| |
















|
|
Chút Tâm T́nh về
Hướng Đạo Quảng
Trị, Đạo Ái Tử
Đỗ Văn Phúc
Làm sao có thể quên được những kỷ
niệm đẹp của thời niên thiếu trong sáng và hồn nhiên. Nhưng cũng khó
mà nhớ hết từng chi tiết của những biến cố, những con người đă từng
gặp gỡ sau gần ba bốn mươi năm theo diễn tŕnh quá thăng trầm của
lịch sử; mà trong đó bản thân ta cũng chịu nhiều cuộc đổi đời chua
chát và khổ nhục.
Tôi vừa viết xong một bài hồi kư dày
7 trang về Quảng Trị cho tờ đặc san Xuân của hội Đồng hương Quảng
Trị, th́ Trưởng Nguyễn Trung Thoại từ Canada nhắn nhe tôi viết bài
về Hướng Đạo Quảng trị cho Đặc san Quảng Thừa.
Sao ngày xưa chúng ta gọi Trị Thiên,
mà nay các bạn đổi ra Quảng Thừa? Có phải các bạn né chữ B́nh Trị
Thiên nghe có vẻ Vi Xi chăng? Thôi, Trị Thiên hay Quảng Thừa ǵ ǵ
nữa, th́ hai tỉnh chúng ta đă cùng có nhiều điểm chung gắn bó trong
một quá tŕnh lịch sử lâu dài. Ngày nay, than ôi, Thừa th́ c̣n đó mà
Quảng th́ đă bị cuộc chiến ác liệt dày xéo thê lương. Trái tim thân
yêu là thành phố Quảng Trị đă bị băm vằm nát nhừ chẳng c̣n chi ngoài
đống gạch vụn đang bị cỏ cây lấp dần mất dấu tích xưa. Những người
con Quảng Trị giờ tha phương khắp mọi miền đất nước, lưu lạc ra khắp
năm châu. Có phút nào ngồi bên tách trà t́m ghép lại những vụn vỡ kỷ
niệm để hoài tưởng cho những ngày thân ái xa xưa, lúc thanh b́nh an
lạc cũng như trải dài theo chiến cuộc đau thương.
Nơi tỉnh lỵ địa đầu hoả tuyến đó
ngày xưa cũng có những đoàn Hướng Đạo với đủ các lưá tuổi: Ấu sinh,
Thiếu sinh, Tráng sinh dưới mái nhà chung của Đạo Ái Tử. Người anh
đầu đàn lúc đó là Trưởng Nguyễn Đức Phúc, dong dỏng cao, hơi gầy, có
dáng dấp của một nhà giáo nhưng luôn tươi cười, cởi mở. Trưởng Phúc
nay đă bước qua tuổi 90, như thế là đại phúc.

Tôi tham gia hướng đạo vào khoảng
năm 1960, sau kỳ trại họp bạn Trảng Bom kết thúc. Thiếu đoàn Lam Sơn,
nơi tôi hân hoan và vinh dự được mang chiếc khăn quàng màu hồng viền
xanh lúc đó dưới sự hướng dẫn của trưởng Nguyễn Xuân Tăng. Đoàn chỉ
có hai đội: Hổ và Voi. Một thời gian ngắn sau khi tuyên hứa, tôi làm
đội trưởng đội Hổ, đeo tua vai hai màu đen vàng. H́nh như tôi có máu
nhà binh sẵn trong người, nên tôi đă điều hành đội có kỹ cương,
nghiêm trang và thành thật mà nói, hơi cứng rắn. Suốt tuần lễ cặm
cụi sách đèn, chúng tôi những mong chóng đến ngày cuối tuần để khoác
lên chiếc áo màu nâu, đeo khăn quàng, cầm chiếc gậy 1.6 mét để đến
đạo quán sinh hoạt. Đạo quán là một căn nhà gạch đơn sơ cuối đường
Lư Thái Tổ gần trường trung học Nguyễn Hoàng. Bên trong trống trải
chỉ có các tranh ảnh sinh hoạt treo trên tường; bên ngoài là một
khoảnh đất vừa đủ rộng cho hai thiếu đoàn cùng vui chơi. Trong cái
không gian bé nhỏ thân thương này, chúng tôi từ xa lạ đă trở thành
bạn chí thiết, cùng học cách thắt các nút dây, sử dụng bản đồ và các
dấu hiệu. Chúng tôi cùng nhắc nhở nhau về luật Hướng đạo, những mong
sau này lớn lên sẽ trở thành những thanh niên hữu dụng và có tư cách,
ḷng tự trọng và nhiệt thành phục vụ xă hội.
