|
Michael Do Nhận Diện Kẻ Thù
|
||||
|
|
||||
|
|
Trả lời cô Mỹ Linh, người đă góp ư trên trang nhà Soc.culture.vietnamese về lá thư của tôi gửi ông Đại Dương đăng trên báo Người Dân, California tháng 1, 1999
Đỗ Văn Phúc
Thưa cô Mỹ Linh,
Sau khi bài “Thư Gửi Ông Đại Dương” của tôi đăng tải trên báo NgườI Dân số tháng 1 phát hành tại California, tôi hân hạnh đọc được nhiều bài góp ư phê b́nh trên web page cuả Soc.Culture.Vietnamese. Thuận có, nghịch có. Tôi xin ghi nhận và cám ơn tất cả. Tôi cũng hân hạnh theo dơi bài của cô với những điểm bất đồng về nhận xét của tôi đối với những người “Cộng sản đối kháng” Tôi sẽ rất vui sướng nếu được cô cho phép cùng nói chuyện thẳng thắn và cởi mở, nhưng hoàn toàn xây dựng và tôn trọng lẫn nhau. Là một quân nhân giải ngũ từ đầu năm 1974, trở về đời sống dân sự khi cuộc chiến sắp đến hồi kết thúc. Cuối tháng 4-1975, Dương Văn Minh đă hèn hạ kêu gọi quân độ buông súng đầu hàng. Hàng trăm ngàn quân nhân đă bị Cộng sản lừa gạt kêu gọi đi học tập cải tạo 15 ngày. Ngày đó tôi không h́nh dung ra họ sẽ đối xử với chúng tôi như thế nào. V́ đúng ra anh em chúng tôi phải được gọi là hàng binh. Hàng binh bất cứ phe nào thường là được thả về sau khi một chính quyền mới tái lập trật tự. Thời gian thường là vài ba tháng đối với các cấp thừa hành. Nếu trong chiến tranh có ai gây ra tội ác th́ sẽ có toà án quốc tế để xử như toà Nuremberg xử các nhân vật lănh đạo Đức Quốc Xă sau khi Thế chiến thứ hai chấm dứt. Đó là nói về luật lệ chung. Trong chiến tranh, chém giết nhau là sự thường, không bên nào nương tay với bên nào; cho dù cả đối với bà con, anh em ruột thịt. Nhưng sau cuộc chiến, khi người thắng trận từ trong rừng rú, ra thành phố nắm được quyền bính, lẽ ra họ phải cư xử đúng vương đạo, hợp với tư cách một nhà cầm quyền. Đó là tuân thủ luật lệ, các nguyên tắc quốc tế công pháp mà họ đă thừa nhận để được đứng trong cộng đồng thế giới. Chúng ta đều thấy trong thế kỷ 20 tại hầu hết các quốc gia, cac phe thắng trận đều áp dụng đúng các điều này. Ngoại trừ tại các nước Cộng sản. Dựa trên ḷng căm thù để tiến hành cuộc đấu tranh, họ đă có một chủ trương trả thù rất hèn hạ và thâm độc. Nếu ngay trong thời kỳ cuối tháng 4, 1975, báo chí Hoa Kỳ không lên tiếng tiên đoán một cuộc tắm máu tại miền Nam khi Cộng sản thắng lợi, th́ Cộng sản đă không ngại ǵ mà không tàn sát hết những người ngă ngựa. Họ không làm v́ mục đích chính trị để cho rằng phía Mỹ tuyên truyền sai bét mà thôi. Chúng ta hăy nhớ biến cố Tết Mậu thân 1968, chỉ trong 21 ngày, họ đă chôn sống hơn 3000 thường dân tại Huế, trong đó có cả những giáo sư, bác sĩ ngoại quốc đến Việt Nam v́ mục đích nhân đạo. Lại nhớ trong chiến dịch cải cách ruộng đất tại Bắc Việt, Cộng sản đă hành quyết dă man hàng trăm ngàn nông dân vô tội. Quan thầy của họ bên Trung hoa giết hàng triệu người trong cải cách ruộng đất, hàng triệu người khác trong cách mạng văn hóa. Lenine, Staline thủ tiêu hàng chục triệu người sau cách mạng tháng 10. Chúng ta lên án Đức Quốc Xă tàn ác; nhưng thử hỏi họ có đối xử với đồng bào họ như thế hay không. V́ thế bản thân tôi đă hứng chịu đ̣n trả thù đích đáng của CS trong 10 năm qua các trại tù oan nghiệt nhất, chỉ v́ tôi là quân nhân đă chiến đấu cho tự do và no ấm của gia đ́nh và đồng bào tôi ở miền Nam. Năm mươi năm trước đây, thân phụ tôi, chẳng