|
Michael Do Vườn Địa Đàng |
||||
|
|
||||
|
|
Đàn Thiên Nga The Wild Swans
Xưa, ở một xứ rất xa xôi, nơi những con chim én bay về tránh mùa đông giá rét, có một vị vua sống với mười một cậu con trai và một cô con gái cưng tên là Elise. Mười một cậu trai --đều là hoàng tử, dĩ nhiên-- mỗi khi đi học đều mang trên ngực một ngôi sao và bên hông đeo một thanh gươm tượng trưng cho uy quyền. Họ dùng những cây bút bằng kim cương để viết lên những trang giấy dát vàng; họ đọc và viết làu thông, quả không ai có thể lầm lẫn về tư cách cao quí của các hoàng tử. Cô em gái Elise th́ thường ngồi bên khung cửa kính, nàng đọc những truyện trong cuốn sách quư, mà trị giá bằng cả một nửa vương quốc. Các hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc tuyệt vời, nhưng cái hạnh phúc không kéo dài bền vững măi măi. Vua cha, quyền uy bao trùm cả một vương quốc rộng lớn, cưới nhầm một bà vợ kế là một mụ phù thuỷ. Một ngày, các hoàng tử và công chúa khám phá ra rằng mụ ta thù ghét các cô cậu. Trong lâu đài vua cha không thiếu ǵ sơn hào hải vị, nhưng mỗi khi các em muốn có bánh kẹo để ăn trong lúc vui chơi, mụ ta chỉ cho phép chúng uống trà, và thay v́ cho đường, mụ thường bỏ cát vào tách trà của các em và bắt chúng phải tưởng tượng rằng đang uống trà với đường cát mịn. Một hôm, mụ phù thủy sai người dẫn Elise về vùng quê giao cho đám dân quê; một mặt mụ ta nói xấu về các cậu trai làm cho vua cha không c̣n thương yêu và săn sóc các con nữa. Mụ ta dùng phù phép biến các hoàng tử thành các con vật: “Hăy biến thành các con vịt câm và bay đi cho khuất mắt ta, hăy tự lo liệu lấy thân ḿnh.” Nhưng v́ phép thuật mụ chưa cao cường lắm, nên các hoàng tử hóa thành một đàn thiên nga xinh xắn. Họ bay qua khung cửa hoàng cung , vần trên công trường và kêu lên những tiếng kêu thăm thiết rồi bay thẳng vào rừng sâu. Một buổi sáng tinh mơ, đàn chim bay đến tận nơi căn nhà mà cô bé Elise bị đày đến. Elise c̣n đang say ngủ. Các anh nàng bay vờn qua vờn lại trên mái nhà, đập mạnh những đôi cánh, nhưng chẳng ai nghe hoặc thấy họ. Hồi lâu, họ thất vọng bay đi, lẫn vào trong mây, t́m một nơi trú ngụ trong một khu rừng rậm kéo dài tận bờ biển đông. Cô Elise đáng thương ở trong căn nhà tồi tàn của người nông dân, chẳng có ǵ vui chơi ngoài những chiếc lá nhặt bên đường. Cô dùng cây tăm xoi một lổ thủng, rồi ghé mắt qua đó, nh́n lên ánh mặt trời; cô tưởng chừng như nh́n thấy được những đôi mắt sáng ngời của các anh. Mỗi lần ánh nắng ấm chiếu trên đôi má hồng của cô, cô chợt nhớ tới những nụ hôn tŕu mến của anh. Ngày qua lại ngày qua, ôi những ngày buồn bă, vô vị. Khi ngọn gió thổi qua đám hoa hồng trước ngơ, gió thường th́ thầm vào tai hoa: “Hoa hồng là đẹp nhất đời.” Hoa hồng lắc đầu trả lời: “Không đâu, chỉ có Elise là đẹp nhất thôi.” Khi có một bà già ngồi tựa thềm cửa đọc những câu thơ hay trong Nhă Ca, gió hỏi các trang sách: “Có ai thông thái hơn các anh?” Sách đáp: “Nàng Elise.” Đúng thế, hoa hồng và sách Nhă ca đều nói đúng. Nàng Elise đang độ tuổi lớn lên và đẹp tuyệt trần. Đáng lẽ nàng phải được trở về hoàng cung lúc tṛn tuổi mười lăm. Nhưng mụ hoàng hậu phù thủy thấy nàng quá đẹp, đâm ra ghen tị và thù ghét nàng Mụ ta muốn biến nàng thành con chim như các anh nàng, nhưng mụ chưa dám làm thế, v́ vua đang nôn nóng được gặp con. Mụ phù thủy thường vào pḥng tắm mỗi buổi sớm mai. Pḥng tắm của mụ làm bằng đá trắng, lót thảm dày và được trang trí bằng những đồ vật đắt giá. Một hôm, mụ bắt ba con cóc tía, hôn chúng nó và bảo với một con: “Khi nào Elise vào pḥng tắm, mày hăy nhảy lên đầu con bé, để cho da dẻ nó sẽ sù ś như da mày.” Mụ bảo con cóc thứ hai: “C̣n mày, hăy nhảy lên ḷng nó, cho nó sẽ trở nên xấu xí như mày, vua cha sẽ chẳng thèm nh́n mặt nó nữa.” Với con cóc thứ ba, mụ dặn: “Hăy để cho cái tâm hồn xấu xa ngự trị trong