|
Michael Do Vườn Địa Đàng |
||||
|
|
||||
|
|
Người Bạn Đồng Hành The Travelling Companions
Mấy hôm nay, John rất buồn; cha chú ốm nặng và khó tránh khỏi chết. Trong căn pḥng nhỏ bé, chẳng có ai ngoài hai cha con chú; đêm vắng lặng và thê lương làm sao, mà ngọn đèn th́ đă gần cạn dầu. “Con là một đứa con hiếu thảo.” cha chú thều thào, “Cha tin rằng Chúa sẽ phù tŕ dẫn dắt cho con trên cơi đời này.” Ông đưa đôi mắt nh́n âu yếm vào khuôn mặt thơ dại của con, thở hắt một hơi cuối cùng và qua đời một cách nhẹ nhàng, như thể đi vào giấc ngủ ngàn thu. John nấc lên khóc nức nở, trong ḷng tràn ngập nỗi niềm cay đắng, v́ từ đây trên đời chú không c̣n ai thân thuộc, Tội nghiệp chú John! Chú quỳ xuống bên giường, cầm bàn tay giá lạnh của cha và đặt lên đó những cái hôn trong khi nước mắt tuôn tràn trên má. Rồi chú, v́ quá mệt mỏi, gối đầu vào thành giường , thiếp đi vào giấc ngủ. John trải qua một giấc mơ tuyệt vời; chú thấy cả mặt trời lẫn mặt trăng hạ xuống trước mặt chú, và cha chú cũng xuất hiện khoẻ mạnh và tươi tắn; chú cười v́ ḷng đầy niềm hạnh phúc. Một thiếu nữ xinh xắn đội vương miện bằng vàng trên mái tóc dài vàng óng tiến đến, đưa tay ra trước chú; cha chú bảo: “Hăy nh́n vị hôn thê của con, nàng là người xinh đẹp nhất trên đời.” John thức dậy, giấc mơ tan biến; chỉ có thi hài cha lạnh ngắt nằm trên giường, và chẳng có ai ngoài chú cả, tội nghiệp John! Người quá cố được chôn cất trong tuần lễ sau đó; John bước chậm răi theo sau quan tài, chú sẽ chẳng bao giờ nh́n thấy lại người cha mà chú kính yêu nhất và cũng là người thương yêu chú vô bờ. Chú đứng ngậm ngùi nh́n người ta ném những cục đất xuống trên nắp quan tài cho đến khi nó được hoàn toàn phủ kín, rồi người ta lấp vội bằng những nhát xẻng đầy. Cha đă nằm sâu dưới ba tấc đất! Khốn khổ thay cho chú John! Chú cảm thấy tim ḿnh như tan vỡ ra. Ông linh mục đọc một đoạn Nhă ca đầy xúc động, và nước mắt John tuôn lă chă, nhờ đó ḷng có phần nào nguôi ngoai. Mặt trời chiếu sáng trên những cành cây, dường như thầm bảo chú: “Đừng quá u sầu, John! Hăy nh́n lên trời xanh kia, cha con đang ở trên đó và đang cầu xin Chúa nhân từ phù hộ cho con.” “Tôi sẽ là người tốt!” John nói, “và tôi sẽ lên thiên đường để gặp lại cha, giây phút trùng phùng sẽ vô cùng hạnh phúc; tôi có bao điều để kể cho cha nghe, và cha cũng sẽ chỉ cho tôi những điều hay, như cha đă dạy cho tôi khi người c̣n sinh thời. Ôi! vui sướng biết bao!” John tưởng chừng như phút giây gặp gỡ hiện ra trước mắt ḿnh. Chú mỉm cười với ư nghĩ đó trong khi hai bên má, những gịng nước mắt vẫn c̣n tuôn xuống. Những con chim nhỏ trên cành dẻ gai cũng nhảy chuyền cành và líu lo ca hót dù đang tham dự lễ tang buồn, v́ chúng biết người chết đă được Chúa rước lên thiên đường, và ông ta c̣n có đôi cánh lớn gấp bội đôi cánh chim bé nhỏ của chúng. Chúng cũng biết ông già rất hạnh phúc, v́ ông đă sống một cuộc đời gương mẫu nơi thế gian, chúng mừng cho ông thật t́nh. John nh́n thấy đàn chim rời cành bay đi, chú mơ ước được chắp cánh bay như chim. Nhưng chú phải trở về thực tế, làm chiếc thập giá bằng gỗ để cắm trước mộ cha; khi chú đem thập giá trở lại nghĩa trang vào buổi chiều, chú thấy ngôi mộ phủ đầy cát mịn và những bó hoa tươi. Đó là ḷng thương yêu ngưỡng mộ của những người lạ đối với cha chú. Sáng sớm hôm sau, John thu vén hành trang gọn gàng của ḿnh và giấu tiền bạc cha để lại trong dây nịt quấn quanh bụng ḿnh; chỉ có năm chục đồng tiền và ít xu lẻ. Với cái tài sản tí hon đó, chú bước vào đời. Trước lúc ra đi, John đến nghĩa trang thăm mộ cha, chú quỳ xuống đọc kinh cầu nguyện và nói với cha: “Con đi đây, thưa cha! Con sẽ luôn luôn sống thánh thiện để cha không hổ thẹn thưa với Chúa về con.” John đi qua những cánh đồng phủ đầy hoa, những đoá hoa hướng về phía mặt trời ấm áp như bảo chú: “Chúng tôi sung sướng thấy chàng đi qua đây, nơi cánh đồng xinh đẹp này.” John quay đầu cố nh́n lại tháp chuông giáo đường nơi chú làm lễ rửa tội ngày c̣n nhỏ, nơi chú mỗi cuối tuần đến cầu kinh và hát thánh ca trong ban hát nhi đồng, và nhất là nơi chú được cha nắm tay và đọc cho nghe những đoạn Nhă ca đầy ư nghĩa. Càng tập trung nh́n, chú thấy từ trong khung cửa tháp chuông kia, chú bé kéo chuông trong chiếc nón đỏ đang đứng che mắt v́ ánh mặt trời gay gắt, John vẫy tay chào và thấy anh ta cũng chào lại và gửi cho chú những nụ hôn gió như th́ thầm chúc cho chú lên đường may mắn. Bây giờ, John bắt đầu tưởng tượng về những điều kỳ ảo mà chú sẽ gặp trên những chặng đường vào thế giới mới. Chú đi và suy nghĩ cho đến khi chú thấy ḿnh đă đi quá xa đến một nơi mà chú chưa biết đến bao giờ. Chú đi qua những thành phố hoàn toàn xa lạ, gặp gở những người cũng xa lạ. Đêm đầu tiên, chú phải ngủ trên đống rạ ngoài ruộng lúa mới gặt. Chú thấy thích thú, và cho rằng làm