Michael Do

Nhận Diện Kẻ Thù

 

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

Phong Trào Hướng Đạo

Không Nằm Ngoài Vận Hội Chung của Dân Tộc

 

Đỗ Văn Phúc

 

 

Trong tờ báo Dấn Thân của nhóm anh em Hướng đạo Pennsylvanya, mục diễn đàn Hướng Đạo kỳ này dành cho bài viết “Có Phải Là Lúc Đặt Vấn Đề” của trưởng Báo Khiêm Tốn (BKT) từ Việt Nam gửi qua. Có thể xem đây là quan điểm của một nhóm Hướng đạo tại Việt Nam đang mong muốn gây dựng lại phong trào dù rằng trong một chế độ mà Hướng đạo từng bị coi là phản động, và cho đến nay vẫn chưa thấy có dấu hiệu khả quan.  Ngay phần mở đầu, đặt vấn đề Có Nên Nói Với Nhau Hay Không, BKT đă trích dẫn một đoạn của bài hát trong đó có câu:

 

.... Không phải là lúc ta ngồi đặt vấn đề nữa

Phải dùng bàn tay mà làm cho tươi mới

Hàng chục năm qua ta ngồi ngó nhau, nghi ngờ nhau

Khích bác nhau cho cay, cho sâu, cho thật đau

Không phải là lúc ta ngồi mà căi suông,

Không tin nơi nhau thế ta định nhờ ai dẫn đầu? ...

 

Sau đó BKT đă viết ra những ưu tư về sinh hoạt Hướng đạo hiện nay trong nước (Việt Nam) “...đă hai mươi mấy năm chưa được thoải mái trong bộ đồng phục Hướng đạo...” BKT muốn vượt qua những trở ngại để bảo lưu phong trào Huớng đạo, v́ “con người ở trong hoàn cảnh nào vẫn c̣n nguyên giá trị nhân bản, nhất là con người đó là Trưởng Hướng đạo

Khi nói về khuôn mẫu người Trưởng Hướng đạo, BKT nhắc nhở đến các cựu HĐS từng có chiều dày sinh hoạt Hướng đạo và được đào luyện qua các trại trường, họ đang âm thầm vun quén chờ ngày được sinh hoạt chính thức. Bên cạnh, có lớp Hướng đạo trẻ thừa kế, là những thanh niên lớn lên sau 1975, đang có nhiều ưu thế về địa vị xă hội then chốt trong các cơ quan (dĩ nhiên cơ quan của nhà nước Cộng sản!). BKT coi tầng lớp này là xứng dáng đảm nhận vai tṛ thay thế cho lớp cựu trào đang đi “vào tuổi xế tà hoàng hôn.”

 

Sau khi đă cảnh cáo lớp Hướng đạo kỳ cựu về một viễn ảnh bị đào thải BKT đă trích dẫn một câu trong Kinh Thánh “Ai muốn đứng đầu, th́ phải làm người rốt hết và làm tôi tớ mọi người” (Mc: 9.35),  để kêu gọi lớp Hướng đạo kỳ cựu nên lắng nghe và “nhường sân chơi cho thế hệ đàn em

Nếu vấn đề của BKT đặt ra xoay quanh các sự kiện trên để đi t́m một giải pháp cho sự tái sinh Hướng đạo Việt Nam tại quốc nội, th́ những người Hướng đạo khắp nơi sẽ rất hoan nghênh hảo ư của BKT để cùng góp lời, góp ư, góp sức mà giải quyết cho ra lẽ.

 

Nhưng BKT đi xa hơn.

