|
Michael Do Nhận Diện Kẻ Thù
|
||||
|
|
||||
|
|
Tâm thư gửi ông Đại Dương
Những Người Không Bao Giờ Thức Tĩnh sau Cơn Ác Mộng Dài
Đỗ Văn Phúc
Thưa ông Đại dương, Tôi theo dơi và hầu như không bỏ sót bất cứ bài nào của ông trên các báo; và thậm chí - xin ông tha lỗi - c̣n chọn đăng rất nhiều bài tham luận của ông trên tờ báo Lửa Việt (1993-1997), nay đổi tên thành Tiếng Việt (từ 1997) phát hành hàng tháng tại thủ phủ Austin của tiểu bang Texas. Trước hết, tôi xin thay mặt những chiến hữu của tôi trong hội Cựu Chiến sĩ VNCH tại Austin, chân thành cám ơn ông, trong hàng chục năm qua đă không ngừng dùng ng̣i bút sắc bén của ḿnh để đấu tranh bảo vệ lập trường chính nghĩa dân tộc. Ông đă nói lên giùm chúng tôi biết bao điều mà v́ sự hạn chế về tài liệu tham khảo, hạn chế về không gian... chúng tôi đă không thể làm được.Trong một cuộc chiến đấu lâu dài, bền bỉ, đa diện; đương đầu với một kẻ thù không những mạnh về quyền lực và đầy rẫy mưu chước quỷ quyệt, chúng ta đă phải tả xung hữu đột nhiều phen. Trước mặt là kẻ thù súng đạn trang bị tận răng, sau lưng lại là những kẻ đâm lén đeo mặt nạ quốc gia dân tộc. Chúng ta đă hai lần bỏ quê hương xứ sở mà lưu vong. Một triệu đồng bào miền Bắc di cư năm 1954 không đủ làm cho miền Nam sáng mắt. Phải chờ đến 1975, khi màn đêm dài ảm đạm phủ xuống bầu tời Saigon thân yêu, lại cả triệu người tất tưởi ra đi, vượt qua bao gian nguy hăi hùng để mong thoát khỏi tai ương Cộng Sản. Chúng tôi, những người lính cầm súng suốt chiều dài lịch sử đau thương của miền Nam chống Cộng, đă bị bỏ lại để chịu sự trả thù hèn kém của bọn thú vật. Một sự trả thù mà chỉ xảy ra tại các nước Cộng sản từ sau khi thời Trung cổ đen tối chấm dứt nhường bước cho ánh sáng văn minh dân chủ tại Tây phương. Chúng tôi ra khỏi trại tù, học một bài học để đời là: không thể bao giờ con người quốc gia lại có thể tin được vào Cộng sản, nói chi đến một sự hoà hợp hoà giải tốt đẹp. Bởi, một khi đă là người Cộng sản, th́ dù trong hoàn cảnh nào, bản chất của họ vẫn là gian xảo, vô lương. Họ chỉ có hai con đường: một là giác ngộ chân lư, t́m về với lẽ nhân, đứng hẳn về phía dân tộc mà khước bỏ lư luận Cộng sản; hai là vẫn cứ là người Cộng sản, dù thay đổi dưới màu áo nào. Từ sau khi Cộng sản chiếm quyền tại miền Bắc năm 1954 và miền Nam năm 1975, thời gian dă quá dài để con người chân chính có thể nh́n ra đâu là sự thực, đâu là gian trá. Một nhà báo Pháp trước đây trong chiến tranh đă hết ḷng ca tụng Cộng sản Bắc Việt, vài năm sau 1975 đă lên tiếng nhận sự sai lầm cuả ḿnh; và thưa, chắc ông c̣n nhớ, một nhà b́nh luận phương Tây khác đă nói đại ư: “con chó đẻ ra chỉ vài ngày sau là mở mắt, c̣n ông này phải chờ đến vài năm...” Vậy những Trần Độ, Dương Thu Hương, Bùi Tín, Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang và rất nhiều đảng viên CS khác đă lên tiếng phản kháng, họ là ai? Tôi không có nhiều tài liệu để dám quả quyết họ là “c̣ mồi”, “đối lập cuội”. Nhưng tôi không thể nhận họ ngay là các chiến hữu cùng chiến tuyến được. Bàn tay họ đẫm máu hàng triệu đồng bào tôi, hàng trăm ngàn chiến hữu của tôi từ các chiến trường ác liệt cho đến hàng ngàn nhà tù bạo ngược. Họ vẫn coi cuộc