|
Michael Do Nhận Diện Kẻ Thù
|
||||
|
|
||||
|
|
Cảm Nghĩ Sau Chuyến Mỹ Du của Việt Cộng Nguyễn Minh Triết
Nỗi Nhục Của Hắn và Niềm Vui Của Ḿnh
Đỗ Văn Phúc
“Cố đấm ăn xôi, xôi lại hỏng…”
Nguyễn Minh Triết đă về Việt Nam hơn tuần nay, không biết đă hoàn hồn chưa? người Việt hải ngoại th́ ai đă về nhà nấy sau một tuần sôi nổi đấu tranh, biểu t́nh, diễn hành, tuyên cáo… Quả thật, trong lịch sử sinh hoạt 32 năm của người Việt tị nạn, chưa bao giờ khí thế dâng lên ngùn ngụt như thế. Tuy số người tham dư từng biến cố không đông bằng vụ Trần Trường ở Quận Cam (10000+), vụ cờ đỏ UTA ở Arlington (5000+), nhưng cuộc biểu dương lực lượng để “đón tiếp” chủ tịch nước Việt Nam Cộng sản Nguyễn Minh Triết đă diễn ra nhịp nhàng, toàn diện và rất chu đáo nổ ra cùng một lúc tại nhiều thành phố lớn nơi có Triết đi qua, cũng như sự yểm trợ đắc lực tại các nước khác. Chúng ta chưa bao giờ
vui như thời gian vừa qua. Những người tham dự th́ đă lo liệu tổ
chức phương tiện tài chánh, thuê mướn xe cộ ra đi từ đấu tuần hai ba
ngày trước khi Triết đến Hoa Kỳ. Các đoàn thể, cộng đồng khắp nơi
th́ ra tuyên cáo, thông điệp, thư tín gửi đến các lănh đạo Hoa Kỳ.
Mà có ư nghĩa nhất là chiến dịch gửi post cards có h́nh linh mục
Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng trước phiên toà của Cộng Sản tại Huế. Có
lẽ hầu hết các văn pḥng các dân biểu, nghị sĩ, chức sắc trong chính
phủ từ Tổng thống cho đến các bộ trưởng đều tràn ngập những tấm h́nh
mang tính chất lịch sử này. Cali và Dallas-Fort Worth đă dựng lên
những tấm bill boards ngay trên các trục lộ giao thông chính của
thành phố để đánh động lương tâm và kêu gọi sự ủng hộ của dân Mỹ.
New York th́ chu đáo tổ chức đoàn diễn hành ngày Văn Hoá Quốc Tế để
hỗ trợ đúng lúc cho cao trào đấu tranh. Các cơ quan thông tin đại
chúng, báo chí, diễn đàn online tràn ngập tin tức và h́nh ảnh, thêm
mới từng giờ. Đặc biệt diễn đàn Vietland đă cử “điệp viên” theo dơi
ngay từ Hà Nội, và thâm nhập các địa điểm mà phái đoàn Cộng Sản dự
trù sẽ đến để nắm vững t́nh h́nh, thong báo kịp thời những thay đổi
của đoàn CS, bảo đảm sự thành công cho Cộng đồng. Những người mà v́ điều kiện làm việc đă không thể đi được đến Cali, New York hay DC th́ ngày đêm túc trực bên các máy truyền h́nh, radio, máy điện toán để theo dơi từng biến chuyển của cao trào đấu tranh. Một tuần sôi nổi đă qua đi. Triết về nước, dân ta ai về nhà nấy. Cuộc sống lại tiếp tục b́nh thường. Nhưng dư âm của những ngày đấu tranh vẫn c̣n quanh đây. Bây giờ th́ các nhà chính luận bắt đầu tổng kết t́nh h́nh và dự đoán tương lai. Đúng sai th́ phải chờ thời gian trả lời thôi.
