Michael Do

Nhận Diện Kẻ Thù

 
 
 
 
 

Trang Chính

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Trang Anh Ngữ

 

 

 

 

Thấy Ǵ? Làm Ǵ? Trước Sự Xâm Nhập của Nghị Quyết 36?

 

Đỗ Văn Phúc

 

Nh́n qua những diễn biến chính trị trong sinh hoạt cộng đồng Việt tị nạn tại Hoa Kỳ và các nước tự do khác, chúng ta không thể không nh́n thấy một sự tiệm tiến trong việc thưc thi Nghị quyết 36 do bọn ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam khởi xướng nhằm xâm nhập, t́m cách khống chế ảnh hưởng vào tập thể người Việt tị nạn chúng ta.

 

Tại sao Nghị quyết 36 lại quan trọng đối với bọn Việt Cộng?

Sau hàng chục năm dài ngoắc ngoải mà vẫn cứ lẹt đẹt về phát triển, dẫn đất nước đến mức lạc hậu, xếp vào hàng kém cỏi nhất trong các nước trên thế giới; Việt Cộng đă nh́n ra tiềm lực để giúp chúng không ai khác hơn là gần ba triệu người Việt hải ngoại.

 

Nghị quyết 36 đă xác nhận:
"Hiện nay có khoảng 2,7 triệu người Việt Nam đang sinh sống ở gần 90 nước và vùng lănh thổ, trong đó hơn 80% ở các nước công nghiệp phát triển, phần đông bà con ngày càng ổn định cuộc sống và ḥa nhập vào xă hội nơi cư trú, có vị trí nhất định trong đời sống kinh tế, chính trị - xă hội ở nước sở tại, có tác động ở mức độ khác nhau tới mối quan hệ giữa các nước đó với Việt Nam. "…

"Cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài có tiềm lực kinh tế nhất định, có mối quan hệ với nhiều doanh nghiệp, tổ chức kinh tế nước ngoài và quốc tế, có khả năng t́m kiếm đối tác và làm cầu nối với các doanh nghiệp, tổ chức trong nước. Nhiều trí thức có tŕnh độ học vấn và chuyên môn cao; một số người giữ vị trí quan trọng trong các cơ quan, cơ sở nghiên cứu, đào tạo, các công ty và tổ chức quốc tế, có khả năng tạo dựng quan hệ với các cơ sở kinh tế, khoa học ở nước sở tại."

 

V́ thế, bằng bất cứ giá nào, Việt Cộng cũng phải t́m cách nắm lấy cộng đồng người Việt hải ngoại để khai thác. Âm mưu xâm nhập vào cộng đồng Việt được thực hiện trên nhiều mặt trận chính trị, kinh tế, và văn hoá; mà trong đó, văn hoá văn nghệ là dễ dàng nhất do khai thác sự dễ dăi, nhẹ dạ, hời ht, nông cạn về chính trị của một số người Việt trẻ.

 

Muốn đánh giá đúng, chúng ta phải kết hợp tất cả những diễn biến vào một bức tranh toàn cảnh; thay v́ cứ nh́n riêng rẻ từng mảnh puzzle để rồi nhận định lầm lạc phiếm diện như kiểu người mù sờ voi. Cần nhất là khi nhận định hay phê phán, chúng ta phải tự xác định vị trí của ḿnh; là người Quốc Gia Tị Nạn, chống Cộng Sản độc tài; và không để xen vào chút mảy may nào các yếu tố khác biệt về tôn giáo, địa phương, bè phái vân vân.

 

Về mặt trận chính trị, trong mấy năm gần đây, bọn chóp bu Việt Cộng thay nhau liên tục đến Hoa Kỳ để vận động. Chúng tổ chức những buổi họp mặt với bọn gian thương, trí thức Việt Gian tại Bắc California, Texas, vùng DC. Trong nuớc, chúng tổ chức Đại hội Việt Kiều quy tụ hàng trăm những tên Việt gian từ Âu, Mỹ về xun xoe kiếm danh kiếm lợi. Về văn hoá, chúng không ngừng đưa ra nước ngoài khi th́ rầm rộ những đoàn văn công, khi th́ đơn lẻ vài ca sĩ có đảng tịch và đang nhận nhiệm vụ t́nh báo, dân vận. Đồng thời chúng t́m mọi cách mua chuộc những thành phần háo danh, hám lợi trong các tổ chức hải ngoại bằng cách tạo cho chúng các điều kiện làm ăn, mua bán dễ dàng tại Việt Nam trong khi vẫn bám chặt vào các chức vụ then chốt trong các đoàn thể tổ chức chính trị cộng đồng, hay có tính chất văn hoá lịch sử tại hải ngoại.

