Michael Do

               Quê Hương

 

 
 
 
 
 

Trang Chính

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Trang Anh Ngữ

 

 
Nhân Quyền, Lợi Khí Sắc Bén

Nhất Hiện Nay để Giải Thể

Chế Độ Cộng Sản Việt Nam

 

Đỗ Văn Phúc

 

 

 

Washington DC đang vào giữa muà xuân. Tuy giữa trưa mà ánh mặt trời vẫn dịu dàng chứ không gay gắt như mặt trời Texas. Hai bên đường những phố chính chạy qua toà Bạch Cung, Quốc hội Lưỡng viện, những cây anh đào nở hoa trắng hồng làm du khách thấy ḷng nhẹ nhàng, thơ thới. H́nh ảnh đầu tiên đập vào mắt chúng ta khi đi qua cầu trên ḍng sông Potomac để đi vào khu trung tâm là Tháp bút tưởng niệm vị Tổng thống đầu tiên Washington, mà dân điạ phương gọi là cây bút ch́, đang ở trong giai đoạn tu bổ, Giàn giá kim loại bao quanh tháp để thợ làm việc, tuy vậy không làm mất đi vẻ mỹ quan của kiến trúc. Từ tháp bút này, đi qua hai công viên lớn là đến toà Bạch Cung, nơi Tổng thống Hoa Kỳ làm việc, và cũng là nơi Ủy ban Tổ chức Vận động Quốc tế cho Nhân quyền VN đang tổ chức tuyệt thực và biểu t́nh ngày Chủ nhật 9 tháng 5 vừa qua.

Tiếc thay, chúng tôi không phải là du khách để có th́ giờ chiêm ngưỡng những công tŕnh hoành tráng, đầy tự hào của thủ đô một nước siêu cường hàng đầu trên thế giới. Chúng tôi, 30 người từ Austin, đă vượt hơn 1500 dặm xuyên bang về đây đóng góp phần nhỏ bé của ḿnh vào phong trào đấu tranh cho Nhân quyền cho Việt Nam, diễn ra ở Thủ đô vào trung tuần tháng 5 này.

Cách đây 5 năm, Quốc hội Hoa Kỳ đă chấp thuận chọn ngày 11 tháng 5 là ngày Nhân Quyền cho Việt Nam. Đạo luật này đă được Tổng thống Bill Clinton ban hành; từ đó làm cái mốc cho người Việt Nam chúng ta thúc đẩy các hoạt động đấu tranh hướng về quê hương, nơi hơn bảy mươi triệu đồng bào ta đang sống rên xiết trong sự đàn áp cùng cực của bạo quyền Cộng sản.

Chỉ v́ hai chữ Nhân Quyền, dân tộc ta đă phải đổ xương máu không phải chỉ trong thế kỷ 20 này chống lại thực dân và Cộng sản, mà triền miên từ bao đời trước chống lại các ách thống trị phong kiến hoặc xâm lược từ Trung Hoa. Những ngày đó ít ai biết tới hai chữ Nhân Quyền dù rằng nó phải gắn liền với cuộc sống chúng ta ngay từ khi lọt ḷng mẹ.

 

Nhân Quyền là Căn Bản.

Con người khi sinh ra, không lựa chọn được môi trường của ḿnh. Có người sinh ra trong gia đ́nh giàu sang, trong một xă hội tốt đẹp; lại có kẻ sinh ra trong bần cùng, nơi một nước nghèo nàn, lạc hậu. Đó là sự bất công đầu tiên mà con ngựi phải gánh chịu. Nhưng dù ở môi trường nào, th́ con người vẫn b́nh đẳng trong quyền sống. Đó là quyền thiêng liêng, bẩm sinh theo quan niệm của chúng ta ngày nay. Phạm vi của Nhân quyền rất rộng lớn. Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc liệt kê ra trong 30 điều khoản các chi tiết về nhân quyền mà trước hết, đó là quyền tự do  và b́nh đẳng về nhân phẩm cũng như về quyền lợi. Nói chung là quyền được sống như một con người. Được có những điều kiện thăng tiến như nhau. Được suy nghĩ theo ư ḿnh và phát biểu điều ḿnh suy nghĩ. Được theo đuổi, hành xử theo điều ḿnh tin tưởng là đúng, là hay. Được chọn nơi cư trú, được đi lại theo ư muốn của ḿnh. Được theo đuổi công việc do sở thích và khả năng của ḿnh. Được yêu điều ḿnh yêu, ghét điều ḿnh ghét.

