|
Michael Do Chuyện Trong Tù
|
||||
|
|
||||
|
|
Cuối Tầng Địa Ngục
Đỗ Văn Phúc Chương 3 Trại Tù Hàm Tân
Phần 1: Ḅ Vàng vs. Ḅ Xanh
Chỉ cách quốc lộ 1 về hướng đông chừng vài cây số trong địa bàn quận Hàm Tân là một loạt những trại tù mang bí số Z30. Nơi đây trước là căn cứ 6 của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, được nhà cầm quyền Cộng Sản biến cải, xây dựng thêm thành những trại tù kiên cố. Chúng tôi được chuyển vào trại Z30C là trại gần quốc lộ nhất. Đây là trại giam do Công an quản lư. Lần đầu tiên chúng tôi nh́n thấy những bộ đồng phục màu vàng đất và những khuôn mặt rất khó ưa của những người được coi là con cưng trung thành của chế độ. Đa số họ là dân vùng Thanh Nghệ Tĩnh, với giọng nói cộc lốc, trọ trẹ khó nghe. Những người tù đă gọi công an là ḅ vàng để phân biệt với ḅ xanh là các anh bộ đội. Z30C có chừng mười hai dăy nhà vách gỗ, mái tôn nằm hai bên một khoảng sân rộng. Sát cổng ra vào bên trái là nhà 1, dành cho ban Trật tự thi đua và các thành phần được trại ưu đăi. Tiếp đó các dăy nhà đánh theo số thứ tự 2, 3, 4… Bên phải từ cổng đi vào là một hội trường rộng, kế đó là nhà bếp, và các dăy nhà giam khác kéo dài cho đến cuối trại là bệnh xá. Những người từ Suối Máu đến được gom vào đội 45 và được đưa vào nhà 2. Trại cử hai người tù cũ ở Hàm Tân là anh Trần Hoà làm đội trưởng và anh Tài làm đội phó. Cả hai đều là thiếu úy Cảnh sát Quốc gia. Nhà 2 là căn nhà duy nhất trại có hàng rào tre bao quanh để cách ly với các nhà khác. Trong nhà hai có thêm các đội 41, đội 27, đội 9 là các đội bị chiếu cố theo dơi nhất trại. Đội 41 có nhiều người rất nổi tiếng thời Cộng Hoà. Đầu tiên phải kể đến cụ Lê Kiên, bí danh Bùi Lượng, là Tổng thư kư Công đoàn Tự Do; cụ Ngô Khắc Tĩnh, Bộ trưởng Thông Tin Giáo dục, Ông Leng Sung, một Tổng trưởng trong chính phủ Lon Nol bên Kampuchea; nhà đại doanh nghiệp tỷ phú Trương Dĩ Nhiên, Vua kẽm gai Hoàng Kim Quy, Đại Đức Nguyễn Ngọc Đạt, dân biểu Trần Quư Phong … Đội 27 gồm những quân nhân thuộc các binh chủng tác chiến nổi tiếng. Đội 9 gồm các thành viên các Mặt trận Fulro, Phục Quốc, và các tổ chức kháng chiến sau 1975. Họ là những người c̣n trẻ, nhiều người chưa hề tham gia quân đội.
Mỗi lúc đi lao động, các đội nhà 2 xuất trại sau cùng và nhập trại đầu tiên. Chúng tôi chỉ làm việc luẩn quẩn xung quanh khu nhà chỉ huy trại, chứ không được đi xa như các đội khác. Công việc thường là đào các ao cá, đào hào quanh hàng rào trại. V́ là đội được lưu ư, cán bộ ra lệnh đội trưởng cứ mười lăm phút phải điểm danh đội một lần. Hàng rào trại Z30C gợi nhớ đến các khu ấp chiến lược thời đệ nhị Cộng hoà. Đó là hai lớp rào bằng các cây tre vót nhọn, cách nhau chừng hai mét để công an đi tuần thường xuyên. Mỗi góc có một tháp canh bằng gỗ, có bố trí súng đại liên. Bên ngoài hàng rào, chúng tôi phải đào một dăy hào sâu hai mét, có bờ đất cao bọc chu vi ngoài cùng. Ngay bên ngoài cổng trại giam là khu nhà ăn của cán bộ. Họ đă xây nhà ăn rất đồ sộ, trang trí rườm rà, hoa hoè hoa sói với gạch bông đủ các kiểu, đủ các màu sắc trông như cửa hiệu trang trí đang chưng bày hàng hoá. Tuy nhiên, bên trong th́ chỉ có những chiếc bàn gỗ thô sơ, không có ghế ngồi cho người đến ăn. Mỗi khi đến giờ ăn, các anh công an từ các nơi đổ về, trên tay cầm một cái chén đá và đôi đũa. Anh nào sang, có tiền th́ mua chai x́ dầu hay nước mắm cầm theo. V́ thức ăn dọn trên bàn cũng chỉ có các thau bo bo và các tô nước muối có pha chút nước màu, giả làm nước mắm. Có tận mắt nh́n thấy, mới đánh giá đúng mức cái chế độ này chỉ cốt loè bịp bên ngoài, mà thực chất th́ chẳng ra ǵ. Đời sống cán bộ cũng thê thảm, chỉ hơn người tù ở chỗ họ được rộng chân hơn. V́ thế, đă có anh cán bộ viết lên vách những lời ta thán: - Tù trong là ngụy, tù ngoài là ta Hoặc: - Trong kháng chiến, hy sinh gian khổ. Hoà b́nh lại gian khổ hy sinh. Biết bao giờ th́ hết hy sinh hỡi đảng? Bên dưới có sẵn câu trả lời: - Bao giờ vào nằm giường 6 tấm!