 

Nổi bật nhất là vụ các đoàn văn công xuất hiện tại Úc, Bỉ, Dallas, Nam, Bắc California… như Duyên Dáng Việt Nam, chương tŕnh ca nhạc Thảm Đỏ.ca sĩ đỏ Đàm Vĩnh Hưng; vụ các giám đốc đài Việt Nam Hải Ngoại giao tiếp với cán bộ VC; vũ rải rác khắp nơi các vụ kiện nhằm đe doạ, bịt miệng người Quốc gia tại Portland (Oregon), Austin, Dallas (Texas), Washington DC, Virginia, mà bọn Việt Gian đ̣i bồi thường con số hàng triệu đô la. Dù biết rằng sự thắng kiện là khó xảy ra, nhưng bọn Việt Gian này chỉ cần gây hoang mang, lo âu cho người bị kiện v́ phải tốn tiền luật sư, mất rất nhiều th́ giờ ảnh hưởng công ăn việc làm. Trong khi bọn chúng th́ có thể dùng tiền của VC tuồn vào để đánh phá.

 

Chúng ta không thể không nói đến h́nh thức xâm nhập văn hoá, xem ra có vẻ nhẹ nhàng, như các băng đĩa CD, DVD các ca khúc cho thiếu nhi, các tuồng cải lương, kịch, phim, phóng sự, các màn hài hước rẻ tiền mà không thiếu những kẻ b́nh dân,nông cạn sẵn sàng rước về nhà. Ngay cả trên mặt trận truyền thông, Việt Cộng cũng đang lấn sân do những tài khoản hết sức lớn để in ra những tờ báo rất đẹp, bài vở về phim kịch, thể thao, truyện ướt át rất hợp thị hiếu của đa số đồng bào tị nạn. Từ các nội dung vô thưởng vô phạt, chúng sẽ từ từ đưa vào những bài mang tính xă hội cho độc giả, thính giả làm quen với văn chương từ ngữ thấp kém của chúng trước khi chuyển hẳn qua các đề tài chính trị. Và khi đó, th́ sự xâm nhập đă quá sâu để có thể hoá giải. Trong vụ Cộng Đồng Dallas Fort Worth chống văn công Đàm Vĩnh Hưng, đă thấy có vài tờ báo trước đây đứng hàng hai, nay quay phắt phản bội Cộng Đồng cũng chỉ v́ đồng tiền máu của CS.

Song song với những việc trên, chúng ta thấy diễn ra hàng ngày những bài báo, điện thư tấn công nhắm vào những người chống Cộng tích cực. Bọn bồi bút CS, Việt Gian đă xuyên tạc, bóp méo sự việc để chống chế cho các việc phản nghịch, sai trái trong cộng đồng (như vụ Đài Viet Nam Hải Ngoại, vụ đốt quốc kỳ ở Virginia). Chúng lôi chuyện cá nhân, gia đ́nh hay dựng đứng chuyện nhằm bôi nhọ người Quốc gia. Chúng xúi bẩy các hội đoàn Quốc gia tranh chấp nhau, mạ lị nhau thậm tệ trên báo, diễn đàn để rồi mất ḷng tin nơi đồng bào ḿnh, tan vỡ khối đoàn kết của cộng đồng. Chúng gây chia rẽ giữa người Phật Giáo và Công Giáo; giữa các thành viên bênh và chống những vị lănh tụ ngày xưa. Đó cũng là ngón đ̣n thâm độc để lôi kéo cộng đồng đi ra xa những nan đề chính trị nóng hổi Quốc Cộng.

 

T́m những phương thức để đối phó với sự xâm lăng chính trị, văn hoá,này của CS không phải dễ; nhưng cũng không thể gọi là vô phương.

