Michael Do

Bà Chúa Tuyết

Hans Christian Andersen

Đỗ Văn Phúc dịch

 

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

Nữ Hoàng Băng Giá

The Snow Queen

 

 

 

Câu chuyện gồm 7 mẫu chuyện ngắn (tiếp theo)

 

Câu chuyện thứ ba

Khu vườn của bà già biết làm phép phù thủy

 

Cô bé Gerda bé nhỏ đang nghĩ ǵ về Kay kể từ khi cậu ta xa cô? Kay ra sao bây giờ? Chẳng có ai biết, chẳng có ai có thể nói được một điều ǵ về cậu cho cô bé nghe cả. Tất cả những điều mà bọn trẻ con hay biết là Kay đă buộc chiếc xe trượt của ḿnh vào chiếc xe lớn và để nó kéo đi qua công trường, ra cổng và đi mất dạng. Chẳng ai biết giờ này Kay đang ở đâu, người ta lo lắng khóc thương, và Gerda th́ khóc nhiều hơn hết. Sau cùng, người ta đồn rằng cậu đă Chết; v́ chắc chắn cậu đă rơi xuống khúc sông chảy qua thành phố. Ôi! những ngày mùa đông trở thành buồn bả, băng giá và u tối.

Rồi xuân cũng đến, và mặt trời lại xuất hiện.

“Kay đă Chết mất rồi” Gerda nói.

“Ta chẳng tin như thế” Mặt trời trả lời.

“Kay Chết rồi mà.” Gerda lại nói với chim én.

“Tôi chẳng tin đâu.” Chim én cương quyết. Và điều này làm cho Gerda trở nên bán tín bán nghi.

“Tôi sẽ mang đôi giày mới màu đỏ, đôi giày mà Kay chưa hề thấy để đi xuống bờ sông, hỏi sông cho rơ ngọn nguồn.” Gerda nói.

Thế rồi, một buổi sáng sớm tinh mơ, Gerda hôn bà ngoại, mang đôi giày đỏ và lặng lẽ đi ra khỏi nhà. Bé vượt qua cổng thành đến bờ sông.

“Sông ơi, có phải sông đă cướp mất của ta người bạn thân thiết? Ta sẽ biếu cho sông đôi giày mới này nếu sông mang trả Kay lại cho ta.”

Bé nh́n thấy những gợn sóng, và nghĩ rằng sông đang gật đầu nên tháo đôi giày mà bé quư nhất, ném xuống gịng sông. Đôi giày lại rôi giạt vào bờ bên cạnh bé, như là câu trả lời của sông là không chấp nhận hiến vật của bé, hoặc sông không dính dấp ǵ đến việc Kay bị mất tích.

Gerda th́ lại tưởng rằng ḿnh đă không ném đôi giày ra đủ xa, v́ thế em leo lên chiếc thuyền gần đó, lần ra mũi thuyền và ném mạnh đôi giày vào giữa gịng sông. Rủi thay, chiếc thuyền không được buộc kỹ, sút dây và bắt đầu chuyển dịch ra xa bờ. Gerda cố t́m cách để leo xuống bằng cách trở lại cuối thuyền, nhưng thuyền đă trôi ra cách bờ một khoảng xa và đang tiếp tục trôi đi nhanh hơn.

Bé Gerda hoảng hồn, lo sợ, và bắt đầu khóc lên. Chẳng ai nghe được tiếng khóc của em ngoài bầy chim se sẻ. Mà chim th́ quá nhỏ không thể giúp đưa em trở vào bờ được, chúng chỉ có cách là bay theo bên em như cùnmg chia xẻ nổi lo âu. Thuyền lao nhanh theo ḍng nước; Gerda ngồi bó gối trong khoang, lặng lẻ nh́n đôi giày đang vật vờ trôi theo sau thuyền, chúng cũng chẳng dạt vào gần mà càng lúc càng trôi ra xa phía sau.

Hai bên bờ sông tuyệt đẹp, điểm những loài hoa muôn màu; những cây cổ thụ, những bầy chiên trắng xoá và những toà nhà, nhưng không một bóng người.

“Có lẽ sông đang đưa ḿnh đến với Kay” Gerda nghĩ thầm, và điều này làm em thấy ấm ḷng trở lại; Em ngồi hẳn dậy và quan sát cảnh sắc hai bên bờ không chán.   

