đất kể chuyện cho thiên hạ để kiếm ăn, nhưng những câu chuyện của chàng không c̣n vui vẻ như khi chàng kể chuyện về những cây diêm để làm quà cưới cô công chúa.