Có lẽ trong cái xă hội thô sơ của con người thời khai thiên lập địa, họ đă thụ hưởng hoàn toàn nhân quyền của ḿnh. Không ai tự cho ḿnh có quyền hơn người khác cho đến khi có một tổ chức ra đời để cai quản sinh hoạt của các nhóm người sơ khai đó.

Quyền con người sau đó đă bị tước đoạt bởi kẻ dũng mănh. Những kẻ này dùng sức mạnh của ḿn để chiếm lấy quyền cai trị và tự đặt ra luật lệ để trói buộc những người trong tập thể đó. Đó là h́nh thức đầu tiên của chính quyền mà thông thường là độc đoán. Cũng có khi những nhóm người tự họp nhau lại, đặt ra một khế ước xă hội để cùng nhau sinh hoạt và tồn tại. Họ chọn ra người cầm đầu và ấn định những điều khoản về Dân quyền. Nhân quyền chắc chắn không thể nào là vô hạn khi con người phải sống chung trong một tập thể. Nhân quyền cũng bị hạn chế khi chính bản thân con người vi phạm thỏa ước xă hội. Sự giới hạn này là nhằm vào việc bảo vệ quyền lợi rất chính đáng của những người khác. Và đó là sự giới hạn trong công chính và thiện mỹ.

 

Ai Tước Đoạt Quyền Con Người.

Từ khi củng cố quyền bính, các nhà lănh đạo chuyên chế tự dành lấy quyền cho ḿnh, coi nhẹ quyền của tha nhân. Nhưng để cho người dân mất dần ư thức về nhân quyền, giai cấp lănh đạo đă đề ra những triết thuyết đánh lạc hướng con người vào những quan niệm thiên mệnh, sự khép kín của giai cấp. Bỏ qua một bên những khiá cạnh tích cực của Nho Giáo về đạo lư xă hội, chúng ta sẽ thấy về phương diện chính trị, quan điểm của Khổng tử rất phản động. Ông phân biệt ba hạng người trong xă hội: hạng Thánh nhân, rất hiếm, là bẩm sinh; hạng Quân Tử,chiếm một tỷ lệ nhỏ trong xă hội, và hạng Tiểu Nhân thuộc đại đa số.  Hạng Tiểu Nhân có thể tu tâm dưỡng tánh để thành người Quân Tử. Nhưng cả Quân Tử và Tiểu Nhân th́ chẳng bao giờ trở thành Thánh Nhân. Vua Chúa theo ông có quyền lực là do thiên mệnh. Cả cuộc sống người dân cũng là do thiên mệnh đă an bài. Được an vui hạnh phúc hay khổ đau th́ phải chấp nhận cuộc sống đó. Tuy ông chủ trương vua phải hiền đức, lo cho trăm họ, nhưng ông không ban phát một chút quyền nào cho người dân đen bị trị. Chúng ta không lên án Khổng Tử như bọn Trung Cộng, v́ đó là sự hạn chế của lịch sử. Chỉ có Mạnh Tử, học tṛ của ông là c̣n có chút khái niệm về dân quyền khi ông chủ trương người dân có quyền lật đổ bạo quyền. Trải qua hàng ngàn năm, nhân loại đă chấp nhận cuộc sống bị trị mà chỉ biết cam tâm, than thở cùng trời đất chứ ít có mầm mống quật khởi để dành lại quyền thiêng liêng đó. Người ta đă mặc nhiên thừa nhận quyền của một hay nhiều người khác cao hơn quyền của chính ḿnh, thậm chí c̣n đem sinh mạng ra để bảo vệ cho thứ quyền phi lư đó!!! Những cuộc khởi nghĩa, đấu tranh tuy diễn ra với sự tham gia và ủng hộ rộng răi của quần chúng bị áp bức, thực ra là chỉ để tranh giành quyền lực cho một người, hay một nhóm người. Hoặc nếu xa hơn là để giải thoát khỏi sự áp bức cùng cực. Chưa hề có cuộc đấu tranh thực sự cho nhân quyền một cách rộng răi, mà kết quả là đem lại quyền sống và b́nh đẳng cho tất cả mọi người. Cuộc khởi nghĩa của nông dân thời Hậu Hán, cuộc khởi nghĩa của anh hùng áo vải Lê Lợi, Nguyễn Huệ cũng chẳng mang khái niệm nhân quyền nào.