Giữa hai trại Z30C và Z30D là một con suối lớn. Mùa mưa, nó trở thành con sông với nước trên nguồn ào ào đổ về. Bao nhiêu rác rến, cây mục, đất đỏ từ trên rừng theo ḍng nước cuồn cuộn trôi về ra biển đông. Khi đó, khoảng cách hai bờ có thể lên đến năm, bảy chục mét. Tù nhân đă làm chiếc cầu treo bắc qua suối và được trại khen như một kỳ công vĩ đại. Mùa hè, suối khô. Nước chỉ c̣n đọng từng vũng nhỏ. Nước tưới tiêu từ các khu vườn rau trên bờ chảy xuống các vũng đó, mang theo đủ thứ chất dơ bẩn như phân người, nước tiểu mà tù nhân dùng để bón rau. Mỗi chiều, sau khi lao động, hàng ngàn tù nhân được ra suối để “tắm”. Anh nào lẹ chân th́ chiếm được vũng nước lớn, nhẹ nhàng múc từng lon nước màu vàng vàng phía trên mặt để lau thân ḿnh. Một chút động nhẹ là các thứ bùn bên dưới bị quậy lên, nước sẽ đặc quánh và chuyển qua một màu nâu sẫm. Nhà bếp trại dùng nước suối này để nấu ăn và cung cấp nước uống cho trại viên. Họ khoét một hố thật sâu và rộng để bơm nước vào các hồ chứa trong bếp. Mỗi chiều đi lao động về, mỗi người được lănh đúng một lon gô nước sôi. Để yên chừng năm phút, chất cặn sẽ lắng xuống, đóng thành một lớp dày khoảng 5 phân dưới đáy lon. Lon nước này, chúng tôi phải sử dụng dè xẻn cho ba việc: uống, rửa mặt và đánh răng.
Thú vui độc nhất trong trại là nấu nướng. Những lần sau khi được gia đ́nh thăm nuôi, anh em gầy ḷ ngay sau nhà giam. Người ra vô tấp nập rộn ràng. Một lần, anh Công đổ mỡ vào soong, phi chút hành. Mùi hành phi bay ngào ngạt, bốc lên tận vọng gác. Anh công an đang gác hỏi vọng xuống: - Này anh kia, nàm ǵ mà thơm thế? - Báo các cán bộ, tôi phi hành tỏi cho thơm. - Gớm các anh trại viên mà ăn uống sang như ở sứ quán! Th́ ra, ở miền Bắc, thức ăn chẳng có ǵ. Năm th́ mười họa có chút thịt heo, ḅ th́ họ chỉ biết luộc chín hay kho với muối mà thôi. Chỉ có các cấp trung ương hay ở các toà đại sứ mới có các món biến chế thơm ngon. Thảo nào, trong thực đơn của một đám cưới cán bộ, chúng tôi đă đọc thấy một dăy thức ăn: Thịt nợn nuộc, thịt gà nuộc, thịt ḅ nuộc… Anh Đại đă kể chuyện sau ngày 30 tháng tư năm 75, tại quận Phú Thọ, người ta đă mổ một con ḅ để làm tiệc mừng. Chị đầu bếp, người Nam, hỏi ông thủ trưởng mới từ Bắc vào: - Báo cáo thủ trưởng cho biết làm những món ǵ? - Th́ cứ nuộc lên mà ăn chứ nàm ǵ nà nàm thao?
