Trang Nhà Đỗ Văn Phúc

          Michael Do

Quê Hương

 

 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

Các Nàng Kiều Thế Kỷ 21: Việc Buôn Bán Phụ Nữ Việt Nam

 

Bài báo này nói về tội ác buôn người và những hậu quả đối với phụ nữ Việt Nam. Thêm vào đó, sẽ có hai bài về các hậu quả cuả việc buôn người đối với các lao nô, và các trẻ vị thành niên gồm cả các em bé sơ sinh và trẻ nhỏ.

 

Đỗ Văn Phúc dịch cho báo Mạch Sống

 

Thuư Nguyễn mặc chiếc áo dài lụa, đeo hoa tai và ṿng xuyến lấp lánh. Khi bước vào làng quê nghèo khổ, côn được mọi người vây quanh trầm trồ về những trang sức lộng lậy trên người cô. Cô nói với dân làng rằng các cô gái của họ cũng sẽ được như cô, nếu họ chịu theo bước của cô, đi Đài Loan để t́m công ăn việc làm tốt.

Bản than Nguyễn cũng từng là một cô gái quê đă hy sinh để giúp đỡ gia đ́nh. Giống như chuyện “Nàng Thúy Kiều” đă bán ḿnh chuộc cha. Cô đă đi theo một phụ nữ cũng trang phục lộng lẫy như cô ngày hôm nay, để đến Đài Loan t́m việc kiếm tiền nuôi sống gia đ́nh.

 

Thúy Nguyễn nói trên không phải là người thật, mà chỉ là một h́nh ảnh được người ta vẽ ra của một thiếu nữ Việt Nam đă bị sa vào cái bẫy của âm mưu buôn bán phụ nữ mà những ǵ xảy ra sau đó là sự thật và có tính chất tiêu biểu.

Theo ước tính của cơ quan UNICEF và các tổ chức khác, có khoảng 400,000 phụ nữ và trẻ em Việt Nam đă bị bán ra nước ngoài, hầu hết là sau khi chấm dứt Chiến Tranh Lạnh. Nhiều phụ nữ, trẻ em Việt Nam bị bán qua Căm Bốt, Trung Hoa, Đài Loan, Nam Hàn, và Thái Lan để phục vụ trong các nhà chứa, lao động cưỡng bức trong các xí nghiệp, hay làm đầy tớ tư nhân.

 

Cũng như câu chuyện cô Thúy Nguyễn trên, các nạn nhân nhận những lời hứa hẹn bịp bợm rằng sẽ có công ăn việc làm, hoặc qua sự kết hôn gian dối, hoặc qua những cơ quan tuyển người và di dân hợp pháp hay bất hợp pháp. Bọn buôn người đôi khi ngụy trang những nạn nhân của chúng thành những du khách, công nhân của những chương tŕnh xuất cảng lao động; và rồi sẽ đưa họ đến các nuớc khác. Họ cũng tuyển các cô gái qua các tổ chức t́m việc và rồi bán các cô gái đáng thương này cho bọn tú bà ở Trung Cộng và Mă Lai Á. Họ cũng dùng phương tiện internet để lừa gạt nạn nhân.

 

Bị Mắc Kẹt Trên Xứ Người

 

Những gia đ́nh đồng ư cho con gái ḿnh đi nước ngoài được trả từ 150 cho đến 450 đô la, tuỳ theo dung mạo và trinh tiết của cô gái. Sau đó, bọn buôn người sẽ đưa nạn nhân đến phi trường ra đi. Khi đến đất nước người, họ được đưa vào một căn pḥng nhỏ  và bị lấy hết các giấy tờ tùy thân.

 

Một khi đă ra nước ngoài và bị vào ṿng kiềm tỏa của bọn buôn người, các cô c̣n trinh tiết sẽ được đưa vào các nhà thổ hay các pḥng khách sạn để chờ đợi người khách mua hoa đầu tiên. Do sự tin tưởng rằng giao cấu với gái trinh sẽ đem lại nhiều may mắn, -cùng với sự an tâm rằng gái trinh sẽ không lây truyền bệnh AIDS và các bệnh hoa liễu. - khách phải trả một giá rất đắt. Thông thường khách trả từ 300 đến 400 đô la cho một tuần ăn nằm với gái trinh. Sau đó, các cô gái được coi là “đồ vật đă xài rồi” và giá đi khách chỉ c̣n khoảng 2 dollars một lần đi khách.

 

Các cô được đưa đến các pḥng riêng biệt trên lầu. Thoạt tiên,  Nguyễn tưởng rằng đó là pḥng riêng của ḿnh. Nhưng không ngờ, có một người đàn ông lạ vào đ̣i làm t́nh với cô. Khi Nguyễn kháng cự, khách bỏ đi. Nhưng người chủ lại bước vào lôi cô xuống tầng hầm, đánh đập và nhốt cô nơi đây không cho ăn uống trong nhiều ngày.