 

Khi Nhân Quyền Được Tái Xác Nhận

Khi những người tị nạn từ các nước Âu Châu đặt chân lên mảnh đất Hoa Kỳ ngày nay, họ đă mang theo hạt giống của tự do và dân chủ. Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đă được khai sinh trên căn bản của quyền con người. Trong đoạn mở đầu bản Tuyên Ngôn Độc Lập (1776) có câu: “That all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable rights; that among these are Life, Liberty, and the pursuit of Happiness.” (Tất cả mọi người sinh ra b́nh đẳng, đuợc Thượng đế ban cho những quyền bất khả di nhượng, trong dó có quyền sống, tự do, và quyền theo đuổi hạnh phúc.)

Cách mạng Dân chủ Pháp đă dựa trên tinh thần bản Tuyên Ngôn Độc Lập này để soạn ra Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền, trong đó nhấn mạnh quyền Tư Hữu, quyền Cá Nhân và quyền Dân Chủ.  Quyền Tư Hữu mở đầu cho chế độ Tư bản, thị trường tự do.  Quyền Cá Nhân có các quyền tự do căn bản, tự do tín ngưỡng, b́nh đẳng trước pháp luật. Quyền Dân chủ, quan trọng nhất, là quyền lựa chọn thể chế và tiến hành cách mạng để giải thể chế độ độc tài.

Qua bao thăng trầm tiếp theo đó, mà máu đă đổ ra nhuộm đỏ nhiều địa danh giữa một bên là ngoan cố bảo vệ đặc quyền thống trị của giai cấp, một bên là cương quyết giành lại quyền con người, cuối cùng hàng loạt chính quyền dân chủ ra đời tại Âu Châu. Nhân Quyền đă thắng, được trả lại về tay người dân. Tại Hoa Kỳ, nhân quyền và tự do dân chủ chỉ dành cho người da trắng và những giới mày râu. Phụ nữ phải tiếp tục đấu tranh, người da đen phải tiếp tục đấu tranh. Nhân quyền b́nh đẳng trên lư thuyết, chỉ mới được cải thiện vào thời Tổng thống Kennedy khi người sinh viên da đen đầu tiên bước chân qua ngưỡng cửa trường Đại học, và người da đen không bị phân biệt đối xử tại các nơi công cộng. 

Măi đến năm 1948, khi Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đưa ra bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Về Nhân Quyền, nhân loại mới thức tỉnh ư thức về quyền sống của ḿnh mà từ lâu họ tưởng như là một thứ ân huệ được ban phát hạn chế bởi các nhà cầm quyền.

 

Việt Nam: C̣n Nhiều Vi Phạm Nhân Quyền Nghiêm Trọng

Tuy nhiên, tại các nước Á, Phi, Mỹ Latin, ánh sáng nhân quyền chưa thấy rọi đến. Đa số các nước này c̣n ch́m đắm trong màn đêm của chế độ nô lệ thuộc địa . Những tên thực dân phương Tây coi người bản xứ c̣n tàn tệ hơn súc vật. “Cấm Chó và Người Trung Hoa” được thấy trên các bảng tại các công viên trên lănh thổ Trung Hoa bị thuộc. Người Việt Nam, đau thương hơn, trải qua các trào Phong Kiến, Thực dân, lại đến Cộng Sản. Người Việt ta hầu như mất hẳn ư thức về nhân quyền. Câu ca dao:

Con vua th́ lại làm vua,

Con sải ở chùa th́ quét lá đa.

Nói lên sự chấp thuận một thân phận của ḿnh mà không hề than van, thắc mắc. Xă hội Việt Nam đă tạo ra một tâm lư phó thác và vô can trước sự đàn áp của bạo quyền. Một phần cũng do guồng máy cai trị quá khắc nghiệt với các hệ thống đàn áp tinh vi và tàn bạo làm con người phải chùn bước đấu tranh.