Phần 2: Âm Mưu Trốn Trại
Cán bộ đội 45 là anh Nguyễn Bảy, c̣n rất trẻ; chắc chỉ độ 20, 21 tuối. Anh Bảy người Nghệ An, nhỏ con; hay nhăn nhó lầu bầu nhưng không có vẻ hung ác gian xảo như tên trực trại Tống Đăng Cứ và cán bộ an ninh Tư. Tống Đăng Cứ cao lớn, nhanh nhẹn, thái độ tự đắc của một kẻ có quyền sinh sát với tù nhân. Anh thường mang đôi kính dâm và phóng xe Honda 67 như bay trong sân trại. Tù nhân nào bị Cứ gọi làm việc th́ không tránh khỏi những án phạt cùm trong nhà kỷ luật. Bên cạnh hung thần Cứ, cán bộ trực trại Mai có vẻ hiền hơn, ăn nói nhỏ nhẹ và chịu khó nghe mà không có những phản ứng quá lố. Trong các cán bộ Giáo dục của Z30-C, chỉ có một anh Chuẩn Úy Thường là có vẻ có tŕnh độ, lư luận tương đối vững chắc và có sức thuyết phục. C̣n ngoài ra toàn là những con vẹt, lập đi lập lại những điều khoác lác mà chúng tôi thường nghe ở bất cứ trại nào. Đại loại những chuyện “máy bay chiến đấu của ta bay lên, đậu trên mây, tắt máy để phục kích máy bay Mỹ”, hoặc “một du kích ở Nghệ An bắn một phát súng trường xuyên táo 5 máy bay Mỹ một lúc”, hoặc “mỏ dầu của ta lớn bằng con voi trong khi mỏ dầu Ả Rập chỉ bằng con tem.”… Những chuyện động trời mà nếu không chính tai ḿnh nghe, th́ không ai dám tin rằng trên đời lại có loại người ngu dốt và khoác lác đến thế. Hôm đó, đội đang đào một ao cá phía hông căn nhà ban chỉ huy. Ao đă đào sâu được hơn một mét. Nước từ các mạch ngầm đă ứa ra làm đất nhăo nhẹt. Tôi lănh phần xúc đất đổ vào ky đan bằng tre do hai anh để sẵn trên bờ. Cán bộ Bảy từ căn nhà lô bước ra đứng ngay chỗ ky đất để quan sát đội làm việc. Tôi xúc một xẻng đất ướt sũng nước, vung tay, lật úp xẻng, đập một phát thật mạnh vào cái ky. Đất bùn bị đập mạnh, văng tung toé, bắn vào người Bảy. Có những cục bùn văng vào mặt anh ta, và điểm lấm tấm trên bộ đồng phục ka ki vàng. Bảy nổi cơn thịnh nộ, kêu tôi vào nhà lô để lập biên bản. - Anh cố t́nh xúc phạm bộ cảnh phục, là đại diện của đảng và nhà nước - Thưa cán bộ, tôi đâu biết cán bộ ra đứng ngay đó. Trời đang nắng chang chang, tôi xúc đất mệt mờ cả hai mắt nên không thấy cán bộ. Vả lại, tôi th́ đứng dưới hố, cán bộ th́ trên bờ, làm sao tôi thấy được. - Anh cố t́nh. Anh coi thường cán bộ. - Tôi đâu dám, cán bộ! Bảy cho gọi anh Hoà, đội trưởng, vào và ép anh Hoà kư biên bản. Anh Hoà có vẻ lưỡng lự. Tôi bồi thêm: - Anh Hoà, anh đứng xa, anh đâu có biết sự việc xảy ra như thế nào mà anh kư biên bản! Hoà xuống nước năn nỉ - Thưa cán bộ, chắc anh Phúc vô t́nh thôi. Xin cán bộ bỏ qua. Đôi co một hồi, cán bộ Bảy hậm hực bảo anh Hoà cho đội thu xếp dụng cụ và dẫn về trại. Chưa đầy tháng sau, cũng tại hiện trường lao động này đă xảy ra một vụ trốn trại thần sầu của ba anh Mai Bá Trác, Nguyễn Tường Tuấn và Dương Thu Sơn[1]. Đại úy Mai Bá Trác, dân Lực Lượng Đặc Biệt, lúc đó là chồng của ca sĩ Khánh Ly, cùng hai anh Tuấn và Sơn đă lẻn đi ngay trước mắt anh em đội 45 ngay giữa hai lần điểm danh mà cán bộ Bảy và anh Hoà không hay biết. Từ chỗ đào ao, nếu có đủ bản lănh để bước vài buớc qua bên sau nhà lô, là đă có thể đi thoải mái vào b́a rừng. Trong khoảng mười lăm phút giữa hai lần điểm danh; nếu đi nhanh th́ có thể đă lẫn vào rừng mà vệ binh khó thể t́m ra. Vấn đề là đi đâu, trốn được bao lâu trước khi bị bắt lại. Chế độ Cộng Sản kiểm soát gắt gao bằng “hộ khẩu” và tiêu chuẩn luơng thưc, cùng những đe doạ nghiêm trọng làm cho không ai dám chứa chấp người tù trốn trại. Ba anh bạn chúng ta may mắn được gia đ́nh thu xếp sẵn việc vượt biên; v́ thế vừa trốn ra là đi ngay. Dương Thu Sơn hiện ở Úc Đại Lợi. Sau vụ này, cán bộ Bảy bị khiển trách nặng nề và bị đổi ra làm vệ binh, ngày ngày vác súng dài đi theo gác tù. Mùa hè ở Hàm Tân đôi khi có sương mù dày đặc. Sương mù bắt đầu từ sáng tinh mơ cho đến giữa trưa mới tan. Lợi dụng sương mù này, hai anh Y Lơng và Sen Tấp ở đội 9 đă trốn trại bằng cách leo qua hai lớp hàng rào tre ngay khi vừa mở cửa các nhà giam để các đội cho người đi lănh khoai ḿ ăn sáng trước khi tập họp đi lao động. Một số anh em đội 45 cũng dự mưu trốn trại nhiều lần. Không rơ ai đă báo cáo, mà tất cả những dự mưu đều bị thất bại. Lần đầu cũng định trốn đi lúc có sương mù, th́ đội được lệnh ngồi trong sân chờ hết sương mù mới cho xuất trại. Lần khác dự tính trốn khi được đi tắm ở suối. Thường lệ, mỗi đội chỉ có hai cán bộ vơ trang đi theo, và họ đứng trên bờ hay trong các nhà lô. Lần đó, khi ra tới suối, chúng tôi thấy phía bên kia bờ, cứ mười mét là có hai công an vơ trang đứng gác. Chúng tôi biết có ăng ten trong đội. Mà phải là người thân tín lắm. Chúng tôi loại trừ hai anh đội trưởng và đội phó, v́ họ không thuộc các nhóm chúng tôi. C̣n lại là những người cùng chia xẻ với nhau những ngày đêm trong cùm biệt giam. Toàn những người có thành tích chống đối tích cực. Nhóm dự mưu trốn trại gồm một số anh em cựu sĩ quan như: Hoà (em Thơm), Dũng (Simonne), Bảy (già), Học, Quy, Kháng (Lucy), Chiến, Thanh[2]… Tôi không thuộc nhóm đó, v́ tôi có dự tính riêng của tôi. Năm 1978 là năm có nhiều tin tức đặc biệt nhất. Trước hết, qua những anh em các đội 27 và 9, chúng tôi nghe đến các nhóm kháng chiến của tàn quân Việt Nam Cộng Hoà đang hoạt động ở địa bàn phía Tây quốc lộ 1. Người ta đồn rằng mỗi buổi chiều ở khu vực Định Quán, La Ngà, kháng chiến quân kéo về sinh hoạt với đồng bào, chơi volley với thanh niên địa phương. Tôi đă âm thầm vẽ một bản đồ chi tiết từ trại Hàm Tân, đi xéo hướng Đông Bắc, cắt sông La Ngà là đă đến chiến khu của phe bạn. Đối với một người lính bộ binh, việc di chuyển và tránh né trong rừng là điều dễ dàng. Tôi cũng may các túi bên trong áo, quần để dấu các túi bột Bích chi, bột đậu xanh và những dụng cụ mưu sinh khác. Người bạn đồng mưu của tôi là một thanh niên quê gốc Bến Cát, B́nh Dương. Chú em tên Hoàng, bị bắt v́ tội tham gia lực lượng Phục Quốc. Chú thường kể cho tôi biết những đổi thay ở Bến Cát, là địa bàn tôi đóng quân và hành quân những năm 1969-1971. Chuyện cô thợ may Út Trơn chống Cộng mà bị bắt bớ, Chuyện cô hàng vải A Muối hoạt động nội tuyến cho Việt Cộng từ trước 1975, vân vân. Ngày c̣n ở Sư Đoàn 5 Bộ Binh, chúng tôi thường la cà vào nhà lồng chợ Bến Cát nên có quen biết các cô này. Tôi đă nhiều ngày dùng than đang cháy khoét một lỗ trên bệ cửa sổ để có thể rút song sắt lên cho vừa một người chui qua. Trên bệ ngụy trang