Thế rồi, thuyền trôi đến một khu vườn dâu; giữa đó là một căn nhà tranh nhỏ với những khung cửa sổ sơn màu xanh đỏ; Truớc nhà là hai người lính bằng gỗ đứng gác, họ bồng súng chào khi thấy thuyền Gerda trôi qua. Bé gọi to lên tưởng rằng họ là người thật; dĩ nhiên hai người lính chẳng thể trả lời em. Thuyền càng trôi gần hơn, em la to lên; và một bà già từ trong nhà bước ra, tay chống trên cây gậy gỗ. Bà đội một chiếc nón vành rộng vẽ đầy hoa.

“Tội nghiệp bé gái,” bà nói, “Tao lại trôi dạt trên ḍng sông rộng giữa nơi hoang dại này?”

Vừa nói, bà vừa lội ra dùng đầu gậy móc kéo thuyền vào bờ và bế em lên.

Gerda thấy sảng khoái khi được đặt trên bờ cỏ êm, nhưng rồi em lại thấy lo sợ bà già xa lạ này.

“Lại đây, em bé; hăy kể cho ta biết em là ai, tại sao lại trôi dạt đến đây?”

Gerda thật t́nh kể hết chuyện ḿnh cho bà già nghe và hỏi bà có thấy Kay không. Bà già trả lời không thấy nhưng mong sẽ được gặp Kay. Bà bảo Gerda chớ lo buồn mà hăy bước vào nhà, thưởng thức những trái dâu chín, ngắm những bông hoa lạ c̣n đẹp rực rỡ hơn những hoa in trong sách học của bé; mỗi loài hoa đều liên quan đến những câu chuyện hay đáng nghe. Thế rồi, bà dắt em vào nhà khoá trái cửa lại.

Căn nhà có những khung cửa sổ rất cao sơn đủ màu xanh đỏ vàng; từ những cửa sổ đó, ánh sáng xuyên qua rọi vào căn pḥng. Trên bàn là những dĩa đựng đầy các loại dâu ngon mà Gerda được bà cho phép ăn thỏa thích. Trong lúc em nếm những trái dâu, bà già chải lại mái tóc em với chiếc lược bằng vàng.Bà uốn cho tóc em gợn quăn lên và óng ánh như những sợi tơ vàng bao quanh khuôn mặt thanh tú xinh xắn của em. Trông em rực rỡ như một đoá hoa hồng.

“Ta từng ao ước có một bé gái xinh như em,” Bà nói, “Rồi em sẽ thấy chúng ta gắn bó với nhau như thế nào.” Gerda hầu như quên hẳn bạn Kay, v́ bà già này biết tṛ phù thủy, trong lúc chải tóc cho em, bà đă làm phép cho em quên hết chuyện cũ. Thực t́nh, bà chẳng phải là loại phù thủy độc ác; mà chỉ v́ tính thích vui đùa và bà muốn giữ em lại với bà thôi. Bà đi vào vườn, vung chiếc gậy trên những cụm hoa hồng làm cho chúng phải vùi xuống nền đất đen mà không để lại dấu vết ǵ. Bà biết rằng nếu để cho bé Gerda nh́n thấy hoa hồng, em sẽ nhớ đến Kay và sẽ bỏ ra đi khỏi ṿng tay bà. Xong xuôi, bà đưa em vào vườn. Ôi vườn đẹp biết bao! Có đủ hoa đẹp của bốn mùa mà không nơi nào trên thế gian có thể có được. Gerda chạy nhảy chơi đùa thỏa thích cho đến khi mặt trời ch́m dần sau rặng dâu xanh.

Em được bế đặt lên chiếc giường nhỏ phủ một tấm ra màu hồng điểm những bông tím; em ngủ một giấc nồng với những giấc mơ đẹp.

Hôm sau và những ngày kế tiếp, em lại vui chơi trong vườn hoa. Ngày qua rồi ngày qua đi, em học hỏi được nhiều về những loài hoa; nhưng dù cho có đủ muôn ḷai hoa, em vẫn thấy thiếu một loại nào đó mà em không thể nhớ ra được.

Một hôm, em đang ngồi nh́n chiếc nón vẽ đầy hoa của bà già, bổng em thấy chiếc hoa xinh nhất trong đó là chiếc hoa hồng. Bà già khi dẹp những bụi hồng đă không nhớ đến nụ hoa vẽ trên nón ḿnh!

“Lạ nhỉ,” Gerda chợt la lên, “sao lại không có hoa hồng trong vườn nhỉ?” Bé lao ra vườn cố lục lọi t́m hoa hồng, nhưng không thấy. Những giọt nước mắt của em rơi xuống đúng ngay chỗ trước đây là những cây hoa hồng làm cho đất thấm ướt; và những cây hồng từ ḷng đất bỗng vụt lên xinh tốt như xưa. Gerda hôn lên những đoá hoa hồng tươi thắm và nhớ tới chậu hồng ở nhà ḿnh, từ đó em lại nhớ đến Kay.

