Trang Nhà Đỗ Văn Phúc

          Michael Do

Nhận Diện Kẻ Thù

 

 
 
 

Trang Chính

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Trang Anh Ngữ

 

 

 

Bà Hà Giang (báo Người Việt )

với loạt bài về vụ kiện cựu TNCT Đỗ Văn Phúc

 

Hoàng Ngọc An

 

Con đường tranh đấu đầy chông gai. Nhiệm vụ nhổ cỏ dại là của tất cả mọi người. Nhiệm vụ đóng góp cũng là của tất cả mọi người. Không thể đứng bên lề để người khác nhổ cỏ, trồng cây dùm ḿnh! Những người trẻ có ḷng hôm nay cũng vậy. Chính kiến rơ ràng, lằn ranh quốc cộng phân minh, đó là người trẻ của chúng ta hôm nay. (trích Hoàng Ngọc An )

 

 

Bà Hà Giang, kư giả báo Người Việt vừa viết bài “Những vụán và tinh thần ‘McCarthy’” đăng trên số ngày 26/11/2011. Đây là bài số 2 của Bà, trong đề tài tương tự theo lời Bà tŕnh bầy. Tôi chỉ đọc khi bị nhận qua mail và tôi không vào báo NV.

 

Từ sau vụ “cờvàng trong chậu rửa chân”, tôi không xem và không muốn nhắc đến tờ báo này. Hôm nay v́ bài viết của bà Hà Giang, tôi xin phép có vài suy nghĩ.

 

Nếu đây là chủ trương của báo NV, tôi không ư kiến. Tờ báo này đă và đang bị một số khá đông trong cộng đồng “lên án” về một số hành vi. V́ thế thêm một bài báo có tính cách “chỉ trích” một cựu CNCT, không phải là điều lạ. Hơn nữa, chính vụ “chậu rửa chân” đă bị ông Đỗ Văn Phúc tiếp tay truyền tải rất nhiều và ông Phúc cũng kư vào bản lên tiếng chung. V́ thế, nếu nói rằng báo NV có chút “tư thù” với ĐỗVăn Phúc, th́ phải chăng cũng không ngoa?

 

Nếu đây là tin “tự do chọn và tự do viết” của bà Hà Giang, th́ tôi quả có chút ngạc nhiên. Ngạc nhiên v́ về một phương diện nào đó, tôi được biết Bà Hà Giang là người từng hoạt động “chính trị” và là chính phái. Những hoạt động của bà với bút hiệu Giang Thanh (nếu tôi nhớ không lầm, v́ thời gian đă lâu), bên cạnh một người tôi quen biết, trong Liên Minh Dân Chủ Đông Dương, cách đây vài năm, cho thấy bà chống cộng sản. Một người với quá khứ chống cộng sản mà có bài viết như dưới đây, quả là “lạ” đối với tôi! Bên cạnh đó, một nguồn tin nhưng tôi chưa kiểm chứng, xin vị nào biết th́ cho tôi hay sự thực thếnào: đó là trước kia bà Hà Giang có tham gia biểu b́nh chống báo NV vụ “cờ vàng trong chậu rửa chân”, và không biết lư do nào sau này bà lại vào làm cho báo NV!

 

C̣n nếu cho rằng, cách đây vài năm, ông Đỗ Văn Phúc viết bài về một phóng sự của bà Hà Giang nên bà Hà Giang “không ưa” Đỗ Văn Phúc th́ phải chăng cũng là điều có thể? Đó là một phóng sự về Bà Bettty Tisdale, liên quan đến vụ đưa trẻ em mồcôi từ Việt Nam sang Mỹ. Vụ này gây phẫn nộ cho một số người v́ một câu “thuật lại” của bà Betty Tisdale liên quan đến ông Phan Quang Đán. Nếu v́ sự “không ưa” này mà một người từng được coi là một chiến sĩ chống cộng như bà Hà Giang, đă viết một bài, “có vẻ” bất lợi cho con đường tranh đấu nói chung của cộng đồng người Việt hải ngoại, cho Cựu TNCT Đỗ Văn Phúc nói riêng th́ quả là đáng buồn.

