|
Michael Do Chuyện Trong Tù |
||||
|
|
||||
|
|
Hồi Kư: CUỐI TẦNG ĐỊA NGỤC Đỗ Văn Phúc
Chương 1 Trại Tù Long Khánh
Phần 5: Một Phát Giác Động Trời: Từ ba năm đến cải tạo lâu dài.
Trong khuôn viên trại 2 có nhiều dăy nhà kho tiền chế khung sắt, mái và vách bằng hợp kim nhôm. Những tấm nhôm bề ngang 1.2 mét, cao 2.4 mét, uốn sóng vuông rất chắc chắn. Chúng được gắn vào khung bằng hàng ngàn con ốc thép không gỉ. Khung các cửa sổ toàn bằng nhôm cứng. Những dăy nhà này truớc đây có hệ thống máy lạnh nhưng máy đă bị tháo gỡ, chỉ c̣n lại các ống chuyền hơi. Giá mỗi nhà nghe đâu lên đến hàng chục ngàn đô la. Sau vụ nổ, một số bị hư hại. Một hôm, các đội được gọi đi lănh các cây cọc sắt ấp chiến lược và được lệnh tháo gỡ những căn nhà đó bằng một cách rất bán khai. Chúng tôi đứng quanh căn nhà, dùng cây sắt phang mạnh vào các nơi có các con ốc thép cho đến khi tấm tôn bị rách và bung ra. Th́ ra những anh bộ đội miền Bắc chưa hề biết đến con ốc và những ch́a khoá để vặn ốc. Sau mấy ngày đem sức người ra cật lực làm việc, vùa phồng tay, vừa rách chân, hàng trăm tấm tôn đă được tháo ra khỏi khung nhà. Chúng tôi chất thành những đống cao nghệu những tấm tôn rách nát, vặn vẹo. Không có lấy một tấm nào c̣n nguyên vẹn. Một số anh, chắc có cái nh́n xa, đă nhanh chóng tháo gỡ những thanh nhôm cửa sổ đem về dấu trong pḥng. Qua hôm sau, anh đội trưởng đi họp trên Ban Chỉ Huy về (họ gọi là giao ban) tập họp một nhóm các anh khéo tay và biết qua về việc g̣ rèn. Anh nói: - Trại muốn các anh làm ra các thùng gánh nuớc, gàu nước, thùng tưới từ các tấm nhôm đó. Trong cả hàng trăm tấm nhôm ngổn ngang, các anh chỉ t́m ra được khoảng vài chục tấm là c̣n tương đối xài được. Anh Lê Thế Sự, cán bộ đội đă tỉ tê với anh X.: - Tôi ước chi có một cái ḥm, anh có thể làm cho tôi không? X. trợn trừng mắt ngạc nhiên: - Anh muốn cái ḥm? Để chôn ai? Người miền Nam khi nói đến cái ḥm là nghĩ đến cái quan tài chôn người chết. Trong khi anh Sự muốn nói đến cái rương, hay cái va li đựng áo quần. Thế là chỉ vài ngày sau, cái ḥm anh Sự hoàn tất. Coi cũng khéo, các góc cạnh vuông vức; có bản lề, có hai khoá móc hai bên, có quai xách đàng hoàng. Từ đó về sau, các anh bộ đội khác cũng bắt đầu kéo đến, ỉ ôi năn nỉ để nhờ làm ḥm đem về Bắc. Anh nào cũng xuưt xoa khen: - Gớm, các anh khéo tay ghê! Cả đời họ sống ở Bắc, chưa bao giờ có được một thứ tài sản sang trọng như thế. V́ thế họ tỏ ra rất trân trọng, biết ơn. Và món quà trả ơn thường là dấm dúi cho các anh thợ những gói thuốc lá thơm hiệu Tam Đảo, Điện Biên. Tôi bắt đầu gia nhập nhóm làm lược, kẹp từ các thanh nhôm gỡ ra ở khung cửa sổ. Những thanh nhôm này mỏng chừng hai li, có độ cứng vừa phải nên dễ cưa và khắc chữ, chạm h́nh. Một anh tạo mẩu cắt ra theo h́nh chiếc lược đàn bà có tay cầm đủ kiểu. Một