nó, cho nó trở thành một đứa con gái hư hỏng.” Xong, mụ cho cả ba con cóc vào ẩn núp trong bồn tắm. Mụ kêu Elise vào, giúp nàng cởi xiêm y, và d́u nàng vào bồn. Đúng lúc nàng trầm ḿnh và gục đầu vào nước để gội, ba con cóc theo lời dặn của mụ phù thủy, nhảy lên tóc, lên trán, lên ngực nàng. Nhưng khi nàng đứng lên, những dấu vết do cóc để lại chẳng thể nào đậu trên người nàng. V́ nàng quá đoan trang và thánh thiện đến nổi chẳng có lời nguyền nào có thể hại đến nàng. Mụ phù thủy thấy vậy, tức tối đè nàng xuống, lấy mùi xú uế đổ lên người nàng, và bôi mặt nàng bằng những nhọ nồi vằn vện; mụ ṿ rối tóc nàng làm nàng trở nên một h́nh ảnh đứa trẻ điên dại, chẳng ai có thể nhận ra nàng Elise xinh đẹp được. Vua cha vừa nh́n thấy nàng, bổng kinh tởm xua đuổi nàng, v́ ông cho rằng ông chẳng bao giờ có một đứa con xấu xa và hôi hám như thế. Toàn thể triều đ́nh và cả dân chúng cũng chẳng ai nhận ra nàng, chỉ có chú chó trung thành và bầy chim sẻ là biết nàng, nhưng buồn thay, chúng chỉ là những con vật bé nhỏ, ai thèm chú ư đến. Cô bé Elise khóc tức tưởi nghĩ đến các anh cô nay đă biệt tăm, cô buồn rầu ĺa hoàng cung và lang thang vô định suốt ngày qua những cánh đồng, sau cùng cô đi lọt vào một khu rừng rậm. Cô hoàn toàn chẳng biết đi về đâu, trong ḷng rầu rĩ vô hạn, cô mong ngóng tin tức các anh mà theo cô biết, có lẽ cũng bị xua đuổi như cô. Đêm xuống, cô hoàn toàn lạc lối trong rừng thẳm, cô ngồi bệt xuống trên cỏ, tựa đầu vào một gốc cây già và đọc kinh cầu nguyện. Đêm yên vắng, không khí tịch mịch, hàng trăm con đom đóm bay quanh nàng cho một thứ ánh sáng xanh hiền dịu.. Khi nàng chạm phải cành cây trên đầu, những con đom đóm sa xuống như những v́ sao. Nàng thầm mơ tới các anh; nàng nhớ lại lúc thơ ấu cùng nhau vui đùa; nhớ tới những trang sách bằng vàng mà họ đă viết lên bằng những cây bút kim cương. Nàng nhớ đến những trang sách truyện, và dường như những ǵ trong truyện là sống thực; nàng nghe rơ cả tiếng chim hót, những nhân vật bước ra khỏi trang sách nói chuyện với nàng. Khi nàng xếp trang sách, họ lại bước lùi vào. Nàng lẫn lộn giữa mộng và thực. Nàng thức dậy lúc mặt trời đă lên cao; cây lá trong rừng quá rậm nên nàng không thể thấy được mặt trời ngoại trừ những tia nắng vàng. Rừng tỏa ra một mùi hương nồng nàn, thanh mát của cỏ non và hoa dại. Những con chim nhỏ bay sà xuống bên nàng. Nàng nghe tiếng suối nước chảy róc rách đâu đây. Nàng t́m đến một suối nước, nước trong có thể nh́n thấy cát trắng ngần dưới đáy. Elise vạch bụi rậm và bước xuống nước, ngắm nghía cảnh vật in h́nh trên mặt nước như một bức tranh. Chợt nàng nh́n thấy khuôn mặt ḿnh, nàng khiếp lên v́ nó đen đúa và xấu như ác quỷ. Nàng bước hẳn xuống, khoát nước rửa tay chân, mặt mũi. Làn da trắng dần dần trở lại, bây giờ th́ nàng trông đẹp ra , có lẽ c̣n đẹp hơn hồi trước nữa. Nàng trở thành một thiếu nữ đẹp nhất thế gian. Elise mặc lại áo quần, chải bới mái tóc vàng và lại tiếp tục đi giữa cánh rừng, vô định. Nàng nghĩ đến anh, và cầu nguyện Chúa nhân từ sẽ không bỏ rơi nàng. Đúng thế, Chúa đă làm cho quả táo chín mau để nàng ăn lót dạ; Chúa đă dẫn dắt nàng đến những nơi cành cây trĩu đầy quả ngon. nàng vững tin tiến bước sâu vào rừng già. Rừng yên vắng đến nỗi nàng nghe rơ từng bước chân đi của ḿnh, nghe cả tiếng lá xào xạc dưới gót chân. Nàng chẳng thấy chim muông, chẳng thấy ánh mặt trời v́ tàn cây dày đặc. Cây cối mọc um tùm làm nàng tưởng như trước mắt ḿnh là một hàng rào không thể vượt qua được. Trong đời nàng, chưa bao giờ nàng cảm thấy cô đơn như thế. Đêm th́ đen và hoàn toàn lặng ngắt, không có đom đóm lập loè. Nàng nằm xuống và thiêm thiếp ngủ; nàng mơ thấy Chúa đang cúi xuống nh́n nàng bằng đôi mắt ưu ái và nói với nàng bằng những lời ngọt ngào. Sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy, nàng không xác định