 

Chúng tôi xin chứng minh những điều chúng tôi viết như dưới đây:

 

Nội dung bài viết của bà Hà Giang, nhắc lại cái gọi là “Thời đại McCarthy”. Hăy xem bà Hà Giang viết: “.. là tên gọi thời thập niên 1950, khi Thượng Nghị Sĩ Joe McCarthy thúc đẩy một loạt các cuộc điều trần tại Quốc Hội, tố cáo người này người kia là cộng sản, là tay sai Liên Xô, làm cả nước Mỹ nóng lên với cơn sốt chống cộng, chỉ để dẫn tới nhiều người bị chụp mũ và cũng nhiều người khác chán nản bỏ nước Mỹ mà đi.”. Tiếp đó bà Hà Giang cũng trích dẫn vài bài báo Mỹ (sic!) ám chỉ “Thời đại McCarthy” vẫn tồn tại ở cộng đồng Việt Nam. Tiếp theo, bà Hà Giang “collect” vài vụ án tương tự khác từ 2003 đến nay. Cuối cùng, bà Hà Giang “xoáy vào” vụ kiện Đỗ Văn Phúc với tựa đề “Chụp mũ đụng độ luật pháp”.

 

Nhưvậy, qua những ǵ bà Hà Giang tŕnh bầy, từ “Thời đại Carthy đến vụ án Đỗ Văn Phúc-Nancy Bùi Triều Giang”, thấy rơ ư đồ của bà Hà Giang. Bà, “đă có vẻ” ám chỉ, qua những lời của bà Chủ Toạ Bồi Thẩm Đoàn, đến báo chí Mỹ, đến vài độc giả của bà (?), rằng cựu TNCT Đỗ Văn Phúc đă hành động sai. Cách viết của bà hết sức khéo léo mà chúng tôi đồ rằng, đă được biên soạn bởi nhiều người (?)(Chúng tôi hồ nghi phải chăng đây là sự hợp soạn giữa Hà Giang và Nancy Bùi Triều Giang?). Cuối cùng bà Hà Giang, bằng cách ngắt một câu trong một bài phỏng vấnĐỗ Văn Phúc trong một ngữ cảnh khác để đưa vào bài ḿnh với kết luận “Đó là lư thuyết, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, có nhiều người bị mang nhăn hiệu “Việt Cộng và Việt gian” chỉ v́ do một người nào đó chụp lên vô cớ.” Cách sắp xếp diễn tiến, thâu lượm sự kiện đă cho độc giả ư tưởng bà Nancy Bùi Triều Giang “vô tội” hoàn toàn trước những tố giác của cựu TNCT Đỗ Văn Phúc!

 

Trên thực tế, toà án xử Cựu TNCT Đỗ Văn Phúc về tội mạ lị và vu khống, tổng cộng 8điểm. Ông Đỗ Văn Phúc cho biết, có 2 điểmđúng và ông chịu lỗi là không kiểm chứng nguồn tin từ bạn bè. 6điểm c̣n lại, hoặc là ông có chứng cớ nhưng không được trưng tại toà hoặc do bà Nancy Bùi Triều Giang đă “bẻ quẹo”. Xin xem chi tiết tại đây:

 

Trên thực tế, điều hiển nhiên mà ai cũng biết nhưng bà Hà Giang đă bỏ qua, đó là cựu TNCT Đỗ Văn Phúc “báođộng” cho cộng đồng về cái gọi là “ Một người vừa buôn bán rất sớm với cộng sản Việt Nam, vừa hoạt động cộng đồng, có nên không?”. Câu trả lời cho tất cả người quốc gia hải ngoại là KHÔNG. Thiết tưởng, chúng tôi không cần đi vào chi tiết. Ai cũng thừa hiểu, quyền buôn bán với Việt Cộng là của mọi công dân Mỹ gốc Việt, nhưng người quốc gia hải ngoại sẽ khó tin tưởng trăm phần trăm nếu phải cộng tác với những nhân vật kiểu đó.