hề dính líu đến chính trị, chỉ có mỗi một tội là con nhà giàu, đă bị họ bắt đưa đi giam giữ tại trại tù Lư Bá Sơ (Thanh Hóa). Sau cùng ông bị thủ tiêu trên đường về sau khi hiệp định Geneve kư kết ngày 20-7-1954, có quy định hai bên thả hết tù nhân. Rồi lại đến biến cố 1975, gia đ́nh tôi cũng như hàng triệu đồng bào miền Nam khác, đă sống lây lất như những con thú vật những năm sau đó. Mất dân quyền đă đành, chúng tôi lại c̣n mất nhân vị, mất hết quyền được sống cho ra một Con NgườI B́nh Thường. V́ thế, có lẽ cô không lạ khi thấy những anh em quân nhân chúng tôi có những luận điệu rất hằn học với Cộng sản. Và thường th́ không khoan nhượng. Tôi không làm chính trị, nên chẳng cần phải giữ ǵn làm ǵ. Nghĩ sao là nói thẳng ra vậy. May thay, người miền Nam chúng tôi được giáo dục đàng hoàng trong hệ thống đạo đức nhân bản, mang truyền thống đạo lư cổ truyền Việt nam, mang nhiều màu sắc duy linh, duy tâm; và biết liêm sỉ, tự trọng. Nên chúng tôi đă không nói về kẻ thù bằng những ngôn từ mất dạy mà Cộng sản đă từng dùng cho kẻ thù họ. Tôi rất mừng thấy cô là một phụ nữ mà có nhiều quan tâm đến các vấn đề chính trị xă hội của đất nước. Như trong thư gửi ông Đại Dương, tôi vẫn chấp nhận rằng chúng ta không thể đ̣i hỏi những người CS phải quay phắt 180 độ. Điều này khó lắm. Tôi cũng không phủ nhận những mặt tích cực của họ trong việc đ̣i hỏi sự thay đổi để dân chủ hoá. Nhưng điểm chính yếu là mức độ thay đổi như thế nào? Cái quan điểm chính của họ về đảng Cộng sản và Chủ nghĩa Xă Hội ra sao? Họ có thấy chính đảng Cộng sản, Chủ nghĩa Xă hội chính là trở lực cho tiến tŕnh dân chủ hay họ vẫn c̣n mang ảo tưởng rằng Cộng sản là chính nghĩa, chủ nghĩa Xă hội là ưu việt, là tất yếu để mang lại hạnh phúc ấm no cho toàn dân. Họ có thấy được hết tội ác của Hồ chí Minh và bè lũ đă dẫn “dắt giống ṇi qua bao nhiêu năm lầm than” như bài quốc ca của họ đă bộc lộ. Nếu cô chịu khó đọc cho hết, đọc cho kỹ những bài viết của Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Bùi Tín, Dương Thu Hương th́ cô mới thấy hoá ra họ chỉ chống lại những người đang cầm quyền thôi. Hoá ra họ vẫn cho rằng h́nh ảnh của đảng là cần được tô bóng lại. Hoá ra họ chỉ nh́n thấy Hồ Chí Minh là người lănh tụ sáng giá. Nói chung, họ chấp nhận đảng Cộng sản. Họ chỉ chống v́ muốn cho đảng được mạnh lên, để tiếp tục nắm lấy quyền độc đoán mà trong đó họ sẽ lại ngoi lên như những ngày vinh quang xưa của họ mà nay bị bọn cầm quyền tước đoạt. Hơn ai hết, họ đă là những người từng có quyền lực rất lớn trong đảng và chính quyền. Họ phải nhận lấy trách nhiệm về những chính sách tàn độc cướp của giết người đă thi hành trên toàn cơi Việt Nam từ 50 năm nay. Nếu ngày nay, họ đang ở thế đối lập với chính quyền và đang ngoác mồm ra kêu gào dân chủ, tự do, th́ đó chẳng phải là thứ tự do dân chủ mà toàn dân mong đợi. Tuy nhiên cứ cho là họ đang là những kẻ tranh đấu chống chính quyền để tạm có vài điều bàn cải sau đây. Trong bất kỳ sách lược đấu tranh nào, cũng có nêu ra nguyên tắc: ai là bạn của kẻ thù th́ ta xem như thù, ai là thù của kẻ thù th́ ta tạm coi là bạn. Cộng sản dùng sách lược này qua Mặt Trận Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội (Việt Minh), sau đó là Mặt trận Giải phóng Miền Nam. Chúng cũng dùng sách lược này để từng giai đoạn loại trừ các thành phần từ Tư