“-! tại sao ta lại để lần lữa như thế này?” bé nghĩ thầm, “Ta đang đi t́m Kay cơ mà! Hoa hồng ơI, bạn có biết Kay của ta đang ở đâu không? Liệu Kay c̣n sống hay đă chết?”

“Kay chẳng chết đâu,” Hoa nói, “V́ chúng ta vừa ở dưới ḷng đất, nơi thế giới của âm ti, những người chết đều ở đó, mà chúng ta th́ không thấy Kay đâu cả.”

“Cám ơn hoa,” Gerda mừng rỡ, “Hoa có biế Kay đang ở đâu không?” Bé hỏi thăm từng đoá hoa khác.

Nhưng chẳng có hoa nào trả lời em, v́ chúng đang măi mơ mộng; mà dù chúng có trả lời, th́ cũng chẳng hoa nào biết Kay đang ở đâu.

Hoa huệ trắng th́ nói: “Bạn có nghe tiếng trống không? Tùm tùm, chỉ có hai nhịp thôi, tùm tùm, luôn luôn chỉ có hai nhịp. Hăy nghe tiếng than của bà già goá, hăy nghe tiếng kinh cầu của ông thầy tu. Ḱa người đàn bà Ấn độ đứng trên giàn hỏa thiêu, giữa xác chồng và ngọn lửa ngùn ngụt. Nhưng người đàn bà này lại nghĩ đến một người đàn ông đang đứng giữa đám người xung quanh dàn hoả, cái người đàn ông có đôi mắt c̣n rực lửa hơn ngọn lửa thiêu xác người Chết. Liệu ngọn lửa t́nh trong tim bà ta Chết theo cùng bà?”

“Ta chẳng hiểu hoa nói ǵ.” Gerda nói.

“Đó là câu chuyện đời ta.” Huệ trả lời.

“C̣n hoa mẫu đơn kể chuyện ǵ?”

“Trong một sườn núi nọ, có một toà lâu đài mà vách thành bằng gạch đỏ phủ kín bằng những dây hoa ngũ sắc. Trên ban công của toà lâu đài có một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp. Nàng khom người qua khung cửa cúi nh́n một cách nôn nao xuống con đường bên dưới. Nàng tươi mát hơn tất cả loài hoa tươi mát nhất; dáng nàng thanh thoát nhẹ nhàng như làn gió thoảng. Tà áo lụa của nàng lay động nhẹ mỗi khi nàng cúi xuống và th́ thầm hỏi: 'Chàng chẳng bao giờ đến sao?'“

“Có phải hoa ám chỉ đến Kay chăng?” Gerda hỏi.

“- không, ta chỉ kể chuyện về giấc mơ của chính ta thôi.”

C̣n hoa tuyết th́ lại kể:

“Có một chiếc đu giữa hai cành cây lớn, Có hai cô bé thắt những bím tóc với dây ribbon màu xanh ngồi đánh đu vui đùa cùng nhau. Cậu anh trai đứng phía sau hai cô che chở. Một tay cậu cầm chiếc b́nh, tay kia th́ cầm ống hút.  Cậu đang thổi những bong bóng xà pḥng. Khi chiếc đu tung lên cao, những bong bóng cũng bay lên theo chiếu những màu quang phổ do phản ánh mặt trời. Một chú chó tí hon đứng trên hai chân mong được leo lên chiếc đu, nhưng chiếc đu không dừng lại cho chú. Chú ngă ngửa ra sau, sủa inh ỏi; bọn trẻ phá ra cười, những bong bóng xà pḥng rồi cũng vỡ ra. Một mảnh ván xích đu, những bong bóng xà pḥng, đó là câu chuyện của ta.”

“Ta dám nói rằng chuyện của bạn thật hay, nhưng cũng buồn quá, mà lại chẳng nhắc ǵ đến Kay cả.”

C̣n hoa loa kèn th́ lại kể:

“Có ba chị em nhà nọ, rất yêu kiều và trinh trắng thơ ngây. Một cô mặc áo đỏ, một cô áo xanh và một cô th́ thích bộ váy màu trắng muốt. Mỗi đêm, các cô nắm tay nhau nhảy múa bên hồ, mặt hồ lung linh ánh trăng vàng. Các cô chẳng phải là thần tiên đâu, họ là những người thực đó; nhưng họ bị quyến rũ bởi làn không khí trong nhẹ, và họ tan biến vào trong khu rừng. Lát sau, có ba cỗ quan tài từ trong rừng chuồi ra, trong đó có thi hài của ba cô. Những con đom đóm bay quanh các cô như thắp sáng lên những khuôn mặt diễm kiều. Các cô đang ngủ hay đă Chết rồi? Nào ai biết! Nhưng mùi hương của muôn hoa tỏa ra báo cho ta biết rằng đó chỉ là những xác Chết không hồn, và chuông chiều từ giáo đường xa ngân lên tiếng cầu hồn ảo năo.”