 

Là con người b́nh thường, rất nhiều kẻ đă không thoát khỏi sự cám dỗ của tiền tài, danh vọng, và nhan sắc. V́ thế, nên mới có những tên phản bội từ ngấm ngầm cho đến công khai. Đại Hội Việt Kiều tại Hà Nội năm ngoái đă lôi kéo được hàng trăm tên ṃ về tung hô, nịnh bợ CS một cách khả ố. Nhiều nhà văn, nhà thơ, y bác sĩ cũng đă về Việt Nam in sách, ra mắt sách để kiếm tiền và danh. Nhiều nghệ sĩ từng được ấp ủ trong t́nh thương cộng đồng cũng chạy về VN ca hát. Đầu tư kinh tế th́ cũng có nhiều, cho dù đă có nhiều đứa ôm đầu máu bỏ của chạy lấy người hay kết thúc bi thảm trong các trại tù CS v́ những tội danh bịa đặt.

 

Đă đến lúc chúng ta phải mạnh dạn, đồng loạt lôi cổ bọn phản bội này ra công luận. Nhất hô phải có bá ứng. Hăy tẩy chay bọn này, không cho chúng ngồi chung với người Quốc Gia. Xin hăy cương quyết và dứt khoát như việc Luật Sư Lê Duy San đă yêu cầu Ban Tổ Chức Đại Hội Luật Sư tại Cali tống cổ tên Nguyễn Hữu Liêm ra khỏi pḥng tiệc. Điều quan trọng khi nói đến hành tung của chúng, chúng ta phải có bằng chứng cụ thể để tŕnh ra cho công luận và khi cần tŕnh cho quan toà. Các tổ chức Cộng Đồng, hội đoàn Quân Đội nên đứng hẳn về phía chiến hữu, đồng chí của ḿnh trong các vụ kiện, thay v́ chỉ viết những câu ủng hộ có tính cách cá nhân của các vị lănh đạo.

 

Làm chính trị là phải chấp nhận hy sinh, chấp nhận sự phê phán từ mọi phía. Nếu chúng ta tự tin rằng ḿnh có chính nghĩa, không làm điều ǵ sai với lương tâm, không phản bội lư tưởng, th́ xin hăy đứng vững không để sự đe doạ làm khuất phục, không để mănh lực đồng tiền làm mờ lương tri. Nếu có bị kiện cáo, xin coi như sự thử thách. Cho dù vài anh em chúng ta có phạm vào khe hở luật pháp Mỹ mà thua cuộc, th́ chúng ta vẫn thắng trong công luận người Việt Tị Nạn. Những người hoạt động chính trị, báo chí thường là nghèo, không có tài sản ǵ đáng kể, nên sẽ không có ǵ để mất cả. Chỉ sợ những vụ bị gán cho rằng h́nh sự th́ sẽ mất đi chút tự do. Nhưng sá ǵ, mạng sống c̣n dám hy sinh cho Tổ Quốc kia mà, biết bao người con yêu dấu Việt Nam đang bị cầm tù tại Việt Nam cũng v́ hai chữ Tự Do và Nhân Quyền.

Hiện nay, đang có những nỗ lực của vài luật gia và những nhà báo, nhà hoạt động Quốc Gia bị kiện để thu thập nội dung các vụ kiện, đúc kết kinh nghiệm đối phó để phổ biến cho quần chúng. Đây là việc làm rất cần thiết để chứng tỏ cho CS thấy rằng thứ vũ khí của chúng sẽ không có hiệu quả ǵ.

