|
Trang Nhà Đỗ Văn Phúc Michael Do Nhận Diện Kẻ Thù
|
||||
|
|
||||
|
|
TỪ THẮNG THÀNH THUA, TỪ THUA THÀNH THẮNG.
- Dân Ch́ - Tin Paris.net
Vụ thua kiện của Đỗ Văn Phúc, không làm người ta ngạc nhiên. Bên nguyên cáo mướn luật sư danh tiếng, 20 năm trong nghề, sống, làm giàu nhờ khai thác kiện thưa của người khác.
Bên nguyên cáo có nhiều tiền, có cơ sở làm ăn tại Việt Nam, là tư bản gốc tỵ nạn và bị cáo là người "trên răng dưới dế", ở tù cải tạo sai 1975, sang Mỹ theo diện H.O, tự ḿnh biện hộ trước ṭa, là điểm thất lợi đầu tiên, do không có tiền đâu để trả cho luật sư.
Từ ngày Việt Cộng mở cửa, đa số những người về làm ăn thường bị đánh tư sản như Úc kiều Nguyễn Trung Trực, có bà d́ làm lớn trong bộ công an, lúc hưng thời, có cả công an bảo vệ. Nhật kiều Nguyễn An Trung, sinh viên hoạt động giúp đảng trong thời chiến tranh. Vua Chả gị Trịnh Vĩnh B́nh, dựa gốc đảng phái Ḥa Lan, cũng bỏ của chạy lấy người. Trần Trường, có công treo cờ máu và h́nh bác ở Bolsa năm 2000, một thời làm chấn động cộng đồng tỵ nạn, bị đánh tư sản khi mang tiền về đầu tư…. Nhưng cũng có những gương thành công hiếm hoi như Nancy Bùi vừa làm ăn thành đạt trong nước và vừa là chủ tịch hội bảo tồn văn hóa ở Mỹ. Karina Hoàng Oanh, vừa làm ăn khắm khá tại quê nhà và vừa viết sách tiếng Anh, tả oán về cướp biển mà phớt lờ Việt Cộng là thủ phạm đẫy người ra biển chết, bị cướp..
Một người không tiền, thiếu kinh nghiệm trước pháp đ́nh, ra ṭa như là lấy trứng chọi với đá, lại có dàn nhân chứng cùng phe như bà Khúc Minh Thư, được một số H.O chưa rơ nguyên nhân, tôn vinh là Phiếu Mẫu Giao Chỉ. Nhưng liệu bà Phiếu Mẫu nầy làm được ǵ, dù có quyết tâm, nhưng chính phủ Mỹ không đoái hoài, không chi tiền ra, không có ngân sách, nhất là ḷng phục hồi danh dự cho người Mỹ dưới thời tổng thống Ronald Reagan trở thành chính sách của Mỹ?.
Vụ án Đỗ văn Phúc không có ǵ ngoại lệ cả, nhưng từ đó cái danh hiệu Phiếu Mẫu của bà Khúc Minh Thư coi như mất hết, khi bà nầy đứng về phe của nguyên đơn, có quá tŕnh làm ăn tại Việt Nam, là đi ngược lại lập trường, nguyện vọng của người tỵ nạn, H.O, trong đó có nhiều người từng xem bà nầy là ân nhân.
Hội bảo tồn văn hóa của một nhóm người, cầm đầu là Nancy Bùi, với đa số thành viên như bác sĩ Nguyễn Ư Đức, từng về Việt Nam, th́ bà Khúc Minh Thư nằm trong ấy, bị ảnh hưởng uy danh, nay bà làm chứng và binh vực cho nguyên cáo có cơ sở làm ăn, phát tài tại Việt Nam, càng làm cho người ta suy nghĩ về bà. Đốn củi ba năm rụi một giờ, là châm ngôn dành cho bà họ Khúc.
Từ vụ án đó, trên b́nh diện pháp lư, Đỗ văn Phúc thua, nhưng thực tế, ông Phúc thắng lớn: phía nguyên cáo chi nhiều tiền, có thể lên đến hàng trăm ngàn Đô La để áp đảo đối tác, nay nghe đâu khai Bankupt là không đ̣i được ǵ cả, nếu muốn đ̣i, phải tốn thêm tiền cho luật sư, viết thư, kiện lần nữa, đương nhiên là bị cáo vẫn tỉnh bơ, không có ǵ để trả và chả có ǵ để mất. Đó là ư nghĩa câu tục ngữ:” ngậm máu phun người..”. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, trên nguyên tắc, VC thắng đấy, nhưng họ phải trả cái giá hơn 1,500.000 nhân mạng bộ đội, du kích và hiện vẫn c̣n hơn 300, 000 mất tích, chưa t́m thấy. Phía bại trận là VNCH, mất 300,000…đó là lư do mà phía VC trả thù bằng trại tù cải tạo, trong dân chúng đặt câu hỏi: "Anh giải phóng tôi, hay tôi giải phóng anh?"
