Michael Do

Các Bản Tin

 
 
 
 
 

Trang Chính

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Trang Anh Ngữ

 

 

 

 

Thấy Ǵ? Làm Ǵ? Để  Đối Phó  Với Nghị  Quyết 36 (bài 2)

Định Luật Cung Cầu Trong Thưởng Ngoạn Âm Nhạc

 

Đỗ Văn Phúc

 

 

Vụ tấn công văn công VC Đàm Vĩnh Hưng đă gây ra nhiều tranh luận sôi nổi. Đại đa số người Việt tị nạn hoan nghênh hành động của Lư Tống, chửi mắng bọn Việt Gian ham tiền và lên án người đi xem. Người ta đưa ra nhiều tấm h́nh các cô gái đi vào hí trường mà phải che mặt bằng chiếc ví tay. Bản thân tác giả cũng rất khoái chí trong một thời gian dài sau những màn đánh đấm ngoạn mục nhắm vào sự xâm nhập văn nghệ của bọn CS.

 

Nhưng

Nói đi th́ cũng phải nói lại.

Hơn 35 năm qua, h́nh như người Việt chống Cộng chúng ta trách người th́ nhiều, mà tự trách ḿnh th́ ít. H́nh như ḿnh chỉ thấy lỗi người mà không nh́n ra điều thiếu sót của chính ḿnh.

 

Chúng ta đă thấm nhuần văn minh Tây Phương trong đó ngoài tinh thần dân chủ tự do về chính trị, th́ về kinh tế có quan niệm trọng thương, chủ nghĩa tư bản là những động lực thúc đẩy xă hội đến giàu mạnh.

Một trong những ch́a khoá của chủ nghĩa tư bản là luật cung cầu. Đời sống con người càng ngày càng phức tạp, đẻ ra nhiều nhu cầu để làm cuộc sống thoải mái về vật chất, thăng hoa về tinh thần. Không những chạy theo kịp nhu cầu, mà tư bản Mỹ c̣n chịu khó suy nghĩ tiên liệu và hướng dẫn những nhu cầu của người tiêu thụ trong tương lai. V́ vậy, khi những sản phẩm mới được tung ra, là được chiếu cố nồng nhiệt ngay. Cứ xem trong một chiếc xe hơi th́ thấy rơ. Nào là chỗ đựng ly, chỗ đựng băng CD, chỗ đựng kính mát, ghế ngồi có thể điều chỉnh nhiều vị thế khác nhau, các bộ phận điện tử để điều khiển …

 

Vậy mà chúng ta từng quen biết với văn minh Mỹ từ thập niên 50 của thế kỷ trước, cộng với hơn 35 năm sống ngay trên đất Mỹ; chúng ta vẫn không chịu nh́n thấy định luật cung cầu này trong các lănh vực văn hoá văn nghệ. Chúng ta măi cứng ngắt đứng trên quan điểm/nhu cầu của ḿnh mà phê phán người khác v́ họ có quan điểm/nhu cầu khác chúng ta.

 

Thử làm một bài tính đơn giản. Trong gần 3 triệu người Việt hải ngoại, con số người tị nạn thuộc thế hệ 1 nay c̣n lại bao nhiêu? Sau 35 năm, c̣n lại bao nhiêu? Lấy gia đ́nh ḿnh ra làm mẫu, th́ chúng ta biết rằng có ít nhất trên 80 phần trăm là thuộc thế hệ hai và ba, và bốn…  Cộng với hàng trăm ngàn người Việt đến Mỹ trong các chương tŕnh đoàn tụ,hôn nhân, du học, làm việc rồi xin/trốn ở lại … Th́ con số những người khác biệt quan điểm. tŕnh độ thưởng ngoạn với chúng ta phải là một con số đáng cho chúng ta lưu ư.

Đặc biệt, rất nhiều người trẻ đến Hoa Kỳ sau này không hề có ư thức chính trị giống chúng ta. Họ sinh ra, lớn lên trong ḷng chế độ CS; họ không hề biết đến một chế độ Cộng Hoà, với nền văn nghệ phong phú nhân bản tiền 1975. Hàng chục năm qua, chỉ biết có một thứ văn nghệ nô dịch trong nước, chỉ biết đến các “thần tượng” Mỹ Tâm, Đàm Vĩnh Hưng….

 

Mỗi người, tuỳ hoàn cảnh sống, tŕnh độ, mà có những sở thích thưởng ngoạn khác nhau. Ngày xưa, có những người mê thích các bản nhạc tiền chiến, chuộng các ca sĩ Thái Thanh, Thái Hằng, Sĩ Phú,… th́ cũng có những người chỉ nghe Giang Tử, Phương Hoài Tâm, Thanh Tuyền; những người gốc miền Nam th́ chỉ biết Hùng Cường, Phượng Liên, Út Trà Ôn… Sở thích văn nghệ, thị hiếu rất khó thuyết phục và chắc chắn là không ai có thể cấm đoán được.