vua chưa chắc được thế. Mảnh ruộng nằm sát bờ sông, rơm rạ c̣n tươi tỏa mùi thơm dễ chịu, và bầu trời trong xanh trên đầu gây cho chú cảm giác thú vị. Trên cánh đồng cỏ xanh, điểm những đoá hoa vàng, đỏ trông như tấm thảm dày; chú có cả một khúc sông làm băi tắm, nước trong mát vô ngần. Trên cao, ánh trăng dịu dàng toả xuống; John ngủ một giấc êm đềm không lo sợ, phập phồng trong cảnh thiên nhiên yên lành. Chú thức dậy sáng hôm sau khi mặt trời đă lên cao, và bầy chim trên cành cất tiếng chào rộn ră: “Chào John, dậy đi thôi!” Chuông nhà thờ đổ liên hồi giục giă, mọi người vôi vă kéo nhau đến nhà thờ cầu kinh, John nối đuôi đi theo họ. Chú hát thánh ca và lắng nghe như uống từng lời Chúa; chú có cảm giác thân quen như đang ở ngay giáo đường quê nhà, nơi chú đầu tiên được nhận lễ và nơi hai cha con chú hằng chủ nhật đến hát thánh ca. Sau nhà thờ, có một khu nghĩa trang rộng, nhiều ngôi mộ cỏ đă phủ cao. John nghĩ đến mộ cha; cũng sẽ có lúc phủ đầy cỏ như thế này v́ chú không được ở gần để săn sóc. Chú ngồi xuống tỉa những cây cỏ cao, sửa lại cây thập giá đă xiêu vẹo Chú nhặt lại tràng hoa đă bị gió thổi bay ra xa, đặt ngay ngắn lại trước mộ và nghĩ rằng nơi quê nhà, sẽ có người tốt bụng cũng giúp đỡ sửa sang lại cho mộ cha ḿnh. John thấy một ông lăo ăn mày đứng bên ngoài hàng rào nghĩa trang, tay chống chiếc nạng gỗ; chú móc túi lấy biếu ông già vài đồng xu và bước đi, ḷng thấy tràn ngập niềm hoan lạc. Đến xế chiều, một cơn giông lớn đầy đe dọa chợt kéo đến, John vội t́m nơi ẩn náu, nhưng trời sụp tối nhanh. Sau cùng, chú đến được một ngôi nhà thờ nhỏ trên một ngọn đồi trơ trọi; cửa để trống, chú lách vào t́m một xó để tạm trú cho qua cơn giông. “Ta sẽ ngồi đây chờ cho hết cơn giông, ta đă mệt quá và cần nghỉ ngơi một lát.” Chú ngồi xuống, khoanh tay trước bụng đọc kinh chiều và thiếp đi vào giấc ngủ trong lúc sấm chớp không ngừng phía bên ngoài kia. Lúc nửa đêm , John chợt thức dậy, cơn giông đă qua. Ánh trăng trở lại chiếu qua cửa sổ, rọi lên ḿnh chú, ánh sáng nhẹ tràn ngập căn pḥng nơi chú tạm trú. John thấy ngay chính giữa pḥng là một chiếc quan tài mở nắp trong đó có một người chết chưa được chôn. John không tỏ vẻ sợ hăi, v́ chú biết chắc rằng người chết là vô hại; chỉ có những người sống mà tâm địa xấu xa mới làm hại kẻ khác. Có hai người đàn ông hung dữ đứng bên quan tài, chúng đến đây để ḥng vứt thi thể người chết ra khỏi nhà thờ. “Tại sao các ông làm điều ác độc này?” John hỏi. “V́ phước hạnh, hăy để cho người chết được yên ổn.” “Chú nhỏ ơi, thằng này khi sống nó lừa bịp chúng ta, nó mắc nợ ta mà không trả nổi, bây giờ chết đi để trốn nợ; ta sẽ chẳng lấy lại được một xu nhỏ cho nên chúng ta phải trả thù. Nó sẽ bị quẳng ra ngoài kia như một con chó rách.” “Tôi có khoảng năm mươi đồng.” John nói, “Đó là tất cả tài sản của tôi, tôi sẽ vui ḷng biếu ông nếu ông hứa thật tâm rằng ông sẽ tha cho người chết được yên ổn. Tôi sẽ tự xoay sở với hai bàn tay trắng v́ tôi c̣n chân tay khoẻ mạnh, và Chúa sẽ giúp tôi.”
“Được thôi, nếu chú sẵn ḷng trả thế món nợ cho nó, chúng ta sẽ bảo đảm không làm ǵ nữa.” Chúng ngửa tay cầm lấy tiền của John, cười mũi vào mặt chú v́ coi chú là một đứa ngu đần, xong bỏ ra đi. John đặt người chết ngay ngắn trở lại trong áo quan, nói lời từ biệt và quay đi, bước trên con đường dẫn vào khu rừng trong một tâm trạng thoả măn đă làm công việc phước thiện. Trăng chiếu xuyên qua cành lá, những chú ma trơi nhảy múa quanh John, nhưng chúng không động chạm đến chú, v́ chúng biết chú là một người lương thiện, hảo tâm. Những con ma trơi này nhỏ bé, có con chỉ bằng ngón tay út, mái tóc chúng được chải và kẹp gọn trong chiếc lược con bằng vàng. Chúng đan tay nhau bay lượn quanh những giọt sương đọng trên lá, cỏ. Có những giọt sương lăn chảy và rơi xuống đất, ma trơi cũng lăn theo và cười thỏa thích như những đứa bé nghịch ngợm. Chúng ta biết rằng chỉ có những người thánh thiện mới có thể nh́n thấy được chuyện thần kỳ, bọn gian ác chỉ thầy điều ma quái. Bọn ma trơi đồng ca những bài hát mà John quen thuộc từ thưở ấu thơ, trong lúc những con nhện bắt đầu giăng những sợi tơ óng ánh từ cành này sang cành khác như bắc những chiếc cầu. Chúng lấp lánh dưới ánh trăng bạc mỗi khi có giọt sương vô t́nh rơi trên ḿnh chúng. Chúng bền bỉ làm việc cho đến khi mặt trời lên ở phương đông, những sinh vật bé nhỏ này lánh ḿnh vào bụi hoa, vài cơn gió thoảng qua, đánh đu đưa những màng lưới nhện. John gần như đi qua hết khu rừng, th́ bỗng nghe tiếng người gọi : “Ê! chào anh bạn! bạn đi đâu thế?” “Tôi đang bước vào đời rộng lớn kia, tôi chẳng c̣n ai thân thích, tôi chỉ là một kẻ khốn khó, nhưng Chúa nhân từ sẽ che chở tôi.” “Chúng ta sẽ cùng đi, tôi cũng như bạn thôi.” “C̣n ǵ hơn nữa.” John vui vẻ trả lời, và họ trở thành hai bạn đồng hành