BKT đă rào đón trước rằng Hướng đạo không mang màu sắc chính trị, không đại diện cho phe này, đảng nọ. Theo BKT “Công việc an ninh nhà nước đă có các cơ quan chuyên trách lo rồi. Hướng đạo không phải là tổ chức của hội truyền giáo nên cũng không cần có các nhóm tự xưng tôn giáo riêng biệt để chèn ép nhau” BKT chủ trương tuân phục chính quyền Cộng sản Việt Nam v́ theo BKT  “đại diện cho toàn dân, được công pháp quốc tế công nhận mới sử dụng lá cờ tiêu biểu cho đất nưóc độc lập có chủ quyền. Chúng ta là người Hướng đạo trên đất nước Việt Nam, có bổn phận tôn trọng luật pháp nên cũng có bổn phận tôn kính biểu tượng của đất nước, nên không thể có một lá cờ nào khác cho muc đích chính trị ngoài quốc kỳ.

Trong phần kết luận, BKT đă nêu ra một sự thật “đất nước chúng ta đă độc lập, thống nhất, ḥa b́nh gần 25 năm qua, nhưng Hướng đạo vẫn chưa được phép hoạt động chính thức.... Tự do sinh hoạt vẫn chưa được dễ dàng.... Chúng ta chỉ nên chờ đợi vào sự sáng suốt thức thời của nhà cầm quyền.”  Rồi như để bào chữa cho nhà cầm quyền Cộng sản, BKT nói: “Nhà nước muốn duy tŕ sự an ninh đất nước, nên chưa muốn tổ chức Thanh, Thiếu niên nào khác ngoài tổ chức do nhà nước đang có.” Và theo BKT th́: “chúng ta cứ tin tưởng, hy vọng chờ đợi”.

 

Đọc xong bài viết gồm 3 trang đánh máy của BKT, tôi cảm thấy thương hại cho BKT, một phần cũng v́ nhiệt t́nh đối với phong trào, một phần v́ lối suy luận quá dễ dàng, hời hợt của bạn.

Tôi đă bỏ ra hơn nửa giờ, lục lọi trong các báo Hướng đạo đang có, t́m trong danh sách anh em và biết được một trưởng Lê Ngọc Bưu mang tên rừng Báo Khiêm Tốn. Không rơ có đúng là Trưởng Lê Ngọc Bưu chính là tác giả bài báo không. Tuy nhiên v́ người viết đă dùng tên rừng, th́ bổn phận tôi cũng phải đáp lại dưới tên rừng của ḿnh là Sói Nhiệt Thành.

Giữa Báo và Sói đă có mối t́nh anh em Hướng đạo, th́ xin Báo nhận cho rằng bài trả lời của Sói không nhằm đả kích, lên án, dù rằng hai quan điểm chắc chắn là rất đối chọi.

 

Thưa Báo Khiêm Tốn cùng các anh chị em Hướng đạo Việt Nam,

Có lẽ trong lịch sử loài người chưa có cuộc chiến tranh nào bi thảm bằng chiến tranh Việt Nam.  Bi thảm không phải chỉ v́ nó đă kéo dài trong hơn 50 năm (tính từ khi Cộng sản cướp chính quyền 1945 cho đến nay); cũng không phải v́ nó đă nuốt trọn sinh mạng của hàng nửa triệu người trong 21 năm Nam Bắc giao tranh; cũng không phải v́ nó đă cày phá đất nước hoa gấm từ Nam ra Bắc, hủy diệt mầm sống, tài nguyên, thị thành làng mạc. Chiến tranh bi thảm là bởi v́ hai đưá con trong một gia đ́nh đă tận t́nh tiêu diệt nhau chỉ v́ một chủ thuyết ngoại lai, phi nhân, phi nghĩa. Người Việt Nam giết người Việt Nam bằng mọi cách: chặt đầu, bằm thây, thả rọ trôi sông, móc mắt cắt lưỡi.... Người Việt Nam thâm thù người Việt Nam cho đến tam đại. Cũng chung một tiếng nói mà 50 năm, người Việt Nam vẫn ngôn ngữ bất đồng: Tự do của người miền Nam định nghĩa thế này, th́ Tự do của người miền Bắc lại diễn dịch thế khác. Cha con, chú bác không nh́n nhau cũng chỉ v́ mang hai lư tưởng chính trị khác biệt. Vợ chồng con cái nghi ngờ nhau v́ màng lưới an ninh bủa vây như thiên la địa vơng.