Nguyễn lúc này mới nhận thức rằng ḿnh không c̣n sự lựa chọn nào ngoài việc phải theo lệnh chủ để được sống sót. Nhà thổ, nơi đă mua cô, đă lấy hết các giấy tờ tùy than của cô. V́ thế nếu cô trốn đi, th́ sẽ bị bắt giam v́ là dân lậu. Bị sa bẫy và cô lập, cô bị buộc phải tiếp khách khoảng 10 lần trong một ngày. Và chỉ dược miễn khi cô đến kỳ kinh nguyệt.

 

Các cô gái nô lệ t́nh dục này phải làm việc cho đến lúc họ trả xong món nợ mà khách đă bỏ ra mua họ. Đó là các khoản tiền “nợ” mà gia đ́nh họ đă nhận được, cộng thêm tiền ứng trước cho các cô, tiền vé máy bay, di chuyển, ăn ở… Tuy thế, không phải đơn giản đâu. V́ cái tiền nợ này cứ tăng theo các khoản nuôi ăn, tiền áo quần, tiền thuốc men và cả tiền phí tổn phá thai…

Qua cách tính này, chủ nhân các nhà thổ sẽ lưu giữ các cô lâu dài, cho đến khi các cô đă trở thành quá già, quá bệnh hoạn để có thể hấp dẫn khách làng chơi.

 

Cuộc sống trong các nhà thổ rất tàn bạo. Bọn chủ chứa muốn đánh đập các cô lúc nào cũng được. Thậm chí c̣n dùng cả roi điện để hành hạ. Khi các cô từ chối tiếp khách, bọn chúng tiêm ma tuư để các cô phải ṭng phục. Đối với những gia chủ nuôi các cô làm đầy tớ, th́ t́nh trạng cũng chẳng dễ dăi ǵ hơn. Trong nhiều trường hợp, các cô bị nhục mạ, tra tấn về tinh thần và thể xác. Đă có nhiều trường hợp các cô bị cưỡng hiếp và bỏ đói.

 

Trốn Thoát và Các Sự Trợ Giúp

 

Một hôm, cô Nguyễn nghe lén được các cô gái khác bàn chuyện trốn thoát. Họ bàn tính rất kỹ lưỡng, nhưng chỉ có hai cô thoát được nhờ sự trợ giúp của một tổ chức Phi Chính Phủ (NGO). Nguyễn và các cô gái thiếu may mắn bị bắt lại bởi cảnh sát địa phương và bị trả về lại nhà chứa.

 

Trong khi nhiệm vụ của Cảnh sát và các cơ quan thẩm quyền là giúp đỡ nạn nhân của nạn buôn người; th́ đa phần họ vướng vào sự tham nhũng. Các Tổ chức Phi Chính Phủ cấp quốc gia hay quốc tế cố gắng đưa ra những chương tŕnh cứu giúp các nạn nhân bằng các đường điện thoại “nóng” và các nơi tạm trú an toàn. Tổ chức Quốc Tế về Di Trú (International Organization for Migration - IOM) cũng có nhiều nỗ lực giúp đỡ các nạn nhân.

Tu sĩ Nguyễn Văn Hùng là một trong những lănh đạo các tổ chức bât vị lợi đă nhận giải thưởng cho những cố hắng của ông chống lại nạn buôn người. Theo báo điện tử OneViet, Cha Hùng đă cứu vớt được hơn 2000 nạn nhân đem về nuôi dưỡng tại nơi tạm trú do cha lập ra. Tuy nhiên, không phải các nạn nhân đều may mắn đụợc cha Hùng cứu thoát. Và vấn nạn không chỉ giới hạn trong vài quốc gia, mà theo cha Hùng: “là một vấn nạn của nhân loại, của quyền làm người.”

 

Sự Giúp Đỡ Từ Hoa Kỳ

 

Theo bà Lisa Lynn Chapman, Giám đốc cơ quan Dịch Vụ Giải Thoát (Survivor Sevices Department) của BoatPeople SOS (BPSOS), tuy rằng việc buôn người không phải là vấn đề của Hoa Kỳ, nhưng cũng đă có trường hợp mà nạn nhân đă được buôn bán đến đất Mỹ.

Bà nói: “Họ bị bán đến Mỹ qua nhiều h́nh thức. Thông thường là sự hứa hẹn có việc làm tốt và có phương cách để giúp đỡ gia đ́nh bên Việt Nam.”

Nhưng bất hạnh thay, một khi đến Hoa Kỳ, họ bị buộc phải làm việc trong những điều kiện như lao nô – không được trả lương, không được rời khỏi nơi làm việc, và bị doạ hành hung về thể xác cũng như những điều phương hại cho gia đ́nh ở Việt Nam. Các cô gái cũng bị buộc làm gái điếm, vũ nữ khoả thân, hay phục vụ trong những kỹ nghệ t́nh dục.

