Đỗ Văn Phúc

V́ Ông Không Là MẸ

 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

  

 

 

 

              V́ ông không phải là mẹ

 

 

 

                        Đỗ Văn Phúc

                        Tặng các bà MẸ nhân muà Noel 2006.

 

Sáng sớm mai đẹp trời. Ông Tám chợt thấy ḷng khoan khoái vô cùng. Nhớ ra chiều nay sẽ có vài bạn từ phương xa đến chơi nhà, ông nghĩ đến việc đi săn kiếm ít mồi về đăi bạn. Ông quay vào nhà, mở tủ lớn lấy ra cây súng săn hai ṇng báng gỗ mít c̣n thơm mùi verni và một hộp đạn. Xong, ông thay bộ áo quần ngụy trang màu lá rừng có nhiều túi, vớ lấy cái túi xách bằng vải dầy vẫn treo trên vách sau closet pḥng ngủ. Ông khoá cửa và hướng về phía rừng sau nhà; ông đi.

Rừng rậm dần, ánh sáng mặt trời dần bị những tàn cây che khuất. Chỉ c̣n những sợi nắng mỏng manh toả xuống xuyên qua khe lá. Hương thơm lừng của vô vàn loài hoa làm tâm hồn ông ngây ngất. Ông nghe tiếng vỗ cánh của những con chim đi kiếm mồi muộn.

-                -  Chào ông Tám, lâu lắm mới gặp lại. Hôm nay ông định săn ǵ? Một con chim mơ nhát dừng lại hỏi.

-                -  Chào chị Mơ nhát, sẵn có mấy người bạn sắp đến chơi, lăo đi kiếm ít con chim non về chiều nướng đăi khách.

-                       -    Chim non th́ cũng khá nhiều. Nhưng tôi có bấy con mới sinh, ông tha cho chúng làm phúc nhé.

-                -  Được thôi. Nhưng làm sao tôi biết chim nào là con của chị?

-                -  Ông Tám ơi, ông đi vào sâu sâu trong rừng. Trên một cây bằng lăng, có một tổ nhỏ. Những con chim xinh xắn, đẹp đẻ nhất là con của tôi. Mong ông để cho chúng được sống mà lớn lên.

-                       -   Ồ, ǵ chứ mấy con chim đẹp th́ tôi phải chừa ra chứ.

-                -  Cám ơn ông. Chúc ông săn nhiều nhé.

Chim mừng rỡ bay đi, c̣n ngoái lại chào ông Tám một lần chót.

Sau gần một ngày vừa săn vừa nhâm nhi bầu rượu mang theo, ông Tám bắn được cả chục con chim con. Toàn những con chim lông đen, lông xám, xấu xí. V́ nhớ lời dặn của chim Mơ Nhác, nên hể thấy con nào đẹp xinh là ông né đi. Ông xâu những con chim xấu số thành một xâu đeo qua vai và vui vẻ quay về.

Ra đến  b́a rừng cũng là lúc các con chim bắt đầu trở về tổ sau một ngày kiếm ăn. Có nhiều chim c̣n mang mồi về mớm cho con.

Chị Mơ Nhác từ xa cũng đang bay về. Gặp ông, chị đỗ lại.

-                     -    Chào ông Tám. Săn được nhiều không?

-                    -     Ồ, chỉ cần chục con thôi. Nhà c̣n mồi mà.

-               - Thế ông không đụng đến các con của tôi chứ?

-                     -    Chắc là không. Thấy tổ chim nào có các con chim con đẹp là tôi bỏ đi.

-                     -   Ồ quư hoá thay. Nào cho xem ông bắn được bao nhiêu ?

-         Ông Tám với tay qua vai, lấy xâu chim con lắc lắc khoe :

-                     -   Đây nè, toàn mấy con xấu hoắc như ma trơi không hà.

Chợt ông nghe một tiếng kêu năo ḷng, uất nghẹn từ miệng chị Mơ Nhát :

-                     -   Trời ơi ! Các con xinh xắn của tôi. Ông đă giết hết bầy con tôi rồi.

Ông già cúi xuống nh́n lại các con chim con xám xịt, xấu xí đang nghẻo đầu, cụp cánh trong tay ḿnh

-                    -    Th́ chị bảo đừng giết con chị, là những con chim xinh đẹp cơ mà. Chị coi đây, toàn những con chim xấu xí thôi.

Chim mẹ nấc lên :

-                     -    Ông không phải là mẹ. Ông không hiểu được ḷng mẹ. Đối với bất cứ bà mẹ nào, con cái của ḿnh cũng đẹp nhất trên thế gian.

 

Đỗ Văn Phúc