 

Bà Hà Giang, qua những bài viết của Bà liên quan đến vụ bà Nancy Bùi Triều Giang kiện Cựu TNCT Đỗ Văn Phúc, không đưa sự kiện đó, mà đă “trưng dẫn” một số điều chung chung, gây “ảo tưởng” rằng Cựu TNCT Đỗ Văn Phúc đă “vu cáo Việt Cộng” cho bà Nancy Bùi Triều Giang và v́ thế bị Toà phạt. Do đó, chúng tôi nhận xét rằng bà Hà Giang, có vẻ có “ác ư” với cựu TNCT Đỗ Văn Phúc! Hành động này dưới mắt nhiều người, c̣n có vẻ “đe doạ”cộng đồng (?), chúng tôi xin quư thức giả phân tích và lên tiếng dùm, xem cóđúng như vậy không.

 

Ngoài ra, xét về phương diện lớn hơn, xin mời quư vị đọc câu viết sau đây của bà Hà Giang “Mất mát sự tham gia và đóng góp của những người trẻ có ḷng, c̣n quan tâm đến cộng đồng, đất nước, có lẽ là một tổn hại không thể nào tính được bằng tiền, và cũng là thiệt hại lớn nhất.”Bà Hà Giang đă đưa câu nói của “một độc giả trẻ” của bà vào bài viết, để “ỡm ờ”nói rằng cộng đồng sẽ bị tổn hại v́ …Thực tế, những người trẻ có ḷng, hiểu rất rơ và rất phân minh trong “lằn ranh quốc cộng”. Những người trẻ được hướng dẫn bởi những người già đứng đắn, luôn hiểu rằng, cộng đồng không thể tự mạnh và tự phát triển mà phải có sự đóng góp của thế hệ 1, thế hệ 1,5, và sau này thế hệ 2. Những người trẻ đó là ai? Là Dương Nguyệt Ánh, là Cung Hoàng Kim, là c̣n rất nhiều người khác mà hiện thời tôi chưa kịp nhớ ra. C̣n “những người trẻ”, “mẫu” độc giả của bà Hà Giang, chỉ đọc bài báo phiến diện, không t́m hiểu mà buông lời như trên, th́ chúng tôi xin dành phần kết luận cho độc giả.

 

 

Hoàng Ngọc An

 

======================================================================================

PHỤ LỤC- BÀI VIẾT CỦA KƯ GIẢ HÀ GIANG, BÁO NGƯỜI VIỆT

 

Chụp mũ cộng sản (kỳ 2): Những vụ án và tinh thần ‘McCarthy’

Saturday, November 26, 2011 (Hà Giang/Người Việt)

 

 

WESTMINSTER (NV) - Trong vụ án giữa kư giả Triều Giang Nancy Bùi và ông Đỗ Văn Phúc, người chủ tọa bồi thẩm đoàn trả lời phỏng vấn báo Người Việt có so sánh nạn chụp mũ trong cộng đồng với thời đại McCarthy trong lịch sửMỹ thế kỷ trước.

 

Thời đại McCarthy là tên gọi thời thập niên 1950, khi Thượng Nghị Sĩ Joe McCarthy thúcđẩy một loạt các cuộc điều trần tại Quốc Hội, tố cáo người này người kia là cộng sản, là tay sai Liên Xô, làm cả nước Mỹ nóng lên với cơn sốt chống cộng, chỉ để dẫn tới nhiều người bị chụp mũ và cũng nhiều người khác chán nản bỏ nước Mỹ mà đi.

 

Bà Susan Toalson chủ tọa bồi thẩm đoàn trong vụ kiện “Bùi v. Đỗ” không phải là người đầu tiên so sánh chuyện vu khống người khác là cộng sản trong cộng đồng người Mỹgốc Việt với thời đại McCarthy của Mỹ. Nhiều người khác cũng từng liên tưởng giống như vậy.

 

Trong bài“Vietnamese Americans take action against red-baiting”, đăng trên tờ Los Angeles Times ngày 6 tháng 4 năm 2009, nói về những vụ chụp mũ trong cộng đồng như vụ Giáo Sư Nguyễn Lâm Kim Oanh kiện ông Cao Sinh Cường, vụ nhật báo Người Việt kiện 3 người biểu t́nh, vụ hai vị dân cử Janet Nguyễn và Trần Thái Văn tốcáo nhau là cộng sản, báo này viết:

 

“Đối với những người không quen với sinh hoạt chính trị của người Việt Nam tại nhữngốc đảo như Little Sàig̣n, mức độ tố cáo nhau là cộng sản và không khí đầy nghi ngờ có vẻ giống như một khúc phim thời sự từ thời McCarthy.”