Những điều trên có lẽ cũng không tránh khỏi trong anh em Hướng Đạo chúng ta nếu....

May mắn thay, nhờ chữ nếu trong câu trên mà đến nay, chưa nghe có chuyện thâm thù nhau trong phong trào Hướng đạo v́ hai lập trường Quốc Cộng đối nghịch.

Phía Cộng, một số trưởng cựu trào theo kháng chiến đấu tranh giành độc lập khi mặt trận Việt Minh mới sơ khai, th́ rơ ràng các anh đă đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, các anh không có ǵ sai trái để bị lên án. Nhưng sau khi Cộng sản lộ mặt cướp chính quyền và xây dựng một chế độ sắt máu tại miền Bắc, th́ các anh đă kẹt lại. Có anh âm thầm chịu đựng v́ không thể vùng vẫy được, có anh đă tham gia tích cực vào guồng máy chính quyền đó, th́ coi như đă không c̣n là Hướng đạo nữa. Hướng đạo miền Bắc ngoài số anh em di cư vào Nam, th́ những anh c̣n lại đă treo áo v́ Cộng sản đă cấm chỉ mọi hoạt động Hướng đạo để chỉ c̣n lại độc nhất một đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, một đội Thiếu nhi khăn đỏ bác Hồ. Vậy trong cuộc chiến 21 năm tại chiến trường Việt Nam, chỉ có người bộ đội Cộng sản giết nhau với quân dân miền Nam trong đó có hàng vạn anh chị em Hướng đạo.

Phiá Quốc gia, học đ̣i chút triết lư chính trị Tây phương với các khái niệm Dân chủ Tự do cộng với sự bảo lưu các giá trị đạo đức cổ truyền Đông phương, đă là môi trường cho Hướng đạo phát triển rất nhanh chóng. Hướng đạo miền Nam đă giữ đúng nguyên tắc không tham gia chính trị, v́ Hướng đạo chưa hề là một công cụ cho phe nhóm, chính quyền nào từ thời cựu hoàng Bảo Đại, đến cố Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm và qua thời đệ nhị Cộng hoà đầy nhiễu nhương. Nhưng Hướng đạo đă thực hiện đúng lời tuyên hứa của ḿnh là trung thành với Tổ quốc mà biểu tượng là lá cờ Vàng có từ khi nước nhà độc lập.

Ngày 30 tháng tư, 1975, cả miền Nam bị bóng đêm Cộng sản bao trùm. Hướng đạo miền Nam cũng phải t́m cách thoát thân chạy t́m đất tạm dung lánh nạn Cộng sản. V́ thế hoà trong nỗi đau mất nước mất nhà, Hướng đạo đă cùng hàng triệu đồng bào ta vẫn mang theo biểu tượng tôn kính là lá quốc kỳ của ḿnh. Nó không tượng trưng cho chính quyền Thiệu, Kỳ hay bất cứ ai. Nó là xương máu của cha, anh, của bạn bè, của chính chúng ta đă từng ngă gục trên chiến trường từ khi chiến tranh phát khởi. Nó là niềm hy vọng, tin yêu của hàng trăm ngàn tù nhân bị đày đoạ trong các trại tù khổ sai Cộng sản, cũng là niềm hy vọng của hàng chục triệu đồng bào ta đang bị kẹt lại quê nhà, ngóng chờ ngày ánh sáng tự do dân chủ trả lại cho họ quyền sống, quyền làm con người lương thiện.

Người Quốc gia không theo một chủ thuyết chính trị nào. Đó là công việc của các đảng phái. Sở dĩ người Quốc gia chống Cộng sản v́ muốn bảo vệ sự sống c̣n của dân tộc. Cũng như điều thiện chống lại điều ác. Dĩ nhiên Hướng đạo đứng về phe điều Thiện.