 

Chúng ta phải quan niệm dứt khoát rằng kẻ nào xu nịnh, làm ăn, giúp đỡ kẻ thù th́ cũng chắng khác ǵ kẻ thù của chúng ta (dĩ nhiên chúng ta không tính đến các ngoại nhân, v́ họ cũng chỉ vun xới cho quyền lợi nước họ)

Nhưng ngược lại, đối với kẻ thù của kẻ thù, chúng ta cần có cách nh́n sâu sắc nhưng cởi mở hơn. Họ có thể chưa là bạn của chúng ta, nhưng không nên xô đẩy họ về phía kẻ thù. Họ có thể là con bài của CS để lừa bịp, len lỏi vào hàng ngũ chúng ta mà phá hoại công cuộc đấu tranh. Nhưng cũng có thể họ là những người thực sự chống lại chế độ CS hiện hành; nhưng do tầm nh́n và kinh nghiệm, hiểu biết quá khứ mà họ có nhiều điều bất đồng với chúng ta. Nên coi họ là đồng hành th́ hơn là bày tỏ sự nghi kỵ, chống đối. Ngày xưa trong kháng chiến chống Pháp, chính bè lũ Hồ Chí Minh cũng đă đồng hành với các đảng phái Quốc Gia cho đến khi chúng cướp được chính quyền vào ngày 19 tháng 8, 1945

Cũng đă quá trễ - nhưng c̣n hơn không- để chúng ta nh́n lại nhau, hoà đồng với nhau giữa các đoàn thể tổ chức Quốc Gia. Chúng ta thừa biết không xă hội nào không có những kẻ bịp, những tổ chức bịp. Có những kẻ không có khả năng, tư cách hay có quá khứ không đẹp cũng nhảy ra múa may, đ̣i làm lănh tụ. Rất đau ḷng khi những tổ chức bịp này đă làm xói ṃn niềm tin của đồng bào. Cũng rất đau ḷng và xấu h khi thấy vài ông, bà lănh đạo các tổ chức trong cộng đồng cứ lời qua tiếng lại, ch́ chiết nhau năm này tháng nọ mà quên đi công việc chính là góp phần trong sinh hoạt chung. Chẳng lẽ sau 35 năm tị nạn trên mảnh đất tự do dân chủ này, họ không học được bài học nào để ngồi lại với nhau? Những ai tự thấy ḿnh đă thấm mệt, không c̣n nhiệt huyết th́ xin hăy âm thầm đứng ra một bên mà không làm cản trở công việc chung bằng những nhận định tiêu cực đầu hàng. Một thí dụ rất gần, tối ngày Chủ Nhật 18 tháng 7 vừa qua, Lư Tống giả dạng xâm nhập vào xem văn nghệ ở San Jose để xịt chất cay vào mặt tên ca sĩ cán bộ VC Đàm Vĩnh Hưng. Song song với những lời hoan nghênh, cổ vũ, khoan khoái của tuyệt đại đa số người tị nạn, th́ cũng đă có lác đác những phê b́nh không đẹp mà theo chúng tôi, phát xuất từ t́nh cảm th́ hơn là lư trí. Đối với chúng tôi, Lư Tống làm một việc mà ai cũng muốn làm, nhưng không dám hy sinh tự do cá nhân để làm. Ít nhất Lư Tống đă đánh trực tiếp vào một mắt xích quan trọng của Nghị Quyết 36, làm bọn Việt Gian bầu sô chắc c̣n lâu mới dám tiếp tục mời văn công VC hoặc phải tốn kém gấp bội để lo giữ an ninh; làm cho bọn ca nô VC từ nay cũng phải lo sợ, nếu có hát v́ ham tiền, th́ cũng vừa hát vừa run.

 

Trong phạm vi hạn hẹp của trang báo, chúng ta không thể bàn hết mọi chuyện. Chỉ xin nhấn mạnh hai điểm chính mà chúng tôi coi là quan trọng nhất:

-          Giữ vững lập trường, phân định rơ ràng lằn ranh Quốc Cộng. Từ đó, chúng ta mới dễ đoàn kết, hợp tác với nhau trong sự nghiệp chung. Nhân nhượng với bạn, nhưng kiên quyết với thù

-          Chấp nhận sự hy sinh trong cuộc đấu tranh. Hy sinh những sở thích, du lịch, giải trí không cần thiết để không làm lợi cho địch. Hy sinh chút th́ giờ để đóng góp. Thậm chí có khi cần phải hy sinh tự do, hạnh phúc và sinh mạng. Thẳng tay vạch mặt bọn thù trong phạm vi pháp luật cho phép mà không e ngại những hệ lụy do VC sẽ t́m cách áp đặt lên chúng ta.

 

Đỗ Văn Phúc

July 25, 2010.