Michael Do

                                                                                                                             www.michaelpdo.com

 

 

 

 

 

 

                                         

 

Trang Chính

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Trang Anh Ngữ

 

 

                                   

Share Your Point of View

 

The Forgotten

 

Bà Barbara Sonneborn, góa phụ một quân nhân Hoa Kỳ tử trận tại Việt Nam năm 1972, đă đến VN để quay cuốn phim Regret to Inform. Sau khi tŕnh chiếu tại Hoa Kỳ, cuốn phim đă tạo nên làn sóng phản đốI dữ dội trong các cựu chiến binh Hoa Kỳ và cộng đồng ngườI Việt. Đài truyền h́nh KLRU (PBS) tại Austin đă mời 4 cựu chiến binh trong đó có ông Đỗ Văn Phúc đạI diện cựu quân nhân Việt Nam, tham dự một buổi thảo luận truyền h́nh dài 30 phút để nói lên phản ứng của ḿnh. Đây là lá thư gửi bà Sonneborn.

 

Dear Mrs. Barbara Sonneborn,

I have viewed the film Regret to Inform introduced by Karen Quebe of Austin KLRU and am asked to give comments.

It touches my heart so much when I see an American widow who is traveling ten thousand miles to a remote jungle at the other end of the globe to visit the old battlefield where her loving man gave up his life for freedom of an allied country. It's so sad seeing the old women who survived My Lai massacre. You are doing the right thing to record and bring up the images as a strong message to the humankind: Stop the War, Resolve Peacefully the Conflicts!

I would be glad to give my hands to your righteous cause, as I am myself a war victim.

But the more I have sympathy with you, the more my anger grows in my heart when I realize that the film involuntarily carries a deceptive propaganda for the communist Vietnam. You may not perceive that they are taking advantage to pass the blame of making war on our American and to convince that they are innocent in all what happened during 21 years of Vietnam War.

Please, be calm and read my own story that is not less pitiful than the stories of the subjects in the film.

My name is Michael Do, former Republic of Vietnam Air Force officer, former detainee in the so-called re-education camp in Vietnam from 1975-1985. I'm now elected President of the Vietnamese Veterans Association at Austin, Texas.

 

(Photo: South Vietnamese Women Suffered the Loss of Their Loved Ones)

I grew up without knowing anything about my father. He was kidnapped by the Communist when I was one, and was imprisoned in Thanh Hoa “Ly Ba So” camp until the Geneva Agreement was implemented in 1954. According to the agreement signed by French and Communist Vietnam, the country is divided into two parts with opposing regimes, French and Communist withdraw their troops to the South and North of 17th parallel respectively, and all prisoners must be released.

 

My mother and I were waiting for the beloved one to return. But he never made it. He was ambushed and murdered on the way back home after 8 years of hard labor and torturing in the camp. Poor daddy, his only crime is being born in a wealthy family; one of the four categories Communists hates most: well-educated, wealthy, landowner, and government officials. To these persons, their policy is to “Dao Tan Goc, Troc Tan Ngon”. That means “dig them up to the root, chop them down from the tip”

My childhood is not a happy one, although my mom devotes her life to bring me up in the best conditions she could afford. One night when I was 5, Communist shelled the district market. Two mortars hit my home killing one and wounded two. We were luckily unharmed as we were sleeping in the basement.

The years after 1954, South Vietnam was gradually establishing its democracy with American assistance. It was a short peaceful time, and people were building their new life. There were no foreign troops except for some American personnel worked in the assistance group. It is OK when a big country helps allied countries in the Free World to develop; it's OK too as the Russia and China help to build communism in North Vietnam provided that each side minds its own business. 

Of course, we don't expect South Vietnamese government to be perfect in its transition from feudalism to republic. It must have weaknesses to be corrected through democratic processes. North Vietnam did not let us be safe. Thousands of communist cadres left behind after 1954 began to emerge in remote countryside where secret guerilla bases formerly built. They planted the seed of hate in the heart of villagers. Whoever can carry weapon are armed. Supply from the North began to pour into South via Ho Chi Minh trail. In December 1960, the 3rd Communist Party congress formed the so-called “ỘSouth Vietnam National Liberation Front” and started the war.  

Terrorism spread out all over the country. At night, they kidnapped and assassinated; in daytime, they shelled school, market. Not a single day did we not hear the killing. Hundreds of school children at Song Phu and Cai Lay were killed in 1964 when the schools were targeted by cannon balls. Three thousand civilians buried alive in old capital Hue in 1968. They beheaded, peeled off the face skin, drowned alive in rice bag; they used whatever means to scare people to not cooperate with the government. There are many more that can be written in thousands of pages.