anh khác cưa các răng lược sao cho thật đều nhau, sau đó là dũa cho mịn các góc cạnh rồi mài hai mặt với giấy nhám nước. Tôi phụ trách phần áp chót là vẽ những h́nh ảnh theo đơn đặt hàng rồi dùng những chiếc đinh nhọn đă mài thành mũi dùi để chạm h́nh hay viết chữ. Công việc này chúng tôi gọi là “xủi”. H́nh thường là những hoa văn trang trí, hay các thiếu nữ, hoặc hoa cúc, hoa hồng… Tôi có khả năng khắc lên những gịng chữ nhỏ xíu mà khi đọc, phải dùng đến kính lúp. Tuy thế, chữ vẫn đều đặn, tṛn trịa như nét chữ viết bằng bút mực trên giấy. Khâu chót là đánh bóng. Chúng tôi dùng giấy nhám nước đă thật ṃn nhẵn, hay xà bông pha với tro bếp mịn. Các hàng nhôm này sau khi đánh bóng, có thể soi mặt được. Ban đầu là những món trang sức phụ nữ, như kẹp tóc, lược, trâm cài đầu… mà anh em chúng tôi đặt vào đó bao tŕu mến để mong có dịp gửi về cho gia đ́nh. Sau đó, có anh đă khéo tay chế ra những bộ chén bát trà xinh xinh. Lúc này, chúng tôi đă chuyển qua hút thuốc lào, v́ thuốc điếu trở thành mặt hàng xa xí. Những ống nhôm từ vỏ trái sáng là nguyên liệu làm ống điếu hay nhất. Vừa dễ kiếm, vừa dễ làm, lại vừa có thể trang trí bằng những h́nh vẽ, hoa văn… Các anh bộ đội cũng bắt đầu để mắt đến các sản phẩm của chúng tôi. - Lày anh Phúc, nàm cho tôi một cái nược nhé. Cái lày đem về Bắc tặng bạn gái nà nhất. Nhờ công việc này mà chúng tôi được nhàn hạ một thời gian dài; lại có sự trao đổi thù lao bằng các gói thuốc lá thơm hay bánh thuốc lào ba số tám; hay có thể nhờ các anh ấy mua sắm vặt vănh các thứ bên ngoài. Họ cũng sốt sắng kiếm vật liệu, mua dụng cụ cho chúng tôi. Chúng tôi có thể làm một cái lược trong vài tiếng; nhưng lúc nào cũng kéo dài đến vài ngày. Một va li nhôm vài ngày, th́ khai gần một tháng. Các bộ đội xuất thân ở thôn quê miền Bắc, chưa hề biết đến văn minh hàng nhựa, hàng nhôm. V́ thế, họ rất tin chúng tôi và luôn luôn trầm trồ khen ngợi các sản phẩm: - Gớm, sao các anh tài thế? Cái ǵ cũng biết “nàm”! Anh Sự, đội trưởng, th́ nhờ tôi nhiều nhất. Và nhờ đó, tôi có nhiều dịp nghe tâm sự của anh. Có lần anh ngồi theo dơi tôi đang khắc chạm h́nh, vừa khe khẽ ngân nga các bản nhạc t́nh của Lam Phương. Anh hỏi: - Anh bày cho tôi hát nhạc vàng nhé. Tôi đi cách mạng bao năm mà vẫn không mê nổi các bài hát the thé của cách mạng. Th́ ra, những người lính miền Bắc c̣n trẻ cũng vẫn c̣n chan chứa trong tim họ những t́nh cảm lăng mạn, mà họ phải che dấu khi sinh hoạt trong môi trường khô khan đầy nghi kỵ, ḍm ngó của các đồng chí. Bản nhạc đầu tiên mà tôi tập cho anh hát là bản Mưa Nửa Đêm của nhạc sĩ Trúc Phương. Anh thích lắm, hát lui hát tới hoài. Nhạc sĩ kiêm hoạ sĩ Phan Công Danh, một sĩ quan biệt phái làm việc tại Trung tâm Huấn luyện Cán bộ Xây Dựng Nông Thôn Vũng Tàu, ở cùng đội với tôi. Chúng tôi rất thân