“Bạn làm tôi buồn quá,” Gerda nói, “Hương thơm của bạn gợi nhớ đến các thiếu nữ vắn số kia. Ôi, nếu Kay cũng đă Chết đi? Các hoa hồng đă nằm im dưới đất đen, và chúng không nói lên được điều ǵ.”

“Ding, dong,” Hoa loa kèn lên tiếng, “Chúng tớ không ngân hồi chuông cầu hồn cho Kay, v́ chúng tờ không hay biết ǵ về anh chàng cả. Chúng tớ chỉ hát một bài ca riêng mà thôi, một bài độc nhất mà chúng tớ thuộc.”

Gerda bước đến bên đoá hoa súng sáng ngời giữa đám lá xanh mơn mỡn.

“Bạn là một ánh mặt trời bé nhỏ,” Gerda nói với hoa, “Hăy nói cho ta biết phải t́m người bạn thơ ấu của ta nơi đâu?”

Hoa súng tỏa sáng lên và liếc về phía Gerda. Hoa cũng sẽ hát một bài, nhưng chắc không phải về Kay.

“Ánh sáng mặt trời từ thiên thượng toả xuống sân trong một ngày đầu xuân. Những tia nắng rọi vào vách tường trắng xóa; gần đó, có những bông hoa vàng đầu tiên vừa hé nở; chúng lấp lánh ánh vàng. Một bà già kéo chiếc ghế tựa ra ngồi hong nắng; cô cháu gái bé nhỏ đến chào bà. Bà đặt lên má cháu một nụ hôn. Ở đây cái ǵ cũng là vàng cả, quả tim của họ là vàng, những nụ hôn cũng vàng. Vàng trên đôi môi, vàng răi đầy trên đất, vàng trong không gian, từ những tia nắng mong manh. Chuyện tớ chỉ có thế.”

“Ôi, ta lại nhờ đến bà yêu quư ở nhà rồi, bà thật tội nghiệp, bà đang mong nhớ ta, và khóc than cho ta cũng như bà đă khóc cho Kay. Nhưng ta sẽ sớm trở về và mang theo Kay. Thật là vô ích nếu phải hỏi hoa về Kay. Ngoài những câu chuyện riêng của chúng th́ chúng chẳng biết ǵ hơn.”

Thế là Gerda xắn chiếc váy lên để có thể chạy nhanh hơn, nhưng khi nhảy qua chùm thủy tiên, em bị hoa đập vào cẳng chân. Em dừng lại hỏi: “Chắc hoa muốn nói cho ta nghe điều ǵ chăng?”

Bé cúi xuống gần hoa hơn để mong nghe hoa tiết lộ điều quan trọng.

“Ta chỉ thấy ḿnh ta thôi, ḿnh ta thôi,” Thủy tiên nói “Ôi, làn hương của ta sao mà thơm ngát ngọt ngào thế! Trên kia, bên cửa sổ tầng cao nhất có một cô gái đang múa ca, cô chỉ mặc đơn sơ; lúc đầu, cô kiểng trên một chân phải, rồi đổi qua chân trái, và cô xoay xoay như muốn lướt qua cả thế gian bằng đôi chân. Cô dùng b́nh trà trên tay này, tưới nước lên các vật và nói 'Cái ǵ cũng phải sạch sẽ nhe,' Chiếc áo trắng của cô treo trên ghế, nó được giặt trong b́nh trà và phơi khô trên mái hiên. Cô với tay lấy áo, mặc vào người và choàng thêm chiếc khăn sặc sở. Coi cô ta ngẫng cao đầu kiêu sa biết bao. Nhưng ta chỉ biết ḿnh ta thôi, chỉ ḿnh ta thôi.”

“Tớ chẳng cần chi điều hoa vừa kể,” Gerda buồn bă nói, “Thật là vô ích, phí cả th́ giờ nghe chuyện đâu đâu.”

