Michael Do

                                                                        Vườn Địa Đàng

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

   

Chiếc Hộp Thiếc

The Tinder Box

 

 

Một người lính đang nhịp nhàng bước trên con đường cái quan. Một hai! một hai! anh vừa bước vừa đếm nhịp như đang đi diễn binh. Trên lưng, anh đeo chiếc ba lô, bên hông là chiếc gươm dài. Chả là anh ta vừa măn nhiệm kỳ quân dịch, đang trên đường trở về quê nhà sau thời gian chinh chiến. Giữa đường, anh gặp một mụ phù thủy; mụ già khọm và xấu xí như ma lem, đặc biệt là môi dưới của mụ trề ra, kép dài cho đến tận chiếc cằm nhọn.

Mụ cất tiếng trước: “Chào anh bạn, anh có cây kiếm đẹp quá nhỉ! và lại thêm cái túi đeo lưng to rơ to. Đúng anh là một chiến binh! Anh có muốn có thật nhiều tiền không?”

“Chào mụ phù thủy! Cám ơn ḷng tốt của mụ.”

“Trông ḱa, anh có thấy cây to đằng kia không? Có một cái hang ở trong bọng cây. Anh chỉ có việc trèo lên ngọn cây và nh́n thấy miệng hang. Ta sẽ cột một sợi dây quanh bụng anh để anh leo xuống và muốn lên lúc nào th́ chỉ giật cái dây cho ta hay.”

“Tôi sẽ phải làm ǵ trong cái hang đó?”

“Tha hồ nhặt tiền thôi!” Mụ phù thủy cười nham hiểm. “Khi anh xuống tận đáy hang, anh sẽ thấy một hành lang hun hút sáng như ban ngày. Ở đó, anh sẽ thấy ba cánh cửa, ch́a khóa đă móc sẵn ở trên cửa. Nếu anh vào cửa thứ nhất, anh sẽ thấy một cái rương lớn ngay chính giữa sàn nhà. Trên nắp rương là một con chó có đôi mắt to như hai cái đĩa, nhưng đừng quan tâm đến làm chi. Ta sẽ trao cho anh một cái tạp dề màu xanh để anh trải lên sàn nhà; xong phải thật nhanh nhẹn, bắt con chó đặt vào trong tạp dề, anh mở rương ra lấy hết tiền bạc trong đó, muốn bao nhiêu cũng được. Toàn là tiền đồng, nhưng nếu anh thích tiền bằng bạc, hăy đi vào căn pḥng số hai. Nơi đây có con chó mắt to bằng cái cối xay, mặc kệ nó. Cứ bắt nó bỏ vào tạp dề và hốt bạc. Căn pḥng thứ ba chứa đầy tiền vàng. Nhưng con chó ở đó có đôi mắt to như cả cá tháp chuông. Nhớ đó, nó chỉ là con chó thôi, nhưng chớ để nó làm hại anh, cứ làm như lần trước là an toàn, và anh sẽ trở thành kẻ giàu nhất thế gian với đống vàng trong tay.”

“Nghe cũng hấp dẫn đấy!” Anh lính gật gù. “Nhưng ta phải trả ơn cho mụ điều ǵ? vàng chăng?”

“Không, ta không cần vàng. Ta không lấy của anh một xu con nào cả. Ta chỉ muốn anh lấy lên cho ta cái hộp thiếc cũ mà bà ngoại ta đă để quên khi người xuống dưới đó mấy năm trước đây.”

“Ta đồng ư. Đưa dây ta cột quanh bụng.”

Mụ phù thủy giúp anh cột dây và trao cho anh cái tạp dề xanh của mụ.

Anh lính treo lên ngọn cây, quả có thấy miệng hang ăn thông xuống dưới. Anh cẩn thận tụt xuống và nhận ra dăy hành lang dài cùng ba cánh cửa. Trong hang như có hàng ngàn cây nến thắp sáng rực. Anh mở cánh cửa thứ nhất, cha mẹ ơí! một con chó mở đôi mắt to như hai cái dĩa nh́n anh trừng trừng. Anh lính cười duyên với nó và nói nhỏ :Ợ Này chú em, ta làm bạn nhé.Ợ Anh bế nó  đặt xuống tấm tạp dề đă trải dưới nền đất, xong anh mở rương và hốt một nắm lớn đầy những tiền đồng. Bước qua căn pḥng thứ hai, wow!, con chó ở đây quả có đôi mắt to như hai cái cối đá. “Đừng nh́n ta như thế, chú nhỏ, hăy ngoan, ngồi vào đây.” Khi vừa mở cái ḥm thấy toàn những bạc, anh vội trút bỏ những tiền đồng trong túi ra và vơ thật nhiều  bạc. Trong pḥng thứ ba, anh thấy một con chó mà đôi mắt lớn như hai cái tháp, nó trợn lên và quay quay như bánh xe. “Chào chú chó!” Anh vừa nói vừa bế con chó đặt vào tạp dề và mở nắp ḥm. Lạy chúa tôi, cả một tài sản lớn trên thế gian có một không hai. Toàn vàng là vàng, đủ để mua cả thành phố Copenhagen, mua cả các cửa tiệm bánh kẹo, cả dàn đồ chơi, cả những con ngựa đua sáng giá nhất. Toàn là tiền vàng không hà! Anh lính vứt hết những nắm bạc, và nhét vàng vào cho đầy túi áo quần, vào túi đeo lưng, nhét cả vào trong giày, nghĩa là bất cứ chỗ nào trên người anh có thể nhét được. Anh trả con chó lại trên cái rương, đóng cửa và gọi vọng lên.