 

Trong khi đó, trong bài “McCarthyism in San Jose” đăng ngày 4 tháng 6 năm 2010, kư giả Andrew Lam của New America Media, viết về việc chụp mũ nhau là cộng sản ở San Jose, mở đầu bằng câu:

“Với những người sinh sống và làm việc trong cộng đồng người Việt tại San Jose , thời đại McCarthy chưa bao giờ chấm dứt.”

 

Với nhan nhản những vụ kiện nổi tiếng liên quan đến việc chụp mũ cộng sản trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt, có lẽ ví von rằng ở một số nơi, cộng đồng chúng ta c̣n đang sống trong thời McCarthy không phải là điều quá đáng.

 

Nhiều vụ án tương tự

Chỉ vài ngày trước khi vụ kiện “Bui vs. Do” vừa ngă ngũ ở Texas , một vụ kiện tương tự khác cũng vừa kết thúc.

Ngày 21 tháng 10 mới đây, ṭa án Virgina tại quận hạt Montgomery County phán quyết nhóm bà Ngô Thị Hiền, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam, và ông Ngô Ngọc Hùng, đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại, phải bồi thường $1 triệu đô la cho ông Hoài Thanh, cựu chủ nhiệm tuần báo Đại Chúng tại Maryland. Phán quyết này dựa trên chứng cớ cho rằng nhóm bà Ngô Thị Hiền đă dùng hệ thống truyền thông của ḿnh chụp mũ ông Hoài Thanh là cộng sản.

Tháng 4 năm 2009, tại Ṭa Thượng Thẩm Washington, ở quận Thurston, tiểu bang Washington, bồi thẩm đoàn buộc tội và phán quyết năm cá nhân trong Ủy Ban Chống Cờ Việt Cộng phải liên đới bồi thường $225,000 cho ông Tân Thục Đức, 65 tuổi, cựu trung úy QLVNCH, v́ đă chụp mũ ông là “cộng sản”.


Trước đó nữa, trong phiên ṭa kết thúc ngày 22 tháng 3 năm 2006, tại Saint Paul, Minnesota, ṭa tuyên bố ông Tuấn Phạm, một cựu quân nhân QLVNCH và chủ nhân ngôi chợ Capital Market, thắng kiện, và được bồi thường $693,000 thiệt hại, v́ một số người Việt ở đây đă chụp mũ ông là cộng sản, gây nhiều tổn thất tinh thần và kinh tế cho ông và gia đ́nh.


Và vào đầu tháng 9 năm 2003, bồi thẩm đoàn thuộc ṭa án Quận Denver, tiểu bang Colorado kết tội ban quản trị chùa Như Lai tại Colorado là đă mạ lỵ, phỉ báng và vu khống hai chị em Hồ Thị Thu và Hồ Thị Thi là cộng sản sau khi họ tố cáo một nhà sư ở chùa này có hành có hành vi t́nh dục bất chánh. Hai chị em nhà họ Hồ được ṭa xử thắng $4.8 triệu...

Chụp mũ đụng độ luật pháp
 

C̣n sống trong thời McCarthy hay không, theo cái nh́n của nhiều người, trong một vụ kiện vu khống, mạ lỵ, phỉ báng, chẳng ai là kẻ thắng.
Và việc mạ lỵ, phỉ báng người khác vô tội vạ, là hành vi không được luật pháp Mỹ chấp thuận.


Bà Toalson, chủ tọa của bồi thẩm đoàn giải thích lư do bà và 11 người c̣n lại trong bồi thẩm đoàn đă quyết định phạt bị cáo Đỗ Văn Phúc khoản bồi thường 1.1 triệu đô la “để làm gương”:

“Chúng tôi muốn gióng lên một lời cảnh báo là mạ lỵ, phỉ báng người khác là hành vi không thể chấp nhận được, và những tổn hại ông Đỗ đă gây ra cho bà Bùi rất có ác ư, và trái với đạo đức một cách nghiêm trọng.”