We have no choice but bearing arm to fight against them.

Given the mask “anti-American” by Communists, such war is truly between the Communists and the freedom lovers. We understand freedom, democracy, and human rights only exist in a non-communist regime. We, not the Communists, are peace loving because we were working hard for development; we did not want the war to destroy our achievement.

In 1965, American and six other allied nations sent troops to help us as the war was escalating. Divisions of North Vietnamese regular troops with unlimited supplies from Soviet Union and China were outnumbered our army, forcing us back to defensive.

That's why your husband, as other hundreds of thousands American young men and women, get involved in a bloody, long lasting war that they were not prepared for.

My story is more distressed as the war ended in 1975. I don't think you are patient enough to listen me telling what happened to hundreds of thousands of South Vietnam officers and civilian officials. Let's go back to the contents of the film.

 

There are some critical points need to make clear:

1.- An American widow in the film poses a question: Did those people (Communist Vietnam) do any threat to our country? Did they (American troops) murder them?

May I ask her back: Why we get involved in Korean War, WW1, WW2, Gulf War, Somalia, Yugoslavia war? Do those Korean, German, Iraqi, Somalian, Serbian do any harm to the United Stated?

The killing of innocent people is totally wrong, but inevitable in any war. Trapped in the battlefield, people are victimized by both sides. There are crazy people who kill for no reason in any society, civilized or uncivilized. They are criminals and must be brought to justice. The facts that Lieutenant William Calley who massacred villagers in My Lai, the killing of hundreds of Koreans recently uncovered, and many more I can not locate, are unforgivable. They spoil our right cause, but can not be assimilated to the whole policy. In contrary, the murder committed by the communists is not only individual act but also systematically organized by the party. That is the different between the two ideologies. The reason we don't carry out the killing because we don't hate; we just fight for our freedom. We believe in God and respect human life. The reason communists kill because they advocate “the cause justifies the means”.

2.- The North Vietnamese widow, Dr. Nguyen Thi My Hien, as well as about two hundred thousand South Vietnamese mothers and wives, are victims of the war that initiated by the communists, not by our side. The other woman in the film (the skinny who is introduced Vietcong leader) should not complain because she herself had chosen to fight as a Vietcong guerilla. Indeed, she was a spy, a terrorist, and she must accept what happened to her in the war. Nguyen Xuan Ngoc, your companion, grows up in the communist controlled area, eye witnessed the burning, killing. Her voice transports peak of hate. I have sympathy for her. But that selfish whore does not represent widows of South Vietnam KIA's.

3.- That American failed the war after 21 years of involvement doesn't mean we did wrong. Mass media in the 60's , with support from traitors Jane Fonda, Angela David, Ted Turner ... spoiled the information, misled the public opinion that resulted the withdrawal of American troops. While WW2 veterans returned home as heroes, Vietnam veterans as murderers!!!???

They should be given back dignity they deserve. The dead must be honored. The KIA and MIA's families must be remembered.

4. Do you believe that we are justified when leading the free world fighting against Soviet Union and its satellites: China, Cuba, and Eastern Europe? Why not justified when fighting against Communist Vietnam? Is Vietnam an exception in the ideological war? Does our people not deserve the freedom that American are enjoying?

5. It is a very good idea to heal the wound many American families have been suffering. Fifty eight thousand American young men and women were killed in Vietnam while fighting for FREEDOM not only to my Vietnamese people, but also to noble cause saving the humankind from the horrific Communism. As we have played the vanguard role in preaching freedom and democracy, we should be very proud of what we did in Vietnam.

6. When you traveled to Vietnam to make the film, do you realize that the only persons you can talk with, and who can speak out are those selected by he authorities? Indeed, most of them are party members. If you have time to study the annual report on human rights violation in Vietnam by the Department of State and dozens of Human rights advocate organizations, please, do so. In such regime where there is no freedom of speech, the mass media is in the hand of authorities. People are to speak in one voice to promote the party's resolution. 

7.- Why the words American Pirates are removed when translating a woman saying: “The cruelty by American pirates (Toi ac cua Giac My, sic) is longer than a river, higher than a mountain, and deeper than a sea”? Are you not ashamed hearing that accusation? If your purpose is to heal the wound, the film doesn't. It points a sharp knife into the wound of our veterans and makes it more painful.