Thất bại ê chề, nhục nhă của phía Cộng Sản Việt Nam
Mục đích chuyến đi của Nguyễn Minh Triết thực ra mang tính chất xă giao hơn là để đạt các mục tiêu chính trị. Trong hế thống quyền lực các nước Cộng sản, chủ tịch nhà nước chỉ là một cây cảnh tượng trưng, làm v́, v́ quyền lực thật sự nằm trong tay bộ chính trị đảng Cộng Sản. Theo điều 4 hiến pháp VNCS th́ cả các cơ chế đều nằm dưới sự lănh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam. Do đó, khi tiếp xúc với các giới chức Hoa Kỳ, Triết chỉ làm nhiệm vụ lập lại những ǵ mà bộ Chính Trị đă thoả thuận và cho phép. Triết chẳng thể tranh biện, đưa ra đề nghị phản bác hay đồng thuận khi t́nh huống thay đổi bất chợt ngoài dự liệu trước khi ra đi. V́ thế, chúng ta đă thấy lối đối thoại lập lờ, đánh trống lăng, đôi khi ngây ngô của Triết khi đối đầu với các Nghị sĩ Dân biểu Hoa Kỳ hoặc trước lời cảnh cáo của Tổng thống Bush về các vấn đề nhân quyền, tự do dân chủ. Đúng hơn, Triết đă trả lời vụng về, làm lộ rơ bản chất lừa lọc, độc đoán của chế độ khi trả lời Tổng thống Bush cũng như khi trả lời phỏng vấn của hăng AP với lời khẳng định nước CSVN không cần thiết phải cải thiện về nhân quyền. Về việc kư kết các thoả ước kinh tế thương măi tài chánh, (Trade and Investment Framework Agreement) chẳng cần có một phái đoàn của quốc trưởng mà chỉ cần các cấp Bộ trưởng, Tổng giám đốc. Nếu có mục đích chính trị ǵ khác, th́ đó là sự hứa hẹn của Hoa Kỳ trong việc ủng hộ Cộng sản VN vào Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, mà sau mấy ngày Triết đến Hoa Kỳ, vẫn không nghe Tổng thống Mỹ nhắc đến. Vậy, cuối cùng, th́ chuyến đi của chủ tịch CSVN chỉ là để tạo thanh thế, phô trương với dân chúng ngơ hầu dằn mặt những ai lăm le đứng dậy theo gót Linh Mục Lư, Lê thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài… mà đấu tranh đ̣i quyền làm người :”Coi nhé, nhà nước này vững mạnh, công an bộ đội súng ống, cùm kẹp đầy rẩy; và lại được đại cường dân chủ Mỹ ủng hộ. Liệu hồn chớ làm chuyện đấu tranh mà mất mạng.” V́ thế, Triết đă mang theo một đoàn hùng hậu gồm khoảng 200 người gióng trống khua chiêng nhất quyết phen này ra đi làm nở mặt cho dù phía Hoa Kỳ đă có những triệu chứng bất ưng. Chuyến đi tưởng đă bị đ́nh hoăn hay hủy bỏ v́ chỉ trong ṿng vài tuần trước, Tổng thống Bush đă mạnh miệng lên tiếng về trường hợp Linh mục Lư và t́nh h́nh nhân quyền tồi tệ của VN tại hội nghi các cường quốc G-8; cũng như ông đă tiếp bốn vị lănh đạo các đảng phái, phong trào chống Cộng ngay trong văn pḥng Toà Bạch ốc, trước sự hiện diện của Phó Tổng Thống Cheney và các lănh đạo các cơ quan An ninh quốc gia. Biết đi là nhục, nhưng với bản chất cố đấm ăn xôi, đảng CSVN vẫn cứ đẩy Triết ra đi. Và thảm thương thay, Triết đă nhận một cú đấm ê chề từ cả phiá nhà nước Hoa Kỳ, lẫn “khúc ruột ngoài ngàn dặm” mà Triết dự tính vuốt ve, mua chuộc. Theo truyền thống, nghi lễ ngoại giao, trong cuộc thăm viếng chính thức của một quốc trưởng, th́ người ra đón tại chân cầu thang máy bay thường là