Ngày nay cũng thế thôi. Những vị từng cầm súng chiến đầu, quư bà lớn tuổi th́ vẫn c̣n tha thiết đến nền văn nghệ xưa, với “anh tiền tuyến, em hậu phương”; Người Ở Lại Charlie, Chiều Mưa Biên Giới… C̣n con em chúng ta th́ sao? Họ c̣n trẻ, họ phải t́m loại nhạc thích hợp với lứa tuổi, tâm t́nh của họ chứ? Đặc biệt, những người trẻ mới từ VN qua, họ cũng không thể nào thấm nổi những giai điệu tiền 75, và cũng nhưa tiêu hoá được các loại nhạc mới theo âm điệu Tây Phương.

Các nhạc sĩ, ca sĩ, nhà làm băng nhạc đă v́ quá chiều sở thích của thế hệ 1, mà có phần lơ là đối với thế hệ 2, 3. Phải nói thẳng ra là họ cũng sợ bị phê phán nặng nề nếu có chút lệch lạc khi tổ chức các nhạc hội. Các ca sĩ thế hệ chúng ta th́ ngày nay đă tṛm trèm 60, 70. Có bơm nhiều botox vào mà lên sân khấu th́ cũng không che được dấu vết uá tàn của thời gian,  nh́n sao sao ấy. Nhất là giọng hát đă không c̣n trong trẻo, lên các nốt cao đă thấy bể tiếng. Các ca sĩ trẻ hơn th́ cứ bắt họ đóng lên người bộ quân phục để hát thay cho tâm t́nh chúng ta mà họ không thể đem được vào trong lời ca tiếng hát và cách diễn đạt. Đă qua thập niên thứ hai thiên niên kỷ thứ 3, mà cứ bắt họ hát, nghe nhạc của 40, 50 năm trước là sao?

Nếu cứ tạm chấp nhận những show như thế cho thế hệ 1, th́ thế hệ 2, 3 cũng có quyền đ̣i hỏi thoả măn nhu cầu của họ. Ví như một hố trống, nếu chúng ta không nhanh tay đổ nước thanh khiết của chúng ta vào, th́ bọn đỏ sẽ cho tràn vào thứ nước ô nhiễm của chúng.

 

Tôi đă đến thăm nhiều gia đ́nh cựu tù nhân Chính trị, cựu quân nhân QLVNCH, và thấy ngay chính họ (hay ít ra th́ con cái họ) thưởng thức say mê những dĩa nhạc CD, DVD nhập cảng hay sang lậu từ VN, cháu họ th́ hàng ngày được giải trí bằng những chương tŕnh thiếu nhi do bên VN quay và bán ra. Vậy th́ khi các vị đội nắng dầm mưa đi biểu t́nh phản kháng Thảm Đỏ, Duyên Dáng VN, Đàm Vĩnh Hưng, Trần Thu Hà… quư vị có thấy cần thiết phải làm sạch trong nhà ḿnh trước không?

Chúng ta chống những ca sĩ VC, chửi mắng bọn bầu sô, cai thầu văn nghệ, lên án những khán giả đi xem. Nhưng chúng ta quên rằng chính chúng ta đă không đáp ứng được nhu cầu văn hoá văn nghệ của quần chúng, nên họ phải đi vuột ra khỏi tầm tay chúng ta.

Chờ cho văn công VC đến ca hát rồi mới phản đối là hạ sách. T́m phương kế để ngăn chúng đến là trung sách. Tạo ra điều kiện để lôi kéo khán giả về với ḿnh mới là thượng sách.

 

Lănh vực thông tín báo chí cũng không tránh khỏi t́nh trạng trên. Ngày nay, đa số người làm báo v́ mục đích phục vụ lư tưởng thường là những người cao tuổi mà việc làm báo là nghề tay trái có rất nhiều hạn chế về thời giờ và vốn liếng. Do đó, các tờ báo này khó vươn lên tầm vóc báo chí chuyên nghiệp, phục vụ nhu cầu đọc và t́m hiểu giải trí của hết mọi giới, mọi lứa tuổi. Trong khi đó, với ngân sách dành cho tuyên truyền kiều vận cao, Cộng Sản VN sẵn sàng tuôn hàng trăm ngàn đô la cho những tay sai của chúng làm những tờ báo rất đẹp, in digital sáng sủa, và có nội dung rất thích hợp với giới trẻ. Trong khi báo của ta cố bán vớt vát chút chi phí th́ báo tay sai VC lại cho không. Người đọc bây giờ không như ngày xưa, thời của chúng tôi mà đa số học sinh sinh viên thường mua năm các tờ báo ưa thích. Ngay giới b́nh dân ngày trước cũng không tiếc hai, ba đồng để mua các nhật báo theo dơi tin tức. Ngày nay, người ta ăn nhậu hàng chục bạc, nhưng quay lưng đi khi thấy các báo nhà đề giá 2, 3, 5 đô la. Họ chỉ lấy báo chùa thôi. Và như thế, là nọc độc của CSVN được tiêm vào một cách dễ dàng.