sản, Tiểu tư sản, Tiểu thương, và đến những người buôn gánh bán bưng. Tại sao ta lại không dùng sách lược này nhỉ? Chúng ta có thể tạm đi cùng đường với những người đối kháng nếu thấy cần thiết; do có cùng mục tiêu trước mắt là thay đ̣i hỏi dân chủ, tự do (dù rằng hai bên có hai định nghĩa khác hẳn về các phạm trù này). Nhưng chúng ta cần thấy rơ khoảng cách mà không vồ vập, nhanh chóng coi họ là đồng chí để có thể tin tưởng mà đi đến cuối cuộc chiến đấu nếu họ không có một ngày nào đó từ bỏ hoàn toàn ảo tưởng về Cộng sản. Tôi đồng ư với cô là phe quốc gia có nhiều mặt tiêu cực, và đó chính là lư do mà chúng ta sau 25 năm vẫn chưa làm nên việc ǵ; dù Cộng Sản đă trải qua những giai đoạn thập tử nhất sinh sau khi Liên Sô và Đông Âu sụp đổ. Có lẽ phải nhờ đến thế hế các thanh niên trưởng thành sau này, học hỏi dân chủ tự do thực sự và có cái nh́n bao quát hơn. Tuy nhiên, sự thiếu kinh nghiệm về CS sẽ có thể dẫn họ đến sai lầm trong đối sách khi phải đối dầu với những người Cộng Sản. Hoa Kỳ mạnh và giàu như thế mà khi đối đầu với Trung Cộng, chảng khác chi đưá trẻ nít. Cô cho rằng tôi có nhhận định quá khắt khe với những người “Cựu Cộng sản đối kháng”! Cô thấy tội nghiệp cho họ! Tôi xin phép tặng cô câu chuyện nhỏ kèm theo bài này. Truyện ngụ ngôn của người da đỏ về con rắn. Cô cho phép chúng tôi có quyền nghi ngờ những nhân vật cựu Cộng sản chứ? Chúng tôi bị lừa quá nhiều, chúng tôi có quá nhiều kinh nghiệm xương máu. Nhưng dù sao, tôi không vơ đũa cả nắm. Trước khi rời VN ra đi, tôi cũng có những người quen là cán bộ CS tại miền Nam. Họ trẻ và có nhân tính. Tôi cũng từng gặp vài cán bộ Công An trong trại tù, nhân đạo và hiền lành. Họ cư xử với chúng tôi nhẹ nhàng, nhưng rất kín đáo v́ như thế là đi ngược với chủ trương của đảng. Tôi không cho rằng những người CS hay những người sống trong xă hội CS đều như nhau. Họ có người tốt kẻ xấu, do bản chất sinh ra bản thiện (hay bản ác?). Nhưng phải thừa nhận rằng cái nến giáo dục của CS chỉ nhằm đào tạo người theo tiêu chuẩn đảng, nhằm phục vụ mục tiêu chính trị của đảng. V́ thế làm cho người ta dễ trở nên gian ác đi. Và chỉ c̣n sót lại rất ít người lương thiện. Nói chi đến những người đă đi theo Cộng sản hàng chục năm trời, có nhiều gắn bó với quyền hành, quyền lợi, th́ khó mà xếp họ vào loại người tốt được. Chính ông Trần Độ, Bùi Tín đă vào “GIẢI PHÓNG” miền Nam, đă “GIẢI PHÓNG” hàng trăm ngàn thị dân miền Nam ra khỏi căn nhà thân yêu, khỏi các tài sản họ chắt chiu cả đời người để tay trắng về các khu kinh tế mới. Và sau cùng th́ hoàn toàn khánh tận, vô gia cư, đói rách vùi thây góc rừng ven suối nào đó. Cũng chính họ đă “Giải Phóng” hàng triệu trẻ em ra khỏi học đường, xua vào cuộc sống lưu manh vỉa hè; “Giải phóng” hàng trăm ngàn thiếu nữ ra khỏi hạnh phúc êm ấm mà họ đáng được hưởng để dấn thân vào con đường nhầy nhụa bán thân. Các ông ấy hăy trả lời những điểm này trước khi chúng ta có thể xét đến việc đồng hành với họ. Cô tội nghiệp cho họ? Th́ ai tội nghiệp cho các nạn nhân của họ mà tôi vừa nêu trên, biết đâu trong đó cũng có những thân nhân ruột thịt, bạn bè thân cận của cô? Ai tội nghiệp cho cả 70 triệu dân Việt nam đang sống rất thấp dưới tiêu chuẩn con người, vừa cả về vật chất lẫn tinh thần? Thư đă dài, mong đọc được ư kiến của cô. Chúc cô vui và hạnh phúc. |
|||
|
|
||||