Những ngày đó, tâm hồn chúng tôi hồn
nhiên, thơ thới, như những trang giấy trắng tinh mà sinh hoạt Hướng
đạo đă từng ngày đă vẽ lên những h́nh ảnh tươi sáng, thắp cho chúng
tôi ngọn đuốc soi đường đi vào một tương lai, trên đôi chân vững
chắc và một ḷng tự tin mănh liệt.
Chỉ cần ra khỏi thành phố vài cây
số, là không biết bao nhiêu địa điểm thích hợp cho những chuyến trại
bay, trại dài ngày. Đạp xe về hướng Bắc, chúng tôi đến Ái Tử, nơi
dựng nghiệp của Chúa Nguyễn Hoàng. Chúa Nguyễn sau khi nghe lời
khuyên của cụ Trạng Tŕnh nhằm tránh sự đố kỵ của chúa Trịnh Kiểm,
đă đưa tùy tùng xuôi Nam; vượt qua đèo Ngang “Hoành Sơn nhất đái,
vạn đại dung thân”, dừng chân tại Ái tử và thấy nơi này cảnh sắc
xinh tốt, thích hợp cho việc khởi sự một vương nghiệp lâu bền. Trên
con đường quốc lộ 1, hai bên là vùng đất thấp tương đối màu mỡ.
thỉnh thoảng pha những vùng đất cát. Làng mạc lưa thưa kéo dài cho
tới Đông Hà. Dân quê hiền lành, chất phác và chăm chỉ nhưng muôn đời
vẫn nghèo v́ đất ít mà lại lắm thiên tai.
Bên kia sông, từ toà hành chính tỉnh
đường nh́n qua, là ngôi chùa lịch sử Sắc Tứ, có nghĩa là chùa đă có
nhiều công đức và nhiệm mầu nên vua nhà Nguyễn đă ban phong phẩm hàm
cao cấp. Chùa nằm giữa những tàng cây cao, đều đặn và thẳng tắp.
Không khí tịch mịch và đượm mùi thiền môn. Ai đă ghé vào sẽ không
thể thấy ḷng ḿnh dịu xuống, man mác một nỗi tiêu dao đạo khí.
Nh́n về hướng đông là dăy Trường Sơn
hùng vĩ, nơi con sông Thạch Hăn bắt nguồn chảy qua thành phố đổ nước
ra biển Đông tại cửa Việt. Có phải v́ nắng lửa miền Trung cộng với
các ngọn gió nóng hừng hực từ Hạ Lào thổi về đă làm cho đá cũng phải
toát mồ hôi, nên mới có danh từ Thạch Hăn chăng. Nắng như thế mà
người dân quê tôi vẫn đứng vững trên những cánh đồng, đem sức cần
lao đổi lấy hạt cơm cho gia đ́nh.
Con đường từ cầu Ga đi lên Tích
Tường, Như Lệ. Đó là đi vào hướng núi rừng, nơi ẩn chứa bao thiêng
liêng huyền bí. Những năm 60, Cộng quân chưa hoạt động, chúng tôi có
nhiều dịp đi trại miền này, học hỏi bao điều kỳ thú từ thiên nhiên.
Đêm trên rừng Trường Sơn nghe tiếng thú rừng gọi nhau, tiếng lá cây
xào xạc. Con trăng rằm treo trên mănh trời xanh, để những tia vàng
xuyên qua khe lá rọi trên tấm tent. Đốt lửa lên, cùng nhau quây quần
nhảy múa bên bếp nồng. Có biết đâu chỉ vài năm sau, có những anh em
trong chúng ta gục ngă trên con đường ṃn này, máu thanh xuân chảy
xuống thấm đất quê hương cho tự do hạnh phúc của đồng bào.

Những ngày tưng bừng nhất của Hướng
đạo Ái Tử có lẽ là trong dịp Kiệu Đức Mẹ La vang. Từ khắp các tỉnh
thành miền Nam, hàng vạn giáo dân lũ lượt kéo nhau về thánh địa để
làm lễ tôn vinh Đức Mẹ Vô Nhiễm. La Vang chỉ cách thành phố chừng 5
cây số về hướng Đông Nam. Nhà thờ La Vang được tôn phong Vương Cung
Thánh Đường thời Giáo Hoàng Gioan do những phép lạ mà Đức Mẹ đă thể
hiện. Ngôi thánh đường nguy nga, cổ kính nằm gọn giữa rừng thông
già. Vào những năm đầu thập niên 1960, người ta đă xây lên một tổ
hợp kiến trúc vĩ đại: tượng Đức Bà Maria bồng Chúa Hài đồng đứng
dưới ṿm cây, đoạn đường Thánh giá gồm hàng chục tượng đài trên con
đường dẫn vào cổng chính thánh đường, ... rất nhiều kiến trúc khác
mà ngày nay chắc đă bị bom đạn phá hủy.