chiến của họ là chính nghĩa, cuộc cách mạng xă hội chủ nghĩa của họ là tất yếu, và vai tṛ của cái đảng mafia Cộng sản là bất khả di nhượng. Chẳng lẽ họ không có con mắt để nh́n cảnh đói nghèo của hàng chục triệu dân Việt ta từ Bắc vào Nam. Chẳng lẽ họ điếc cả sao mà không nghe được những tiếng kêu thương năo nùng của hàng triệu gia đ́nh ly tán, tang tóc từ sau khi được họ “giải phóng”. Nếu ngày nay, sau hàng chục năm an hưởng trên đau khổ thê lương của đồng bào, lương tâm họ c̣n chút nào đó nhen nhúm lên trong tim nỗi xót thương cho một dân tộc vốn từng có nhiều tự hào nay rơi vào cảnh lạc hậu nhất trên thế giới, th́ họ phải thấy cái nguyên nhân nào đă đưa đến thảm cảnh. Đó là chính sách cai trị vô nhân của đảng Cộng sản VN, nơi quy tụ những thành phần bất tài, dốt nát, cuồng tín về một chủ nghĩa ngoại lai không tưởng. Đó là thành tích vĩ đại của Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Vơ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng và một bầy thú vật theo sau đuôi họ. Đó là tội ác, chứ không hề là sai lầm. Đó là chủ trương dựa trên căn bản giai cấp đấu tranh của Marx áp dụng trên toàn thế giới CS chứ không phải là sự quyền biến của vài cá nhân, tại vài cấp chính quyền. Những người đó an toàn trong các thị tứ Việt Nam, ḥ hét thay đổi đường lối. Nhưng không phải nhằm thay đổi triệt để cơ cấu xă hội Việt Nam. Mà chỉ là giải quyết từng phần cho quả bóng uất ức trong dân chúng khỏi bị nổ tung. Chúng chỉ muốn cho đảng Cộng sản VN được trở nên khả ái trước mắt người dân hơn là thực thi dân chủ bằng cách chấp nhận cho các tự do tư tưởng, lập hội. Cũng chẳng lạ ǵ khi những người này không thể đứng hẳn về phiá quốc gia. Công lao hàng chục năm theo đảng với những thứ hào quang được ban cho, với những đặc quyền xa xỉ trên lưng bao người khác dễ ǵ một sớm một chiều người ta có thể phủ nhận. Chúng ta thông cảm điều đó, v́ ít ra th́ những kẻ này vẫn c̣n chút ít sỉ diện hảo để không phản bội ngay cái lư tuởng mà họ từng sống chết năm nào. Dĩ nhiên họ không đáng cho chúng ta phải tốn công sức, bút mực đề cao v́ những đề nghị “dân chủ” của họ. Nhưng có lẽ họ c̣n đáng phục hơn một số người Quốc gia chúng ta mà tôi xin nêu lên sau đây: 1.- Những người hoàn toàn không có lư tưởng: Những người này khi chiến tranh th́ t́m mọi cách trốn tránh nghĩa vụ chiến đấu, dù rằng họ vẫn ưa chuộng thể chế tự do, t́m sự an sinh và thăng tiến trong xă hội miền Nam, vợ đẹp, con khôn, nhà cao cửa rộng nhưng không hề hiến dâng một giọt mồ hôi, nói chi đến xương máu. Loại này lỡ không tránh được, phải vào quân đội cũng chỉ là bọn ăn bám vào công trận chiến sĩ ngày đêm phơi sương gió ngoài tiền phương. Bọn này, những tên cao bồi khi có quyền thế th́ cao giọng “Bắc tiến, quyết tử”; nhưng khi hiểm nguy th́ ôm vàng ngọc, cùng vợ đẹp chuồn sớm khi tiếng súng giặc vừa vang vọng từ ven đô. Cũng bọn này, khi có chút hơi hám của hư danh, th́ vội vàng chộp lấy, lên tiếng cổ vũ cho hoà hợp hoà giải; không biết trơ trẽn v́ chính kẻ thù của hắn cũng chẳng xem hắn ra ǵ. 2.