8. When you consider two sides of the conflict, I'm wondering why the South Vietnam side is not in your concern. Millions of South Vietnamese people were killed during the bloodiest, long lasting war mostly by the acts of North Vietnam army. More than two hundred thousand South Vietnamese troops killed in action while serving side-by-side American soldiers. Hundreds of thousands risk their lives fleeing Vietnam after 1975 to seek for freedom, of whom tens of thousands drowned in the sea or raped killed by pirates. We are victimized twice by the Communists.

We, of course, feel sorry for the families of North Vietnam soldiers who died in the war; because themselves, are also victims of the ambitious Communist party members. South Vietnamese women have heart and soul too. They do suffer not only the loss of their husbands and sons, but discrimination under communist regime as well. They need to speak out their own voice.

We are asking for justice and humanity.

Dear Mrs. Sonneborn,

The Vietnamese American community though powerless in this new land, but is positively contributing to the diversity of American society. More than one million of us here in this country strongly suggest that the mass media should reflect the truth about Vietnam War. The loosing side is not always the wrong. Seventy years after the October Revolution, the Russian nationalist flag is flying back on Kremlin. Please, wait and see what happens next in Saigon.

I'd be very glad to cooperate in your project if you consider my comment seriously.

Our hearts are with you and other widows.

Sincerely,

 

                              

 

Những Người Bị Quên Lăng

 

Thưa bà Sonneborn,

Tôi đă xem qua cuốn phim Regret to Inform do bà Karen Quebe của đài truyền h́nh KLRU, Austin giới thiệu và cũng được bà Quebe yêu cầu cho biết ư kiến về phim này.

Tôi rất xúc động khi thấy một goá phụ Mỹ đă lặn lội hàng vạn dặm để đến một vùng rừng núi hẻo lánh cách nửa ṿng địa cầu để thăm lại chiến trường xưa, nơi người chồng yêu quư của bà đă để lại thân xác cho nền tự do dân chủ của một nước đồng minh. Tôi cũng buồn khi thấy h́nh ảnh của những bà cụ già sống sót sau vụ thảm sát Mỹ Lai.

Bà đă làm một điều rất đúng khi ghi lại và chuyển ra một thông điệp hung hồn đến với nhân loại. Đó là: Hăy chấm dứt chiến tranh; hăy giải quyết trong ôn hoà những tranh chấp.

V́ cũng là một nạn nhân của chiến tranh, tôi sẽ rất vui ḷng góp một bàn tay vào chính nghĩa hoà b́nh đó.

Nhưng qua cuốn phim, càng cảm thông với nỗi đau đớn của bà bao nhiêu th́ tôi càng uất hận bấy nhiêu v́ chính nội dung phim đă giúp tuyên truyền lừa bịp cho bọn Cộng Sản Việt Nam. Chắc hẳn bà không thể ngờ rằng, Cộng sản đă lợi dụng cuốn phim để gán cái tội gây chiến cho phía Hoa Kỳ cũng như thuyết phục rằng chúng vô can về tất cả những đau thương từng xảy ra trong 21 năm chiến tranh Việt Nam.

Xin bà hăy b́nh tâm, đọc kỹ chuyện đời của tôi v́ nó cũng không kém bi thương hơn những câu chuyện bà đă nêu ra trong phim.

Tôi là một cựu sĩ quan trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, từng bị cầm tù trong các trại tập trung của Cộng Sản từ 1975 đến 1985. Hiện tôi là Chủ tịch Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH tại Austin, Texas.

Tôi đă lớn lên trong sự thiếu vắng một người cha. Cụ thân sinh của tôi bị Cộng Sản bắt cóc và giam giữ tại trại tù Lư Bá Sơ ở Thanh Hoá cho đến ngày kư kết Hiệp Định Geneve năm 1954. Theo Hiệp Định này được kư kết bời Pháp và Việt Cộng, th́ nước Việt Nam bị chia thành hai miền với hai chế độ đối nghịch. Quân đội Pháp phải rút khỏi miền Bắc; và ngược lại, quân Cộng Sản phải rút khỏi miền Nam. Một trong các điều kiện là việc trao trả các tù nhân. Mẹ tôi và tôi đă mong chờ sự trở về của người thân yêu. Nhưng thân sinh tôi đă không về được. Cộng Sản đă phục kích và ám sát ông trên đường về quê sau hơn 8 năm tù khổ sai. Tội nghiệp cha tôi, ông chỉ bị gán cho cái tội là con nhà giàu có. Cộng Sản đă liệt kê ra bốn thành phần mà họ phải tiêu diệt tận gốc: những người có học, những người giàu có, những người có đất đai ruộng vườn, và các hào mục.