từ đó. Bây giờ ta hăy coi John là một thanh niên nhé, v́ chàng đă tự ḿnh lập thân rồi. Hai người càng lúc càng thân thiết, gắn bó, v́ họ đều là những người tốt. John thấy rằng bạn khôn ngoan hơn ḿnh nhiều, anh ta đă đi qua phần lớn thế giới thấy và học hỏi nhiều và có khả năng diễn tả cho John tường tận. Họ ngồi dưới một gốc cây to nghỉ ngơi, ăn sáng khi mặt trời đă lên cao. Bổng một người đàn bà già bước đến. Bà ta rơ thật già, lưng c̣ng xuống và phải chống nạng; trên lưng bà là một bó củi vừa nhặt trong rừng, trong tấm tạp dề cột trước bụng, John thấy ḷi ra ba bó cọng dương xỉ khô. Bà già trợt chân té xuống trước mặt họ, bà bị gảy một chân! John muốn cơng bà về nhà, nhưng người bạn đồng hành đă mở túi xách, lấy ra một cái lọ dầu. Anh ta nói rằng anh có thể xoa thuốc và làm cho xương liền lại ngay để bà già có thể bước về nhà một ḿnh; đổi lại, anh chỉ xin ba bó dương xỉ trong túi bà thôi. “Thế là quá đắt.” Bà lăo lắc đầu từ chối. Bà chẳng thể nào cho ai ba bó roi dương xỉ, nhưng bà lại cũng không thể nằm đây với chiếc chân gảy . Sau một vài giây ngần ngừ, bà đồng ư. Anh bạn đồng hành thoa thuốc, và kỳ diệu thay, thuốc vừa tan th́ bà già đă đứng dậy đi vững mạnh hơn cả lúc chưa bị nạn. John được biết là thứ thuốc thần diệu này không thể t́m mua được ở các hiệu thuốc. “Bạn sẽ làm ǵ với ba bó dương xỉ này?” John hỏi bạn. “Tôi sẽ làm những cây roi, để chơi thôi. Tôi vốn ưa những chuyện như thế.” Họ tiếp tục đi. “Trông ḱa! lại một cơn giông đang kéo tới, chắc là khủng khiếp lắm.” John vừa nói vừa chỉ vào một đám mây đen trước mặt. “Không phải đâu.” người bạn đồng hành nói, “Đó không phải là những đám mây đâu, mà là những ngọn núi, những ngọn núi đẹp vô cùng nơi chúng ta có thể vượt lên trên tầng mây để hưởng không khí trong lành. Ngày mai ta sẽ lên đến đó.” Tuy nhiên, trông thấy rất gần nhưng thực tế lại rất xa. Họ phải mất một ngày trời để đến được dăy núi. Nơi đây, rừng già với những cây lớn vươn lên cao đến đỉnh trời, lại có những phiến đá lớn như cả một căn nhà, có phiến to hơn, như một khu phố. Khó ḷng mà vượt qua những phiến đá này, hai bạn bàn nhau dừng lại t́m một căn nhà trọ tạm nghỉ ngơi qua đêm cho lại sức để sáng sau vượt núi. Trong nhà trọ, có đông người trú ngụ; trong đó có một người chủ một gánh múa rối. Anh ta đă sắp xếp xong cái sân khấu nhỏ, mọi người quây quần ngồi xung quanh chờ xem vở kịch. Một ông hàng thịt già mập ú ngồi ngay chính giữa hàng ghế đầu, bên cạnh có con chó xù của ông đang giương đôi mắt nh́n chằm chằm đầy đe dọa. Vở kịch bắt đầu, có vai chính là vua và hoàng hậu. Hai người ngồi trên chiếc ngai bọc gấm, đầu đội vương miện, tay cầm vương trượng tượng trưng uy quyền. Những con búp bê nhỏ xíu bằng gỗ với những đôi mắt bằng thủy tinh long lanh đứng cạnh các cửa ra vào, chúng là những lính hầu có nhiệm vụ đóng mở cửa cho không khí được tràn vào hoàng cung. Đó là một vở kịch vui, nhưng bỗng dưng biến thành bi kịch. Bởi khi hoàng hậu bước xuống khỏi ngai đi thong thả qua trên sân khấu-- có trời mà biết cái con chó xù của lăo hàng thịt nó suy nghĩ điên rồ ra sao-- thừa lúc lăo buông lỏng giây xích, con chó xù nhảy bổ vào giữa sân khấu, ngoạm ngang lưng bà hoàng hậu và cắn nhai vào đầu bà. Đúng là một thảm họa. Người diễn tṛ kinh hăi lo sợ cho bà hoàng hậu, v́ đó là con búp bê xinh đẹp nhất trong đám, và con chó th́ đă hoàn toàn xé nát nó ra. Khi mọi người đă giải tán về pḥng trọ của ḿnh, người bạn đường của John nói cho người diễn tṛ hay rằng ḿnh có thể chữa lại lành lặn cho hoàng hậu. Nói xong, anh móc trong túi lấy lọ dầu mà anh đă dùng chữa cái chân gảy cho bà già, anh xoa lên con búp bê hoàng hậu làm cho nó trở lại nguyên h́nh như cũ. Không những thế, nó c̣n có thể tự ḿnh bước đi trên đôi chân mà không cần những sợi dây điều khiển của anh diễn tṛ. Con búp bê trở nên sống động như người thật; chỉ có điều là nó không biết nói mà thôi. Người diễn tṛ vui mừng khôn tả, v́ từ nay, anh ta có thể để cho con búp bê tự biểu diễn một ḿnh; nên nhớ! chỉ có búp bê hoàng hậu thôi nhá. Vào nữa đêm, lúc mọi người trong quán trọ đă ngủ yên, chợt có tiếng thở dài năo ruột vọng ra từ đám búp bê. Ai nấy đều trở ḿnh thức dậy, ngạc nhiên v́ tiếng thở dài sao mà áo năo đến thế. Người quản tṛ đi lần vào nơi rạp hát nhỏ của ḿnh và thấy đám búp bê đang nằm gối vào nhau; anh ta khám phá ra tiếng thở dài của búp bê vua và bọn lính hầu. Chúng đang thở than v́ không được bôi thuốc như hoàng hậu để có thể tự ḿnh cử động. Búp bê hoàng hậu thấy chủ, bèn quỳ xuống, cầm lấy vương miện giơ ra trước mặt chủ như khóc van rằng: “Thưa ông, xin hăy đoái thương; xin hăy nhận lấy vương miện này và xoa dầu cho chồng tôi và đám quần thần để họ cũng được như tôi.” Người chủ không cầm được nước mắt thương cảm trước sự van xin này; ông ta bèn t́m