Nhiều tờ báo đă chuyển qua online. Có thể thu hút thêm nhiều độc giả trẻ - c̣n đọc được tiếng Việt - nếu biết tŕnh bày đẹp mắt và có bài vở súc tích. Nhưng vấn đề vận động đến các em, các cháu mà Anh ngữ là ngôn ngữ chính th́ chưa thấy phát triển.

 

Để dành lại sự quan tâm cuả giới trẻ, các tổ chức Cộng Đồng chúng ta nên khuyến khích các nhà hoạt động văn nghệ, văn hoá nhắm vào đối tượng trẻ mà sáng tác, phục vụ. Nên có những cuộc thi sáng tác, tuyển lựa ca sĩ mới với những bản nhạc trẻ trung thích hợp với lứa tuổi của họ. Báo chí nên t́m thêm các bài vở nhẹ nhàng, tươi mát và thêm các mục về thời trang, thể thao, âm nhạc, phim ảnh. Nhưng phải rất cẩn trọng không sao chép nguyên văn các bài vở về các đề tài này từ báo trong nước mà không có sự chọn lọc và chuyển hoá qua ngôn ngữ chúng ta. Đặc biệt Tổ chức Cộng Đồng toàn quốc, các hội đoàn lớn phải thêm một ban thanh niên vận nhắm vào các em các cháu chỉ đọc và viết Anh ngữ; đồng thời rất thận trọng cảnh giác với hành tung, thái độ chính trị của những kẻ hoạt đầu đang nắm giữ vai tṛ lănh đạo các hội đoàn nhằm hướng dẫn văn hoá lịch sử cho thanh niên sinh viên.

Tại chúng ta chưa làm hay làm chưa tới, chứ không phải không làm được.

 

Nói đến việc vun bồi cho thế hệ hai, thiết tưởng đây là vấn đề đă được rất nhiều người lên tiếng từ bao năm qua. Nhưng nh́n lại, xem thử chúng ta đă làm được ǵ, hay vẫn chỉ là tiếng kêu tuyệt vọng giữa sa mạc?

Thế hệ hai của chúng ta hiện đang ở độ tuổi 40, 50 cả rồi. Họ đă rất thành công trên đường đời, có học vấn cao, có địa vị khá trong xă hội Mỹ. Nhưng ngoài việc đảm trách các lễ nghi chào kính như nhóm Young Marines, Hậu Duệ Tập Thể Cựu Chiến Sĩ, Hậu Duệ Vơ Bị…, họ đă góp được bao nhiêu cho sự nghiệp chống Cộng về các lănh vực khác như văn hoá văn nghệ, tuyên huấn… ? Hay là đă có nhiều người dùng hoạt động Cộng Đồng đề làm bàn đạp tham gia ḍng chính rồi v́ quyền lợi, danh vọng cá nhân mà càng ngày càng xa rời chính nghĩa của cha anh? Hay v́ được giáo dục trong môi trường mới mà họ có những cách nh́n rất khác với chúng ta, và v́ thiếu kinh nghiện đối đầu với CS, họ sẽ có những việc làm phương hại đến sự nghiệp chung?

Đó là do chính chúng ta từng ư thức về vai tṛ của thế hệ nối tiếp. Chúng ta từng đề ra, lập ra những chương tŕnh hậu duệ, nhưng không ai để tâm sức vun bồi cho họ. Có phải chúng ta lại đi vào bánh xe “đầu voi đuôi chuột”? Hay chính v́ thế hệ cha anh măi lo tranh chấp, xung đột, làm cho con em đâm ra mất sự tin tưởng và tự đi t́m phương hướng cho chính họ? Thế là cái bẫy của Nghị Quyết 36 giương ra, sẵn sàng nuốt vội những con mồi háo danh, hám lợi như trường hợp Brian Đoàn, Danny Đoàn Nguyễn, Frank Vũ, Lisa Lê, Dũng Taylor; và gần đây nhất có những báo động về vài dân cử thuộc thế hệ hai đă có toan tính bắt tay với kẻ thù nhưng vẫn giảo hoạt che đậy bằng những ngụy biện khó chấp nhận.

Thế hệ thứ ba th́ đă Mỹ lắm rồi, chúng ta không lo chúng bị ảnh hưởng bởi văn hoá CS nữa. Nhưng vẫn phải canh chừng để các em không v́ những quan điểm dân chủ tự do phóng khoáng và nhiệt t́nh hoạt động thiện nguyện mà bị CS lợi dụng qua những chiêu bài nhân đạo, phát triển…

 

Thế hệ 1 chỉ c̣n 10, tối đa 20 năm nữa là xong, thanh thản  từ giă cỏi đời ô trọc này. Xin chấm dứt những đố kỵ, xung khắc mà bắt tay ngay vào những việc làm thiết thực để giữ cho thế hệ hai đi đúng con đường của ḿnh mong muốn.

 

Đỗ Văn Phúc

Aug.5, 2010.