 

Một cách khác là qua việc hôn nhân. Thay v́ đến Mỹ để lấy chồng, các cô bị ép vào các nghề khác mà không được trả lương. Họ không được học Anh ngữ, và không cho tiếp xúc với Cộng đồng Việt Nam. Họ sống kiếp nô lệ. Đây cũng là h́nh thức buôn người và  là cách thông thường nhất.

 

Đối với các nạn nhân Việt Nam, có nhiều cách cho họ để t́m được sự giúp đỡ.

 

Bà Chapman nói: “Quư vị có thể gọi BPSOS – Cơ Quan Dịch Vụ Giải Thoát - số điện thoiạ (703) 538-2190. Chúng tôi sẽ giúp đỡ những ǵ quư vị cần đến. Chúng tôi muốn bảo đảm rằng những người Việt Nam (đàn ông, đàn bà, hay trẻ em) có được nơi trông cậy nếu họ bị rơi vào các t́nh trạng trên.

 

Bà Chapman cho hay, nạn nhân cũng có thể gọi số 911 cho Cảnh Sát Mỹ. Họ nên kể rơ ràng câu chuyện của bản thân ḿnh và Cảnh sát sẽ t́m cho họ những nguồn giúp đỡ. Họ cnũg có thể gọi điện thoại hotline cho nơi tạm trú dành cho nạn nhân của nạn bạo hành trong gia đ́nh.

 

Ngày nay, cô Nguyễn đă trở về Việt Nam như một nhân viên tuyển mộ bất đắc dĩ của bọn tú bà, sở khanh do sự đe doạ của bọn này. Khi cô buớc trên những con đường nhỏ hẹp của một thị trấn, cô nh́n các cô gái đi qua, cô nhớ lại chính ḿnh - một cô gái nghèo ít học, đă tưởng rằng ḿnh hy sinh để giúp đỡ cho gia đ́nh khá hơn. Và cô đă tự vấn rằng nếu ngày đó, cô thoát được cùng nhóm các cô gái kia, th́ sự việc đă xoay chuyển thế nào? Hoặc nếu cô đă được một Cha Hùng giúp đỡ?

 

 

Chú thích: Những đoạn viết nghiêng là câu chuyện làm nền cho vấn đề được nêu ra.

 

 

21st Century Kieus: Vietnamese Women and Human Trafficking (Pt. I)

 

This article is the first of a two-part series dealing with the crime of human trafficking and its effects on Vietnamese women. In addition, two future articles will examine the effects of human trafficking on Vietnamese guest workers and on minors, both babies and children.

 

By Jaehee Park  

 

Thuy Nguyen is wearing a silk dress, gold earrings, and jingling bracelets. Stepping into a bucolic Vietnamese hamlet, Nguyen is quickly surrounded by villagers admiring her finery. Nguyen tells them that their daughters can become like her if they follow her to Taiwan, where they will find good jobs and lodging.

           

Nguyen herself remembers being a daughter trying to do right by her struggling family, just like in “The Tale of Kieu,” the Vietnamese epic poem about a young woman sacrificing herself to save her loved ones. Nguyen once followed to Taiwan a lady dressed as splendidly then as she herself is now, in order to earn money to support her family.

 

While Nguyen is not a real person, but rather a composite portrait of young Vietnamese women caught in the trap of human trafficking, her experiences are all too typical and real. According to UNICEF and other organizations, as many as 400,000 Vietnamese women and children have been trafficked overseas, most since the end of the Cold War. Many Vietnamese women and girls are trafficked to Cambodia, Taiwan, China, South Korea, and Thailand for commercial sexual exploitation, forced labor as factory workers, or domestic servants.

 

As depicted in the story of Nguyen, victims are recruited through false promises of employment, as well as through fraudulent marriages and licensed and unlicensed migrant labor recruiting agencies. Traffickers will sometimes disguise victims as tourists or workers under a labor export program and traffic them to other countries, or recruit girls through job service centers and then sell them to gangs based in the People’s Republic of China and Malaysia.  Others use Internet chat rooms to lure prospective victims.

 

Trapped Abroad

 

Families that agree to send their daughters abroad are paid $150 to $450, depending on each victim’s attractiveness and virginity. After haggling over prices, a more senior trafficker takes Nguyen and the new victims to the airport. Upon arrival in the country of destination, Nguyen and the others are led to a small room where all their documents and passports are taken.

 

Once overseas and under the traffickers’ control, virgins are confined to a brothel or hotel room until the first client comes. Based on the belief that sex with a virgin has rejuvenating effects, her first client is charged a huge amount.  Advertised as "special commodities," virgins are also attractive in that they are less likely to have AIDS or other sexually transmitted diseases. The customer usually pays from $300 to $400 to have sex with the victim for one week. Afterwards, the girl is considered “used goods,” and her value drops to as little as $2.00 per encounter.

