|
Michael Do Chuyện Người |
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
Tôi Muốn Sống
Đỗ Văn Phúc
Khoảng bốn mươi năm trước đây, cuốn phim đen trắng “Tôi Muốn Sống” vừa được đem tŕnh chiếu, đă gây ra một luồng cảm xúc mạnh mẻ trong quần chúng Hoa Kỳ. Từ đó đă dấy lên một phong trào đ̣i xoá bỏ án tử h́nh. Phim diễn tả những ngày giờ cuối cùng của một nữ phạm nhân, Barbara Graham, do nữ tài tử lừng danh Susan Hayward dóng, trước khi lên ghế điện. Cuốn phim dành được 3 giải nhất trong 10 giải mà phim được đề nghị trong năm 1958. Có lẽ do đó mà án tử h́nh đă được giảm năm 1965 và xoá bỏ từ năm 1968 để rồi lại được tái lập từ năm 1976. Tiếng gào thét đau đớn bên trong bốn bức vách pḥng giam đă gây xúc động thực sự, nhưng cũng không thuyết phục được hệ thống pháp lư vốn vô cùng lạnh lùng và nghiêm minh về một viễn ảnh cải thiện t́nh h́nh tội phạm của xă hội con người vốn vô cùng phức tạp. Án tử h́nh đă có từ rất xa xưa khi con người mới biết quần tụ thành một tổ chức. Nó được dùng để trừng trị những tội nặng, xét theo quan điểm chính trị và đạo đức mỗi thời. Nó không thể thiếu được khi bản chất một số người vô cùng hung ác. Ngày xưa - tại nhiều quốc gia như Việt Nam ta, th́ không xưa lắm đâu -- án tử h́nh được thi hành một cách dă man. Chặt đầu là phổ biến nhất. Có những tội nhân bị ném vào vạc dầu đang sôi; có những tội nhân đem ra pháp trường cho voi chà. Rùng rợn nhất là h́nh phạt “tứ mă phanh thây” trong các chế độ phong kiến bên Trung Hoa. Chân tay của tội nhân bị cột vào bốn con ngựa rồi quất roi cho ngựa đi về bốn hướng khác nhau. Thi thể do đó bị xé ra làm nhiều mảnh. Có tội nhân bị lóc xẻo từng miếng thịt trên người cho đến khi chết. Nhẹ nhất là h́nh phạt dành cho những tội nhân vốn được sũng ái chọn một trong ba h́nh thức: hoặc thắt cổ, hoặc uống thuốc độc, hoặc dùng dao đâm vào tim. Các hoàng đế La Mă thường cho các công thần của ḿnh chết êm ái bằng cách ngâm ḿnh vào bồn tắm rồi cắt các mạch máu ở cổ tay cho máu chảy từ từ ra hoà vào trong nước cho đến khi chết. Đối với tù binh hay tội phạm thường th́ ném họ vào đău trường cho thú dữ cắn xé hay cho họ chém giết lẫn nhau để mua vui cho công chúng cho đến khi không c̣n ai sống sót. Tại Romania vào thời bị đế quốc Hồi đô hộ, những người kháng chiến Romania bị bắt nằm xuống đất; lính Hồi lấy một chiếc cọc gỗ vót nhọn đầu ấn vào hậu môn rồi dùng búa đóng cho đến khi cọc theo đường bụng xuyên qua người lên tới cổ. Xong chúng đem dựng đứng cọc lên phơi nắng để nạn nhân chết dần trong đau đớn cực kỳ. Trong chiến dịch cải cách ruộng đất tại miền Bắc năm 1953, bọn cán bộ Cộng sản chôn sống nạn nhân là những người bị ghép tội địa chủ, chỉ chừa đầu ló lên khỏi mặt đất rồi cho người hay trâu kéo lưỡi cày cắt đứt đầu. Chúng c̣n có nhiều tṛ dă man khác đối với đối phương như bỏ vào bao bố thả xuống sông, lóc da đầu cuốn ngược về sau gáy. Nhân loại càng ngày càng văn minh th́ án tử h́nh càng ngày càng bớt dă man. Ngày nay tại nhiều nước đă hủy bỏ án tử h́nh. Các nước khác th́ c̣n duy tŕ, nhưng phổ biến nhất là xử bắn. Tại Hoa Kỳ có hai cách: chích độc dược hoặc dùng ghế điện. Nhiều nước th́ xử tử công khai cho công chúng xem, nhiều nước th́ xử trong pḥng kín, chỉ có sự hiện diện của nhà chức trách và thân nhân tử tội. Tại nhiều tiểu bang Hoa Kỳ, c̣n cho thân nhân của phía nạn nhân đến chứng kiến. Hàng trăm người bị án tử h́nh mỗi năm, nhưng ít ai quan tâm. Vụ xử tử Karla Turner cách đây 5 năm đă là một biến cố lớn và sôi nổi. Công luận Hoa Kỳ chia làm hai phía chống và ủng hộ cân phân làm cho các nhà thi hành luật cũng lâm vào t́nh trạng khó xử. Chính v́ Karla là một phụ nữ xinh đẹp, nên mối thiện cảm dành cho cô nhiều. Và cũng chính v́ cô là một phụ nữ da trắng xinh đẹp, nên những người có quyền trong vụ thi hành án phải tỏ ra cứng rắn để khỏi bị mang tiếng thiên vị. Karla chết v́ tội của cô đáng chết. Nhưng Karla đă kêu lên những tiếng đau thương cuối cùng mà lương tâm con người sẽ c̣n phải ray rứt trong một thời gian dài về sau. Phút Cuối Cuộc Đời Người