đến người bạn của John và đề nghị rằng ông sẽ trả cho anh tất cả số tiền thu được để anh xức dầu cho khoảng năm, sáu con rối xinh đẹp nhất. Anh bạn đồng hành của John đồng ư nhưng thêm rằng, anh sẽ không lấy tiền bạc ǵ, mà chỉ xin chiếc gươm lớn ông chủ gánh thường đeo bên hông thôi. Thỏa thuận xong, anh xức dầu cho sáu con rối do ông chủ gánh đề nghị. Sáu con rối vô cùng mừng rỡ, chúng bèn trổ hết tài ra nhảy múa những vũ điệu tuyệt vời, đến nỗi những cô gái trong quán cũng thấy vui lây và nhảy nhót theo chúng. Thế rồi cả ông lăo đánh xe, ông đầu bếp, bọn người hầu bàn, hầu pḥng và tất cả khách trọ đều tham dự, lôi kéo luôn cả những vật dụng trong nhà vào cuộc khiêu vũ kéo dài suốt đêm. Sáng sớm hôm sau, John và bạn đồng hành từ giă quán trọ lên đường vượt núi. Họ đi qua những dăy đồi thông ngút ngàn, lên cao, cao măi cho đến khi nh́n xuống, thấy những tháp chuông nhà thờ nhỏ xíu như những trái dâu đỏ điểm trên nền xanh của tàn cây lá. Tầm mắt họ nh́n được rất xa hàng dặm, có thể nói là kéo đến tận chân trời, nơi những vùng mà trong đời họ chưa bao giờ nghe thấy. John ngỡ ngàng trước vẻ đẹp huyền diệu của thiên nhiên. Thế giới trải ra trước mắt chàng bao la và phong phú. Ánh nắng mặt trời ấm áp rọi qua khung trời trong xanh, chàng nghe thấy tiếng c̣i của người thợ săn vang lên từ xa. Khung cảnh thật thanh b́nh, gió thơm lành gợi lên trong ḷng John bao cảm xúc. Chàng rưng rưng nước mắt quỳ xuống tạ ơn thượng đế: “Lạy Chúa tối cao và quyền uy vô cùng, con xin dâng hết ḷng thành, cảm tạ Người đă tạo ra thiên nhiên tuyệt vời này như món quà cho nhân loại.” Người bạn đồng hành của John cũng dừng lại, khoanh tay ngắm nh́n sự kỳ ảo của thiên nhiên trong ánh sáng huy hoàng của buổi sớm mai. Trên đầu họ, một con thiên nga trắng đang bay lượn qua lại, cất lên những tiếng kêu ngân nga dịu dàng, tiếng kêu lạ lùng mà hai người chưa từng nghe trong loài chim bao giờ; nhưng tiếng thiên nga mỗi lúc mỗi đượm buồn da diết; chim thiên nga dần dần sa xuống dưới chân họ và gục chết. Ôi, con thiên nga đẹp dường nào! “Hai cánh chim đẹp tuyệt.” người bạn đồng hành nói, “Những cánh chim này đáng giá ngàn vàng; tôi sẽ biết cách sử dụng chúng. Bạn hăy xem rằng tôi có lư khi xin được chiếc gươm báu này.” Anh ta rút gươm ra quơ lên một nhát, cắt lấy hai cánh chim trắng và cất vào túi. Họ đi tiếp, qua trùng trùng đồi núi, xa hàng dặm đường cho đến khi họ thấy một thành phố lớn với hàng trăm ngọn tháp nhô lên trên bầu trời, lấp lánh trong ánh nắng như những mũi kiếm bạc. Ngay chính giữa thành phố là ṭa lâu đài bằng đá trắng, mái dát vàng đỏ rực. Đó là hoàng cung, nơi ngự trị của nhà vua. John và bạn không muốn đi vào thành phố ngay. Họ dừng ở một quán trọ ngoại ô để thay quần áo, v́ họ muốn phải thật chỉnh tề đẹp mắt để đi dạo phố phường. Khách du nói cho hai chàng biết rằng vị vua già là một người đạo đức. Ngài không hề làm phiền hại cho ai; duy chỉ có cô công chúa--lạy trời tha thứ-- cô quả thật là một mụ phù thủy gian ác. Về nhan sắc, th́ công chúa đẹp không một thiếu nữ nào trên thế gian b́ được. Nhưng cái nết đánh chết cái đẹp, đẹp làm ǵ khi tâm tính nàng tinh quái, tâm địa nàng xấu xa độc ác. Biết bao nhiêu chàng hoàng tử khôi ngô đă chịu bỏ ḿnh v́ tính độc ác đó của nàng. Số là như thế này: công chúa đang kén chồng, và nàng ra điều kiện là bất cứ ai, từ hàng vương công, hoàng tử cho đến kẻ ăn mày đều có quyền đến hỏi nàng làm vợ; nàng chẳng hề phân biệt giai cấp, giàu nghèo, nhưng người đó sẽ phải đoán ba điều do nàng đưa ra. Nếu đoán trúng, nàng bằng ḷng nhận lời cầu hôn, và chàng trai tốt số sau này sẽ trở thành vua của cả nước rộng lớn khi phụ hoàng qua đời; bằng ngược lại, nếu không trả lời được, chàng trai cầu hôn sẽ bị treo cổ hoặc chặt đầu. Bạn thấy chưa, cô công chúa độc ác dường nào! Phụ vương, cha nàng, buồn rầu khôn tả v́ tính t́nh của nàng. Nhưng ngài không làm sao hơn, sinh con ai dễ sinh ḷng! Cho nên ngài tuyên bố hoàn toàn không dính líu ǵ đến chuyên hôn nhân của nàng, để nàng tự lo liệu đối phó lấy một ḿnh. Mỗi lần có một chàng hoàng tử đến nộp ḿnh, họ đều được cảnh cáo trước về chuyện có thể bị treo cổ hay chặt đầu, việc chết người này diễn ra đă lâu rồi, biết bao thanh niên đẹp trai tài giỏi đă không thoát khỏi số phận đen tối. Vua cha quá nỗi ưu sầu về những điều bất hạnh. Ngài thường mỗi năm một lần quỳ xuống cầu khẩn làm sao cho công chúa bỏ được tính độc ác đó. Nhưng công chúa chẳng hề đếm xỉa lời van lơn của phụ vương. Các cụ bà trong thành phố mỗi khi uống rượu đều pha bột đen vào, như nói lên sự tang tóc, nhưng cũng chẳng ăn thua vào đâu. Công chúa vẫn một ḷng theo ư ḿnh. “Cô công chúa này tàn nhẫn thật!” John nói, “nàng phải bị trừng trị xứng đáng. Phải ta là vua, ta đă lóc da thịt nàng ra!” Ngoài phố bỗng có tiếng hoan hô ầm