bằng một dăy kệ để các đồ dùng như lon gô hay b́nh nhựa đựng thức ăn. Việc làm này chỉ có người nằm bên cạnh biết được thôi. Đêm khởi sự, tôi đi ngủ sớm, hẹn người bạn đồng hành sẽ ra đi vào lúc quá nửa đêm. Khoảng 1, 2 giờ sáng, tôi thức dậy mặc bộ quân phục bộ binh cũ và ngồi trong mùng cầu nguyện. Tôi nhẹ nhàng dẹp hết các lon gô trên kệ và thử rút nhẹ thanh sắt lên một chút. Khi bước qua chỗ nằm của chú Hoàng để đánh thức chú dậy. Chú thều thào: - Thôi anh ơi, em ngại lắm. Không an toàn đâu anh. Biết không thể nằn ń, tôi trở lại chỗ ḿnh, ngồi xếp bằng suy nghĩ tính toán. Bỗng tôi thấy một vệt đèn pin quét qua. Tôi nằm xuống, quay đầu cố quan sát bên ngoài. Hai công an tay cầm súng AK có gắn lưỡi lê trên ṇng, tay cầm đèn pin đang đi qua từng cửa sổ rọi đèn kiểm soát. Anh công an dừng lại chỗ tôi và rọi đèn qua lại lâu lắm rồi đi tiếp. Thấy không ổn, nên tôi vội tháo hết các thứ trên người và nằm hẳn xuống. Nhưng cho đến sáng, tôi chẳng thể nào chợp mắt được. Chừng 5 giờ sáng, tôi đi vào nhà cầu. Nhón gót nh́n ra phía vườn thuốc nam giữa nhà giam và hàng rào, tôi thấy trong sương mờ, rải rác vài ba anh công an đang ngồi ŕnh. Biết chắc chắn bị bại lộ, tôi trở về chỗ nằm, kéo song sắt về vị trí cũ và đặt lại các lọ, b́nh trên kệ, chờ sáng. Sáng hôm sau, giữa lúc đội đang làm việc, cán bộ Cứ ra tận nơi gọi NXD đi làm việc cho đến quá trưa. Sau đó, đội được lệnh về trại. Bước chân vào nhà, tôi đă thấy lố nhố cán bộ trực trại, an ninh và mấy anh trật tự ngay chỗ nằm của tôi. Đồ đạc bị bới tung lên. Các lon gô, b́nh nhựa bị vứt la liệt xuống đất. Thanh sắt cửa sổ đă bị kéo lên. NXD bước vào sau đó. Anh nghếch mặt lên, vẻ đắc thắng nói lớn cho nhiều người nghe: - C̣n ai vào đây nữa! Tôi đă trả giá cho chuyến trốn trại bất thành bằng ba mươi ngày trong nhà kỷ luật.
Phần 3: Ngoại Xâm và Nội Thù, Anh Bênh Ai?
Cùng với tin đồn Mỹ sẽ rước anh em tù cải tạo, tin phái đoàn Liên Hiệp Quốc đến thăm trại loan đi rất nhanh. Anh Trần Công Linh[3] là người sốt sắng nhất trong vụ loan các tin tức. Tôi b́ết anh Linh từ ngày mới vào lớp đệ thất trung học. Anh học trên tôi hai ba lớp, là mẫu người lư tưởng của chúng tôi thời đó. Anh cao, giọng nói sang sảng, có tài đóng kịch, chơi bóng chuyền giỏi. Trước 75, anh phục vụ ở Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân, phụ trách Hướng Đạo Quân Đội. Gặp nhau trong tù sau hàng chục năm, anh vẫn thế. Nhưng h́nh như sau lần bị tai nạn xe hơi với vết thương đầu trầm trọng, anh có vẻ khủng hoảng thần kinh. Anh khoe với tôi rằng anh là Tư lệnh Sư đoàn Bạch Mă. Trong đêm xảy ra vụ nổ kho đạn Long Khánh (cuối năm 1975), sư đoàn do anh chỉ huy “nằm phục kích dưới các ống cống thủ đô Sài G̣n chờ lệnh tổng khởi nghĩa” (sic!) Thấy tôi cười tỏ vẻ không tin, anh nạt: - Không biết ta nói cho nghe. Mi mà c̣n ở ngoài, theo kháng chiến, cũng làm tới Đại tá là ít! Sống trong hoàn cảnh mong mỏi hàng năm dài, ai ai cũng muốn nghe những tin thật lạc quan về cuộc kháng chiến của Phục quốc quân. V́ thế, các tù nhân trẻ thường mời Trần Công Linh đến nói chuyện. Anh như một sứ giả đem lại niềm tin và hy vọng cho anh em tù nhân đă quá khát khao.