Từ năm 1954 đến khi Cộng sản chiếm đoạt miền Nam, người dân miền Bắc không hề biết nhân quyền là ǵ. Họ không hề được nghe, được thấy điều ǵ của thế giới bên ngoài cái xă hội đóng kín của Cộng Sản. Họ không biết đến sự so sánh để thấy nỗi đau khổ của ḿnh to lớn dường bao. Họ cam phận cho cuộc sống ràng buộc của một nô lệ mà không mơ điều tốt đẹp hơn. Người miền Nam ngược lại, do đă sống 21 năm tập tành dân chủ tự do, mới nhận chân cái thứ quỷ sứ Chủ Nghĩa Xă Hội là tồi tệ đến tận cùng trong các chế độ từng diễn ra trong lịch sử loài người. Nhiều người đă than tiếc trả giá quá đắt cho một hoà b́nh sau 21 năm chiến tranh máu lửa. Đó là cái giá mất nhân quyền.  Nhưng làm sao bây giờ, khi một dân tộc đă quá kiệt quệ sau hơn một trăm năm chiến tranh. Tâm lư an phận vẫn thắng thế.

Dù bị Cộng sản đối xử như kẻ thù, như tôi tớ, thậm chí như súc vật, người Việt trong nước cũng khó ḷng quật khởi khi miếng ăn lại là nhu cầu khẩn bách nhất. Thành phần ưu tú để lănh đạo đấu tranh th́ một phần lớn đă ra nước ngoài, một phần nhỏ th́ vừa chớm lên đă bị cho vào tù. Cái hệ thống tư pháp vô luật lệ và chế độ khắc nghiệt của nhà tù đă thành công phần nào trong việc đàn áp các phong trào đấu tranh. Dân chúng chỉ c̣n nh́n ra hải ngoại, nghe ngóng từng tin tức để nuôi một hy vọng.

 

Ai Đấu Tranh, Đấu Tranh Như Thế Nào?

Buồn thay, tôi phải lập lại câu nói của Cộng Sản: “Nơi đâu có áp bức, nơi đó có đấu tranh” Đúng thế, chính bản thân người bị áp bức phải phát khởi sự đấu tranh. Dù thành tâm đến đâu, người ta không thể đấu tranh dùm mà đem lại hiệu quả mong muốn được.  Nhân Quyền không phải là thứ ân sủng để xin xỏ, đó là quyền tối thượng phải dành lại bằng đấu tranh, có khi bằng máu xương. Chúng tôi phải ca ngợi những sự xă thân của nhiều nhân vật Việt Nam hải ngoại đă không ngừng cổ vũ phong trào đấu tranh cho dân tộc. Bản thân họ không cần ǵ phải đấu tranh, v́ cuộc sống tại nước ngoài đă cho họ đủ điều kiện an vui, hạnh phúc. Họ đă bỏ th́ giờ, tiền của, an vui hạnh phúc riêng để đi vận động Nhân Quyền cho Việt Nam chỉ v́ tấm ḷng yêu thương đối với đồng bào bất hạnh của ḿnh. Dù ai có phê b́nh họ mang ít nhiều tham vọng, th́ tôi vẫn ngưỡng mộ họ và sẵn sàng cùng tham gia. Nhưng họ không thể là nỗ lực chính. Chúng ta cũng không thể là thành phần xung kích trong cuộc chiến. Hăy dành trách nhiệm vinh quang này cho chính đồng bào ta tại nội địa. Ông Nguyễn Đan Quế đă làm đúng khi chấp nhận ở lại Việt Nam để tiếp tục lănh đạo phong trào đấu tranh.

Nói như thế không phải là cho rằng ông Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Viết Hoạt là không đúng khi chấp nhận ra đi khỏi nuớc. Mỗi người, trong vị thế và điều kiện của ḿnh sẽ có những đóng góp lớn lao cho sự nghiệp, miễn là họ biết tận dụng thứ vũ khí, phương tiện sẵn có của ḿnh một cách có hiệu quả. Chính các ông là chứng nhân sống, hùng hồn về một chế độ bạo tàn Cộng Sản

 Ngày nay, Nhân Quyền là lợi khí sắc bén và nhạy cảm nhất để triệt hạ chế độ Cộng Sản.