được là ḿnh đă mơ hay thực sự thấy được Chúa. Nàng đi, đi măi. Cho đến một hôm, nàng gặp được một bà cụ già mang một giỏ đầy dâu chín. Bà cho nàng mấy quả. Elise hỏi bà về mười một anh trai, bà trả lời: “Không, già chẳng thấy ai cả, nhưng hôm qua đây, già có thấy mười một con thiên nga tắm ở ḍng suối cạnh đây, trên đầu mỗi con đều có vương miện bằng vàng.” Nói xong, bà dẫn Elise đến con suối nơi cành lá hai bên sà xuống gần chạm mặt nước và như đan vào nhau. Elise cám ơn bà cụ và chia tay, nàng đi dọc theo con suối cho đến khi đến cửa biển. Biển mênh mông trước mặt nàng, nhưng không thấy một cánh buồm. Làm sao nàng có thể đi xa hơn được nữa? Nàng thấy những hạt sỏi trên băi biển bị nước bào trơn tru như những ḥn bi. Cả những chai lọ, vật liệu bằng kim loại, đá cũng đều bị sức mạnh của gịng nước làm cho biến thể đi, các góc cạnh nay tṛn trịa, nhẵn thín. “Nước chảy măi, không bao giờ mệt mỏi, và có sức mạnh bào ṃn mọi vật. Ta cũng sẽ chẳng bao giờ quị gục đâu. Nước đă cho ta một bài học quư báu! Xin cám ơn đại dương! Ta biết đại dương sẽ đưa ta đến với các anh yêu quư của ta.” Nàng tự tin như thế. Nàng nhặt được vô số lông thiên nga trắng của các anh; những cánh lông mịn màng c̣n đọng những giọt nước, ai biết được là sương đêm hay nước biển hay chính là những giọt nước mắt đau thương. Tuy có một ḿnh trên bờ biển, Elise không cảm thấy cô đơn, v́ trước mắt nàng, biển vẫn chuyển động không ngừng. So với nước ở những suối hồ bên trong đất liền, th́ nước đại dương luân chuyển dạt dào hơn nhiều. Khi có một đám mây đen kéo tới, th́ dường như biển nói: “Ta cũng sẽ nổi sóng đây!” ; và rồi gió cuộn lên, những đợt sóng dâng cao, tung bọt trắng xóa. Nhưng khi mây có màu hồng và gió dịu xuống, biển nom như những cánh hồng, biến màu lúc trắng, lúc xanh. Dù cho lúc b́nh yên nhất, mặt biển vẫn gợn sóng lăn tăn, và ta vẫn thấy làn nước lên xuống trên băi cát. Khi mặt trời sắp lặn, Elise nh́n thấy mười một con thiên nga đội vương miện bay về hướng bờ biển. Chúng bay thành một đội h́nh dọc, con này tiếp con kia, trông như một dăi lụa trắng. Elise trèo lên bờ cao, nấp ḿnh sau một phiến đá. Đàn thiên nga đáp xuống gần chỗ nàng. Khi mặt trời hoàn toàn khuất nơi chân biển, đàn thiên nga rũ cánh và biến thành mười một hoàng tử đẹp trai. Dù rằng thời gian làm cho họ thay đổi nhiều, Elise vẫn nhận ra các anh ngay. Nàng cầm chắc đây là các anh ruột của ḿnh, và từ chỗ nấp, chạy sà vào ḷng các anh, nức nở kêu tên từng người một. Các anh đều tỏ vẻ vui mừng và ngạc nhiên khi thấy cô em bé bỏng ngày nào nay đă trở thành một thiếu nữ tuyệt sắc. Họ vừa khóc vừa cười v́ ḷng tràn ngập hạnh phúc bất ngờ, họ kể cho nhau nghe chuyện mụ mẹ ghẻ phù thủy và những âm mưu của mụ đối với họ. Người anh lớn nhất nói: “Các anh phải mang lốt thiên nga trong suốt ngày, từ khi mặt trời lên cho đến khi mặt trời lặn mới trở lại h́nh thể con người. V́ thế, các anh phải kiếm ra một bờ biển để đáp kịp thời khi hoàng hôn tới để khỏi rơi xuống biển bất chừng. Các anh không ở đây mà ở tận khu rừng xa kia, cảnh trí cũng nên thơ lắm, nhưng từ đây phải bay vượt qua biển một đoạn khá xa. Suốt quảng đường không có một ḥn đảo dù nhỏ để tạm dừng cánh qua đêm. Chỉ có một ḥn đá nhỏ nhô lên mặt nước ở giữa biển, nhỏ đến nỗi chỉ vừa đủ chỗ cho các anh sát cánh nhau tạm dừng, lỡ gặp hôm sóng to, nước tràn ngập phiến đá, th́ chỉ có nước cầu nguyện Chúa thôi. Nhờ mỏm đá đó mà các anh có thể bay qua bay lại biển khơi để về đất mẹ. Các anh chỉ được phép về thăm đất mẹ mỗi năm một lần, và chỉ ở lại mười một ngày thôi. Các anh bay vờn trên khu rừng gần hoàng cung để nh́n lại lâu đài nơi chúng ḿnh sinh ra và lớn lên, nơi phụ vương đang ở và làm việc, các anh thấy tháp chuông nhà thờ nơi mẹ yêu dấu an giấc ngàn thu. Các anh tưởng tượng lại thời thơ ấu, ngắm nh́n bầy