 

Thưa Báo Khiêm Tốn,

Khi BKT đẫn ra bài hát có câu: “hàng chục năm qua ta ngồi ngó nhau, nghi ngờ nhau...” Th́ chắc BKT đă biết ai nghi ngờ ai. V́ bản tính đa nghi mà Cộng sản đă truy tội cho đến ba đời, đă bắt bỏ vào tù không xét xử hàng vạn người chưa hề có manh nha hành động ǵ, chỉ cần t́nh nghi thôi là đă tù rục xương trong gông cùm, xà lim. Chỉ v́ đa nghi mà Cộng sản đă loại bỏ ra ngoài lề xă hội hàng vạn trí thức hai miền. Chỉ v́ đa nghi, mà Cộng sản đă đấu đá nhau trong nội bộ cũng đẫm máu và ác liệt không kém. Người Quốc gia có nghi ngờ không? Sói phải buồn ḷng mà nhận rằng, chúng ta đă thành tâm một cách dại khờ trước con rắn độc Cộng sản. V́ thế chúng ta mất nước. Chúng ta không nghi là phải, là rất nhân bản. V́ chúng ta được giáo dục để tin vào con người. Có ngờ đâu trên thế gian lại có một loại người tráo trở, lừa lọc, hung ác đến độ vô liêm như những người Cộng sản.

Khi Báo Khiêm Tốn nhắc đến các em Hướng đạo sinh mới trưởng thành sau này tại miền Nam, mà theo trưởng “có những vị trí then chốt trong cơ quan...” Sói mới chợt nhớ đến một bản tin mới đây về việc nhà nước Cộng sản đang mở một phân khoa Cao học về Tôn giáo trực thuộc trường Đảng Hồ Chí Minh. Phân khoa này nhằm đào tạo những thanh niên có học vấn cao học về các tôn giáo để sau này đưa về quản nhiệm các cơ sở tôn giáo như Phật Giáo, Công Giáo, Cao Đài, Hoà Hảo. Nếu Báo Khiêm Tốn chịu khó mở cuốn sách vở ḷng về Cộng sản của Karl Marx, Báo sẽ đọc ngay Marx viết thế nào về tôn giáo. Xin thưa đó là “Tôn giáo chỉ là một loại nha phiến nhằm đầu độc con người.” V́ thế các chính quyền Cộng sản ngay khi nắm chính quyền, việc đầu tiên là tiêu diệt tôn giáo (như chúng đă tiêu diệt Hướng đạo, v́ coi HĐ là công cụ, tay sai của đế quốc). Sau hàng chục năm không thực hiện nổi mưu đồ tận diệt tôn giáo, mà trái lại thấy đức tin của con người càng ngày càng mănh liệt có cơ làm nổi dậy cuộc đấu tranh lật đổ chính quyền (đă và đang xảy ra tại Việt Nam), Cộng sản lại t́m cách xâm nhập vào nắm lấy tôn giáo. Các giáo hội Quốc doanh đă ra đời từ lâu nhưng bị giáo dân lật mặt, tẩy chay. Cộng sản đă tính đến kế hoạch trồng người lâu dài qua việc mở lớp cao học Tôn giáo.

Sói này không dám đa nghi, cho rằng các em Hướng đạo trẻ hiện nay tại VN đều là công an của Việt Cộng gài vào hàng ngũ chúng ta. Nhưng những bài học trước mắt c̣n nóng hổi làm sao mà Soí có thể quên được. Sói sẽ rất vui mừng nếu các em tân Hướng đạo này thực ḷng muốn tham gia Hướng đạo và xem đây là môi trường giáo dục thanh niên hữu hiệu để gắn bó đời ḿnh phục vụ xă hội. Vậy th́ các em hăy làm ngay đi. Xă hội đang đầy rẫy bất công, đói nghèo do chính quyền tham nhũng hà khắc, mà các em lại có điều kiện thuận lợi, v́ các em có “vị trí then chốt trong xă hội”. Nhưng nếu các em đang ở trong những vị trí đó mà tiếp tay, hay làm ngơ cho những hành vi bóc lột th́ xin các em hăy đừng đứng trong hàng ngũ Hướng đạo. V́ môi trường Hướng đạo không phải là nơi thích hợp cho các em.