Nhà văn Trùng Dương, trong email viết về kết quả vụ kiện Nancy Bùi, phổ biến rộng răi viết:

“Tuy kết quả vụ kiện là một thắng lợi cho Triều Giang và cả những người đă từng bị chụp mũ là thân cộng, song cũng là một kinh nghiệm đáng buồn cho chúng ta ở chỗ lẽ ra ta nên dùng những công sức ấy để xây dựng một cộng đồng lành mạnh đặng tiếp sức với cuộc đấu tranh cho dân chủ tự do (cho Việt Nam)... Thay v́ thế, nhiều nơi trong cộng đồng chúng ta đang xảy ra cảnh ‘quân ḿnh đánh quân ta’ rất đáng tiếc. Mong đây là một ‘wake-up call’ cho tất cả chúng ta, những người c̣n quan tâm tới Việt Nam .”


Bà Khúc Minh Thơ, nhân chứng của vụ kiện, phát biểu:

“Bản án nặng nề dành cho bị cáo là chiến thắng của sự thật, của công lư và của cộng đồng chúng ta. Đồng thời là một cảnh cáo cho những người dùng chiêu bài ‘chống cộng’ để vu cáo, phỉ báng người lương thiện chỉ do ḷng đố kỵ hay tư thù, và coi thường luật pháp, gây xáo trộn và chia rẽ cộng đồng, làm nản ḷng những người có thiện chí và khả năng muốn dấn thân đóng góp vào sinh hoạt cộng đồng. Vụ này sẽ là một án lệ quan trọng tạo dễ dàng cho những người bị vu cáo và phỉ báng đưa những kẻ vô lương tâm ra ṭa.”

Cực đoan do đau xót

Có thể nào giải thích được tâm lư của những ai cố t́nh làm một điều mà tất cả mọi người trong cuộc đều bị tổn hại?
Sau khi bài viết “Từ tố cáo cộng sản đến phán quyết $1.9 triệu” được đăng trên nhật báo Người Việt, một độc giả xin được giấu tên, đă viết cho tác giả bài viết này những lời phân tích hết sức nhân bản:

 

“Trừ trường hợp những ai cố t́nh chụp mũ để hại thanh danh người khác v́ ganh ghét, tị hiềm hay trả thù, có thể hiểu được là với những nạn nhân đă từng chịu nhiều đau khổdưới tay của CSVN, với họ, bất cứ một ai không bầy tỏ một lập trường chống cộng dứt khoát, thậm chí cực đoan như họ, đều là những người chao đảo, cần phải khai trừ ra khỏi cộng đồng. Ở một mặt nào đó, có thể xem những người có hành động chụp mũ, là có bệnh.”

Mặt khác, độc giả nói trên viết:
“Đối với những nạn nhân bị chụp mũ, mạ lỵ, phỉ báng, th́ không số tiền nào có thể đền bù cho những thống khổ mà họ đă phải trải qua.”

Một độc giả khác gửi email cho tác giả, vỏn vẹn chỉ một ḍng chữ:
“Đó là lư do tại sao người trẻ chúng tôi ngày càng xa lánh những sinh hoạt của cộng đồng.”

Mất mát sự tham gia và đóng góp của những người trẻ có ḷng, c̣n quan tâm đến cộng đồng, đất nước, có lẽ là một tổn hại không thể nào tính được bằng tiền, và cũng là thiệt hại lớn nhất.
Ngay cả ông Đỗ Văn Phúc, trả lời câu hỏi của nhật báo Người Việt là bản thân ông và những người đấu tranh cho một nền dân chủ cho Việt Nam nên rút tỉa kinh nghiệm ǵ trong vụ kiện vừa qua, và những vụ kiện tương tự cũng trả lời:

“Người Việt Quốc Gia không chống nhau, không tàn hại người cùng chiến tuyến. Nên dành sức chống Việt Cộng và Việt gian.”
Đó là lư thuyết, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, có nhiều người bị mang nhăn hiệu “Việt Cộng và Việt gian” chỉ v́ do một người nào đó chụp lên vô cớ.
 

Hà Giang