quốc trưởng nước chủ nhà. Tệ lắm th́ cũng là nhân vật số hai. Đằng này Triết đă không dáp xuống Washington DC và được một giới chức nào cao cấp trong chính quyền Mỹ đón tiếp. Y và phái đoàn đă dáp xuống phi trường John F. Kennedy (New York) ngày 18 tháng 6, 2007, và chỉ được đón tiếp bởi ông Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Michael Marine và vài nhân viên Mật vụ Mỹ (Secret Services). Thứ đến Triết đă không nhận được 21 phát đại bác đón mừng và đi song song cùng lănh tụ nước chủ nhà để duyệt toán quân danh dự. Triết cũng không được trú ngụ trong toà nhà Blair House và được Tổng Thống Bush khoản đăi đạ yến (State Dinner) trong đó quan khách là những nhân vật hàng đầu của ba ngành Lập pháp, Tư pháp và hành pháp Mỹ; cũng như các đại diện ngoại giao của các nước khác. Và cuối cùng, đă không có một thong cáo chung như thong lệ giữa hai nhà lănh đạo hai nước. Nếu so với cuộc đón tiếp mà cố Tổng thống Eisenhower đă dành cho cố Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà Ngô Đ́nh Diệm nửa thế kỷ trước, th́ quả là một trời một vực; quả là một mối nhục cho Triết và chế độ CS Việt Nam, và cũng là nhục chung cho cả đất nước. (Xin đừng so sánh với việc cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đến Camp David gặp cố TT Johnson, v́ chuyến đi của ông Thiệu chỉ là đi họp, không phải là thăm viếng hữu nghị hay chính thức)
Người Việt Hải Ngoại Đă Làm Nhục Nguyễn Minh Triết Như Thế Nào? Người Việt hải ngoại cảm thấy gần gủi nhau, đoàn kết nhau hơn qua những biến cố lịch sử này. Các đoàn thể, phong trào, đảng phái đă tạm gác qua những bất đồng để cùng nhau phối hợp trong các cuộc biểu t́nh tại DC, New York và California, tạo nên một sức mạnh vĩ đại chưa từng có của tập thể người Việt Hải ngoại. Sự chống đối của cộng đồng Người Việt đă làm cho phái đoàn quốc khách VN đến thăm các cơ quan đầu năo Hoa Kỳ mà không dám đường hoàng đi vào cổng chính, xe không dám treo cờ, khách ngồi trong xe phải lấy báo che mặt khi bị các ống kính chĩa vào quay phim chụp h́nh. Buồn cười và nhục nhă nhất là khi phái đoàn của Triết đến khách sạn ở Dana Point; người ta phải che một tấm màn đen từ cửa xe vào đến tận cửa khách sạn để Triết và tùy tùng đi vào mà không ai thấy được. Trong buổi đại yến mà Triết mời một số các nhà doanh nghiệp Mỹ gốc Việt, báo chí Việt Nam Cộng sản khoe rằng có 1000 kiều bào tham dự. Thực ra chỉ khoảng vài chục. V́ theo phóng viên của Vietland trà trộn vào theo dơi, th́ chỉ có 27 bàn tṛn, tức là có 270 thực khách. Trong đó trừ thành viên phái đoàn VN khoảng 180 người, và khoảng 50 sinh viên VN du học, th́ chỉ c̣n lại độ 40 ghế ngồi cho những tên Việt Gian như Nguyễn Cao Kỳ, Quỳnh Kiều, Vũ Đức Vượng…. mà thôi. (Cả ba pḥng Ball Rooms của khách sạn nếu nối lại chỉ chứa được tối đa 660 khách) Không có toán quân danh dự và kèn trống của nước chủ nhà, Triết đă được đón tiếp bằng tiếng la ó của hàng ngàn người Việt đang nói thay cho tiếng nói uất nghẹn của 84 triệu đồng bào trong nước. Sự biểu dương của cộng đồng Người Việt tị nạn đă đạt một thắng lợi chính trị rất rơ nét đối với chính quyền sở tại. Người Mỹ có thể có cảm t́nh với người Việt tự do và khinh ghét chế độ Cộng sản. Nhưng họ là những người thực dụng. Họ làm chính trị với mục tiêu tối thượng là quyền lợi của nước Mỹ chứ không v́ quyền lợi của những người Việt Nam xa xôi. Trong chính trị - dù ở Mỹ hay Âu châu, Á châu – hai yếu tố hàng đầu là quyền lợi và quyền lực. Người làm chính trị không có bạn muôn đời cũng như không có kẻ thù truyền kiếp. Khi giao tiếp, th́ họ che đậy hai yếu tố quyền lợi và quyền lực bằng những chiêu bài cao cả, đạo đức; nhưng họ sẵn sàng trở mặt khi t́nh thế xoay chuyển lợi hay bất lợi cho mục tiêu chính của họ. Trước mắt người Mỹ không có sự khác biệt giữa ông Hồ Chí Minh hay ông Ngô Đ́nh Diệm, mà chỉ có sự tính toàn dùng ai th́ sẽ có lợi cho chiến lược của ḿnh. V́ thế, người Mỹ đă tung hô ông Diệm năm 1954 và rồi 9 năm sau đă thảm sát vị tổng thống đầu tiên của chế độ Cộng hoà Việt Nam. Ngày nay, trong thế cờ mới không c̣n hai khối Tư bản và Cộng sản đối đầu, người Mỹ chỉ c̣n mối lo về hiểm họa Trung Cộng. Lôi kéo và xây dựng một nước Việt Nam lớn mạnh th́ có thể kềm chế được khối lượng gần 2 tỷ dân Tàu với một chính quyền (dù Cộng sản hay Quốc gia) luôn luôn hiếu chiến, đầy tham vọng bành trướng. V́ thế, Việt Nam Cộng sản hay không Cộng sản chẳng phải là nan đề. Một khi trong hệ thống chính trị VN đang có nhiều khuynh hướng thân và chống Trung Hoa, th́ Mỹ càng thấy cần thiết nhảy vào để tranh lợi thế. Ông Bush có thể vui miệng tuyên bố vung vít cho nhân quyền dân chủ VN, nhưng khi đối diện thực tế, ông chỉ nghĩ đến quyền lợi Hoa Kỳ. Việc này đă được minh chứng qua việc ông đến Hà Nội tham dự APEC, thắm thiết bắt tay Nguyễn Minh Triết mà quên phứt các điều đă hứa hẹn về nhân quyền đối với cộng đồng Việt Nam mấy tuần trước đó. Lần này, ông Bush làm
những việc ngoạn mục hơn: vinh danh linh Mục Lư, tuyên bố ủng hộ
tranh đấu nhân quyền trước hội nghị G-8, tiếp xúc các nhà tranh đấu
Việt Nam hải ngoại; nhắn nhe, cảnh cáo Nguyễn Minh Triết về một quan
hệ trong tương lai nếu nhân quyền không được cải thiện. Cộng thêm
việc các nghị sĩ dân biểu Hoa Kỳ ra tuyên cáo lên án Việt Nam, đ̣i
đưa VN trở lại danh sách các nước cần lưu tâm về quyền con người,
Chủ tịch Quốc Hội - bà Nancy Pelosi – và một số dân biểu đă tiếp các
lănh tụ đấu tranh người Việt trước khi đón Triết, và cũng đă chất
vấn Triết về các vấn đề dân chủ, nhân quyền. Dân biểu Ed Royce đă
quyết liệt với Triết: "We've got to see a
stop to this conduct if this relationship is going to improve" (Chúng
tôi muốn nh́n thấy những hành vi [trấn áp] này chấm dứt trước khi
mối quan hệ [hai nước] được cải thiện). Ngay cả anh chàng
nghị sĩ phản thùng, flip-flop John Kerry cũng xoay ra tuyên bố ủng
hộ ngựi Việt hải ngoại (mà trước đây, khi các phái đoàn Người Việt
biểu t́nh đ̣i ông ta trả lời những câu lếu láo thân cộng, th́ anh
chàng lính phản chiến này né tránh không chịu tiếp xúc).