nhau v́ có nhiều điểm tương đồng để tâm sự. Anh đă làm bản nhạc rất hay để gửi gắm t́nh thương yêu cho người vợ trẻ (chị có ḍng máu Ấn, nên đẹp rất mặn mà.) …. Muà xuân ngọt ngào, T́nh xuân dạt dào. Một ngày yêu nhau Thành đôi vợ chồng Một ngày yêu nhau, T́nh nồng in sâu. Yêu anh, em yêu t́nh đầu tiên Yêu em, anh yêu t́nh lần cuối. T́nh anh, t́nh anh đậm đà T́nh em, t́nh em mặn mà. Cầu mong được gần nhau măi thôi. Ngày xuân nhạc vàng Ḷng xuân rộn ràng Cận kề bên nhau T́nh đầu cho nhau T́nh nồng thiên thu …. Phan Công Danh hiền lành, rất dễ mến. Những đêm ngồi hút thuốc lào, anh thường tâm sự về người vợ trẻ. Những thắc mắc ưu tư anh giải bày với tôi rất chân thành. Vợ anh c̣n rất trẻ, mà lại đẹp, lại chưa có con cái. Dĩ nhiên, chúng tôi đều có chung những ưu tư giống nhau. Ngày về th́ chưa biết bao xa. Ngoài đời th́ đầy rẫy khó khăn, cạm bẫy. Người phụ nữ ở tuổi xuân th́ liệu có đủ nghị lực và t́nh yêu mặn nồng để chịu dựng và vượt qua bao nghiệt ngă không? Ngày xưa, thế hệ cha ông chúng tôi có c̣n là trong xă hội nặng tính nông nghiệp, khép kín, lại có những đạo lư khắt khe ràng buộc. Nhiều người vợ đă vẹn ḷng thủy chung dù mất chồng lúc tuổi đôi mươi. Ngày nay, đă bước qua thời đại giải phóng phụ nữ và ảnh hưởng văn minh Tây phương; cộng thêm sự đổi đời do chế độ Cộng Sản đem lại. Với những o ép, cưỡng bức, đe dọa, chúng tôi có lư do để lo về một nỗi lo mà chính chúng tôi không thể giải quyết được trong tầm tay ḿnh. Chỉ c̣n hy vọng ở t́nh yêu và đức hạnh của người phụ nữ, cũng như khả năng sinh tồn tiềm tàng trong mỗi người.
Từ tháng thứ nh́, chúng tôi đă được phép viết thư về thăm gia đ́nh. Các anh cán bộ nhắc nhở chúng tôi viết những điều tích cực; như khuyến khích gia đ́nh “làm tốt” ở địa phương, an tâm tin tưởng để chờ ngày sum họp. Về phía chúng tôi, các anh cũng nhắc phải viết về ḿnh đang lao động tốt, học tập tốt, chấp hành tốt. Và trên hết thảy là nhắc đến chính sách khoan hồng độ lượng của đảng và nhà nước. Dù không ai cho ai xem thư riêng của ḿnh, chúng tôi cũng h́nh dung nội dung các lá thư đều na ná nhau. Cùng những câu khẩu hiệu như trong các văn bản của nhà nước, rồi những sáo ngữ giả dối mà chúng tôi phải tập quen dần. Càng giả dối càng mong được thông qua sự kiểm duyệt để về đến tay gia đ́nh. Miễn sao cho người thân đọc được tuồng chữ của ḿnh để tạm yên tâm rằng “anh ấy vẫn c̣n sống, đang ở trại X, trại Y.” Càng về sau, khi gần tết Âm lịch, trại đă báo tin cho phép viết thư nhắn gia đ́nh thăm nuôi lần đầu tiên. Lá thư có h́nh thức như một toa hàng. Mở đầu vài ba câu đúng quy tắc thăm hỏi, động viên; sau đó là danh sách liệt kê những thứ nhu yếu phẩm và thức ăn. Chúng tôi hiểu rơ sự khó khăn của cha mẹ vợ con bên ngoài, nên chỉ dám xin những thứ thật cần thiết và thức ăn khô rẻ tiền như