Bé chạy về phía cuối vườn. Cổng đóng chặt, nhưng bé ra sức kéo được then cài. Cánh cổng mở toang, với đôi chân trần, em chạy vào rừng. Thỉnh thoảng em ngoái lui nh́n, nhưng không thấy ai đuổi theo. Sau khi không c̣n đủ sức chạy tiếp, em ngồi lại trên tảng đá lớn. Khi định hồn lại, em mới thấy là mùa hè đă đi qua, và mùa thu cũng gần tàn. Trong khu vườn của bà già, khi nào cũng có mặt trời và hoa nở quanh năm nên em không thể nào có ư niệm về thời gian.

“Ôi, ta đă phí phạm bao nhiêu ngày tháng, bây giờ là mùa thu rồi, ta không thể ngồi nghỉ lâu thêm được.” Thế là em đứng dậy và tiếp tục cuộc hành tŕnh.

Đôi chân trần bấy giờ mới đau buốt làm sao, và mọi vật xung quanh như lạnh lùng, ảm đạm. Những chiếc lá dương đă ngả sang màu vàng úa. Hơi sương rơi trên cành cây như những giọt mưa. Lá rơi, từng chiếc lá rơi; cành cây dần trần trụi, chỉ c̣n những cây giẻ gai là c̣n lưu giữ được những hạt giẻ trên cành mà thôi, mà trái giẻ th́ chua loét làm ê cả răng. Ôi chao, cả một màu trời xám xịt và buồn bả.

 

Câu chuyện thứ tư

Hoàng tử và công chuá

 

Gerda lại phải nghỉ chân. Một con quạ lớn sà xuống tuyết, ngay trước mặt em. Nó nh́n chằm chằm vào hồi lâu và gật gù: “Quạ, quạ, chúc một ngày an lành.” Có lẽ quạ cũng muốn tỏ hảo ư với em, quạ hỏi em đi đâu mà cô đơn giữa rừng già.

Gerda hiểu thế nào là cô đơn, và cảm nhận sự cô đơn của ḿnh. Em bèn kể cho quạ nghe tất cả câu chuyện về đời em và chuyến phiêu lưu này cũng như hỏi thăm về Kay.

Quạ gật gật chiếc đầu nặng nề của ḿnh và trả lời: “Có lẽ ta biết, ta biết điều này.”

“Thế nào, quạ biết ǵ? có chắc thế không?” Gerda mừng rỡ la lên, em như muốn hôn lấy quạ.

“B́nh tĩnh nào,” quạ nói, “Ta tin rằng có lẽ anh chàng đó là Kay, nhưng cậu ta đă quên cô, v́ bên cậu đang có một công chúa.”

“Kay đang ở bên công chúa sao?”

“Đúng thế, nhưng hăy nghe đây,” quạ ôn tồn nói, “Ta khó mà nói thứ ngôn ngữ của người; nếu cô biết tiếng loài quạ chúng ta, ta sẽ kể hết cho mà nghe.”

“Không, ta chưa bao giờ học tiếng quạ, nhưng bà ngoại th́ biết đấy, và bà thường nói tiếng quạ được. Phải chi ta cũng chịu học lấy đôi điếu.”

“Thôi, không sao, Ta sẽ cố gắng trong cách của ta cho ngươi hiểu.”

Quạ hắng giọng và bắt đầu kể:

“Chúng ta đang ở trong một vương quốc. Có một công chúa rất thông minh, nàng đọc hết tất cả sách báo trên thế gian, nhưng lại quên hết ngay. Một hôm, nàng đang ngồi trên ngai, chẳng lấy ǵ làm vui thú; nàng ngâm nga một câu hát buồn:

Tại sao ta chẳng lấy chồng, tại sao? 

Thế là nàng quyết định sẽ lấy chồng nếu nàng t́m thấy một chàng trai thông minh có thể trả lời một câu hỏi do nàng đặt ra. Nàng gọi tất cả quư bà trong hoàng cung lại và báo cho họ biết quyết định của ḿnh. Quư bà rất hân hoan, họ bàn tán: 'Đúng như ư nguyện của chúng ta.'“

“Mọi điều ta nói đều là sự thực cả nhé, “ quạ nói, “V́ ta có một cô bồ thuờng bay vào cung điện nghe ngóng, cô ta không dấu ta điều chi  xảy ra trong hoàng cung.”

Dĩ nhiên, bồ của quạ cũng là một cô quạ cái, v́ chưng mă tầm mă, ngưu tầm ngưu, và quạ đực th́ cặp bồ với quạ cái là đúng thôi.

Từ trong thành, báo chí loan tin về sáng kiến của nàng công chuá. Một bản thông cáo cho hay nếu chàng trai nào cảm thấy ḿnh đẹp trai và đủ khả năng đối đáp cùng công chúa đều có thể đến kinh thành tham dự cuộc tuyển phu; may ra lanh lợi, thông minh th́ có thể được công chúa kén làm chồng.

