Michael Do

   Quê Hương

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

Cái T́nh Chung Thủy của Nàng Kiều

 

Đỗ Văn Phúc

 

Bất tri tam bách dư niên hậu,

Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như

 

Thưa cụ Tố Như Tiên Điền Nguyễn Du,

Chúng con không mong ǵ sống cho đến giữa thế kỷ 21 để xem thiên hạ c̣n có ai khóc thương cụ không (cụ Tiên Điền Nguyễn Du sinh năm 1765, thời Trịnh Nguyễn phân tranh và sống cho đến thời vua Minh Mạng nhà Nguyễn, mất năm 1820), riêng thế hệ chúng con th́ đă khô cạn ḍng nước mắt từ lâu. Sau tám mươi năm đô hộ giặc Pháp, hai mươi năm chiến tranh Quốc Cộng tương tàn, cọng thêm hai mươi năm đất nước đắm ch́m trong bóng đêm dài của chủ nghĩa Xă hội, chúng con, bao thế hệ đă khóc cho cả dân tộc điêu linh, bao người thân ngă gục nơi chiến trường, bao bà mẹ, trẻ thơ bất hạnh chết oan ức do bom đạn cả hai phía, bao chiến sĩ miền Nam tức tưởi trong trại tù, bao thiếu nữ xuân xanh bị dập vùi trong cơn lốc thô bạo của xă hội, bao thuyền nhân bị cưỡng hiếp, đập nát đầu quăng vào biển xanh; lại khóc cho chính thân phận ḿnh cũng bị xô dạt trong ch́m nổi lênh đênh của cả giống ṇi. Th́ cụ ơi, ai c̣n

“khéo dư nước mắt khóc người đời xưa”

Cụ c̣n may mắn hơn chúng con rất nhiều. V́ triều đại nhà Lê mà cụ tôn thờ, phục vụ đă đến hồi suy mạt, th́ tiếc làm chi hỡi cụ. Dù triều nhà Nguyễn mà cụ ép ḿnh dung thân

  “triều đ́nh lơ láo, phận ḿnh ra sao?”

chẳng mấy vinh quang nhưng không đến nỗi tệ hại như cái trào Cộng sản mà bảy mươi triệu đồng bào Việt Nam phải gánh chịu. Cụ c̣n được dung thân cho tuổi xế chiều, th́ cụ tiếc chi cái ông vua bù nh́n bán nước cầu vinh Lê Chiêu Thống. Cụ thấy, chúng con vong thân ngay chính trên quê hương ḿnh, sống với loài ác thú không chút tính người, bị xô đẩy vào con đường cùng cực để hoặc trở thành “phản động”, hoặc trở thành lưu manh cho qua hết cuộc đời đắng cay tủi nhục.

Nói thế không phải tâm hồn chúng con chai đá hết đâu. Trong tận đáy con tim, chúng con vẫn c̣n t́nh cảm chứa chan dành cho những mảnh đời tan vỡ đau thương. Chúng con vẫn c̣n bồi hồi khi đọc Trà Hoa Nữ, bâng khuâng nh́n ra khoảng trời xa, nhỏ thầm giọt nước mắt khóc cho nàng Marguerite Gauthier tóc vàng mắt xanh bên trời Tây, hoặc thổn thức theo từng tiếng nấc nghẹn ngạo của nàng Hồng Mai Quế bên trời Tàu thời loạn ly. Th́ làm sao chúng con không biết cảm thông nỗi niềm mà cụ gửi gắm qua h́nh ảnh Vương Thúy Kiều trong Đoạn Trường Tân Thanh.

Cụ Nguyễn Du ơi,

Đă đành hồng nhan bạc mệnh,

“chữ tài chữ mệnh khéo là  ghét nhau”

Ngày nay đây, phải đọc ra là “chữ tài chữ Cộng nó thù ghét nhau” mới đúng. Cái bọn chăn trâu ở đợ ba đời nó thù ghét những ai có chút tài, có chút trí, có chút giàu sang. Trí, Phú, Địa, Hào là bốn đối tượng mà chúng “giết tận gốc trốc tận ngọn”. Chúng con nào phải “có tài mà cậy chi tài”, chúng con chỉ mong đem chút tài mọn dâng hiến làm giàu mạnh cho tổ quốc dân tộc thôi. Nàng Kiều của cụ tài sắc vẹn toàn, mà phải gánh lấy cái tai ách mười lăm năm đoạn trường  th́ cũng chưa chắc v́

trời xanh quen thói má hồng đánh ghen

đâu. Chỉ đáng trách ông trời già oái oăm ban cho thị cái tính nết lẵng lơ để gắn liền thân phận bèo dạt hoa trôi của ḿnh như bất cứ phụ nữ nào trên thế gian có tài hoa mà thiếu bản lănh, có nhan sắc mà thiếu đức hạnh. Cụ tính, nàng Kiều biết chuyện yêu đương quá sớm so với tuổi tác và gia phong của nàng vào thời đại mà lễ giáo Khổng Mạnh c̣n trị v́ trên mọi giá trị xă hội. Chỉ một lần gặp gỡ qua đường với chàng Kim Trọng mà nàng đă từ cảnh

êm đềm trướng rủ màn che,

tường đông ong bướm đi về mặc ai

bước một bước nhảy vọt nửa đêm hẹn ḥ t́nh tự với trai

Gót sen thoăn thoắt dạo ngay mé tường.