mắm ruốc, cá khô… Thế mà cũng c̣n e ngại không biết gia đ́nh có sắm nổi không. Riêng tôi, khi nhận lá thư đầu của gia đ́nh, tôi đă không ngăn được những cảm xúc bồi hồi, thương cảm, nhớ nhung. Vợ tôi đă không kể lể những khó khăn thế nào; nhưng tôi cũng phải h́nh dung ra được. Nàng là một thiếu nữ mới lớn lên. Rời mái trường trung học là gia nhập đoàn Nữ Trợ Tá của Quân Đội. Những năm cuối tôi học ở quân trường Đà Lạt, nàng đang làm việc ở Pḥng Xă Hội thuộc trường Chỉ Huy Tham Mưu. Sau ngày cưới, nàng bỏ quân đội để theo tôi về B́nh Dương; sau đó về ở với mẹ tôi ở Vũng Tàu. Ngoài khả năng của một nhân viên văn pḥng, nàng chỉ c̣n biết đôi chút về nội trợ. Chân yếu, tay mềm, không biết nàng đă xoay trở ra sao trong những tháng năm bị ngược đăi bên ngoài. Mẹ tôi, đă ngoài sáu mươi. Thời đó trên sáu mươi là coi như ở tuổi già rồi. Mẹ một đời vất vả buôn bán nuôi con. Tưỏng khi tôi giải ngũ th́ cụ có thể hưởng được ít năm có con và dâu phụng dưỡng. Nào ngờ vật đổi sao dời. Đời đang màu hồng th́ bỗng chuyển qua xám ngắt, với những đám mây đen dày u ám che khuất hết nẻo tương lai. Điều an ủi nhất là các con tôi vẫn c̣n được đi học. Nhưng đáng lo là chúng đang học thêm những điều tuyên truyền của chế độ mới. Tôi đă làm một bài thơ trong có các câu
Em bé Việt Nam, tuổi đời thơ dại, Vừa lọt ḷng mang kiếp khổ sai. Vú mẹ khô quắt, sữa ngoài không bán Sớm tối cầm hơi, chén cháo chén khoai. Mẹ vừa sinh em là đi thủy lợi Bố tập trung ṃn mỏi tăm hơi … Trường học biến thành trại lính Các em quên chữ, quên bài Nhớ chăng, những điều “Bác” dạy Hận thù, giai cấp đấu tranh. … (Đă hơn ba mươi năm. Tôi quên gần hết bài thơ của ḿnh. Thế mà có anh bạn tù là Nguyễn Dương Hoài Việt hiện ở California c̣n nhớ nguyên bài).
Tuần lễ đầu tiên sau Tết Bính Th́n (1976), chúng tôi được gặp gia đ́nh sau bảy tháng xa cách. Buổi thăm gặp được giới hạn trong ba mươi phút. Tôi gặp đủ Mẹ, vợ và các con. Cháu bé nhất sinh vào giữa tháng tư 1975 nay bụ bẫm, hồng hào. Khi tôi đưa tay ra bế cháu, cháu đă chồm về phía tôi như có sự thôi thúc của t́nh máu mủ. Chúng tôi cầm tay nhau mà nghẹn ngào một hồi; chẳng biết nói điều ǵ trước, điều ǵ sau. Mẹ tôi rưng rưng: - Con rán chịu khó mà về. Mẹ đă già rồi, không biết chết sống ngày nào. Mong thấy con được về nhà rồi chết cũng cam. Vợ tôi th́ gầy hẳn đi, và nước da đă đổi từ sắc hồng mịn qua ngăm ngăm đen. Có lẽ phải làm việc nhiều vất vả. Mấy con lớn th́ khoe đă biết viết, làm toán và hỏi bố đủ điều. Nửa giờ ngắn ngủi qua mau. Khi người cán bộ la lớn rằng giờ thăm sắp măn, chúng tôi vội vă trao quà. Người bên ngoài th́ chuyền những bao bị thức ăn; nguời bên trong th́ dúi vào tay thân nhân những chiếc lược, chiếc kẹp nhôm. Rồi lại bịn rịn, lại nước mắt tuôn rơi, lại những dặn ḍ, an ủi. Biết bao giờ gặp lại?