Bao nhiêu chàng trai kéo đến háo hức, bồn chồn. Nhưng ngày thứ nhất, qua ngày thứ hai, vẫn chưa có chàng nào qua lọy. Bọn họ khi ở ngoài đường phố th́ huyên thiên, nói năng mạch lạc; nhưng khi đă buớc qua cổng cấm thành, nh́n thấy đám lính canh oai vệ trong bộ giáp bạc th́ đă mất hồn. Lại đến khi bước lên tấm thảm thêu vàng óng ánh, họ đă thấy run chân. Và nhất là khi vào trong căn pḥng tiếp tân, đứng trước ngai công chuá, th́ quả thật, họ chẳng c̣n nghĩ ra được điều chi mà thốt lên cả. Họ chỉ biết lập lại những câu mà công chúa hỏi, cà lăm cà cặp; và dĩ nhiên ai lại đi chọn những kẻ như thế làm chồng.

Cho dù có uống thêm vài viên thuốc an thần, th́ bọn trai này cũng không thể hoàn hồn được cho đến khi bước ra khỏi hoàng cung.

“Ta cũng từng đi xem thấy bọn trai này,” quạ nói, “Bọn họ đói khát, nhưng chẳng được ăn uống ǵ trong cung, cả một ly nước lọc cũng không có. Vài anh chàng lén mang theo bánh ḿ, nhưng không hề chia cho bạn, v́ chúng nghĩ nếu anh chàng kia mà đói th́ ḿnh sẽ loại được một đối thủ, và cơ hội của họ sẽ tăng lên...”

“Kay có mặt trong đám đó không?” Gerda hỏi

“Từ từ nào, để ta thư thả, sẽ nói hết cho mà nghe; ta sắp nói về Kay đây. Ngày thứ ba, th́ có một anh chàng nhỏ nhắn đến, chẳng xe, chẳng ngựa ǵ cả. Đôi mắt anh ta sáng long lanh như đôi mắt cô vậy. Mái tóc anh ta th́ dài và đẹp tuyệt, nhưng áo quần t́ đơn sơ.”

“Đúng là Kay rồi.” Gerda vỗ tay la lên, “Thế là ta cũng t́m ra được Kay.”

“Anh ta đeo một túi nhỏ trên lưng.”

“Không, phải là cây trượt tuyết mới đúng. Đó là vật duy nhất Kay mang theo khi ra đi” Gerda căi lại.

“Cũng có thể như thế,” quạ nói, “Ta chẳng nh́n kỹ! nhưng cô bồ của ta kể rằng, khi anh chàng đi vào thành, qua đám vệ binh hào nhoáng hay đặt chân lên tấm thảm vàng, anh chẳng hề tỏ chút nao núng. Anh ta nói với đám lính 'Đựng gác thế này chắc mỏi lắm nhỉ, ta đang đi vào thử thời vận đây' Căn pḥng tràn ngập ánh đèn; những bậc quư phá mang những chiêac chậu vàng lấp lánh đủ làm cho bất cứ ai mờ nhạt đi. Nhưng chàng trai của chúng ta chẳng chút lo âu, chàng nện đôi bốt mạnh hơn.”

“Ta chắc chắn là Kay rồi, ta biết chàng có đôi bốt mới mà chàng thường nện gót trong pḥng bà.”

“Chàng ta tiến tới trước mặt công chúa đang ngồi trên chiếc ngai bằng ngọc trai. Tất cả quư quan viên, quư mệnh phụ, các người hầu cận, tùy tùng, những hiệp sĩ ưu tú đều đứng bao quanh ngai vàng”

“Thực là tệ hại,” Gerda than thở, “Chắc Kay chiếm được công chúa”

“Phải chi ta không phải là quạ, ta cũng sẽ chiếm được nàng công chúa, dù rằng ta đă có bồ. Người ta kể rằng anh chàng trai nói chuyện lưu loát cũng cỡ như ta khi nói bằng tiếng quạ; ít lắm th́ cô bồ ta cũng phải thừa nhận như thế. Anh chàng quả là điển trai và hào hoa, và chàng khéo léo không làm thương tổn công chúa, mà tỏ ra chịu lắng nghe sự thông thái của nàng. Họ hạp ư nhau ngay, và bày tỏ sự ái mộ nhau.”