ĩ. Th́ ra công chúa đang ngồi kiệu đi qua đó. John nh́n ra và thấy nàng đẹp tuyệt trần, đẹp đến nỗi khi nh́n nàng, họ quên đi rằng nàng là một mụ phù thủy độc ác, và họ cũng tung hô ca ngợi nàng như mọi người khác. Quanh kiệu nàng là mười hai thiếu nữ xinh xắn trong áo dài bằng lụa trắng, tay cầm những đoá hoa tulip bằng vàng. Họ cưỡi trên mười hai con ngựa đen như mun, trong khi công chúa cưỡi con ngựa bạch được trang trí toàn bằng ngọc ngà. Y phục kỵ mă của nàng làm bằng vàng ṛng. Nàng cầm roi ngựa điểm hạt châu lóng lánh. Chiếc vương miện trên đầu nàng cũng lấp lánh như thể nó được kết bàng muôn ngàn v́ sao trên trời. Y phục lộng lẫy, nhưng không thấm vào đâu so với nhan sắc kiều diễm của nàng. John nh́n nàng mà thừ người ra. Tâm hồn chàng đă bị sắc đẹp đó chinh phục mất rồi. Chàng không thể nói lên một điều ǵ cả. Chàng sực nhớ lại h́nh ảnh cô gái mà trong giấc mơ năm nào cha chàng đă dẫn đến cho chàng. Quả đúng là h́nh ảnh cô công chúa tuyệt trần này. Chàng đă thầm nghĩ rằng ḿnh yêu say đắm người trong mộng, cho nên ngay khi thấy mặt công chúa th́ chàng không thể thoát khỏi hấp lực của ái t́nh. Chàng nghĩ lẽ nào nàng lại là con người độc ác sẵn sàng treo cổ, chặt đầu bao chàng trai trẻ. “Ai cũng có quyền cầu hôn nàng, dù là một tên ăn mày; vậy ta sẽ đến hoàng cung, ta sẽ thử thách số mệnh.” Những người quanh chàng đều ngăn cản chàng không nên liều lĩnh đem thân vào chỗ chết. Người bạn đồng hành quyết liệt hơn, nhất định khuyên bảo chàng hết lời, nhưng John thấy tự tin ở phần số may mắn của ḿnh. V́ thế chàng chuẩn bị y phục chỉnh tề, đánh bóng đôi giày, chải lại chiếc áo choàng, sửa soạn đôi chút trên khuôn mặt, mái tóc và một ḿnh đi về phía hoàng cung. “Cứ vào,” vị vua già cho gọi chàng khi chàng đến gơ cửa. John bước vào, thấy vua đang từ trên ngai vàng tiến tới đón chàng. Ngài đội vương miện, một tay cầm vương trượng, tay kia cầm quả cầu vàng. Khi được biết John đến cầu hôn công chúa, vua bật khóc oà đến nỗi làm rơi cả vương trượng lẫn quả cầu; ngài phải dùng ve áo để chùi nước mắt. Tội nghiệp ông vua già! “Chớ có dại, con ạ!” Vua nói với chàng “Chắc chắn con sẽ thất bại như những kẻ bất hạnh trước đây. Ta đoan chắc thế.” Nói xong, vua dẫn John đi vào khu vườn của công chúa, nơi không khí thật rùng rợn. Nơi mỗi nhánh cây, treo lủng lẳng vài ba chiếc đầu lâu của các vị hoàng tử từng đến cầu hôn nàng và đă không đáp đúng câu đố. Mỗi khi có ngọn gió nổi lên, những chiếc đầu đung đưa, phát ra tiếng va chạm lạnh người đến nỗi những chú chim nhỏ cũng phải bay đi v́ sợ hăi. Mà thật ra th́ chẳng có con chim nào dám làm tổ trong khu vườn ma quái đó. Những đoá hoa dại th́ len lỏi giữa đám xương người trắng hếu. Có lẽ đối với công chúa, đó là vẻ đẹp cảnh trí mà nàng ưa thích chăng? “Đó, con thấy đó!” vua ân cần bảo John, “thân xác con cũng sẽ như thế đó; hăy bỏ qua cái ư nghĩ ngông cuồng đi. Ta đau ḷng mỗi khi thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú bị hành h́nh v́ sự độc ác của con gái ta.” John hôn bàn tay vua và quả quyết rằng chàng đă phải ḷng công chúa, và chàng sẽ an toàn thoát khỏi số mệnh khắc nghiệt này. Họ thấy công chúa tiến đến cùng đoàn tùy tùng là các thiếu nữ xinh đẹp khác. John chào công chúa và bắt tay nàng. Chao ôi! nàng đẹp dường bao, được nh́n thật gần, thật kỹ, John mới thấy hết vẻ diễm kiều và chàng thấy ḷng càng tăng lên niềm say đắm. Chàng không c̣n tin ở những điều được nghe, v́ người thiếu nữ tuyệt đẹp này làm sao có thể là một mụ phù thuỷ độc ác, tinh ma được. Tất cả mọi người bước vào sảnh đường. Bọn người hầu mang lên những thức ăn nhẹ. Vua v́ quá u sầu không muốn cầm lấy thức ăn, vả lại ngài cũng không hạp với món ăn này. John được lệnh đến hoàng cung vào sáng ngày mai, khi có đủ mặt các phán quan để làm trọng tài cho cuộc thử thách chết người. Nếu chàng đáp trúng câu đố thứ nhất, chàng c̣n phải trở lại hai lần nữa để trả lời hai câu tiếp. Từ trước đến nay, chưa có chàng trai nào vượt qua được cửa ải đầu tiên cả. John chẳng hề lo âu ǵ. Trái lại chàng rất thích thú, v́ chàng chỉ nghĩ đến cô công chúa xinh đẹp. Chàng tin mănh liệt rằng Chúa sẽ ở bên chàng, bảo vệ cuộc sống của chàng, dù rằng vào phút giây này đây, chàng không hề có một chút ư niệm ǵ cho cuộc đối đầu ngày mai, và chính chàng cũng chẳng muốn bận tâm về điều đó. Dọc trên đường về quán trọ, chàng nhảy múa như người điên v́ ḷng vô cùng phấn khích. Người bạn đón chàng ngay tại cửa pḥng trọ. John say sưa kể về nhan sắc nàng công chúa, về nét dịu dàng khi nàng tiếp chàng, về bàn tay ngọc ngà mà chàng đă được nắm lấy trong khoảnh khắc. Chàng nóng ḷng chờ ngày qua nhanh để sớm mai đến hội diện với nàng, sẵn sàng trả lời câu đố thứ nhất. Người bạn đồng hành ngồi im nghe chàng nói mà ḷng th́ nặng mối ưu tư, buồn bả cho số phận của