- Thành phần kế là những kẻ ngây thơ chính trị, non kém về nhận định. Về phương diện chính trị xă hội, không phải ai học cao th́ sẽ sâu sắc hơn người ít học. Sự học và kinh nghiệm sống sẽ tạo cho con người tầm nh́n tinh tế và đưa họ đến những nhận định sắc bén về t́nh h́nh. Kinh nghiệm sống th́ phải chính bản thân ḿnh từng trải qua, chứ không thể do kẻ khác truyền lại. Những người miền Nam phải sống trong cái chế độ quái thai xă hội chủ nghĩa th́ mới nh́n rơ bộ mặt Cộng sản. Phải vào tù, chịu sự trừng giới, hấp nóng trong thùng conex vào mùa hè, ướp lạnh trong xà lim vào mùa đông; nghe thông cáo 15 ngày, đọc chính sách 3 năm cải tại, mà phải chôn đời trong dằng dặc hàng chục năm, th́ trong từng giọt máu, thớ thịt, mới thấm thía thế nào là Cộng sản. Cộng sản, trong từng thời kỳ, đă phải như con tắc kè thay da, để mong phần nào làm dịu sự uất ức sắp tuôn trào của đối tượng. Nhưng mục đích cũng chỉ là thoái một bước để chuẩn bị tiến tới hai bước khác, tinh vi và độc hại hơn, khi đối tượng vừa thoả măn sự tạm thắng lợi mà quên đề pḥng. Những người trong thành phần này, tội nghiệp, họ cũng có khuynh hướng v́ dân v́ nước, nhưng họ thiếu bản lănh, thiếu tự tin vào tài năng của ḿnh, vào chính nghĩa của ḿnh. Họ không nh́n thấy sự quật khởi của nhân dân Việt Nam sau hàng chục năm áp bức, đành thừa nhận vai tṛ của bọn phản kháng mà họ cho rằng có tiếng nói đầy hấp lực. Họ quên rằng cái sở dĩ hấp lực kia có được là do sự nương tay của nhà cầm quyền Cộng sản. Ví thử Trần Độ, Hoàng Minh Chính cũng đ̣i hỏi những điều như Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Đan Quế, Đại Đức Tuệ Sỹ, Trần Văn Bá, Lư Tống... chắc chắn nhà tù Xuân Phước, Hà Nam Ninh đă có thêm những bạn tù chân chính để cùng hợp lực đấu tranh. Là người chiến sĩ quốc gia, chắc chắn chúng tôi rất muốn có trong hàng ngũ chúng ta những người cựu đảng viên Cộng sản đă hoàn toàn thức tỉnh. Chế độ miền Nam ngày trước, lănh đạo bởi tập đoàn quân phiệt vô tài, chúng ta không mong cứu văn lại. Cho nên chúng ta cũng không yêu cầu những người cựu CS này tung hô Việt Nam Cộng Hoà. Nhưng chúng ta muốn họ nh́n thấy cuộc chiến đấu hai mươi năm của quân dân miền Nam là chính nghĩa v́ đă đổ máu chống lại bạo quyền Cộng sản miền Bắc cho tự do và hoà b́nh. (nay có lẽ họ đă thấy, nhưng v́ tự ái mà không chịu thừa nhận ra). Chúng ta muốn họ thừa nhận khát vọng dân chủ của toàn dân là cấp bách; và chỉ trên cơ sở xóa bỏ vai tṛ lănh đạo của đảng Cộng sản, th́ mới mong thực hiện được b́nh dẳng chính trị và bầu cử tự do. Chúng tôi đă mở rộng ṿng tay tiếp đón nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, v́ NCT đă chống cộng sản ngay trong ḷng xă hội miền Bắc, từ khi c̣n thanh niên, sớm thấy cái khốn nạn của chế độ CS mà làm hàng trăm bài thơ rực lửa lên án Hồ Chí Minh và bè lũ. Nhưng chúng tôi không thể không khinh tởm khi thấy có vài nhân vật quốc gia, ôm lấy ngay Bùi Tín mà công kênh như y là một cứu tinh của phong trào, hoặc những kẻ mới hôm qua c̣n khoe khoang là chiến sĩ Quân Lực VNCH, hôm nay v́ lư do nào đó trở mặt vồ vập đón tiếp bọn phái đoàn CS đi ăn mày tại các thành phố Hoa Kỳ. Ôi, họ chẳng bao giờ mở đôi mắt đục mà suốt cuộc đời ch́ ngóng vọng vào hư danh, chỉ nh́n thấy quyền lợi. Họ không bao giờ mở mắt đâu, nhưng xin cứ tiếp tục, thưa ông Đại Dương. |
|||
|
|
||||