“-! đúng là Kay chứ không phải ai khác” Gerda nói, “Anh ta thông minh đến nổi có thể làm nhẩm những bài tính chia phân số khó nhất. Quạ ơi, làm ơn đưa ta đến gặp chàng ngay nhé.”

“Nói ra th́ nghe dễ, nhưng tôi biết phải làm sao bây giờ?” Quạ nói. “Có lẽ tôi sẽ bàn với cô bồ xem nàng có bày được ư kiến ǵ hay chăng, nhưng cũng cần nói trước cho cô biết là các cô gái nhỏ như cô sẽ chẳng được phép xâm nhập vào cung đâu.”

“Thế nào cũng được thôi. Nếu Kay biết tôi ở đó, chàng sẽ t́m cách gặp tôi ngay.”

“Chờ đây, cô bé.” Quạ nói và quay đầu bay đi liền.

Măi đến tối mù, quạ mới trở lại: “Quạ, quạ, cô bồ tôi gửi lời chào cô đấy, cô ấy c̣n gửi biếu bạn một khúc bánh ḿ mà cô ta lấy được trong nhà bếp, chắc cô đói lắm rồi, ta đoán thế. Khó mà kiếm cách cho cô đi vào hoàng cung, coi ḱa, cô th́ đi chân trần mà bọn lính mang giáp bạc khiên vàng sẽ ngăn cô lại. Nhưng chớ khóc, bé ơI, chúng tôi sẽ giúp cô, cách này hay cách khác. Cô bồ tôi biết được một lối cầu thang bí mật dẫn đến tận pḥng ngủ, và nàng có thể t́m thấy ch́a khoá pḥng.”

Thế rồi Gerda theo quạ vào tận trong vườn, theo những con đường rộng trải đầy lá khô; Khi tất cả đèn đóm trong lâu đài được thắp sáng rực lên, họ đă đến nơi cánh cửa hậu của lâu đài.

Tim Gerda đánh liên hồi, nàng sợ hăi lắm và cũng nôn nóng nữa. Như thể nàng sắp làm một điều ǵ sai phạm, thực ra th́ nàng chỉ muốn biết có phải chàng trai kia đúng là Kay không mà thôi. Ôi, phải đúng là Kay nhỉ, nàng vừa mường tượng h́nh ảnh của Kay với đôi mắt tinh anh và mái tóc dài mềm mại. Nàng như thấy lại h́nh ảnh Kay đang mỉm cười như khi cùng ngồi bên nhau dưới ṿm hoa hồng thơm ngát. Nàng tin Kay sẽ rất vui khi nh́n lại nàng, và sẽ lằng nghe nàng kể câu chuyện phiêu lưu của ḿnh qua những ngày dài đi t́m nhau, Và hẳn Kay sẽ buồn làm sao khi nghe những ǵ xảy ra từ khi Kay rời mái ấm ra đi cho đến nay. Ôi bao niềm vui trộn lẫn niềm âu lo diễn ra trong tâm tư nàng.

Gerda đă đến chân cầu thang, nơi có một ngọn đèn nhỏ cắm trên giá. Cô quạ cái đă chờ sẵn ở đó, chăm chăm nh́n Gerda trong lúc nàng theo lễ giáo, kéo váy áo bhún ḿnh làm động tác chào rất lịch lăm.

“T́nh nhân ta đă giới thiệu về cô rất ư là tuyệt vời, hỡi cô bạn bé nhỏ” Quạ cái nói với Gerda, “Bạn đă trải qua những ǵ kỳ diệu, làm ta rất xúc động. Thôi, hăy cầm lấy cây đèn, ta sẽ dẫn đường cho. Cứ đi thẳng theo con đường này, và sẽ chẳng có ai đâu.”

“H́nh như có ai đó đang theo chúng ta th́ phải?” Gerda hỏi, mường tương như có bóng ai đang vượt qua, soi bóng trên vách thành; những con ngựa chân dài và những kỵ sĩ, những quư nương đang ngồi trên ḿnh ngựa.

 “Chỉ là mơ thôi,” Quạ nói, “Chỉ là những h́nh ảnh hoang đường của quư ông, quư nương. Cô sẽ nh́n thấy tận mắt họ đang nằm ngủ yên trên giường. Nhưng chớ quên điều ơn nghĩa một khi cô được sự ưu ái nhé.”

“Thôi, chẳng phải lúc nói chuyện nhiều như thế” Quạ trai nói.