Nàng vượt ṿng lễ giáo, dối cha dấu mẹ cùng chàng trai thề non hẹn biển, trao khăn thề

rằng trăm năm cũng từ đây,

của tin gọi một chút này làm ghi.

Ai mà biết được trong những đêm trăng thanh gió mát, hai tâm hồn khao khát yêu đương làm sao cầm cự cho được thôi thúc của thể xác mà để cho chàng Kim

lần tay mở khoá động đào,

rẻ mây trông tỏ lối vào thiên thai.

Thế th́ quá quắt thật, v́ theo cụ, nàng Kiều chỉ đang độ tuổi mười lăm, mười bảy thôi. Người ta chê Thúy Vân vô t́nh, trong cơn gia phong nguy biến đă không có hành động ǵ, để cho chị phải bán ḿnh chuộc cha. Cụ ơi, trong cái xă hội phong kiếncủa thời cụ, dễ ǵ một viên ngoại mà

gia tư nghĩ cũng thường thường bậc trung

lại có thể bị bọn người hạ đẳng tống tiền trắng trợn như thế. Thôi cũng đành cho rằng sự việc đă xảy ra, có thế mới đẩy nàng Kiều vào thanh lâu đặng chúng ta có chuyện bàn ra tán vào chứ.

Thế là tấm thân vàng ngọc của Kiều bị trăm kẻ trần tục nó dày ṿ đích đáng. Mười lăm năm trời lưu lạc, hết thanh lâu này đến nhà chứa kia, tính ra nàng tham chiến với cả hàng ngàn người là ít. Cái của mà Kim Trọng tốn bao nhiêu thời giờ, bao lời âu yếm mới chiếm được, nay đem ra bán rẻ cho bất cứ ai.

Thôi thôi thiếp đă phụ chàng từ đây.

Câu than thở tức tưởi năo ḷng này như mũi dao bén, đâm thọc vào tim chúng con mỗi khi đọc đến. Ai đă qua một lần yêu đương và bị t́nh phụ th́ mới thấm hết nỗi đoạn trường.

Nhưng rồi, cũng như hàng triệu triệu nàng Kiều khác, cơn lốc của cuộc sống lôi kéo tàn khốc để cho tâm hồn nàng mau đổi thay. Từ người con gái thơ ngây, chóng trở thành cô gái giang hồ dày dạn, chai đá, tiêm nhiễm dối trá. Gặp Thúc Sinh, nàng yêu Thúc Sinh; gặp Từ Hải, nàng yêu Từ Hải. Này là bằng cớ rành rành: khi Thúc Sinh lên đường về thăm vợ nhà, nàng Kiều đă nỉ non trong đêm

Vầng trăng ai xẻ làm đôi,

nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường.

hoặc

Ba thu dọn lại một ngày dài ghê.

Đố ai không yêu thương da diết mà có tâm trạng như trên!  Sau này, phút đầu tiên chạm mặt chàng Từ Hải, Kiều bị ngay tiếng sét ái t́nh :

Hai bên cùng liếc, hai ḷng cùng ưa

Cô gái giang hồ v́ tiền th́ chỉ biết nằm xoải người ra, vừa làm t́nh vừa nghe cải lương, chẳng hề mảy may cảm hứng ǵ với khách làng chơi. Chứ đâu có như Kiều.  Rồi cho đến khi v́ bă vinh hoa quyến rũ, Kiều đă đưa chồng vào chỗ chết oan khiên. Trong cái đêm bọn vua quan thắng trận ăn liên hoan, chè chén ăn nhậu, chúng bắt Kiều đánh đàn mua vui, rồi gạ ép Kiều cho tên thổ quan răng đen mă tấu. Xác chồng c̣n nóng hổi chết đứng ngoài kia với hàng trăm mũi tên găm như lông nhím, Kiều đă đem tấm thân cho kẻ thù dày ṿ. Tại sao nàng không t́m ngay cái chết để đền đáp t́nh yêu mà kẻ anh hùng đă v́ ḿnh mà bỏ mạng? Hay ít ra cũng biết cự tuyệt cho phải đạo? Nước sông Tiền Đường chỉ có thể rửa được vết nhơ trên thân thể, mà khó xóa nổi sự nhầy nhụa của tâm hồn nàng. Vả lại, nếu không có Đạm Tiên dự mộng là mười lăm năm đoạn trường sẽ chấm dứt ở sông Tiền, liệu nàng có can đảm nhảy xuống trầm ḿnh hay chăng? Người anh hùng thật ra hơn kẻ tầm thường ở chỗ biết làm đúng lúc, bước qua sự khó khăn trong cái phút quyết định mà kẻ khác lưỡng lự. Trước sau cũng t́m cái chết, mà không chịu nhảy xuống lầu Ngưng Bích, không cắn lưỡi ngay khi vừa bước xuống thuyền của Hồ Tôn Hiến (lại gợi nhớ đến Hồ Chủ tịt). Nàng phải chờ cho đến khi biết rơ đây là sông Tiền Đường, đang có kẻ chờ cứu nàng nên mới nhảy xuống!