ngựa hoang quần thảo giữa rừng cây, cảnh vật, hoa lá quen thuộc thân thương làm các anh bồi hồi vô cùng. Các anh lại nhớ những bài hát, những điệu múa mà anh em ḿnh từng vui chơi bên nhau thời ấu thơ. Đây là mảnh đất quê hương mà lần này trở về, các anh đă gặp được em. Chúng ta sẽ ở lại thêm hai ngày nữa, rồi phải bay trở về vùng đất xa kia, tuy đẹp đẽ nên thơ, nhưng không phải là đất mẹ! Các anh muốn đem em theo cùng, nhưng làm sao được, chúng ta không có thuyền bè ǵ.” “Làm sao em có thể giải thoát cho các anh được?” Nàng thổn thức. Mười hai anh em nói chuyện với nhau suốt đêm không chợp mắt. Đến sáng, các anh trở lại h́nh dạng thiên nga. Họ đập cánh bay lên, làm thành một ṿng tṛn quanh nàng rồi bay đi khuất, chỉ chừa người em áp chót ở lại bên nàng. Hoàng tử út này dúi mỏ vào ḷng nàng, để nàng vuốt ve tŕu mến. Họ an ủi nhau suốt ngày cho đến chiều th́ các anh bay về, trở lại h́nh người. “Ngày mai, các anh phải đi rồi, và phải một năm sau mới trở lại. Nhưng các anh không đành ḷng để em một ḿnh như thế này. Em có đủ can đảm theo các anh không? Cánh tay anh đủ mạnh để bế em vượt qua khu rừng, th́ cả mười một anh đây hợp sức sẽ có thể đưa em vượt đại dương.” “Các anh ơi, mang em theo với.” Suốt đêm. họ nhặt dây rừng đan một chiếc vơng vừa rộng răi vừa chắc bền. Elise ngồi lên vơng, và khi trời sáng, mười một con thiên nga dùng mơ để cắp vơng bay lên trong lúc nàng c̣n say ngủ. Một anh dang rộng cánh bay phía trên để che ánh nắng chiếu vào mặt nàng. Cho đến khi Elise thức dậy, họ đă bay khá xa đất liền. Nàng cứ ngỡ như ḿnh c̣n mơ ngủ, v́ cảm giác được bay cao trên chín tầng mây. Bên cạnh nàng, trên vơng, các anh đă chu đáo để sẵn một chùm dâu chín và một bó hoa mà người anh áp út nhặt cho nàng. Nàng nh́n anh mỉm cười tỏ vẻ cám ơn.Nàng nhận ra anh là con chim đang bay trên đầu che nắng cho ḿnh. Từ trên cao, nàng nh́n xuống thấy những con tàu bé như trái đậu. Một đám mây dày kéo tới sừng sững như một ngọn núi; nàng nh́n thấy bóng ḿnh chiếu trên mây, và cả bóng của các anh nữa. Thật là một bức tranh đẹp hùng vĩ mà nàng chưa thấy bao giờ trong đời. Mặt trời lên cao, mây bay lùi lại phía sau. Bức tranh biến mất. Cứ thế, họ tiếp tục bay suốt ngày như một mũi tên xuyên trong gió; nhưng rơ ràng là càng lúc họ bay càng chậm dần, v́ phải mang theo sức nặng của cô em gái. Một đám giông đang kéo tới, và ngày th́ đang tàn. Elise nh́n thấy mặt trời từ từ xuống với một nỗi lo âu tràn ngập trong ḷng; trước mặt nàng, biển mênh mông vô tận, và họ chưa nh́n thấy ḥn đá giữa biển để kịp dừng chân. Đàn thiên nga đă tận dụng sức lực của ḿnh trong gần suốt một ngày trời. Giờ này, chúng lại phải cố rán thêm. Elise than thầm: “V́ ḿnh mà các anh không thể bay nhanh hơn được! Họ sẽ biến thành người khi mặt trời lặn! Tất cả chúng ta sẽ rơi tơm xuống biển và tránh sao khỏi cái chết.” Từ đáy ḷng, nàng thầm cầu nguyện Chúa nhân từ giang đôi tay cứu độ các anh em, nhưng ḥn đá nhỏ vẫn c̣n ở nơi đâu mù khơi, ngoài tầm mắt của họ. Những đám mây đen bắt đầu quần tụ, và những đợt gió mạnh báo hiệu cơn giông; tầng mây dày đặc đầy đe dọa, và những ánh chớp đă bắt đầu lóe lên nơi phương xa. Mặt trời hạ dần xuống, vành tṛn đă chạm vào mặt biển nơi chân trời. Tim Elise thắt lại khi đàn thiên nga bất thần sa xuống, may mà họ kịp gượng bay lên. Khi chỉ c̣n thấy một nửa mặt trời trên mặt biển, th́ lạy Chúa, Elise thấy được ḥn đá. Theo nàng, ḥn đá chỉ lớn bằng cái đầu con hải sư. Mặt trời ch́m xuống chân mây, ánh sáng cuối cùng lóe lên rồi tắt hẳn, vừa vặn lúc bàn chân Elise chạm mặt đất. Các anh nàng đứng sát vai vào nhau bao bọc quanh nàng. Phiến đá chỉ vừa đủ chỗ cho họ đứng như thế. Những đợt sóng đánh vào đá, nước ào qua dưới bàn chân họ. Trời vẫn tiếp tục gầm thét, sấm chớp liên hồi suốt đêm; nhưng mười hai anh em vẫn tay trong tay, họ hết đọc kinh lại quay sang đọc Nhă ca, nhờ đó họ có đủ nghị lực để chịu đựng băo tố. Qua b́nh minh, trời quang mây tạnh. Các anh nàng lại biến thành thiên nga, cắp chiếc vơng tiếp tục bay đi. Mặt biển vẫn c̣n gợn sóng, những đầu sóng bạc tung lên giống như hàng vạn con thiên nga nhảy múa trên màu xanh đậm của nước biển. Khi mặt trời lên cao, Elise nh́n thấy phía trước những tảng băng sơn vĩ đại, đỉnh băng sơn phản chiếu ánh sáng mặt trời lấp lánh như kim cương. Một ṭa lâu đài cổ kính ở giữa tầng băng sơn, với những dăy cột liên tiếp nối nhau kéo dài hàng trăm mét. Elise thấy bên dưới những cây cọ xanh với tán lá x̣e ra như cánh quạt. Nàng hỏi đây có phải là nơi trú ngụ của các anh không? Họ lắc đầu cho nàng biết những ǵ nàng thấy chỉ là ảo ảnh của toà lâu đài nơi bà tiên Morgana ngự trị. Chưa có ai dám bước chân vào. Đúng thế, càng nh́n lâu, Elise càng thấy cả lâu đài lẫn khu vườn chảy tan ra, thay vào đó là hai chục ngôi thánh đường với những tháp cao và hàng cửa sổ gô-tích. Nàng nghe văng vẳng tiếng đàn dương cầm, nhưng thực ra đó chỉ là tiếng sóng vỗ. Khi nàng tiến tới gần ngôi giáo đường, th́ nàng khám phá ra đó chỉ là một chiếc tàu buồm lớn, rồi th́ nó lại biến hóa thành một đám sương mờ. Đúng thế, tất cả chỉ là ảo ảnh, chúng nó biến hóa liên tục trước mắt nàng, và bây giờ đây, nàng mới thấy thực tế mảnh đất nơi họ sẽ trú chân. Đó là những dăy núi xanh với khu rừng cây cedar và những lâu đài thật. Nàng ngồi trước một cái hang lớn nh́n ra dăy đồi xanh kia, trông phong cảnh lúc chiều tà như một tấm lụa do bàn tay nghệ sĩ tuyệt vời nào đó dệt nên. “Để coi tối nay em gái chúng ta sẽ nằm mơ thấy những ǵ?” Anh áp út vừa nói, vừa chỉ cho nàng chỗ ngủ. “Em sẽ chỉ mơ t́m cách nào giải cứu các anh thôi.” Nàng đáp chân thật, v́ trong tâm trí nàng chỉ nghĩ đến điều đó thôi. Nàng không ngừng cầu nguyện Chúa chỉ bảo cho nàng, cả trong giấc mơ, nàng cũng tiếp tục cầu xin Chúa. Nàng mơ thấy nàng bay đến lâu đài bà tiên Morgana. Bà đến bên nàng, vừa lộng lẫy vừa nhân từ, nom bà giống như bà già đă cho nàng những quả dâu và chỉ cho nàng t́m thấy đàn thiên nga trước đây. “Con có thể giải cứu các anh.” bà tiên nói, “Nhưng liệu con có đủ can đảm và bền chí không? Con thấy đó, nước mềm hơn bàn tay con, nó mài được đá phải nhẵn đi; nhưng nước không có cảm giác, không biết đau đớn như bàn tay con người. Nước không có trái tim để biết nỗi đau và uất hận như con. Con nh́n đây, trong tay ta là những sợi gai tuốt ra từ loại cây chỉ mọc nơi nghĩa trang. Nhớ lấy! Những cây gai này sẽ đâm nát bàn tay con rát bỏng. Hăy dùng đôi chân chà đạp những cây gai này để lấy sợi đan mười một cái áo khoác dài tay cho các anh con. Khi đan xong, hăy ném áo lên các anh, và lời nguyền sẽ vô hiệu, các anh sẽ biến trở lại h́nh người vĩnh viễn. Nhưng con hăy nhớ, là trong suốt thời gian tước gai và đan áo, có thể kéo dài hàng năm trời, con phải giữ hoàn toàn câm lặng, không được hở môi nói ra một tiếng. Chỉ một tiếng nói của con thôi, sẽ như là một mũi dao đâm thẳng vào tim các anh con. Con rán ghi nhớ, mạng sống của họ tùy thuộc vào ḷng can đảm và sự bền chí của con.” Bà tiên chạm tay vào nàng, nàng cảm thấy nóng rát và thức dậy. Ngày đă sáng hẳn, nàng chợt thấy ai đó đă để bên cạnh nàng một sợi gai giống như sợi nàng thấy trong giấc mơ. Nàng quỳ xuống cảm tạ Chúa và rời khỏi hang nôn nóng bắt tay ngay vào công việc. Đúng như bà tiên nói, bàn tay mềm mại của nàng chạm vào cây gai như chạm vào lửa, những nốt phỏng rát đỏ tràn lan khắp cánh tay và bàn tay nàng, nàng cam chịu nỗi đau đớn một cách vui ḷng v́ mong muốn cứu các anh. Mỗi khi hái một nắm lớn, nàng dùng chân chà xát để lấy ra những sợi gai, và xe thành chỉ. Cuối ngày, các anh trở về thấy em ḿnh câm lặng, họ ngạc nhiên vô cùng; họ tưởng rằng nàng đang bị một lời nguyền nào đó