H́nh bên: Chủ tịch Hạ Viện Mỹ và dân biểu Loretta Sanchez (đơn vị California) đón tiêp các nhân vật tranh đấu của Cộng đồng VN
Người Việt Cần Học Bài Học Về Sức Mạnh Công Dân Của Ḿnh
Những tin tức vừa kể đă tạo cho cộng đồng người Việt một sự thoả măn chính trị, và đem lại những hy vọng, niềm lạc quan về một tương lai tốt đẹp. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó mà chờ đợi, th́ rồi ra, đâu vào đó. Triết lại về VN làm chủ tịch bù nh́n. Công an Việt Cộng lại tiếp tục bắt bớ trấn áp những nhà tranh đấu. Chính phủ Mỹ lại tiếp tục tuyên bố phản đối, đ̣i VC thả tù nhân chính trị. Việt Cộng lại thả ra vài vị, rồi tà tà bắt lại mấy hồi. Kiến trong miệng chén có ḅ đi đâu. Và quan trọng nhất, là Mỹ lại tiếp tục đầu tư, nhập cảng, xuất cảng qua lại với Việt Nam; lại bắt đầu viện trợ quân sự, huấn luyện cho bộ đội CS. V́ chính ông Bush đă nói rơ: "We want to have good relations with Vietnam". Đừng quên rằng năm ngoái hàng hoá trao đổi giữa Việt Nam và Hoa Kỳ lên tới 10 tỷ đô la. Và Cộng đồng VN tại hải ngoại lại tiếp tục họp hành, lên mạng, tuyên cáo…
Nhưng.... Ít ra chúng ta đă thấy sức mạnh kết đoàn của tập thể người Việt hải ngoại, mà đă làm cho các giới chức tư pháp hành pháp Mỹ, Úc, Hoà Lan, Đức… phải lưu tâm. Đó là sức mạnh Công Dân. Sức mạnh của lá phiếu mà trong các cuộc bầu cử sắp đến, người Mỹ đă tính toán. Các dân cử, chính quyền Mỹ, Úc, Âu… sẽ ư thức rằng họ đang ủng hộ dân chủ VN v́ cần vận động hai triệu cử tri gốc Việt chứ không phải v́ quyền sống của 84 triệu người bên kia đại dương. Chúng tôi cũng nhân đây, ghi nhận và cảm ơn các nhà dân cử Mỹ gốc Việt các cấp Tiểu Bang, County, đă tận t́nh sát cánh cùng cộng đồng trong chiến dịch vừa qua. Người Việt càng thấy cần thiết tham gia, thâm nhập vào ḍng chính của nền chính trị Hoa Kỳ. có thế, mới tạo thêm sức mạnh của tập thể ḿnh
Thưà thắng xông lên, tận dụng sức mạnh đó, chính là phương án hay nhất để đ̣i hỏi nhà cầm quyền Hoa Kỳ phải chiều theo ư nguyện của chúng ta về một triển vọng dân chủ cho đất nước. Tưởng cũng không thể không nói đến việc gần đây đă có những triệu chứng trở mặt của một số người nhẹ dạ qua việc tuần báo Viet Weekly (Cali) và Vietnam Weekly News (Dallas, Texas) chọn dăng những bài thiên cộng. Qua một tuần lễ tranh đấu sôi nổi vừa qua, chắc những người non dạ này đă thấy một sự răn đe đáng nể để họ ngừng lại trước khi làn sóng căm phẫn của cộng đồng Người Việt Tị nạn sẽ đổ ập lên sự nghiệp của họ. Đừng thách thức sức mạnh quần chúng một khi họ có lư tưởng cao quư.
Đỗ Văn Phúc |
|||
|
|
||||