Trong Trà Hoa Nữ, nàng Marguerite c̣n biết nói với Armand đại khái là không nên đi đến hôn nhân; v́ sau này, khi t́nh cảm yêu đương nhạt nhoà, có ngày chàng sẽ đem cả cái dĩ văng nhuốc nhơ mà quăng vào mặt nàng, hạnh phúc hai người sẽ luôn bị ám ảnh bởi thời kỳ bán phấn của nàng. Nàng không muốn t́nh yêu chết đi trong viễn tượng đó.  Thôi th́ xa nhau cho trọn vẹn. Marguerite biết hy sinh, chịu để thân xác bị xói ṃn bởi vi trùng lao, nằm trên giường bệnh mà luôn nhắc nhở tên chàng cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Tài sản, tư trang bị tích biên mà vẫn c̣n nhớ gửi gấm lại cho chàng chút kỷ vật cuối cùng. Nàng Kiều chúng ta cũng biết nói câu :

Chữ trinh c̣n một chút này;

chẳng ǵn cho khéo, lại vầy cho tan.

hoặc

Yêu nhau th́ cũng bằng mười phụ nhau

nhưng nàng lại không dám hy sinh cho t́nh yêu, cho hạnh phúc em gái. Dù rằng nàng cũng đáng được đền bù, nhưng việc đ̣i chia sẻ hạnh phúc với em ḿnh th́ khó chấp nhận được. Nàng sẽ để cho gia đ́nh tam tam chế này bị cái dĩ văng mười lăm năm làm đĩ của ḿnh ám ảnh. Cho dù anh Kim Trọng có yêu nàng đến đâu, đă chắc ǵ người đàn ông của thời phong kiến nặng nề đó chịu xoá đi trong suy nghĩ vẫn vơ những h́nh ảnh mà Kiều cùng khách làng chơi vui vầy giao hoan. Rồi Kiều sẽ già đi, sẽ hết xuân sắc. Ai bảo là anh Kim Trọng này không có ngày ném hết dĩ văng nhuốc nhơ của nàng vào mặt nàng mà nặng lời sỉ vả. Ngoài hạnh phúc, th́ đường công danh của chàng chắc chắn sẽ bị khó khăn; v́ xă hội nặng thành kiến không chấp nhận cho một cô gái giang hồ leo lên địa vị phu nhân. C̣n danh giá gia đ́nh chàng mà chi?

Trong thời buổi Cộng sản ngự trị ở miền Nam ngày nay, có biết bao “chàng Kiều” c̣n kẹt lại đem thân phục vụ cho bọn người từng sỉ nhục ḿnh. Họ cũng lên tiếng minh oan, dù rằng thực tế là v́ chút bă lợi danh, chút cơm thừa canh cặn đă làm cho sỉ diện họ đầu hàng. Cũng c̣n những “chàng Kiều” ở quốc ngoại, suốt đời đánh đĩ mười phương, nay cũng lăm le về ôm đàn mua vui cho Hồ tặc.

 

Cụ Nguyễn Du ơi,

Nàng Kiều xinh đẹp ơi,

Làm thân đàn ông, ai không mê nhan sắc! Chúng con biết yêu mến cái đẹp lắm chứ. Ḱa một bông hoa mới nở trong vườn xuân, nụ đào mơn mỡn. Ḱa gợn mây hồng vẩn vơ trên bầu trời xanh trong. Ḱa cánh chim lập lờ trong nắng mới. Chúng con cảm nhận tất cả cái đẹp như tận hưởng món quà quư báu mà thượng đế dành cho; th́ ngược lại, chúng con cũng biết ghét cái xấu xa, dối trá. Thượng đế sinh ra trên cơi đời hai đặc tính đối chọi để quân b́nh sự sống. Có cái xấu mới nhận ra cái tốt, có kẻ ác mới đánh giá được người lành.  Ví thử trên đời này hoàn thiện th́ ai đi tôn thờ Phật Chúa nữa. Chúng con cũng thương Kiều, như từng để tâm hồn ḿnh thông cho những nàng kỹ nữ ḿnh từng gặp qua trong tuổi thanh xuân. Tâm sự các nàng cũng bi đát như của Kiều, dù thật hay vẽ vời ra. Trời đă sinh nàng như thế, th́ nàng phải hành xử như thế thôi.

Đă mang lấy nghiệp vào thân,

cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.

Âu cũng là Thiên Mệnh.

Tuy nhiên “tận nhân lực, tri thiên mệnh”, Kiều chưa tận nhân lực ḿnh đâu. Chẳng ai

Bắt phong trần, phải phong trần;

cho thanh cao mới được phần thanh cao.

Trách trời oán đất chẳng bằng trách ḿnh vậy.