của mụ mẹ kế phù thủy. Nhưng khi nh́n thấy đôi bàn tay rướm máu của nàng, họ dần hiểu ra em gái đang hy sinh v́ sinh mạng họ. Người anh áp út không cầm được những giọt nước mắt. Đối với Elise, những giọt nước mắt của anh khác nào phương thuốc thần xoa dịu cơn đau của nàng. Ḷng nàng thêm phấn chấn. Nàng làm việc suốt đêm không chợp mắt. Ban ngày, khi các anh bay đi, nàng ngồi đan một ḿnh, thấy thời gian qua mau quá. Nàng đă đan xong chiếc áo thứ nhất và đang chuẩn bị chiếc áo thứ hai, bổng nàng nghe tiếng c̣i lanh lảnh vọng lại. Đó là tiếng c̣i của những thợ săn từ phía núi xa đang tiến gần đến. Nàng kinh hăi vô cùng, tiếng c̣i càng lúc càng gần, và nàng nghe tiếng chó sủa. Nàng chạy vội vào bên trong hang sau khi quơ nhanh đám sợi gai lẫn chỉ gai. Phút chốc, một bầy chó săn to lớn chạy xộc vào, sủa inh ỏi. Một đám thợ săn vội chạy đến đứng bên ngoài cửa hang nh́n vào. Người thợ săn trẻ nhất và đẹp trai nhất trong đám là vị vua của xứ sở này. Ông tiến đến bên Elise sững người v́ vẻ đẹp hiếm có của nàng. “Sao cô lại lạc tới chốn này? Hỡi cô bé xinh đẹp kia?”Ợ Vua hỏi. Elise chỉ biết lắc đầu, nàng không dám thốt lên tiếng. Nàng dấu đôi tay dưới tà áo để vua không thấy được dấu vết của sự đau đớn. “Hăy đến với ta, nàng không thể ở một nơi như thế này. Nếu quả thật nàng cũng đoan trang như nét đẹp của nàng, ta sẽ may sắm lụa là cho nàng, đặt lên đầu nàng chiếc vương miện, nàng sẽ ở bên ta đời đời trong lâu đài lộng lẫy của ta.” Vua nói và nhấc bổng nàng lên, đặt lên ḿnh ngựa, Nàng khóc và khoát tay, nhưng vua vẫn tiếp tục thuyết phục: “Ta chỉ nghĩ đến hạnh phúc cho nàng, một ngày nào đó nàng sẽ nhận ra và biết ơn ta.” Nói xong, vua quay ngựa, phi nước kiệu về hoàng cung với nàng Elise nằm gọn trong ḷng. Đám tùy tùng cũng rời bước. Họ về đến hoàng cung lúc trời hoàng hôn. Cung điện nguy nga bao quanh bởi những ngôi nhà thờ lớn kiểu rất xưa. Dọc bức thành đá, những ṿi nước tuôn ra từ miệng rồng đủ dạng. Nàng không có ḷng dạ nào chiêm ngưỡng những bức tranh đẹp chưng khắp nơi, nàng chỉ biết thổn thức ưu sầu; nàng để mặc cho người hầu khoác lên chiếc áo hoàng gia và cài lên tóc nàng những nữ trang bằng ngọc quí, họ đeo cho nàng đôi găng trắng để che bàn tay sần sùi rách nát. Trong y phục mới, nàng đẹp hẳn ra, lộng lẫy và uy nghi. Đám quần thần lần lượt tiến đến, cúi đầu sát đất để chào nàng. Vua hớn hở tuyên bố rằng nàng sẽ là hoàng hậu, mặc dù vị giám mục triều đ́nh ghé tai vua nói rằng: “Thần e rằng nàng con gái đẹp này là một phù thủy đang mê hoặc hoàng thượng.” Dĩ nhiên vua chẳng nghe lời ông ta. Ngài ra lệnh cho ban nhạc cử lên những khúc nhạc vui, lại ra lệnh cho nhà bếp mang lên những thức sơn hào hải vị, những đoàn vũ công gồm những cô gái xinh đẹp tiến ra múa hát giúp vui trong tiệc cưới. Vua dẫn nàng băng qua một khu vườn hoa đến một căn pḥng trang hoàng lộng lẫy; nàng vẫn giữ nét mặt u sầu. Đôi môi mím lại, đôi mắt buồn rười rượi, một nỗi sầu như thiên cổ. Sau cùng, vua mở cửa căn pḥng nhỏ cạnh pḥng nàng. Đó là một căn pḥng trang trí giống như trong cái hang nơi nàng đă trú ẩn. Trên nền nhà trải thảm xanh là đống sợi gai của nàng cùng chiếc áo đă hoàn tất. Số là một trong những thợ săn tùy tùng của vua do ṭ ṃ đă thu nhặt đem về cho vua. “Nơi đây, nàng sẽ cảm thấy như đang ở trong hang đá cũ,” vua bảo nàng, “với cả những thứ nàng đang làm dở dang, ta mong rằng nàng sẽ t́m thấy sự thích thú.” Nh́n những vật mà nàng đem hết tâm hồn ra để làm, Elise vui sướng nở một nụ cười, đôi má nàng hồng hào trở lại. Nàng nghĩ đến ngày giải thoát cho các anh chắc sẽ gần kề, Elise nâng bàn tay vua và đặt lên một nụ hôn kính cẩn, tỏ ḷng biết ơn. Vua nâng nàng dậy, ôm nàng chặt vào ḷng ḿnh và ra lệnh cho nhà thờ đổ hồi chuông vui báo tin lễ thành hôn của ḿnh. Cô gái câm xinh đẹp nơi góc rừng trở thành bà hoàng