Dù mẹ tôi hết ḷng chăm sóc bằng hết khả năng của người, tuổi thơ của tôi cũng không mấy hạnh phúc.  Khi lên 5, một đêm, Cộng quân bắn súng cối vào quận lỵ. Hai trái rơi vào nhà chúng tôi; giết chết một người quen tạm trú và làm bị thương hai người khác. Chúng tôi may mắn thoát nạn nhờ ngủ dưới hầm sâu.

Thời gian sau 1954, miền Nam đă từng bước xây dựng một chế độ dân chủ với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ. Đó là thời gian hoà b́nh ngắn ngủi để nhân dân chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới. Trên đất nước không có bóng dáng quân đội ngoại quốc, trừ vài nhân viên Hoa Kỳ trong các đoàn viện trợ. Sự việc một nước lớn giúp đỡ các nước nhỏ là thông thường; cũng như Nga sô và Trung Cộng giúp đỡ miền Bắc vậy.

Dĩ nhiên, chúng tôi không mong chờ rằng chính phủ miền Nam sẽ toàn thiện trên bước đường chuyển hoá từ chế độ phong kiến sang chế độ cộng hoà. Chắc chắn là phải có các nhược điểm mà chúng tôi có thể khắc phục dần dần. Nhưng Cộng Sản Bắc Việt không để chúng tôi yên. Hàng ngàn cán bộ mà họ để lại sau ngày kư Hiệp Định 1954 đă bắt đầu quậy phá; xây dựng những mật khu du kích. Cộng Sản đă gieo hạt giống căm thù trong nông dân. Những người nào cầm súng được đều được vơ trang. Tiếp liệu từ miền Bắc bắt đầu ồ ạt đổ vào Nam qua đường ṃn Hồ Chí Minh. Vào tháng 12 năm 1960, Đại hội đảng Cộng Sản lần thứ 3  chính thức cho ra đời cái gọi là “Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam’ để phát khởi cuộc chiến tại miền Nam.

Thế là chiến dịch khủng bố diễn ra khắp nơi. Về đêm, chúng bắt cóc và ám sát. Ban ngày, chúng pháo kích vào chợ buá, trường học. Không có ngày nào không có chết chóc. Năm 1964, chúng pháo kích vào trường Tiểu Học Song Phú và Cai Lậy, giết hàng trăm học sinh ngây thơ. Năm 1968, chúng thảm sát hơn ba ngàn thường dân tại Huế[1]. Chúng chặt đầu, mổ bụng, lột da, bỏ bao thả trôi sông và bất cứ hành vi dă man nào đối với những người hợp tác với chính quyền miền Nam. Tội ác của Cộng Sản viết ngàn trang chưa hết.

Những người miền Nam không c̣n lựa chọn nào khác ngoài việc cầm súng chống lại bọn chúng.

Núp dưới danh nghĩa “Chống Mỹ Cứu Nước” thực ra đó là cuộc chiến của những người miền Bắc xâm lăng và người miền Nam bảo vệ tự do. Chúng tôi học và hiểu rằng Tự do, dân chủ không thể có được trong một chế độ Cộng Sản. Chính chúng tôi, chứ không phải những người Cộng Sản, mới là những người yêu chuộng hoà b́nh; bởi v́ chúng tôi đă cật lực để phát triển. Chúng tôi không muốn chiến tranh làm hủy hoại thành quả của chúng tôi.

Năm 1965, Hoa Kỳ và sáu nước đồng minh khác đă gửi quân đội giúp chúng tôi khi chiến cuộc leo thang. Nhiều sư đoàn quân chính quy miền Bắc và hàng trăm tấn vũ khí, tiếp liệu từ các nước Cộng Sản Nga và Trung Hoa đă lấn lướt, đẩy chúng tôi vào thế pḥng thủ nghiêm trọng.

Đó cũng là lư do mà người chồng yêu quư của bà cùng hàng trăm ngàn thanh niên Hoa Kỳ đă tham gia vào một cuộc chiến đẫm máu, lâu dài trên đất nước chúng tôi.

Chuyện đời của tôi c̣n bi thảm hơn khi chiến tranh kết thúc naăm 1975. Chúng tôi đă bị Cộng Sản lừa gạt đưa vào các trại tù khổ sai. Chuyện c̣n dài lắm, nhưng có lẽ bà sẽ không c̣n kiên nhẫn để nghe. Thôi th́ chúng ta trở lại chủ đề chính là cuốn phim Regret to Inform.