Lễ kiệu kéo dài hàng tuần lễ. Trong
thời gian chuẩn bị, Hướng đạo Ái Tử dựng một căn nhà sàn trên góc
một chiếc ao sâu. Nơi này trong những ngày hội là quán bán giải
khát, quà lưu niệm lấy tiền gây quỹ. Bọn thiếu sinh chúng tôi chia
nhau đi dựng lều cho đồng bào các nơi xa về.
Một số anh em chúng tôi sắp bước qua
tuổi Tráng sinh, nên việc đi dựng lều cũng có nhiều điều thú vị và
lăng mạn. Hên cho chú nào được rớt vào giữa những gia đ́nh có các
thiếu nữ xuân xanh; thế là chú hăng lắm, vừa làm vừa biểu diễn, lấy
le với người đẹp. Rồi cũng không tránh được cảnh xin địa chỉ, trao
khăn ước hẹn hay những tấm h́nh lưu niệm. Kỷ luật Hướng đạo tuy
không khắt khe, nhưng ḷng tự giác được đề cao; v́ thế chúng tôi
biết giữ khoảng cách để không hề có ǵ đáng tiếc xẩy ra. Coi như
chút kỷ niệm hồn nhiên tươi đẹp của thời niên thiếu.
Dù không là con cái Chúa, anh em
chúng tôi cũng tham dự đủ các lễ trong những ngày hội. Chúng tôi làm
hàng rào danh dự đón tiếp bà Cố vấn Ngô Đ́nh Nhu, nh́n rơ tận khuôn
mặt xinh đẹp và sắc sảo của bà che sau tấm lưới voan màu đen; hoặc
đứng nghiêm trang dưới lễ đài trong khi đức Tổng giám mục ban hành
Thánh lễ; hoặc đi theo hai bên kiệu Mẹ, ḷng sung sướng tự hào. Thời
gian này làm cho chúng tôi trưởng thành lên nhiều.
Những ngày đông dài lê thê, mưa tầm
tă hàng tháng không ngơi, thành phố ch́m vào một màu xám xịt, buồn
ơi là buồn. Nhưng khi ngồi trong căn pḥng êm ấm tưởng đến các em bé
lang thang co rúm trong tấm áo mỏng manh, đi khắp các con đường nhầy
nhụa bán bánh ḿ trong đêm. Tôi nẩy sinh sáng kiến cho đội ḿnh đi
bán bánh ḿ vài đêm, vừa kiếm tiền cho đội vừa học bài học thực tế
của lao động để biết cảm thông sâu sắc với các em bé nghèo. Tôi
không báo cho các trưởng biết ư định của ḿnh. Đi rao bán quanh co
một hồi đến gần nửa đêm, chúng tôi gơ cửa nhà Đạo trưởng Nguyễn Đức
Phúc. Anh đă vô cùng sửng sốt khi thấy các em Hướng đạo của ḿnh vai
đeo túi bánh ḿ, đầu đội nón lá xụp xuống che hết nửa mặt, và cái
miệng... cái miệng cố rao lên cho lớn “Ḿ ́́ ... nóng ḍn đ â y y
y..”
Dĩ nhiên chúng tôi không tài nào bán
hết bánh ḿ, phải đem trả lại cho chủ ḷ. Nhưng ngược lại, chúng tôi
thâm hiểu được nỗi cơ cực của các em bé đáng thương, đi lầm lủi
trong đêm dài mà khó mong kiếm đủ chút tiền mọn.
Ngày ấy, các thành phố nhỏ (h́nh như
ngay cả Huế) cũng chưa có xe cứu hoả. Mỗi lần cháy nhà, chỉ mong bà
con hàng xóm góp vào một tay: kẻ dội nước , người chuyển đồ, bồng bế
các em bé, người già...
Dù đang làm bất cứ việc ǵ, mỗi lần
nghe có lửa cháy, nh́n thấy khói bốc lên từ những căn nhà, anh em
chúng tôi không hẹn trước, đều nhanh chóng chạy đến. Dĩ nhiên là
không quên khoác vội chiếc áo Hướng đạo. Phải cho đồng bào biết có
Hướng đạo đến cứu nạn đây, lấy điểm về cho phong trào chứ (và dĩ
nhiên cho cả bản thân nữa!) Và cũng dĩ nhiên (lại dĩ nhiên) các chú
Hướng đạo là can đảm nhất, tháo vát nhất, dám xông vào ngọn lửa đang
hừng hực đe doạ để trị cho nó phải dừng lại, biết cách bảo vệ tài
sản cho đồng bào, và cũng biết cách săn sóc vết thương cho người bị
nạn.