hậu từ đây. Người phản đối cuộc hôn nhân vẫn là vị giám mục. Ông ta cứ nhỏ to th́ thầm vào tai vua những lời ngăn trở, nhưng vô ích, vua đă quyết chọn nàng. Sau cùng th́ chính ông giám mục phải đứng ra chủ lễ đặt vương miện lên mái đầu xinh xắn của Elise. V́ ḷng tràn đầy ác cảm, ông ấn thật mạnh chiếc vương miện xuống đầu nàng, cố làm cho nàng đau đớn; nhưng ông ta đâu biết trong ḷng nàng c̣n một nỗi đau lớn hơn, đó là sự cảm thương cho hoàn cảnh các anh. Nàng mím chặt môi, cố giữ để không bật ra một tiếng nào, nhưng đôi mắt hướng về ông vua trẻ đẹp trai và đầy thiện tâm trao gửi vô vàn t́nh cảm nồng nàn. Càng ngày, nàng càng gắn bó hơn với chồng, mong ước đón nhận sự cảm thông, nàng rất muốn nói lên với chàng nỗi đau đớn của ḿnh; nhưng không thể được, nàng phải câm lặng cho đến ngày hoàn tất công việc. Mỗi khi đêm về, nàng lẻn chồng, lánh sang căn pḥng bí mật của ḿnh để đan áo. Khi đan đến chiếc áo thứ bảy, sợi chỉ vừa hết; nàng nhớ bà tiên Morgana nói rằng chỉ có thể tước gai từ bụi cây mọc ở nghĩa trang thôi, và chỉ có ḿnh nàng làm được việc đó. Làm sao bây giờ? “Ta phải mạo hiểm ngay, Chúa sẽ không nỡ từ bỏ ta.” Nàng nghĩ. Một đêm trăng nọ, nàng lẻn ra khỏi hoàng cung, trong ḷng đầy kinh sợ và lo âu, nàng đi qua vườn thượng uyển đi băng băng qua những con đường tối tăm, vắng lặng, t́m đến một nghĩa trang. Đến nơi, nàng thấy một bọn phù thủy già nằm ngồi la liệt khắp nơi; chúng cởi bỏ hết áo quần như thể sắp đi tắm, và dùng những ngón tay dài gầy guộc đào bới những nấm mồ mới chôn, móc thi hài người chết lên và xé thịt chia nhau ăn uống. Elise thu hết can đảm bước qua mặt bọn chúng, chúng giương những đôi mắt cú vọ ra nh́n nàng chằm chằm, nhưng nàng vừa th́ thầm đọc kinh vừa nhổ nhanh những bụi gai rồi chạy nhanh về hoàng cung.
Xui cho nàng, ông giám mục từng theo dơi từng hành vi của nàng đă nh́n thấy hết, từ lúc nàng ra khỏi pḥng cho đến khi trở về. Thế là những suy đoán của ông về bà hoàng hậu quả không sai chút nào! Elise là một mụ phù thủy, và nàng đang mê hoặc đức vua và cả quần thần, cả dân chúng. Không chần chờ, hôm sau, ông tâu lên vua hết mọi sự ông chứng kiến tận mắt và nỗi lo sợ của ông. Cứ mỗi lời ông nói ra những điều xấu xa về Elise, những h́nh ảnh các thánh trong những bức tranh trên tường như lắc đầu thầm bào chữa cho nàng: “Elise hoàn toàn vô tội.” Giám mục th́ hiểu lầm và tưởng là các thánh cùng phụ họa làm chứng cho lời nói của ông. Vua sững sờ, hai hàng nước mắt lăn dài trên má, ngài trở về pḥng ḷng trăm mối ngờ vực. Đêm đó, vua làm bộ ngủ say, đôi mắt mở hé để theo dơi Elise. Vua thấy nàng ngồi dậy, đi rón rén về pḥng bí mật của nàng. Từ đó, mỗi ngày khuôn mặt vua càng thêm nặng nề, đăm chiêu. Elise nhận thức được sự thay đổi của vua nhưng không hiểu v́ sao. Nàng linh tính điều ǵ bất ổn đang xảy ra, nhưng vẫn phải tiếp tục công việc. nàng để cho những giọt nước mắt âm thầm chảy xuống gối mà chịu đựng một ḿnh. Ngày qua ngày, công việc gần xong, chỉ c̣n một chiếc áo cho người anh kế thôi, nàng lại phải lần nữa lén vào nghĩa trang để nhổ cây gai. Nàng rùng ḿnh nghĩ đến đoạn đường đầy ma quái đe dọa. Nhưng ư chí và t́nh thương cùng ḷng tin mănh liệt vào Chúa Cứu thế đă thắng sự sợ hăi. Nàng đi. Vua cùng giám mục nối bước theo dơi nàng. Họ thấy nàng biến mất sau hàng rào nghĩa trang; họ mạnh bước đi vào và thấy những mụ phù thũy hung tợn gớm ghiếc quây quần bên ngôi mộ ăn thịt người chết. Vua kinh tởm quay mặt đi, và thầm chắc Elise cũng đang ngồi trong đám phù thủy đó. Vua lợm người nghĩ đến mới hồi chiều đây thôi, mụ phù thủy dơ dáy đó đă tựa mái đầu trên ngực ông một cách âu yếm! Vua gầm lên giận dữ: “Hăy để cho thần dân kết tội nó.” Và toàn thể dân chúng đă đồng thanh la lớn: “Đem nó lên giàn hỏa ngay.” Elise bị kéo ra khỏi căn pḥng xinh đẹp của nàng giữa những khuôn