 

The girls are sent to separate rooms upstairs. At first, Nguyen thinks that this must be her room. However, a man she’s never seen comes in and tries to have sex with her. When Nguyen refuses, the man storms out. Her boss comes in and drags her down to the basement, where he beats her and confines her without any food for days.

 

Nguyen, a small-town girl who has been trafficked abroad, realizes that she has no alternative but to go along with her captors in order to survive. The brothel owner to whom she has been sold has taken all her documents, so she cannot go anywhere without being caught and jailed. Trapped and isolated, she is forced to serve as many as 10 customers a day, with breaks only when she has her period.

           

The enslaved girls must stay until they have repaid their purchasers for their “debt” (this includes the money the families were paid, which is considered an advance on the girl’s earnings, as well as transportation fees, food, and shelter). However, this is not easy, since their debt constantly increases due to inflated “expenses” their captor charges them for food, clothing, medical costs, and abortions. By keeping the girls on this debt treadmill, a brothel owner can usually hold them prisoner until they become too old or too ill to attract customers.

 

Life in the brothels is generally brutal.  The owners may frequently beat the trafficked women, and even give them electric shocks. When a girl refuses to sleep with a man, they may inject her with drugs that make her incoherent and compliant. Other “employers,” such as factory owners or “ordinary” couples who keep the girls as maids, are often no easier to survive under. In many cases, verbal abuse, mental torture, and physical abuse are reported. In more extreme cases, the torment can include sexual abuse, rape, and starvation.

 

Escapes & Assistance

 

One day, Nguyen overhears a few girls talking about running away. The girls plan their escape very carefully, but only two of them succeed, thanks in part to the efforts of a non-governmental organization (NGO) devoted to assisting victims of human trafficking.  Nguyen and another girl are forcibly returned to the brothel by a police officer, a frequent patron.

While law enforcement officers and other authorities can sometimes be counted on to assist trafficking victims, too often they are corrupt.  NGOs, whether national or international, try to fill the gap in many countries with projects aimed at providing trafficking victims with safe houses and emergency hotlines.  Global organizations such as the International Organization for Migration (IOM) also render assistance to trafficking victims.

Reverend Nguyen Van Hung is one of many leaders of nonprofits to have received awards for anti-trafficking efforts. His volunteers have established a shelter in Taiwan to help trafficking victims. According to Oneviet, an online Vietnamese news site, Father Hung’s shelter has saved or sheltered more than 2,000 victims. However, not all trafficked victims have a “Father Hung” to save them. And the problem is certainly not limited to only a few countries. “This,” Father Hung told the Pacific News Service, “is not an American problem or a Vietnamese problem. It’s a human problem, a human rights problem.”

Getting Help in America

Although trafficking is not an “American problem,” it is still quite possible for a Vietnamese person to end up trafficked to the United States, according to Lisa Lynn Chapman, director of the Survivor Services Department of the national nonprofit Boat People SOS (BPSOS).

“People find themselves trafficked in the United States in several ways,” Chapman told this reporter.  “Commonly, people are enticed to come here with the promise of a good job and a way to help their family in Vietnam.”

Unfortunately, according to Chapman, when the victims arrive, they are forced to work in near or at slavery conditions — not being paid, not allowed to leave the worksite, and threatened with physical harm to themselves or their family still in Vietnam. Or they are forced to work in illegal brothels, strip clubs, and other sex-oriented industries.

“Another common way for women to be trafficked is through marriage — a woman may be brought over and married, but then forced to work in the family business for no pay,” added Chapman. “She is not allowed to learn English and is isolated from the community and treated as a slave in her own home. This also is trafficking and is very common.”

For Vietnamese victims of trafficking, there are many ways to find help. 

“You can call the BPSOS Survivor Services Department at (703) 538-2190, and we can help get you to the resources you need,” said Chapman. “Here at BPSOS we want to help ensure that Vietnamese men, women, and children have somewhere to turn if they find themselves in this situation.”

According to Chapman, trafficked Vietnamese also have the option of dialing the police at 911. Trafficking victims need to explain their story to the officers, after which the police should help connect victims to the needed resources.  Calling a domestic violence shelter hotline is also an alternative, because in many US states and cities there are people and organizations with the same mission as Father Hung.

Today, Nguyen is back in Vietnam on a recruiting trip, an unwilling recruiter for the pimp who has threatened to beat her. As she walks the narrow lanes of a small town, in every young girl who passes by, she sees herself—the uneducated, unworldly girl who believed her sacrifice could help her family become happier. And she asks herself, how different things could have been had she escaped with the other girls. If only she had had a Father Hung of her own.