Những năm đầu thập niên 60, Quảng
trị hưởng cảnh thanh b́nh hoan lạc. Hướng đạo có nhiều hoạt động
hứng thú và tương đối phát triển. Thị trấn Đông Hà cách đó 14 cây số
về hướng Bắc cũng thành lập một thiếu đoàn mà tôi không nhớ tên. Đa
số hướng đạo sinh là học sinh các trường trung và tiểu học. Việc sắm
sửa trang phục cho các con cái để đi hướng đạo không tốn kém bao
nhiêu cho các bậc cha mẹ. Những ngày đi trại, chúng tôi mang theo
gạo và chỉ góp tiền đi chợ mua thức ăn. Bữa ăn thường là trứng vịt
chiên, canh rau; tối có thêm nồi chè đậu. Nấu nướng cách ǵ ăn cũng
rất ngon miệng, v́ ngoài cái đói sau một buổi sinh hoạt năng động
c̣n có niềm vui tập thể. Lều th́ ghép hai tấm tent nhà binh làm mái,
thêm một tấm che sau, một tấm che trước, đủ chỗ chen chúc 5, 6 mạng.
Gặp ngày mưa th́ ghép thêm một tấm làm nền. Chúng tôi biết dùng báo
để lót lưng tránh hơi ẩm của đất xông lên. Những điều học hỏi từ
sinh hoạt Hướng đạo đă giúp chúng tôi rất nhiều sau này khi vào quân
ngũ, nhất là các bạn phải ra chiến trường dăi nắng dầm mưa.

Từ những năm 1965 về sau, chiến cuộc
gia tăng mức độ đến nỗi các khu quanh thị xă đă trở thành các điểm
nóng. Làng mạc xung quanh đă trở thành chiến trường, th́ Hướng đạo
không c̣n đất để hoạt động thoải mái nữa. Tôi v́ việc học hành phải
vào Huế, đă gia nhập Tráng đoàn Bạch Mă thuộc Đạo Thừa Thiên từ năm
1963, ít có dịp về gặp lại anh em cũ. Lúc đó trưởng Viễn Bổn đă
thành lập Tráng đoàn tại Quảng Trị (cấp Kha đoàn đă bị băi bỏ).
Trưởng Bổn làm hoạ sĩ vẽ đồ thị tại ty Công chánh, là một thanh niên
độc thân cao lớn, vui vẻ bộc trực. Tôi nhớ trưởng ở trong căn pḥng
phía sau dă nhà hành chánh của ty, trưởng có chiếc xe đạp thể thao
rất chiến. Hàng ngày trưởng đem các bản vẽ trên giấy mờ, đặt lên
trên những tờ giấy thuốc màu nâu nhạt, cho vào khung để dưới ánh
sáng mặt trời làm photocopy. Chúng tôi rất thích quan sát công việc
của trưởng, say sưa hàng giờ và khâm phục lắm. Ngày nay nghề của
trưởng bị các máy HP, Xerox cạnh tranh mất rồi, nên trưởng ở nhà tại
Garden Grove đuổi gà cho vợ. (Đuà chút cho vui, đừng giận em nghe
trưởng)
Tôi viết bài này kính tặng trưởng
Nguyễn Đức Phúc, mừng trưởng bước vào tuổi Thượng, Thượng Thọ, mong
các anh em đoàn viên “Lam Sơn vừng non cao ngất khí thiêng” ngày
xưa đọc đến và t́m lại được nhau. V́ Hướng đạo một ngày là Hướng
đạo trọn đời, v́ t́nh Hướng đạo có khác chi t́nh anh em ruột thịt,
anh em Quảng Thừa sẽ nhận ra người đồng đội từng mang bên vai phải
những băng chữ Đạo Ái Tử và Đạo Thừa Thiên cùng phù hiệu có in h́nh
chùa Linh Mụ.
Các bạn Quảng Thừa ơi, biết ngày nào
chúng ta về lại quê hương thăm lại La Vang, Sắc Tứ, đồi Vọng Cảnh,
núi Bạch Mă... Những nơi mà bước chân chúng ta từng in vết trong
những ngày trại sôi nổi đầy thân ái? Biết đến bao giờ chúng ta trở
lại cổ thành, đặt một bó hoa lên nền đổ nát để tưởng niệm hàng ngàn
anh hùng quân dân miền Nam đă ngă xuống cho tự do, mà trong đó có
không ít anh em Hướng Đạo chúng ta. Quảng Trị ơi, từng tất đất đều
đẫm máu đồng bào chiến sĩ, xin khí thiêng núi Mai sông Hăn hăy tích
tụ lại trong từng chồi non để có một ngày sẽ vươn mầm sống tái dựng
quê hương. |
|