“Mụ phù thủy! kéo ta lên”

“Anh có lấy cái hộp thiếc chưa?” Mụ hỏi xuống.

Anh lính t́m ra hộp thiếc, cầm trên tay và đu giây leo lên, trong khi mụ phù thủy ra sức kéo.

Bây giờ th́ anh đang đứng trên con đường cái quan, trở thành một người giàu sụ. Anh hỏi:

“Mụ lấy cái hộp thiếc làm ǵ?”

“-! chẳng việc ǵ đến anh. Anh có vàng là đủ rồi, đưa hộp cho ta.”

“Này, nói cho ta biết mụ lấy hộp làm cái giống ǵ, nếu không ta chặt đầu mụ.”

“Ta chẳng nói cho ngươi nghe đâu.”

Anh lính tuốt gươm, chém bay đầu mụ phù thủy, để xác lại bên đường rồi khăn gói tiếp tục đi.

 Anh hướng về một thị trấn nhỏ xinh đẹp, vào thẳng một lữ quán sang trọng nhất thuê một căn pḥng rộng đầy tiện nghi và kêu những món ăn ngon lạ. Tên bồi pḥng khi vào lấy đôi giày anh ra đánh bóng đă vô cùng thắc mắc v́ thấy một anh nhà giàu lại đi đôi giày cũ kỹ  rách rưới: chả là anh chưa kịp sắm cho ḿnh thứ ǵ cả. Hôm sau, anh mới ra phố mua áo quần, giày vớ mới. Anh lính hôm qua nay biến thành một ông triệu phú lịch lăm, mọi ngươi đua nhau bu quanh anh và kể cho anh nghe những chuyện xảy ra trong thành phố, chuyện về ông vua của họ và nhất là chuyện về cô công chúa xinh đẹp.

“Làm thế nào để được gặp nàng?” Anh lính hỏi.

“Khó lắm, nàng sống trong một toà lâu đài xây bằng đồng, xung quanh bao bọc bởi những dăy tường cao và tháp canh. Chẳng ai dám vào đó trừ đức vua. Ngày trước đây, có người thầy bói đoán rằng nàng sẽ lấy một anh lính trơn làm chồng nên nhà vua lo sợ đem nàng nhốt vào đâư.”

“Ta sẽ đi t́m gặp nàng.” Anh lính nghĩ, nhưng không làm sao t́m ra được cách nào để thâm nhập vào lâu đài.

Suốt ngày anh rong chơi khắp phố phường, sống một cuộc sống nhàn nhă ăn chơi, khi trà đ́nh, khi tửu quán. Anh đem tiền bố thí cho những người nghèo v́ anh luôn luôn nhớ đến lúc hàn vi của ḿnh, anh thông cảm với cảnh nghèo đói và cư xử với mọi người rất rộng răi, v́ thế trong thành ai cũng mến anh.

Tính t́nh phóng khoáng và sự tiêu xài quá độ của anh một ngày nọ làm cho anh trắng tay. Anh giật ḿnh lần ṃ trong hết các túi áo, chỉ c̣n vài đồng xu. Chủ khách sạn đuổi anh ra khỏi pḥng, anh xin lên ở trên trần nhà, tự tay đánh giày và vá mạng áo quần ḿnh v́ chẳng có tiền để trả công cho ai nữa. Bạn bè xa lánh anh dần, anh trở nên một người hoàn toàn cô đơn.

Một tối nọ, anh không c̣n đủ tiền để mua cây đèn cầy thắp sáng. Anh chợt nhớ ra rằng trong chiếc hộp thiếc mà mụ phù thủy nhờ anh lấy từ đáy hang có một mẫu sáp nhỏ có thể xài tạm. Anh mở hộp và lấy nó ra, khi anh vừa đánh lửa lên th́ cánh cửa bật mở toang; con chó có đôi mắt to như hai cái dĩa hiện ra trước mắt anh và hỏi anh: “Thưa chủ nhân, ngài sai bảo tôi điều ǵ không?”