Có nhiều điểm trong phim mà tôi cần đặt vấn đề để làm sáng tỏ:

1.-  Một goá phụ Mỹ trong phim đă đặt câu hỏi: ”Những người Việt Cộng kia đă làm ǵ đe doạ đến Hoa Kỳ, mà quân đội Mỹ ta phải giết họ?”

Câu hỏi ngược lại của tôi là :

Tại sao chúng ta tham gia Thế chiến thứ Nhất, thứ Hai ? Tại sao chúng ta tham gia chiến tranh vùng Vịnh, chiến tranh Cao Ly, Somalia, Nam Tư ? Bà ấy có hỏi rằng những người Đức, Nhật, Hàn, Iraq … có làm ǵ nguy hại cho Mỹ không ?

(Photo: Những nữ du kích Việt Cộng - Vietcong Female Guerrilas)

Biết rằng giết người dân thường là sai hoàn toàn. Nhưng điều đó khó tránh khỏi trong chiến tranh. Bị kẹt giữa hai lằn đạn, dân thường là nạn nhân của cả đôi bên tham chiến. Xă hội nào cũng có những kẻ điên loạn giết người làm vui. Họ là những tội phạm mà toà án sẽ xử đích đáng.  Sự kiện Trung Úy William Calley thảm sát dân làng Mỹ Lai là một tội ác cũng như các vụ quân Mỹ thảm sát dân Cao Ly mà công luận mới phát giác ra gần đây. Đúng, những vụ thảm sát như thế làm hoen ố chính nghĩa của chúng ta . Nhưng không v́ thế mà coi đó là chính sách của các chính phủ. Trong lúc ngược lại,  Cộng Sản giết người có tính toán, có hệ thống chứ không phải là hành vi cá nhân. Đó là sự đối nghịch giữa hai chế độ chính trị Tự Do và Cộng Sản. Chúng tôi chiến đấu là để tự vệ, không phải xuất phát từ ḷng thù hận. Chúng tôi tin tưởng vào đấng Tối Cao và tôn trọng sinh mạng; trong khi đối với Cộng Sản : Bất cứ việc ǵ cũng làm, miễn họ đạt được mục đích.

 

2.- Một goá phụ của Cộng sản Bắc Việt trong phim, Bác Sĩ Nguyễn Thị Mỹ Hiền, cũng như hàng trăm ngàn bà mẹ, bà vợ miền Nam, đều là nạn nhân của chiến tranh mà Cộng Sản gây ra. Họ không thể đổ tội cho chính quyền miền Nam. Cũng trong phim, người phụ nữ gầy nhom tự nhận ḿnh là lănh đạo phía Việt Cộng đă phàn nàn, lên án gắt gao về những bất hạnh của bà; trong khi bà quên rằng chính bà đă tự nguyện tham gia vào hàng ngũ du kích chống phá miền Nam. Đúng ra, chính bà là một điệp viên, một kẻ khủng bố. Bà phải chấp nhận hậu quả do việc bà gây ra.

Người bạn đồng hành của bà trong phim, bà Nguyễn Xuân Ngọc, đă lớn lên trong vùng du kích Cộng Sản, đă chứng kiến các cảnh chết chóc, đốt phá. Trong giọng nói của bà ta, chất chứa bao căm thù có thể thông cảm được. Nhưng bà ta không thể đại diện cho goá phụ của quân nhân miền Nam như được giới thiệu trong phim !

3.- Việc Hoa Kỳ thất bại trong chiến tranh không chứng minh rằng chúng ta sai. Những năm 1960, với sự chống đối của phản chiến, trợ lực bởi truyền thông vô lương tâm, bọn Jane Fonda, Angela David, Ted Turner… t́nh h́nh chính trị quân sự miền Nam đă bị xuyên tạc, bôi đen để thúc đẩy việc rút quân. Trong khi các chiến sĩ trở về từ Thế Chiến được coi là anh hùng, th́ quân nhân về từ Việt Nam bị coi như những kẻ tội phạm ?

Đáng ra, họ phải được hưởng phẩm cách như họ xứng đáng, ngay cả những quân nhân tử trận cũng thế. Gia đ́nh các tử sĩ, người mất tích phải được nhớ đến.