Họ đi vào bên trong căn pḥng thứ nhất, xung quanh là những tấm màn satin thêu đầy hoa hồng. Nơi đây, cũng những giấc mơ chập chờn lởn vỡn trước mắt Gerda, nhưng những h́nh ảnh thoáng qua nhanh đến nổi Gerda không nhận rơ ra được điều ǵ. Những căn pḥng về sau càng lúc càng đẹp lộng lẫy hơn. Họ đă đến tận pḥng ngủ. Trần pḥng như thể một ṿm lớn đầy những chiếc lá thủy tinh óng ánh, ngay giữa pḥng là hai chiếc giường xinh như hai cánh hoa huệ trên một nền nhà dát vàng. Trên chiếc giường trắng, cô công chúa đang yên giấc nồng. Bên cạnh là chiếc giường đỏ mà Gerda tiến đến gần để nhận ra người trai nằm trên đó đúng là Kay. Nàng gọi lớn tên Kay và đưa đèn đến sát mặt chàng. Và rồi giấc mơ lại lại thoáng qua, chàng trai quay đầu lại- hoá ra chẳng phải là Kay, mà là chàng hoàng tử tuy rằng có đôi phần hao hao giống Kay.

Công chuá chợt thức dậy, bước ra khỏi giường và hỏi chuyện ǵ đang xảy ra. Gerda khóc lóc kể chuyện ḿnh và những ǵ đôi quạ đă giúp cho nàng để đến tận đây.

Công chúa và hoàng tử cùng kêu lên: “Tội nghiệp cô bé!” Họ khen ngợi đôi quạ, mà chẳng tỏ vẻ điều chi giận dữ, nhưng khuyên quạ chớ nên làm thế nữa. Công chúa c̣n thưởng cho quạ là khác.

“Quạ có muốn được hoàn toàn tự do, hay muốn trở thành quạ hoàng gia hàng ngày chầu bên ngôi ta với nhiều đặc ân trong nhà bếp?”

Cả hai quạ đều xin ân sủng được ở lại hoàng cung, v́ chúng nghĩ đến tuổi già kề cận cần nơi ấm cúng để nương thân.

Hoàng tử đứng dậy nhường giường cho Gerda nghỉ ngơi. Gerda thầm nghĩ: “Sao mà có những con người và chim tốt lành đến thế?” Nàng không ngần  ngại nằm xuống giường và nhanh chóng đắm ḿnh trong giấc ngủ.

Tất cả những giấc mơ lại quay cuồng hiện về. Lần này như những thiên thần đang kéo chiếc xe trượt tuyết với Kay ngồi trong đó, chàng gật đầu chào. Nhưng chỉ là mơ thôi, chỉ là mơ thôi, tất cả tan biến đi khi nàng thức giấc.

 

Ngày hôm sau, nàng được cấp áo quần lụa là và nữ trang. Công chúa hỏi nàng có muốn ở lại trong lâu đài tịnh dưỡng một thời gian hay không. Nàng chỉ xin một ân tứ là có một chiếc xe ngựa, một đôi giày tốt để nàng có thể lại đi t́m Kay trên đường vạn lư.

Nàng được toại ư với nhiều thứ áo quần đẹp. Và khi nàng sẵn sàng ra đi, th́ cỗ xe lộng lẫy dát đầy vàng đă chực sẵn bên ngoài cửa. Phù hiệu của công chúa và hoàng tử lấp lánh trên cửa xe. Những người mă phu, xà ích đều mang những chiếc miện vàng Công chúa và Hoàng tử đỡ nàng bước lên xe và chúc nàng mọi điều tốt đẹp.

Chàng quạ, nay đă cưới cô vợ quạ, dĩ nhiên thôi, đưa tiễn Gerda đi một đoạn đường dài khoảng ba dặm. Quạ ngồi bên cạnh Gerda, v́ anh ta không thể cưỡi ngựa như người thường được. Cô quạ vợ th́ đậu bên cửa và đập nhẹ đôi cánh, cô không đi theo v́ vừa bị đau đầu. Chả là nàng ta vừa nhậm chức nếm thức ăn trong bếp, và đă tự cho phép ḿnh nếm quá nhiều sinh ra đau đầu. Trên xe, họ chất nhiều bánh ngọt, trái cây, hạt dẽ gai để cho gerda dùng khi đi đường. “Tạm biệt nhé, nàng Gerda!” Hoàng tử và công chúa đồng vẫy tay chào. Gerda đưa tay chùi giọt nước mắt phân, anh quạ cũng rưng rưng khóc. Sau vài ba dặm đường, quạ giă từ. Từ dây trở đi là chặng đường gian nan nhất. Quạ vỗ canh bay cao lên ngọn cây và chờ cho đến khi bóng dáng chiếc xe chở Gerda khuất bóng mới chịu quay về lâu đài.

 

(c̣n tiếp)