“Lạy Chúa tôi, hóa ra đây là chiếc hộp than” Anh nghĩ bụng và ra lệnh cho con chó kiếm cho anh ít tiền. Con chó quay ra đi một hồi lâu rồi trở lại với một túi bạc nặng trĩu ngậm trên mơm.

Anh lính giờ đây khám phá ra cái kho tàng trong chiếc hộp thiếc cũ. Nếu anh đánh lửa một lần, con chó ngồi trên rương đồng hiện ra; nếu đánh lửa hai lần anh sẽ thấy con chó trên rương bạc và nếu đánh lửa ba lần, anh sẽ là chủ nhân của con chó trên rương vàng.

Anh lại dọn xuống căn pḥng rộng và mua sắm lại áo quần đẹp; bạn bè lại t́m về với anh, ca tụng anh như xưa.

Đang ngồi buồn, anh chợt nhớ tới chuyện cô công chúa; anh nghĩ: “Ta nghe nàng đẹp tuyệt trần, và không một người đàn ông nào có thể t́m đến với nàng! Tội nghiệp nàng phải chịu giam ḿnh trọn đời trong ṭa lâu đài bằng đồng kia!  Ta có cách nào gặp được nàng? Hăy xem thử cái hộp thiếc có giúp ǵ cho ta không?”

Anh mở hộp đánh lên một ánh lửa, con chó mắt to như cái dĩa hiện ra.

“Bây giờ là nửa đêm rồi, nhưng ta cứ khắc khoải muốn được gặp công chúa, dù chỉ một giây thôi.”

Con chó rời khỏi pḥng, và trong một thời gian rất ngắn chừng như chưa kịp cho anh lính suy nghĩ ǵ thêm, nó đă trở lại với nàng công chúa trên lưng. Nàng đang c̣n trong giấc ngủ, trông nàng xinh đẹp và quư phái làm sao. Anh lính không cầm ḷng được, cúi xuống hôn lên trán nàng. Con chó đem nàng trả lại trong ṭa lâu đài.

Sáng sớm, khi vua và hoàng hậu vào thăm con và cùng ăn sáng với công chúa, nàng kể cho họ nghe về một giấc mơ về một con chó và một anh lính nàng nằm mơ đêm qua. Nàng nói: “Rơ ràng con mơ thấy một con chó cơng con trên lưng đem đến tận nơi có một người lính, và anh ấy đă hôn con.”

“Đúng là giấc mơ kỳ quái.” Hoàng hậu bảo.

Bà ra lệnh cho một bà hầu pḥng phải túc trực cạnh giường công chúa suốt đêm để xem sự thể.

Đêm đó, anh lính lại nôn nóng muốn gặp nàng và sai con chó mang nàng đến. Khi con chó cơng nàng trên lưng chạy thật nhanh ra khỏi lâu đài, bà hầu pḥng tất tưởi đuổi theo. Bà thấy cả chó và nàng công chúa biến mất trong một căn nhà lớn. Bà cầm chắc đă biết tận nơi, bèn lấy phấn đánh dấu lên cánh cửa căn nhà và quay trở về. Lúc sau, nàng công chúa cũng được con chó mang trả lại, đặt lên giường như cũ.

V́ là con chó thần, nên nó rất thông minh. Trên đường về, thấy dấu phấn trên cánh cửa, nó hiểu ra chuyện ǵ rồi; nó cũng dùng phấn đánh dấu lên tất cả các cánh cửa của những căn nhà trong thành phố đó.

Vua, hoàng hậu và toàn thể triều đ́nh sáng hôm sau tề tựu đông đủ chờ nghe về giấc mơ của công chúa. Sau khi được bà hầu pḥng báo lên mọi việc, họ cùng kéo nhau xuống đường đi t́m căn nhà có đánh đấu.                                             

“Đây rồi, chính căn nhà này.” Vua trỏ vào căn nhà đầu tiên ông thấy.

“Không phải đâu, chính là căn này.” Hoàng hậu trỏ vào một căn nhà khác.

“Tâu hoàng thượng, căn nào cũng có đánh dấu cả.”

Họ thất vọng v́ không thể nào t́m được chính xác căn nhà mà con chó đă mang công chúa vào, bèn quay trở về hoàng cung.