bạn. “Tôi rất mến bạn,” anh ta nói, “Lẽ ra chúng ta c̣n là bạn của nhau lâu dài hơn, nhưng nay th́ tôi sắp mất bạn. Bạn John đáng thương ơi! Tôi muốn khóc đây v́ số phận ngắn ngủi của bạn, nhưng tôi không muốn làm mất vui buổi tối cuối cùng chúng ta bên nhau. Nào, hăy cùng nhau vui đùa thỏa thích; ngày mai, khi bạn đi rồi, tôi sẽ buồn biết bao!” Trong thành bây giờ tiếng đồn về một người mới đến cầu hôn công chúa lan ra nhanh chóng. Thế là một cuộc cầu hồn được tổ chức. Mọi người khóc than thảm thiết. Các rạp hát đóng cửa; quư bà đeo dăi băng đen quanh tạp dề. Vua và các vị linh mục cầu kinh liên tục trong thánh đường. Ai nấy đều tin chắc rằng John sẽ không thoát khỏi cái chết như những chàng trai trẻ trước kia. Đến tối, người bạn pha một hũ rượu ngon và nói rằng họ sẽ uống thật say đêm nay để cầu chúc sức khỏe công chúa. John vừa uống hai cốc nhỏ đă thấy say mèm và buồn ngủ không cưỡng được; thế là chàng lăn quay ra ngủ kh́. Bạn chàng nhẹ nhàng bế chàng lên đem vào đặt lên giường. Khi trời tối hẳn, anh ta lấy trong túi ra hai chiếc cánh chim thiên nga, buộc vào vai ḿnh; rồi lại lấy chiếc roi dương xĩ mà anh đă đánh đổi với bà già què chân. Anh nhét cây roi vào túi quần, mở cửa sổ và bay ra ngoài vượt qua khỏi những mái nhà, đến hoàng cung và đáp xuống bên cạnh cửa sổ pḥng ngủ công chúa. Lúc này, cả thành phố đang ch́m trong màn đêm yên tĩnh. Khi đồng hồ đánh giờ báo hiệu c̣n mười lăm phút nữa là giữa đêm, cửa sổ pḥng ngủ chợt mở, công chúa bay vụt ra ngoài với đôi cánh đen dài. Nàng bay qua thành phố đang ngủ say, đến một ngọn núi lớn; người bạn của John vội tàng h́nh và bay đuổi theo công chúa, anh dùng ngọn roi quất vào lưng nàng cho đến khi tươm máu. Họ cứ thế mà bay, chiếc áo choàng của nàng xoè ra trong không khí trông như cánh buồm, và ánh trăng th́ dọi xuyên qua làn vải mỏng. “Mưa đá, mưa đá ghê quá!” Công chúa la lên sau mỗi lằn roi, v́ nàng tưởng rằng mưa đá đang rơi trên lưng nàng. Họ bay tới ngọn núi, nàng gơ vào đá; một tiếng động lớn như tiếng sấm vang lên, một bên sườn núi tách ra, công chúa lướt vào, theo sau là bạn John. Không ai trông thấy anh ta, v́ anh trở nên vô h́nh. Họ đi qua một dăy hành lang dài hun hút, hai bên đầy dẫy hàng vạn con nhện lấp lánh phát quang ḅ lổm ngổm. Đến một căn pḥng rộng xây bằng vàng và bạc, những đoá hoa đỏ cánh to như hoa hướng dương mọc ra từ vách tường; không ai dám chạm đến hoa, v́ đó chính là những con rắn độc đang há mồm phun ra những tia lửa đỏ. Trên trần nhà là vô vàn con sâu róm ḅ giữa đám dơi màu xám bạc đang treo ngược đầu lủng lẵng, đôi cánh mỏng dính, trong veo xoè ra như cánh quạt. Thật là một cảnh tượng vô cùng khủng khiếp. Giữa căn pḥng có đặt một chiếc ngai mà bốn chân là chân ngựa được trang trí bằng những con nhện đỏ. Ngai làm bằng một chất thủy tinh trắng đục, nệm là những con chuột nhỏ chen chúc nhau, con nọ ngậm đuôi con kia. Phía trên ngai được che bằng một cái tán dệt bằng tơ nhện cũng màu đỏ, lốm đốm điểm những con đom đóm phát sáng như kim cương. Một lăo phù thủy già ngồi trên ngai, chiếc đầu gồ ghề gớm ghiếc đội mũ miện, tay lăo cũng cầm cây trượng. Lăo hôn lên trán công chúa và cho nàng ngồi bên lăo, trên chiếc ngai khủng khiếp đó. Nhạc trỗi lên! Đó là những chú châu chấu khổng lồ đang chơi đàn phong cầm, những con cú vỗ b́nh bịch vào bụng chúng thay thế tiếng trống. Thật là một dàn nhạc lạ đời. Những chú ma trơi tí hon nhảy múa quanh ngai. Không ai biết có anh bạn của John trong pḥng, ngược lại, anh ta thấy hết, nghe hết những ǵ đang diễn ra. Đám triều thần bây giờ bước vào, tiến đến trước ngai ra mắt lăo phù thủy với dáng điệu trang trọng, quư phái; nhưng nh́n thật kỹ th́ sẽ khám phá ra chân tướng của chúng. Đó chẳng qua chỉ là những cán chỗi mà đầu là cái bắp cải to tướng được lăo phù thủy già dùng phép thuật truyền cho sự sống và cho mặc những áo quần gấm vóc, lụa là. Chúng chỉ được sử dụng trong những dịp cần phô trương mà thôi. Sau khi màn vũ chấm dứt một hồi lâu, công chúa báo cho lăo phù thủy biết về chuyện một anh chàng điên rồ đến hỏi cưới ḿnh, và hỏi lăo cho biết sẽ ra câu đố ǵ trong ngày mai. “Nghe đây,” lăo nói, “con hăy nghĩ đến cái ǵ đơn giản nhất mà hắn không thể nghĩ đến. Giả sử như đôi giày nhỏ của con, hắn làm sao đoán ra được. Thế là đem hắn ra mà chặt đầu, nhưng nhớ phải đem cho ta đôi mắt hắn. Ta thèm ăn mắt người.” Công chúa cúi đầu thật sát chào hắn và nói rằng nàng sẽ không quên dâng hắn đôi mắt vào đêm mai. Lăo phù thủy cho mở cửa núi để công chúa bay về. Người bạn của John cũng vội bay theo sát, vừa bay vừa quất roi vào lưng nàng thật mạnh. Công chúa bị đau quá, thầm quở trời mưa đá chi mà dữ dội, và ráng sức bay nhanh về pḥng. Anh bạn John cũng quay về pḥng trọ, nơi John c̣n ngủ say như chết. Anh ta gỡ đôi cánh, thay áo quần và