Vụ án Đỗ văn Phúc thua kiện, nhưng kéo luôn cả bà Khúc Minh Thư, cũng bị thua uy tín vĩnh viễn, khi làm nhân chứng binh vực cho bà hội trưởng bảo tồn văn hóa của bà Khúc, cũng là chủ nhân cơ sở làm ăn an toàn tại Việt Nam.
Người thua thành thắng, kẻ thắng thành thua, chứ đem ṭa án luận thắng thua, v́ ngày nay luật khai bankuptcy tại các nước dân chủ, làm cho nhiều kẻ thắng thành thua, thua thật sự, dù mang tiếng là thắng trên giấy tờ.
Tuy nhiên, Đỗ văn Phúc được báo Người Việt phỏng vấn, phổ biến trên diễn đàn, khiến Đỗ văn Phúc cũng bị thua luôn lần nữa về uy tín, lư do là ai cũng biết báo Người Việt do Đổ Ngọc Yến thành lập, sau nầy có những bức h́nh chụp ông Yến với một số cán bộ cao cấp Việt Cộng.
Báo Người Việt từng đăng h́nh chậu rửa chân với lá cờ vàng ba sọc đỏ vào số báo xuân 2009 và bài chúc tụng, chúc tết các lănh tụ VC của bốc sư Nhân Quang…Đỗ văn Phúc lên báo Người Việt là bị thua lần nữa. Nhưng xin góp ư là đừng lên diễn đàn K.B.C Hải Ngoại và nhất là được nhà báo quốc doanh Nguyễn Phương Hùng phỏng vấn, là bị thua to…chắc chắc là bị mất ḷng tin và phai mờ chính nghĩa của người đấu tranh chống Cộng./.
Dân Ch́ 02.12.2011 ----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
VIỆT CỘNG THỨ THIỆT HAY BỊ CHỤP MŨ? - Dân Ch́ -
Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975, không ai dám nói chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh là Việt Cộng, nhưng sau khi ông tướng nầy lên đài phát thanh quốc gia, kêu gọi bàn giao quân đội VNCH trong ṿng trật tự, quân dân miền nam giựt ḿnh, biết đây là tên Việt Cộng nằm vùng cấp trung ương, lên hàng tướng lănh. Thời trước đó, dù cơ quan an ninh quân đội, t́nh báo phát giác ra là Việt Cộng, cũng phải ém hồ sơ kỷ, cấp nhỏ không dám đụng tới kẻ mang sao trên cổ áo, chẳng những không làm được ǵ, nhưng tấm thân c̣n bị thiệt hại, trù dập từ trên đưa xuống. Đây là điều tệ hại, vô t́nh dung dưỡng nằm vùng trong hàng ngũ quân đội, chính quyền. Vai tṛ nằm vùng, nội ứng, đóng góp công không nhỏ với Việt Cộng, làm miền nam bị mất vào tay giặc Cộng.
Sau đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963, giữa bầu không khí sùng sục cách mạng của mấy ông phản-loạn tướng tá, có ai dám cho là cuộc đảo chánh nầy do bí mật bên trong là cụm t́nh báo T-4 do Vơ Văn Thời, cấu kết, âm thầm móc nối từ năm 1960, đến 1962 cử em ruột của trung tướng Dương Văn Minh là đại tá Việt Cộng Dương Thanh Nhựt, bí danh Mười Ty, chánh thức hành động và cái chết tức tưởi, mờ ám và dă man của anh em Ngô Đ́nh Diệm-Ngô Đ́nh Nhu được Hà Nội đặt hàng trước với Dương Văn Minh.
Có ai dám nghĩ và tố cáo cuộc đảo chánh có dính dáng tới Việt Cộng?. Huề thượng Thích Quảng Đức tự thiêu, được phong bồ tác, tôn vinh trong thời gian khá dài, có nhiều chùa mang tên bồ tác Thích Quảng Đức. Nhưng gần đây, đảng đúc tượng vinh danh như là liệt sĩ, thế mới biết Thích Quảng Đức dùng nhục thân để cúng dường bác đảng, sau 5 tháng tự thiêu, đưa đến cuộc đảo chánh, phối hợp nhiều yếu tố tâm lư, t́nh báo, tôn giáo, ḷng tạo phản của những kẻ từng được hưởng bổng lộc từ nền đệ nhất cộng ḥa.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, có ai cho là đại tướng Dương Văn Minh bàn giao miền nam là do cụm t́nh báo A-10, cũng do em ông là Dương Thanh Nhựt, cùng với ban binh vận nằm vùng ngay tại Saigion chỉ đạo?. Thời sau đó, nhiều người cho là Dương Văn Minh bàn giao để tránh đổ máu…Thời gian dài ở nước ngoài, Dương Văn Minh vẫn giữ cái đạo đức của một Phật tử thân Ấn Quang, có người c̣n viết sách binh vực: Vén màng bí mật về cái chết của hai ông Diệm-Nhu…nhưng tác giả là kẻ dính dáng tới bà con bên vợ của đại tướng Dương Văn Minh, tung hỏa mù chạy tội. Ngày nay, hành tung của tên phản tặc Dương Văn Minh phơi bày, là tên nằm vùng cấp chóp bu, hai cuộc chính biến 1963 và 1975, đều có bàn tay chỉ đạo của Việt Cộng qua trung gian đứa em ruột là Dương Thanh Nhựt.