4.- Thưa bà, bà có tin rằng việc Hoa Kỳ lănh đạo thế giới tự do chống lại khối Nga Sô và chư hầu là chính đáng không ? Nếu bà tin thế, th́ thại sao bà c̣n nghi vấn việc Hoa Kỳ tham chiến tại Việt Nam ? Hay bà cho rằng trường hợp Việt Nam không nằm trong khuôn khổ cuộc chiến tranh ư thức hệ ? Hay bà cho rằng nhân dân chúng tôi không xứng đáng được hưởng tự do như dân Mỹ của bà ?

5.- Chúng ta cần hàn gắn lại những vết thương chiến tranh cho các gia đ́nh người Mỹ. Năm mươi tám ngàn quân nhân Mỹ hy sinh tại Việt Nam không phải chỉ để dành tự do cho chúng tôi, mà là chiến đấu cho nhân loại chống lại chủ nghĩa Cộng Sản. V́ Hoa Kỳ là quốc gia cổ vũ và tiên phong cho dân chủ tự do, thiển nghĩ chúng ta nên lấy việc chiến đấu tại Việt Nam là điều vinh dự.

6.- Khi bà đến Việt Nam để thực hiện cuốn phim, bà có biết rằng bà chỉ được phép tiếp xúc, hợp tác với những người mà Cộng Sản sắp xếp không ? Thực ra, đa số họ là đảng viên Cộng Sản. Nếu bà có th́ giờ và chịu khó theo dơi các báo cáo hàng năm về vi phạm nhân quyền tại Việt Nam do bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và các cơ quan đấu tranh Nhân quyền thực hiện, chắc bà phải biết rằng tại Việt Nam Cộng Sản, không hề có quyền tự do ngôn luận, Mọi phương tiện thông tin dều do nhà nước nắm giữ và kiểm soát. Người dân chỉ có thể nói những điều mà nhà nước cho phép nói.

7.- Trong phim, bà đă cho phép một nữ Việt Cộng xử dụng chữ “bọn cướp » để nói về những người lính Mỹ đồng hương của bà. Bà không thấy xấu hổ sao ? Nếu mục đích của bà là hàn gắn vết thương, th́ trái lại cuốn phim của bà càng làm cho vết thương đau lở loét thêm. Nó đă cắm một con dao bén vào vết thương của những người cựu chiến binh để làm họ đau đớn hơn lên.

8.- Khi bà coi hai bên tham chiến là Mỹ và Việt Cộng; thưa bà bà đă bỏ quên phe Việt Nam Cộng Hoà chúng tôi. Hàng triệu người dân miền Nam đă chết v́ bom đạn do miền Bắc gây ra. Hơn hai trăm ngàn anh em chiến binh miền Nam đă hy sinh trong khi chiến đấu bên cạnh người bạn Mỹ. Hàng triệu đồng bào đă đổi mạng để quyết ra đi thoát khỏi chế độ Cộng Sản sau năm 1975 mà gần một nữa chết trên biển Đông. Chúng tôi đă hai lần là nạn nhân của Cộng Sản.

Tất nhiên, chúng tôi thông hiểu nỗi đau đớn của những gia đ́nh miền Bắc có con em chết trong chiến tranh, v́ chính họ, họ cũng là nạn nhân của đảng Cộng Sản nhiều tham vọng. Quư phụ nữ miền Nam cũng có linh hồn và con tim biết đau khổ chứ ? Họ không những chịu sự mất mát người cha, người chồng, mà chính họ cũng là nạn nhân của chế độ Cộng Sản sau năm 1975 nữa. Họ cũng phải được lên tiếng chứ ?

Chúng tôi đ̣i hỏi sự công bằng và nhân đạo

Thưa bà Sonneborn,

Tuy cộng đồng Người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ chưa đủ mạnh trên quê hương mới này, nhưng chúng tôi đă góp phần tích cực vào sinh hoạt chính trị xă hội và kinh tế của Hoa Kỳ. Chúng tôi đ̣i hỏi công luận và truyền thông Hoa Kỳ phải phản ảnh trung thực về cuộc chiến Việt Nam. Kẻ thắng không hẳn là có chính nghĩa. Bảy mươi năm sau Cách Mạng Tháng 10, người Nga tự do đă cắm lại lá cờ ba màu trên điện Cẩm Linh. Việt Nam rồi cũng thế, sớm hay muộn.

Xin bà đọc kỹ và suy xét về các điểm tôi vừa nêu trên.Chúng tôi luôn hướng ḷng về quư bà và các goá phụ Hoa Kỳ.

Kính chào bà.


 

[1] Con số chính thức hiện nay là khoảng 7600 người