Đă là Cộng Sản, th́ chắc chắn là đối lập với Nhân Quyền và Dân Quyền. Những kẻ tiếm đoạt quyền bính bằng vũ lực, khủng bố và thủ đoạn; th́ hẳn chẳng bao giờ chấp nhận nhượng bộ cho ai một chút nhân và dân quyền. V́ làm thế th́ có nghĩa là tự chặt chân chiếc ghế thống trị của ḿnh.

Đối với các dân tộc văn minh, th́ chỉ một chút h́nh ảnh đàn áp nhân quyền cũng đủ làm cho họ xúc động mănh liệt. Trong cái xă hội mà con chó, con mèo c̣n có bác sĩ riêng, bệnh viện riêng, th́ họ khó thể h́nh dung được h́nh ảnh con người bị chết v́ không có miếng ăn hay bị ngược đăi như tại Việt Nam. Chúng ta thức tỉnh lương tâm họ, và làm cho họ thấy đồng tiền thuế của họ không thể dùng để giúp đỡ cho chính quyền vi phạm nhân quyền.

Cộng sản Việt Nam sống lây lất cho đến ngày nay là do sự giúp đỡ của các nước. Nào cho vay không lăi, nào đầu tư, nào viện trợ nhân đạo... Chúng cũng sống nhờ vào đồng tiền chúng ta gửi về cho thân nhân.  Nếu các nhà kinh doanh tư bản đặt vấn đề lợi nhuận cao hơn ḷng nhân đạo và ư thức chính trị, chúng ta hăy cho họ thấy rằng doanh thu của họ nhắm vào hai triệu người Việt ở hải ngoại cao gấp chục lần doanh thu mà họ mong muốn từ 70 triệu dân nghèo tại Việt Nam. Hăy tạm ngưng gửi tiền về cho thân nhân trong một năm. Chúng ta sẽ thấy ngay cái hiệu quả của việc này trên nền kinh tế què quặt của Cộng sản. Cho thân nhân 100, 500 dollars chỉ giải quyết cái nhu cầu trước mắt mà không thể thoả măn ước vọng lâu dài. Hăy chứng minh cho các vị dân cử thấy rằng lá phiếu của chúng góp phần quyết định vào sự thắng bại của họ trong việc tranh cử.  Hăy làm cho các nhà hoạt động xă hội, chính trị thấy rằng đứng về phía đồng bào bị áp bức là điều chính đáng.

Chúng ta đă có sự yểm trợ của Quốc HộI Hoa Kỳ, của Liên Hiệp Quốc trong vấn đề Nhân Quyền. Ngoài ra, chúng ta đang thấy sự tham gia càng ngày càng tích cực của giới trẻ trong các hoạt động đấu tranh, công tác cộng đồng. Họ không có hận thù sâu sắc, mất mát lớn lao vớI Cộng Sản, nhưng họ đă đến với đấu tranh qua con đường Nhân Quyền là một phạm trù nhậy bén và đễ gây xúc cảm nhất. Hăy trao ngọn lửa đấu tranh Nhân Quyền cho họ và tin tưởng vào khả năng cũng như nhiệt tâm của họ. Cộng Sản sợ giới thanh niên này hơn sợ chúng ta.

Người Việt tị nạn có mặt khắp nơi trên toàn thế giới thưà sức là một lực lượng hổ trợ tích cực cho công cuộc đấu tranh giải phóng đồng bào.  Chuyến đi Washington vừa qua tuy có nhiều điều chưa đáp ứng ḷng mong muốn, nhưng ít ra là một bài học lớn về một phương thức đấu tranh mới, có hiệu quả hơn và rộng khắp hơn. Một vài ngày sau đó, Việt Cộng đă thả ông Nguyễn Thanh Giang, là người có tên trong danh sách phái đoàn Austin chuyển dạt đến Quốc hội Hoa Kỳ qua dân biểu Lloyd Doggett của Tiểu bang Texas. Dù đó là hiệu quả tức khắc hay chỉ là sự ngẫu nhiên trùng hợp, chúng ta cũng hân hoan thấy rằng phương thức của chúng ta hợp thời hơn là việc cứ quanh quẩn tại địa phương, trong cộng đồng, hô hào la hét mà không làm cho Cộng Sản mảy may e ngại.

 

Washington, DC 2001