Chúng tôi lại tiếp tục màn khai lư lịch. Trích ngang rồi lại trích dọc. Họ muốn chúng tôi khai báo thường xuyên để t́m ṭi xem có ǵ sơ sót, đối chiếu để lượng giá sự chính xác trong lư lịch chúng tôi. Càng về sau, mẩu lư lịch càng nhiều chi tiết hơn. Một hôm, không nhớ vào dịp lễ lạc ǵ, anh Sự giao cho tôi một xấp giấy trắng có kẻ gịng (loại giấy đôi khổ lớn mà trước đây thường được dùng để làm đơn từ). Anh nói: - Nhờ anh Phúc cắt cho một câu khẩu hiệu….. T́nh cờ, trong xấp giấy, tôi thấy có mấy tờ có chữ. Tôi vội lựa ra và đem ra phía sau nhà để xem. Th́ ra đó là một phần của bản lư lịch trích ngang của anh em đội 6. Ba phần tư của bản lư lịch là những cột dọc ghi những chi tiết do chính cá nhân khai báo. Phần tư kế đó là cột cuối cùng, có những ḍng chữ khác nét có ghi những đề nghị của một cán bộ nào đó về thời hạn cải tạo. Trong hơn 60 người có tên trong những trang đó, có gần nửa số anh được ghi: cải tạo ba năm. Một vài người được phụ chú: đề nghị tha sớm v́ có thân nhân cách mạng. Một số khác th́ được ghi: cải tạo 6 năm. C̣n khoảng năm, bảy th́ anh được ghi: đề nghị cải tạo lâu dài. Ḍ qua các cột bên trái, tôi khám phá ra rằng những anh bị đề nghị cải tạo lâu dài là các anh có một hay nhiều chi tiết lư lịch sau: Bắc di cư, Công giáo, đảng viên các đảng Quốc gia, thuộc các binh chủng tác chiến, An ninh, Chiến tranh Chính trị, T́nh báo, Pháo binh… Tôi lặng người. Tự đánh giá ḿnh thuộc vào thành phần nào và án cải tạo cỡ nào. Cải tạo lâu dài? Nghĩa là lâu hơn sáu năm; th́ có thể là bảy, tám, chín, mười năm? Nghe mà rụng rời. Thế cái bản chính sách 12 điểm của chính phủ Lâm thời kia ghi rơ ràng là ba năm kia mà? Chẳng nhẽ nó vô hiệu chăng? Tôi bèn khều những bạn thật thân tín để tiết lộ khám phá kinh hoàng này. Bàn qua, bàn lại. Ai cũng cố lư luận thật gần với cảm tính và ước vọng của ḿnh: - Ba năm thôi là đă quá lâu. Chẳng lẽ họ kư ra bản thông cáo mà không áp dụng đúng sao? - Đây nè, nó ghi rành rành: mốc thời gian cải tạo là trong ṿng ba năm. Trong ṿng là “within”, là “less than”. Một anh rành Anh ngữ đă giảng như thế. Một anh có vẻ lạc quan hơn: - Đất nước hoà b́nh, cần xây dựng. Họ sẽ cần trí thức, tài sức chúng ta thôi. Trong đầu óc tôi lại lởn vởn câu nói của ông Thiệu: “Đừng nghe những ǵ Cộng Sản nói; mà hăy nh́n kỹ những ǵ Cộng Sản làm.”
|
|||
|
|
||||