Ban Chỉ Huy trại và chúng tôi đă chuẩn bị chu đáo cho chuyến viếng thăm của phái đoàn Liên Hiệp Quốc theo hai chiều hướng đối nghịch. Phần trại, th́ ra lệnh làm vệ sinh trại thật kỹ lưỡng, và đưa các đội “phản động” đi thật xa để không thể tiếp xúc với phái đoàn. Bệnh xá được chỉnh trang lại. Giường bệnh có kê thêm tấm khăn trải giường màu trắng. Trên bàn bệnh nhân có chai nuớc lọc, hộp sữa, ly chén sạch bóng. Phần chúng tôi, biết không thể gặp được phái đoàn, tôi đă thảo một bản văn bằng Anh ngữ dài hai trang kể hết t́nh cảnh sinh hoạt, điều kiện sống, sự đối xử đầy áp bức của chính quyền để kêu gọi quốc tế can thiệp. Tôi lẻn đến bệnh xá giao lá đơn cho anh Nguyễn Pháp (khoá 3 Đại học Chiến Tranh Chính Trị)[4]. Anh Pháp là người can đảm và nhiệt t́nh. Tuy bị bệnh nội thương trầm trọng, nếu bị phát giác có thể bị cùm kẹp, nguy hiểm đến tính mạng. Ngoài ra, anh cũng có hy vọng về trong các đợt sắp tới. Nhưng anh đă sốt sắng nhận lời tôi để t́m cách trao cho phái đoàn Liên Hiệp Quốc nếu họ vào thăm bệnh xá. Rốt cuộc, mọi sự chuẩn bị trở thành vô ích. Phái đoàn đă không thấy tới thăm trại. Mỗi lần đến ngày lễ lớn của Việt Nam Cộng Hoà, chúng tôi luôn luôn có những hoạt động rất ngoạn mục. Đêm 19 tháng 6 năm 1978, trong không khí thanh vắng của toàn trại đang ch́m vào giấc ngủ say, bỗng có tiếng cất lên dơng dạc từ dăy sàn ngủ đối diện của tôi: - Nhân kỷ niệm ngày Quân Lực, tôi cầu nguyện cho đất nước sớm hết đau thương, nhân dân Việt Nam được tự do hạnh phúc, thoát khỏi gông cùm Cộng Sản. Báo hại cả nhà phải bị đánh thức bởi hàng chục công an đang rầm rập chạy vào. Chúng bắt đi anh Nguyễn Ngọc Đạt, nguyên là một Đại đức Phật giáo. Thầy Đạt là người dị tật – hai bàn chân thầy, mỗi bàn có 6 ngón - lại có một tính khí bất khuất vô úy. Có lần thầy ngồi đọc kinh trong mùng. Tên công an đi tuần thấy vậy, hỏi: - Mày nàm ǵ giờ lày không ngủ? - Tao làm ǵ kệ tao. - Á! Anh lày dám hỗn, xưng với cán bộ bằng mày tao. - Th́ cán bộ gọi tui bằng mày trước, vi phạm chính sách.
Tôi cũng đôi lần thả truyền đơn trong sân trại. Truyền đơn vẽ trên giấy học tṛ xé làm tư. Các tranh thường là h́nh ảnh người lính Cộng Hoà, ảnh Hồ Chí Minh với đôi răng nanh sắc bén, h́nh đồng bào đang kéo cày thay trâu, h́nh đảng viên Cộng Sảnto béo ngồi trên xe do những đồng bào gầy đói kéo đi sắp sa xuống vực sâu. Thả truyền đơn cũng dễ dàng thôi. Buổi sáng, khi các nhà mới mở cửa cho trực viên đi lấy thức ăn sáng, tôi lững thững đi một ṿng xuống bệnh xá rồi trở về. Đến chỗ bất ngờ nhất, ít ai chú ư th́ vứt nguyên một nắm truyền đơn xuống. Vài lần trại đă đuổi hết các đội vào nhà, khoá lại để truy t́m ra người rải truyền đơn, nhưng vô hiệu quả. Một lần, khi đội chúng tôi từ suối kéo về cổng trại, tôi đi sau cùng với Mai Huy Thạc[5]. Chúng tôi lách qua hàng ngũ một đội khác. Thạc quan sát phía sau cho tôi thả truyền đơn. Nắm giấy vừa rơi xuống, tôi vội vàng lách người về phía đội ḿnh th́ bỗng nghe tiếng anh Phang Gi On kêu lại - Anh Phúc, anh làm rớt giấy tờ ǵ ḱa! Thạc hốt hoảng vơ vội tất cả những tấm giấy nhỏ rồi chạy theo tôi. Hoá ra Phang Gi On, v́ lề mề, nên bị rớt lại đàng sau. Anh đă theo sau chúng tôi mà chúng tôi không hay biết. Anh Phang Gi On cũng là một hiện tượng đặc biệt. Cho đến sau này, chúng tôi hoàn toàn không rơ là anh khùng thật hay giả khùng. Anh người gốc Hoa, tên Hán Việt là Phương Nghĩa An. Anh dạy Anh Ngữ tại trường Vơ Bị Quốc Gia Việt Nam, trí tuệ thông thái, tính t́nh hoà nhă, hiền lành. Nhưng anh thường phát ngôn rất bừa băi và nguy hiểm. Anh có lần báo cáo với cán bộ là anh thấy một anh tù đưa gái vào làm t́nh ngay trong nhà giam, có lần anh báo cáo có nguyên một đám tù trốn trại. Toàn là những chuyện do anh tưởng tượng ra. Trong những lần sinh hoạt, anh nói năng lung tung như người mất trí. V́ thế, ngay cán bộ an ninh trại cũng chẳng quan tâm đến những điều anh nói.