 

Thưa Báo Khiêm Tốn,

Báo nói rằng sinh hoạt Hướng đạo ở Việt Nam c̣n lén lút, hạn chế. Tại sao phải lén lút? Ai tạo ra sự hạn chế? Chính Báo đă tự trả lời giùm rằng v́ nhà nước chỉ cho các đoàn thể thanh thiếu niên của họ hoạt động mà thôi. Vậy th́ đă rơ ra rồi. Báo c̣n hy vọng và chờ đợi làm chi! Báo nói đă 25 năm; nhưng Sói xin nhắc lại rằng đă hơn 50 năm rồi, hai ba thế hệ rồi đó. Cái thiện tâm thiện ư của nhà cầm quyền kia sao mà phải chờ lâu thế? Báo c̣n nhấn mạnh là chờ đơi sự sáng suốt thức thời của nhà cầm quyền. Đến đây th́ Sói phải xin lỗi trước là sẽ nói một sự thực rất đau ḷng: “Báo Khiêm Tốn quả là kiên tŕ.và rất ngây thơ” V́ sáng suốt, th́ khó hy vọng t́m được trong cái nhóm người mà tŕnh độ và kiến thức không đong đầy một chiếc lá tre. Thức thời th́ quả họ thức thời rồi đấy. Nhưng thức thời theo lối riêng của họ, là quơ quào đầy túi gửi ra nước ngoài hàng trăm triệu đô la để chuẩn bị cho cuộc sống vương giả một khi bị quần chúng lật đổ khỏi chiếc ghế thống trị.

Báo bảo vệ cho lá cờ đỏ sao vàng khi nói đến việc Hướng đạo phải tôn trọng luật pháp và tôn kính biểu tượng quốc gia.

 

Thưa Báo Khiêm Tốn,

Cái chính quyền Cộng sản Việt Nam có xứng đáng đại diện cho toàn dân khi nó không hề được toàn dân chọn lựa qua các cuộc bầu phiếu? Khi nó từ hàng chục năm nay coi toàn dân như kẻ thù, như tôi tớ, như nguồn lợi để bóc lột? Xin Báo chịu khó đọc lịch sử để coi đảng Cộng sản đă tiến tới quyền hành bằng đường lối nào? Phải chăng là bằng bạo động, khủng bố, chiến tranh. Có nhiều tổ chức phiến loạn sau khi nắm quyền đă thay đổi, học hỏi để thực hiện quốc kế dân sinh, làm giàu mạnh cho xứ sở, đem no ấm cho toàn dân. Từ đó toàn dân sẽ thay đổi cách nh́n để thừa nhận họ chính thống. Nhưng Cộng sản lại là ngọai lệ. V́ chúng vẫn chưa ra khỏi bản chất của bọn cướp đường mà nay đă trở thành một thứ Mafia quyền lực bao trùm nhờ nắm trong tay luật lệ, công an và quân đội.

 

Ngựi dân trong nuớc phải tôn trọng luật pháp, nhưng sẽ là tự nguyện nếu luật pháp đó nhằm bảo vệ chung cho toàn dân. C̣n thứ luật rừng bảo vệ đặc quyền bọn thống trị th́ người dân chỉ v́ sợ gông xiềng mà bất đắc dĩ phải tuân theo.

Cái biểu tượng cờ đỏ sao vàng kia chưa hề là biểu tượng của tổ quốc ta. V́ sao nó dính nhiều máu thế! Máu của hàng trăm ngàn nông dân vô tội hồi Cải cách ruộng đất 1954, máu của 3000 bà con xứ Huế hồi Mậu Thân 1968, máu của các em học tṛ Song Phú, Cai lậy, máu của thợ thuyền tiểu thương Sai gon sau những cơn mưa hoả tiển 107, 122 ly, máu của hàng ngàn anh em ta trong các trại tù cải tạo, máu của những gia đ́nh thành thị đổ ra trong trận cải tạo Công Thương cuối thập niên 70.... Nếu lá cờ đỏ tanh máu đó là biểu tượng của đất nước th́ đă không có cảnh một triệu đồng bào chen chúc nhau trên các bè di cư vào Nam năm 1954; th́ đă không có hàng triệu người khác bỏ chạy trên Đại lộ Kinh hoàng, đường Quốc lộ 7 năm 1972; đă không có cảnh vượt biên tang thương làm chết hàng vạn đồng bào trên biển đông từ sau 1975; không có hàng vạn đồng bào giam thân gần cuộc đời trên các trại tị nạn đông Dương.