cũng lăn ra ngủ, v́ chuyến bay cũng đă làm anh mệt nhừ. Khi John thức dậy vào sớm hôm sau, anh bạn cũng dậy theo và kể cho John nghe giấc mơ anh thấy trong đêm qua về công chuá và đôi giày của nàng; anh ta yêu cầu John sẽ trả lời với công chúa rằng nàng đang nghĩ về đôi giày khi chàng nhận được câu đố thứ nhất. Anh bạn cố t́nh dấu diếm về những điều ḿnh thật tai nghe mắt thấy mà nói dối là trong giấc mơ thôi. “Trả lời công chúa về cái ǵ th́ cũng xong cả, nhưng có lẽ giấc mơ của anh cũng giúp phần nào,” John nói, “v́ tôi luôn luôn nghĩ rằng Chúa ở bên tôi trong mỗi lúc khó khăn để giúp đỡ tôi. Dù sao, th́ cũng xin giă từ, v́ lỡ tôi có trả lời sai, anh bạn sẽ vĩnh viễn chẳng c̣n thấy lại được tôi nữa.” Họ ôm hôn nhau từ giă, và John mạnh chân tiến vào hoàng cung. Trong pḥng hội đă đông nghẹt người; các quan phán ngồi yên vị trong những chiếc ghế bành, đầu tựa lên những chiếc gối nhung v́ họ sẽ phải suy nghĩ, cân nhắc nhiều. Vị vua già đứng cạnh đó đang sụt sùi khóc, tay cầm chiếc khăn nhỏ đă thấm ướt. Công chúa bước vào pḥng, cất tiếng oanh vàng chào tất cả mọi người, trông nàng c̣n đẹp hơn hẳn ngày hôm qua. Nàng bắt tay John và chào chàng: “Chúc chàng một buổi sớm an lành.” John được lệnh phải đoán ra điều nàng đang suy nghĩ trong đầu. Công chúa nh́n chàng thật dịu dàng, nhưng khi nghe chàng thốt lên: “Đôi giày,” sắc mặt nàng tái đi, toàn thân nàng run lên v́ chàng đă đoán trúng câu hỏi thứ nhất. Vua mừng quá, ngài nhảy dựng lên; trong pḥng, mọi người vỗ tay reo ḥ mừng cho John đă đáp đúng câu đố, v́ chàng là người đầu tiên thoát được cửa ải thứ nhất. Bạn chàng khi nghe đươc thắng lợi này, đă tỏ ra vô cùng vui sướng trong khi John th́ chắp tay cầu nguyện và cám ơn Chúa, v́ anh cho rằng chỉ có Chúa giúp anh và lại sẽ giúp anh trong hai lần tiếp theo nữa. Câu đố thứ hai sẽ diễn ra trong ngày mai, người ta báo cho chàng hay như thế. Đêm nay, cũng như đêm hôm trước. Khi John đă ngủ say, người bạn lại bay theo công chúa về ngọn núi lớn, anh dùng roi đánh công chúa mạnh hơn, v́ lần này anh dùng đến những hai cây roi dương xỉ. Anh lại cũng tàng h́nh và nghe thấy hết mọi chuyện trong khi không ai thấy được anh. Lần này, câu đáp là chiếc găng tay. Anh bạn kể cho John nghe như thể anh đă trải qua giấc mơ mà thôi. Một lần nữa, toàn thể triều đ́nh và dân chúng vô cùng khích động v́ John đă hai lần đoán trúng. Vua nhảy rồi nhào lộn v́ quá mừng, mọi người thấy vậy cũng bắt chước, nhào lộn theo; chỉ có công chúa là nằm lặng trên sofa, không hé môi nói một lời. Bây giờ, chỉ c̣n vần đề là câu đố thứ ba, liệu John có qua khỏi đoạn trường này hay không. Nếu chàng đoán trúng, cả công chúa xinh đẹp và vương quốc giàu có sẽ thuộc về chàng, ngược lại, th́ than ôi, thân thể chàng sẽ là mồi cho bọn giun dế, và đôi mắt tinh anh của chàng tối mai sẽ được dọn trên mâm cỗ của lăo phù thủy già. Chiều tới, John đi ngủ sớm sau khi đă cầu nguyện xong. Chàng ch́m vào giấc ngủ an b́nh, thơ thới trong khi anh bạn đồng hành đeo đôi cánh vào vai, thắt chiếc gươm vào hông, lấy ra cả ba chiếc roi và bay vào hoàng cung. Trời tối đen như mực. Gió mưa nổi lên, những cơn gió lớn làm những tấm ngói cũng bật lên, những cây to trong khu vườn đầy xương người của công chúa bị quằn xuống như những cây lau sậy. Sấm chớp liên hồi, giáng xuống những tia sáng loà và những tiếng gầm kinh hăi. Khi công chúa mở cửa bay ra, anh bạn thấy mặt nàng tái xanh như tàu lá; nhưng nàng vẫn cố mỉm cười như thể coi sấm chớp chả ra ǵ; áo choàng của nàng lại tung bay phần phật như cánh buồm trong cơn gió lộng. Anh bạn John dùng cả ba cây roi quất lên lưng nàng thật mạnh; máu tuôn ra và rơi thành giọt xuống mặt đất. Nàng bay khó khăn lắm, nhưng sau cùng th́ họ cũng đến được hang núi. “Trời vừa mưa đá, vừa băo tố,” nàng vừa bay vào vừa nói với lăo phù thủy, “Trong đời tôi chưa bao giờ thấy mưa gió khủng khiếp thế.” Nàng kể cho lăo nghe rằng John đă đoán trúng câu đố thứ hai và nếu chàng tiếp tục đoán trúng câu chót, nàng sẽ phải lấy chàng và không thể trở lại đây cùng lăo, nàng cũng sẽ chẳng bao giờ được tham dự những tṛ ma thuật, và nàng tỏ ra rất buồn rầu. “Hắn sẽ không bao giờ đoán trúng đâu.” Lăo phù thủy nói. “Ta sẽ nghĩ ra một thứ mà đầu óc hắn sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới. Nhưng gác qua bên chuyện đó, hăy vui chơi một lát.” Lăo ta nắm lấy hai bàn tay công chúa và nhảy cùng nàng giữa đám ma trơi. Bọn nhện đỏ cũng vui thú chạy lên chạy xuống trên vách tường, những con rắn phun ra những tia lửa mà ta ngỡ như những hoa hướng dương. Bầy cú th́ vỗ bụng thay trống, bọn dế th́ rúc lên, bọn châu châu lại chơi đàn phong cầm. Thật là một cuộc vui kỳ quặc, ma quái. Họ nhảy nhót một hồi, công chúa nói rằng nàng phải về sớm, nếu không sẽ bị lộ. Lăo phù thủy đ̣i đi theo nàng cho có