Khoảng năm 1977, khi c̣n ở trại Suối Máu chúng tôi đă đọc nhiều tin tức về mối t́nh “Hữu nghị keo sơn gắn bó của hai đồng chí Việt Hoa” đă chuyển qua giai đoạn chua chát đi đến hận thù. Báo Nhân Dân – cơ quan ngôn luận của đảng Cộng Sản – đă dùng những nhóm chữ rất xấc láo để gọi nhà cấm quyền Trung Cộng như: bè lũ bốn tên, bọn bành trướng bá quyền… Trong một bài viết đăng trên báo Nhân Dân, một nữ đảng viên cao cấp trong Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng Sản đă chua chát viết: “Hồi đó (năm 1949, khi Trung Cộng chiếm Hoa Lục), tin vui thắng lợi của bạn đến trên khắp các chiến hào. Chúng ta đă reo mừng đến chảy nước mắt…. Tại sao giờ đây họ trở mắt? Nghĩ lại, hoá ra ngày đó ḿnh quá ngây thơ để tin tưởng vào t́nh đồng chí thắm thiết xă hội chủ nghĩa!...” Thực ra th́ chẳng biết nên kết án ai trở mặt với ai! Trong chiến tranh, Trung Cộng đă chi viện gần như hoàn toàn cho các nhu cầu của Việt Cộng. Từ quân viện, vũ khí súng đạn, xe tăng máy bay, hoả tiễn… cho đến lương thực, quân trang… không những cho quân đội, mà cho cả hơn chục triệu dân miền Bắc. Kinh tế miền Bắc đă không sản xuất ra được thứ ǵ, mà phải hoàn toàn lệ thuộc quan thầy Trung Cộng. Khi hoà b́nh, chiếm được miền Nam, chính đám Cộng Sản Bắc Việt, đứng đầu là Lê Duẩn, đă quay lưng lại với Trung Cộng mà chạy bám theo Liên Bang Sô Viết. Thêm vào đó, việc Việt Cộng đánh Khmer Đỏ và chiếm đóng Kampuchea vừa bị thế giới lên án, vừa gây thêm thù với Trung Cộng v́ Pol Pot, Ieng Sari vốn là đệ tử của Trung Nam Hải. V́ thế, hậu quả tất yếu là một sự trả thù của Trung Cộng đă nổ ra vào đầu năm 1979.
Một buổi tối khoảng tháng Hai, chương tŕnh phát thanh thường lệ của đài Tiếng Nói Việt Nam phát đi từ Hà Nội bổng ngưng lại và bắt đầu phát đi những bản hành khúc. Rồi đột ngột, từ những chiếc loa ở các góc trại, chúng tôi nghe tiếng thất thanh của cô xướng ngôn viên - Quân Trung Quốc đă đánh vào các tỉnh biên giới Việt Trung… Tức th́ trong trại vang lên những tiếng ồ vừa ngạc nhiên vừa khoái trá. Ḷng căm hận đối với chế độ Cộng Sản đă lên cao đến mức mà những con dân Việt Nam đă tỏ ra khích động, mừng rỡ khi thấy nổ ra cuộc chiến giữa hai nuớc anh em đồng chí vốn “núi liền núi, sông liền sông. T́nh hữu nghị sáng như rạng đông![6]”.
Chúng tôi nghĩ lại, buồn cho thân phận ḿnh, những người Việt Nam bị vong thân ngay trên quê hương, phải coi kẻ thù đồng chủng là nguy hiểm hơn kẻ thù ngoại chủng. Thật là oái oăm mà chỉ những ai ở trong hoàn cảnh mới thông cảm được.
Phần 4: Lời thề trong ngục tối
Trong trại có một thư viện lưu động. Nói cho kêu, nhưng thật ra là một chiếc xe cải tiến chở đầy sách báo do một anh tù ở ban Thi đua (nhà 1) chiều chiều kéo qua các nhà cho tù mượn sách đọc. Sách, dĩ nhiên, toàn những cuốn nặng về kinh điển, tuyên truyền của Cộng Sản. Cũng có những cuốn sách truyện mà nội dung là cổ động t́nh đồng chí, sản xuất, thi đua, hay những truyện vẽ vời hoang tưởng về những anh hùng kiểu Lê Văn Tám, Vơ Thị Sáu, Bế Văn Đàn, Phan Đ́nh Giót, Nguyễn Văn Trổi… Việc mượn sách cũng dễ dàng. Chỉ cần khai tên, chọn sách là xong. Tôi đă bịa ra một cái tên nghe rất b́nh dân Nam kỳ: Lê Văn Nở. Vài ba ngày, tôi mượn một cuốn dày để xé ra lau đít. Mất nhiều sách, anh “quản thủ thư viện” đi rao từng nhà - Yêu cầu anh Lê Văn Nở đem sách ra trả gấp. Tôi bèn phải nín đi một thời gian trước khi mượn sách với cái tên khác. Một hôm, từ ban Thi đua đưa danh sách những người được gia đ́nh thăm nuôi xuống. Tôi chưa hay biết ǵ th́ anh Nguyễn Thanh Chương[7] từ ngoài sân chạy vào đập vào vai tôi: - Lê Văn Nở chuẩn bị đi thăm gặp gia đ́nh. Tôi tá hoả, bịt miệng anh lại, nói khẽ - Vừa vừa cái mồm ông. Ông giết tôi mất. Chương biết ḿnh hố, bèn xin lỗi rối rít. May mà ai cũng tíu tít với cái danh sách được thăm nên không ai để ư đến chuyện vừa xảy ra. Trong đời, tôi ít làm thơ. Mà cũng chẳng mấy sính thơ. Tuy nhiên, thời gian ở Hàm Tân, tôi hay cảm tác những bài thơ sau mỗi biến cố. Hoặc khi cần cảnh cáo một vài anh chàng có hành vi xu nịnh, phản bội. Các bài thơ thường được dán lên cửa ra vào lúc nửa đêm. Sáng ra là truyền khẩu đi khắp trại. Một bài thơ ưng ư viết bằng Hán tự nhan đề Ngục Trung Cảm Tác, và bản dịch qua tiếng Việt như sau:
獄中感 作 Ngục Trung Cảm Tác 獄 中 冥 冥 夜 半時 Ngục trung minh minh[8] dạ bán th́, 風 起 雲 飛 愁 滿 詩 Phong khởi vân phi sầu măn thi 靖 座 低 頭 懷 故 國 Tĩnh tọa đê đầu hoài cố quốc 欲 破 牢 籠 起 義 旗 Dục phá lao lung khởi nghĩa kỳ 含 辛 茹 苦 四 年 餘 Hàm Tân[9] nhữ khổ tứ niên dư 風 雨 江 山 共 黨 徒 Phong vũ giang san Cộng đảng đồ 身 在 獄 圏 魂在 外 Thân tại ngục khuyên hồn tại ngoại 誓 殺 讎 人 報 國 讎 Thệ sát thù nhân, báo quốc thù 共 黨 猶 存民 族 衰 Cộng đảng do tồn dân tộc suy 讎 恨 如 山 復 國 時 Thù hận như sơn, phục quốc th́, 四 海 協 同 何 不 足 Tứ hải hiệp đồng, hà bất túc 明 日 光 榮 見 大和 Minh nhật quang vinh, kiến thái hoà.
Bản Việt ngữ
Ngục tối, âm thầm đêm gần tan, Bỗng nghe trong gió, ư thơ buồn, Ngồi lặng cúi đầu thương nước cũ, Ước chi vượt thoát dấy cờ hưng.
Đă bốn năm dài nuốt hận đau, Tan tác sinh linh, bọn quỷ Hồ, Ta gửi hồn ra ngoài biên ải Thề diệt sài lang trả nợ nhà
C̣n chúng ngày nào, c̣n đau thương Núi sông đă điểm phút lên đường Ai đó xin cùng chung vai gánh Mai ngày non nước ánh vinh quang.
Cái kiểu làm thơ nhanh và truyền khẩu rộng khắp này là một thứ vũ khí rất hiệu quả của tôi chống lại các thành phần ăng ten; v́ họ rất sợ những bài thơ này lọt đến tai vợ con họ bên ngoài. Trong khi họ biết, hay suy đoán ra tác giả bài thơ, nhưng rất khó mà bắt được tay, vày được cánh.
Tôi đă trả nợ cho trại Hàm Tân bằng hai lần cùm biệt giam mà lần thứ nhất là việc trốn trại bất thành, lần thứ hai là do một lá thư gửi chui về gia đ́nh bị lọt vào tay cán bộ an ninh. Sau này, trước khi chuyển ra trại Xuân Phước, cán bộ Tống Đăng Cứ đă nói cho tôi hay: - May cho anh lắm. Đêm hôm đó, nếu anh bước ra khỏi nhà giam, cán bộ ngoài vườn thuốc Nam được lện bắn chết tại chỗ. Thôi rán lo cải tạo tiến bộ mà về với gia đ́nh đừng toan tính những chuyện sai quấy nữa.
[1] Dương Thu Sơn, khoá 4 CTCT, hiện ở Úc Châu. [2] Chúng tôi có gặp các anh trong đêm Hội Ngộ cựu Tù Nhân tại Westminster ngày 9/9/2007 [3] Trần Công Linh hiện ở Đức Quốc [4] Nguyễn Pháp nay ở San Jose, California [5] Mai Huy Thạc hiện ở Pasadena (Texas). [6] Một đoạn trong bài ca T́nh Hữu Nghị Việt Trung của Cộng Sản Bắc Việt từ thập niên 1950 thường nghe ra rả trên Đài Hà Nội. [7] Nguyễn Thanh Chương hiện ở Toronto, Canada. [8] "Minh"冥 là tối tăm, khác với "minh"明 là sáng sủa [9] Hàm Tân vừa là địa danh, vừa có nghĩa là "ngậm đắng".
|
|||
|
|
||||