Người Việt Nam sợ lá cờ đó hơn bất cứ h́nh ảnh man rợ nào trên thế gian. Hải tặc hăm hiếp, đập đầu, đói khát phải ăn thịt người, vẫn không kinh hoàng bằng khi nh́n lá cờ đỏ đó.

Khi Khổng Tử chủ trương tuân phục nhà cầm quyền, th́ không có nghĩa là bất cứ nhà cầm quyền nào. Mà phải là nhà cầm quyền chân chính; Vua cư xử đúng tư cách vua, tôi thần đúng tư cách tôi thần. Đó là nhà cầm quyền biết chăm sóc cho dân, dùng vương đạo mà trị dân. Mạnh tử đă cho rằng khi vua làm điều bạo nghịch, th́ phải giết đi. Người dân không bị tội giết vua mà được coi là giết đứa Trụ Kiệt. Chuá Giê Su khi nói rằng “Thứ ǵ của Cesar, trả lại cho Cesar; Thứ ǵ của Thượng Đế, hăy trả lại cho Thượng Đế.” Đó là v́ Giê su không phải là người thế gian, Ngài tượng trưng cho quyền lực cao siêu thượng giới. Việc cách mạng là việc thế gian mà Ngài không trực tiếp dính vào. Nhưng việc cứu chuộc của Ngài c̣n có sức mạnh vô địch để thắng hẳn thế quyền như chúng ta thấy sau đó.

Báo Khiêm Tốn xếp loại chính quyền Cộng sản vào loại nào?

Không phải v́ Sói này đă chiến đấu trong hàng ngũ quân đội miền Nam mà mang lập trường chống Cộng kịch liệt để bảo hộ cho chính quyền miền Nam. Các ông Thiệu, ông Kỳ chẳng làm cho Sói khâm phục mà tôn kính đâu. Nhưng Sói tôn kính Quốc gia Việt Nam trong đó có một dân tộc yêu chuộng hoà b́nh tự do, có đạo lư sâu sắc và truyền thống anh hùng. Dân tộc đó không hề chấp nhận đảng Cộng sản là những người cầm quyền chân chính. Dân tộc đó đang rên xiết chờ mong ngày được giải phóng.

 

Thưa Báo Khiêm Tốn,

Tương lai thanh niên Việt Nam chỉ tươi sáng trong một xă hội tốt đẹp, tôn trọng nhân vị, nhân quyền. Chưa có điều đó, thanh niên phải là lực lượng tiền phong đấu tranh cho đạt được. Nhân quyền là căn bản, không phải cầu cạnh, xin xỏ ai. Phải đ̣i, đ̣i cho cật lực; nếu cần th́ hy sinh xương máu để giành lấy. Robert Dalh trong cuốn The Managerial Revolution đă quả quyết rằng những thanh niên chuyên viên sẽ tự ư thức quyền lợi chính trị của ḿnh mà phát khởi cuộc cách mạng lật đổ bất cứ thứ bạo quyền nào. Sói mong mỏi những thanh niên Hướng đạo Việt Nam ngày nay có “ưu thế về trí thức, có vị trí then chốt trong xă hội” sẽ thấy quyền lợi của dân tộc, trong đó có quyền lợi chính đáng của ḿnh mà phất lên ngọn cờ cách mạng.

Chừng đó, không phải chỉ có Hướng đạo, mà hàng trăm đoá hoa khác sẽ nở rộ trên mảnh đất Việt Nam mến yêu.

Thân ái chào Báo Khiêm Tốn.