bạn đồng hành. Họ bay về hoàng cung, có anh bạn John cùng bay theo. Anh dùng roi đánh rất mạnh vào lưng họ. Lăo phù thủy chưa bao giờ bay ra ngoài trong cảnh mưa gió băo bùng như thế này, lăo dừng lại phía ngoài hoàng cung và th́ thầm vào tai công chúa: “Hăy nghĩ tới cái đầu của ta.” Câu th́ thầm không lọt khỏi tai anh bạn. Ngay lúc công chúa lật đật bay vào pḥng, lăo già th́ quay trở lại phía núi, anh bạn của John rút gươm ra, nắm lấy cḥm râu dài của lăo và trước khi lăo kịp quay lại để biết điều ǵ đang xảy ra cho ḿnh, th́ anh đă nhanh tay cắt lấy đầu lăo. Anh vứt xác lăo xuống biển làm mồi cho cá, gói chiếc đầu nhăn nhó vào khăn tay, bay trở về pḥng trọ và đi ngủ tiếp. Sáng hôm sau, anh trao cho John cái khăn có chiếc đầu lâu, dặn chàng không được mở ra trước khi công chúa ra câu đố về điều nàng đang suy nghĩ. Lần này, sảnh đường chật như nêm, v́ ai cũng ṭ ṃ muốn tận mắt thấy kết quả của cuộc đố gay cấn. Các ông quan phán cũng lại ngồi trên ghế nệm dày, vị vua già mặc áo quần mới, vương miện được đánh bóng sáng lên rực rỡ. Trên kia, công chúa ngồi buồn bă, mặt nàng tái xanh, nàng phủ lên ḿnh bộ y phục đen như báo hiệu tang tóc. “Hăy đoán ta đang suy nghĩ về cái ǵ?” Nàng hỏi John. Chàng không chần chờ, tháo chiếc khăn tay ném xuống sàn. Chính chàng cũng vô cùng kinh hăi khi thấy chiếc đầu lâu của lăo phù thủy già. Một làn sóng những tiếng rú tỏa khắp căn pḥng rộng, công chúa sững người như biến thành đá, nàng không la lên một tiếng. Sau cùng, nàng đứng lên ch́a tay cho John-- v́ chàng đă đáp trúng câu hỏi chót-- Nàng không nh́n bên phải, cũng chẳng liếc qua bên trái, chỉ thở dài sườn sượt mà nói rằng: “Chàng đă thắng cuộc, chàng sẽ làm chủ đời ta. Hôn lễ sẽ được cử hành ngay đêm nay.” “Ta cũng mong thế,” Vua mừng rỡ la lên, “Phải như thế chứ!” Toàn thể dân chúng tung hô vang dội, ban quân nhạc cử lên những khúc nhạc vui, chuông đổ liên hồi, quư bà tháo hết những tạp dề màu đen v́ từ nay không c̣n tang tóc nữa. Người ta cho đốt lửa thui những con bê và vô số gà vịt để đăi đằng dân chúng. Từ những ṿi phun nước, người ta đă cho thay thế bằng rượu vang vào để ai cũng có thể đến uống thả dàn. Mới chiều đến, toàn thành phố đă sáng rực ánh đèn. Đám lính đốt pháo và bắn cả súng trường để hoan hô, bọn trẻ con th́ đốt pháo bông. Đâu đâu cũng thấy người ta ăn uống linh đ́nh, nhảy nhót say sưa. Trong hoàng cung càng huy hoàng hơn, quư ông hoàng thân ôm trong tay quư bà sang đẹp và quay quay theo điệu valse nhịp nhàng. Công chúa vẫn c̣n bị ma thuật ám ảnh, nàng chẳng đoái hoài đến John chút nào cả. Anh bạn của John biết thế nên cho chàng ba chiếc lông rút ra từ cánh chim thiên nga và một lọ nhỏ có vài giọt dầu linh diệu mà anh từng dùng để cứu người. Anh dặn John chuẩn bị một cái bồn tắm lớn để bên cạnh giường, và khi công chúa vào pḥng th́ hăy đẩy nàng ngă vào bồn tắm; John phải d́m nàng sâu xuống nước ba lần, nhưng truớc đó, phải thả lông thiên nga và đổ những giọt dầu vào nước. Có thế, mới giải được phù phép mà lăo phù thủy già đă ám trên người nàng. John làm đúng lời bạn từng chi tiết. Công chúa la lên khi bị d́m vào nước lần đầu, nàng dẫy dụa, vùng vẫy trong tay John và biến thành con thiên nga đen với đôi mắt sáng rực lên oán hận. Đến lần thứ nh́ , nàng biến thành con thiên nga trắng, chỉ c̣n một ṿng cổ màu đen. John cầu khẩn Chúa và d́m nàng lần thứ ba; lần này, nàng hiện trở lại nguyên h́nh là một công chúa xinh đẹp đáng yêu. Có thể nói, nàng đẹp hơn lên gấp ngàn lần. Qua màn lệ, nàng ngơ lời cám ơn chàng đă cứu ḿnh thoát khỏi pháp thuật tàn độc của lăo phù thủy già. Sáng sớm hôm sau, Vua và toàn thể triều đ́nh đến bày tỏ lời chúc mừng nồng nhiệt. Suốt một ngày trời, hai vợ chồng mới chỉ tiếp khách khứa đến chúc mừng; người khách cuối cùng là anh bạn đồng hành của John trong tay cầm chiếc gậy và trên lưng là túi đi đường. John thân ái hôn anh nhiều lần và mời anh ở lại với chàng. Anh thiết tha mong mỏi bạn cùng ở lại với vợ chồng ḿnh, v́ chàng biết bạn là người đă tạo ra hạnh phúc cho ḿnh. Nhưng người bạn quư lắc đầu, ôn tồn nói: “Không được đâu; thời giờ của tôi đă điểm. Tôi đă trả xong món nợ. Bạn hăy nhớ lại lúc bạn đứng ra ngăn cản bọn vô lương không cho chúng vứt xác một người đă chết ra ven đường, bạn đă bỏ ra hết số tiền bạn có trong túi để cho người chết được yên nghĩ trong nấm mồ. Bạn hăy nh́n kỹ vào tôi, chính tôi là người chết đó.” Nói xong, anh bạn đồng hành biến mất. Đám cưới diễn ra trong ṛng ră một tháng trời. John và nàng công chúa trao nhau nhừng lời nguyện ước thủy chung, và ông vua già đă sống nốt những ngày tràn đầy niềm vui để sau này, ngài kể lại cho các cháu ngoại nghe về bao điều đă xảy ra. John là người thật hạnh phúc, v́ chàng vừa có vợ đẹp, vừa thừa hưởng ngôi vua của một vương quốc giàu có. |
|||
|
|
||||