Ngày nay tại nước ngoài, dù có một số kẻ mang danh tỵ nạn, không phân biệt quân nhân các cấp, công chức, trí thức già, trẻ….có những việc làm có lợi cho Việt Cộng như: Đi ngược lại lập trường chính trị, công nhận Việt Cộng có công thống nhất đất nước, dù phải xé 2 hiệp định quốc tế. Cho là Việt Cộng yêu nước. Việt Cộng cũng có chính nghĩa và đáng tôn kính.
Trước ngày Nguyễn Cao Kỳ quay về làm c̣ mồi hạng bét cho Việt Cộng, ông ta và một số thuộc cấp mù quáng, không công nhận ai cho là ông Kỳ chuẩn bị đón gió trở cờ măi đến khi đương sự làm thiệt, mới la làng. Băng đảng Việt Tân chủ trương tôn vinh Hồ Chí Minh là người yêu nước, có công với đất nước, phù hợp với đảng Cộng Sản. Thế nhưng người của Việt Tân từ trung ương đến cơ sở, không bao giờ dám nhận là tay sai, tổ chức ngoại vi của Việt Cộng.
Thành phần về Việt Nam làm ăn dài hạn, thành công như Nancy Bùi, Carina Hoàng Oanh…nhà văn như Đặng Văn Nhâm, Nguyễn Mộc Giác, Trần Đại Sỹ, Nguyễn Hưng Quốc…trở về Việt Nam ḷn lách, xin xỏ in sách và giao du thân mật với cán bộ trong nước.
Những thành phần ra vào Việt Nam như đi chợ, cổ động ḥa hợp ḥa giải vô điều kiện với Việt Cộng… nhưng họ không bao giờ công nhận là Việt Cộng hay tay sai…có ai nghĩ và nghi ngờ như thế, cho là bị chụp mũ, oan lắm ai ơi!. Thậm chí hù dọa, đưa ra ṭa, dùng nhiều tiền do nguồn cung cấp bí mật nào đó chi ra để thưa kiện các nhà báo, nhà văn nước ngoài, khi đưa ra những việc làm giống như Việt Cộng. Tuy nhiên các bị cáo bị chụp mũ với tội danh: chụp mũ Cộng Sản cho người khác, cũng có lá chắn phi đạn là: luật khai bankrupcy (phá sản), vô hiệu hóa màng dùng tiền để khỏa lấp hành vi sai trái, làm lợi cho Việt Cộng.
Không thể chụp mũ là Việt Cộng nếu không có bằng chứng, nhưng việc làm có lợi cho Việt Cộng, hay làm ăn khắm khá trường kỳ, ra vào Việt Nam, tham dự những đại hội trí thức, truyền thông tại Hà Nội, do đảng tổ chức dù rơ ràng, nhưng các đương sự vẫn từ chối: không phải là Việt Cộng.
Mấy tay sĩ quan cấp tướng như Nguyễn Hữu Hạnh, Dương Văn Minh…không ai dám chụp mũ là Việt Cộng, nhưng là Việt Cộng nằm vùng thứ thiệt, cao cấp. Trong khi đó tay cựu sĩ quan cấp úy, binh chủng Biệt Động Quân là Nguyễn Phương Hùng, hoạt động báo chí ở Mỹ lâu năm, chủ biên tờ K.B.C hải ngoại. Bỗng nhiên ngồi chung hợp báo với cán bộ Việt Cộng và trở về tham dự đại hội truyền thông, treo luôn cờ đỏ ở tờ báo mạng do y làm chủ biên và chủ trương trước đó có ai nghi ông nầy là Việt Cộng và nay thấy ông ta làm như vậy, có người cho là VC, chắc chắn đương sự không bao giờ nhận và c̣n phản pháo cho là bị chụp mũ nữa. Câu tục ngữ: có ai chịu cha ăn cướp, là đúng với những trường hợp kể trên.
Việt Cộng thứ thiệt như sứ quán, cán bộ công tác nước ngoài hay c̣n ở trong nước, không đáng ngại. Nhưng nguy hiểm nhất là những kẻ đồng sàng dị mộng, tam cùng, sống chung, cũng mặc áo lính, cựu sĩ quan, công chức, trí thức nhưng cái tâm thuộc về bác đảng, là đáng đề pḥng, chúng là thầy của Việt Cộng đấy./.
Dân Ch́ 09.12.2011
|
|||
|
|
||||