Hoàng hậu là một phụ nữ rất thông minh. Bà nghĩ ra một kế hay. Hôm đó, bà lấy chiếc kéo vàng, cắt tấm lụa ra may một chiếc túi nhỏ và đổ vào đó đầy ắp những  hạt đậu nhỏ xíu; xong bà khoét một lỗ thủng vừa đủ dưới đáy túi  để cho hạt đậu có thể rơi xuống. Bà buộc túi lụa vào váy áo công chúa hy vọng rằng đậu sẽ đổ ra trên đường và bà có thể theo đó, lần ra căn nhà mà công chuá được mang đến.

Lần này, con chó không khám phá ra được mưu mẹo của hoàng hậu. Nó mang công chúa đến cho anh chàng si t́nh rồi mang trả về lâu đài mà không biết ǵ đến những hạt đậu rơi văi trên đường.

Thế là anh lính bị bắt và bị giam vào ngục tối v́ tội phạm thượng, dám động đến cô công chúa cưng ngọc ngà của vua.

Anh ta nằm thườn thượt trong pḥng giam tối thui và chật ních. Thật là đau khổ v́ sự điên rồ. Một hôm người lính gác thông báo cho anh hay: “Ngày mai, ngươi sẽ bị treo cổ.”

Thật là một tin sét đánh, thế là xong một đời trai, lại thêm cái xui là anh để quên cái hộp thiếc trong căn pḥng khách sạn.

Trời vừa tinh mơ, anh lính đă nghe tiếng ồn ào bên ngoài; anh nhón lên nh́n qua song sắt để thấy dân chúng đang nườm nượp kéo về phía cánh đồng để chờ xem cuộc hành quyết. Anh cũng nghe tiếmg trống đánh dập dồn, anh thấy những toán lính nối đuôi nhau tiến về băi cỏ. Thế giới bên ngoài kia đang rộn rạo lên; anh chợt thấy chú bé con lăo thợ giày đang vội vă đi. Chú bé đánh rơi một chiếc giày ngay phía dưới cửa sổ nhà giam nơi anh lính đang buồn rười rượi nh́n người ta chuẩn bị cái chết cho ḿnh.

“Này chú bé, chớ vội.” Anh lính  thấy chú bé, mừng quá kêu lên. “Ta c̣n ngồi đây th́ sẽ chưa có ǵ vui ngoài đó đâu. Ta sẽ cho chú một đồng vàng nếu chú chạy nhanh về pḥng ta lấy cho ta cái hộp thiếc mà ta để quên trong đó. Nhưng phải chạy thật nhanh lên.”

Đứa bé nghe nói đến đồng tiền vàng, mừmg quưnh, vội ba chân bốn cẳng chạy về lấy hộp đem cho anh lính.

Nơi cánh đồng bên ngoài thành phố, người ta đang dựng lên giá treo cổ. Toán lính buộc lại những sợi dây cho thật chắc trong khi dân chúng bao quanh ngày càng đông. Vua và hoàng hậu mặc triều phục lộng lẫy ngồi trên ngai giữa đám quần thần. Phía bên trái là ông phán quan mặt lạnh lùng như đá.

Anh lính được dẫn lên một cái bục gỗ, một đao phủ quàng sợi dây thừng vào cổ anh, chờ lệnh. Ông phán quan tuyên bố rằng tội nhân sẽ được hưởng một ân huệ trước khi  bị hành h́nh. Anh lính xin hút một điếu thuốc trước khi chịu chết. Vua thấy lời yêu cầu không có ǵ nghiêm trọng bèn gật đầu cho phép.

Anh lính lấy hộp ra, đánh lửa ba lần, cả ba con chó từ đâu nhảy xổ ra. Anh la lớn :

“Hăy cứu ta! Đưa ta ra khỏi giá treo cổ ngay.”

Bầy chó nhào vào đám lính canh và đám quan lại cắn xé tứ tung. Cả sân cỏ rối loạn lên, quan quân chạy tán loạn và  dày xéo lên nhau. Ba con chó quay qua vua và hoàng hậu hất tung họ xuống đất. Dân chúng đồng thanh suy tôn anh lính: “-! Anh lính tốt bụng, chúng tôi muốn anh lên làm vua và cưới công chúa làm hoàng hậu.”

Họ dẫn anh lính đặt lên ngai vua, đưa công chúa từ lâu đài bằng đồng đến trước anh. Hai người nắm tay nhau sung sướng. Ba con chó nhảy nhót vui mừng và reo lên: “Hurrah!” Bọn trẻ con th́ chụm ba ngón tay vào mồm, huưt sáo inh ỏi; đám lính đă trở lại hàng ngũ, cùng bồng súng chào vua mới.

Trong ngày đám cưới của anh lính và công chúa, người ta thấy ba con chó ngồi chễm chệ trên bàn, giương những con mắt to rơ to nh́n khắp mọi người.