mặt giận dữ Họ tuốt sạch lụa là gấm vóc trên người nàng, và thẩy cho nàng mớ áo bằng gai mà nàng đă và đang đan. Nàng bị đưa vào pḥng giam chờ lệnh vua. Elise vẫn tiếp tục đan và cầu nguyện. Bên ngoài nhà giam, bọn trẻ hát những bài hát mới đặt về nàng toàn những điều xấu xa; khắp nơi không có một ai tỏ ḷng thương cảm đối với nàng. Xế chiều, nàng nghe tiếng đập cánh cạnh khung cửa sổ buồng giam; đó là người anh kế đă t́m thấy nàng. Hoàng tử út kêu lên vừa vui v́ gặp lại em gái, vừa thảm thiết v́ biết đêm nay là đêm cuối của đời nàng. Chiếc áo chót sắp xong và các anh nàng đă có thể qui tụ lại đây. Giờ phút cuối của nàng đă điểm, ông giám mục, theo thông lệ đến bên nàng để chờ nàng xưng tội. Nhưng nàng lắc đầu ra dấu cho ông hăy để nàng yên. Nàng chỉ c̣n một đêm nay để hoàn thành chiếc áo, nếu không tất cả công lao, nước mắt, đau đớn của nàng sẽ trở thành vô ích. Ông giám mục tỏ vẻ thương hại cho nàng và quay đi. Chỉ có ḿnh nàng biết ḿnh vô tội, nàng kiên nhẫn đan nốt. Ngay cả những con chuột bé tí cũng giúp nàng bằng cách nhặt những sợi gai trao tận tay nàng; con dế mèn đứng trên bậu cửa ca suốt đêm để động viên nàng thêm can đảm. Trời chưa sáng, đô thị c̣n ngái ngủ, th́ các anh nàng đă có mặt ở cổng thành xin vào yết kiến vua. Nhưng binh lính bảo rằng hăy chờ sáng, Vua c̣n say giấc điệp và không ai dám đánh thức ngài. Họ dùng đủ mọi lời vừa thuyết phục vừa đe doạ, nhưng vô ích, binh sĩ tảng lờ như không nghe thấy. Tiếng ồn vọng đến tai vua, vua bước ra xem sự thể ra sao th́ vừa lúc mặt trời ló dạng, các anh nàng biến thành đàn thiên nga bay lên không gian. Trong thành, dân chúng tấp nập kéo nhau về phía công trường chờ xem hỏa thiêu mụ phù thủy. Elise ngồi buồn trên chiếc xe ḅ, nàng được khoác lên một chiếc áo choàng bằng vải thô, mái tóc dài vàng óng của nàng rối bời tỏa xuống bờ vai. Đôi má nàng tái nhợt, chỉ có đôi môi c̣n mấp máy và đôi bàn tay vẫn cặm cụi đan. Ngay cả trên đường đi vào cái chết, nàng cũng không chịu bỏ cuộc. Mười chiếc áo đă đan xong để thành đống dưới chân nàng, trên tay là chiếc thứ mười một chỉ c̣n vài đường chỉ chót. “Coi ḱa! mụ phù thủy c̣n lẩm bẩm ǵ ḱa. Mụ chẳng có Thánh kinh trong tay mà chỉ có những mớ giẻ rách. Đem mà vứt nó đi cho đỡ gai mắt.” Đám người cuồng nộ xô tới bên nàng, đưa hàng chục cánh tay toan giựt chiếc áo trên tay nàng, vừa lúc mười một con thiên nga bay đến, chúng đập cánh quanh nàng, che chở cho nàng khỏi bị xúc phạm. “E rằng nàng vô tội chăng? Có phải đàn thiên nga là dấu hiệu của thiên cung chăng?” Đă có nhiều người nghĩ thế, nhưng họ không dám thổ lộ ra. Không để cho tên đao phủ kịp nắm lấy tay ḿnh, Elise tung mười một chiếc áo lên đàn thiên nga. Họ biến ngay thành mười một hoàng tử khôi ngô trước những cặp mắt ngạc nhiên của mọi người. Chỉ có chàng áp út là c̣n một chiếc cánh chim bên vai phải, bởi nàng chưa kịp đan xong tay áo đó “Bây giờ tôi đă có thể nói lên được! tôi hoàn toàn vô tội.” Đám đông chứng kiến cảnh tượng từ năy giờ nay hoàn toàn quy phục nàng, họ cúi đầu trước nàng như trước một vị thánh, trong lúc nàng ngă bất tỉnh trên cánh tay của các anh; Nàng đă chịu đựng quá sức ḿnh, vừa nỗi đớn đau tinh thần lẫn thể xác, vừa nỗi kinh hoàng trước cái chết. “Đúng thế, em gái tôi vô tội.” Hoàng tử út kể hết câu chuyện của các anh em ḿnh cho tất cả mọi người cùng nghe. Xung quanh họ, bây giờ, hoa muôn sắc đang nở rộ; những đoá hồng hé nụ khoe hương cùng đám hoa phong lan. Trên cành cây cao, phượng nở đỏ ối một khoảng trời. Nhà vua hái một nụ hoa đẹp nhất đem đến đặt trên ngực nàng. Elise dần mở mắt và lấy lại niềm vui cùng sự an b́nh trong tâm hồn. Bây giờ th́ chuông nhà thờ reo vang từng hồi dài, phụ họa cùng tiếng hót của chim muông. Đôi vợ chồng hoàng gia quay trở về cung điện ḷng tràn ngập hạnh phúc và niềm tự hào. |
|||
|
|
||||