Con thú biết trước cái chết đến với ḿnh thường kêu lên những tiếng bi ai thảm thiết. Con người th́ có nhiều phản ứng khác nhau. Hoặc dẫy dụa kêu gào để mong vớt vát lại phút giây quư báu của cuộc đời ḿnh, hoặc can đảm, thanh thản đón chờ nó như điều không tránh được. Nhưng chắc chắn một điều là trong tận cùng tâm khảm, nỗi xót xa đau đớn ray rứt khôn ngừng; v́ trước giờ ra đi về bên kia thế giới khác, c̣n biết bao điều luyến tiếc trong cuộc sống hôm nay. Nào sự chia ĺa vĩnh viễn đối với những người thân yêu, nào những ước mong trong đời chưa toại nguyện. Karla Faye Tucker đă b́nh thản vô cùng khi theo chân người đao phủ bước vào pḥng hành h́nh. Hy vọng cuối cùng nơi thống đốc George Bush tiêu tan vào những giây phút chót trước giờ hành quyết. Cô đă nằm lên chiếc bàn, để cho người quản tù xiết chặt ngang thân, hai cổ tay, hai cổ chân bằng sợi đai da. Cô đă quay qua phía các thân nhân của nạn nhân để nói lên lời sám hối về hành vi man dă của ḿnh 14 năm trước đây đă giết chết hai mạng người. Cô cũng đă quay qua phía các thân nhân ḿnh để thốt lên lời yêu thương và từ biệt. Vụ hành h́nh Karla Tucker đă gây ra một làn sóng phản đối mạnh mẽ chưa từng có trong lịch sử các vụ hành quyết phạm nhân từ trước tới nay. Không phải v́ cô là người đàn bà da trắng xinh đẹp lần đầu tiên bị xử tử sau khi án tử h́nh được tái lập tại Texas. Tội ác của cô th́ rơ ràng vượt qua sự b́nh thường của con người. Cô đă cắm nhiều lần chiếc ŕu (pickax) vào ngập trong thân thể của 2 nạn nhân, một đàn ông và một đàn bà. Dù rằng người đàn bà đă quỳ xuống van xin tha mạng sống. Khi cảnh sát đến nơi, chiếc ŕu c̣n nằm sâu trong lồng ngực người phụ nữ xấu số. Texas đă không khoan dung đối với những tội giết người, huống chi là giết một cách dă man.
Sự Cần Thiết của Án Tử H́nh
Trên một quan điểm xă hội, th́ án tử h́nh là cần thiết vô cùng. Nó không phải thể hiện nguyên tắc mạng đổi mạng như nhiều người thường dẫn chứng câu nói trong Kinh Thánh “an eye for an eye”. Án tử h́nh là để loại ra khỏi xă hội những phạm nhân cực kỳ nguy hiểm cho cộng đồng như bọn giết người hàng loạt, bọn vừa hăm hiếp vừa giết các phụ nữ, em bé, bọn có máu lạnh, lấy sự giết người làm vui. Giam giữ trong tù với án chung thân cũng là một cách cách ly những người nguy hiểm. Nhưng v́ mức tội phạm càng ngày càng gia tăng trầm trọng, án chung thân th́ sẽ có ngày được khoan hồng thả cho về sau chừng 10, 15 năm, rồi can phạm lại tái phạm. Cử tri nhiều tiểu bang đă kêu gọi tái lập án tử h́nh, như một h́nh phạt để răn đe cho những kẻ nào đang manh nha sự chém giết người vô tội. Như thế, án tử h́nh vừa là để trừng trị, vừa để làm gương răn đe, vừa để loại ra khỏi cuộc sống những người đă cướp mất cuộc sống kẻ khác không để cho bọn này có cơ may tái phạm. Nh́n vào thống kê con số tù nhân hiện nay trên toàn nước Mỹ, th́ sẽ thấy mức tội phạm đă trầm trọng ra sao: Theo Bộ Tư pháp, dân số tù nhân vào cuối năm 2001 là hơn một triệu bốn trăm ngàn; trong đó 1,249,038 trong các nhà tù tiểu bang và 156,933 trong các nhà tù liên bang. Ngoài ra c̣n có 702,044 c̣n tạm giam chờ ra toà lănh án. Nếu tính thêm cả những người đang ở t́nh trạng tạm tha (parole) hay thử thách (probation), con số lên đến 6.6 triệu. Thống kê mới nhất (2002) cho hay có 163,500 tù thuộc các cơ sở liên bang. Như thế. tính trung b́nh cứ 32 người thành niên có một người đang bị tù hay rắc rối với pháp luật. Số luợng tù gia tăng trung b́nh 3.6% mỗi năm. Nếu tính từ năm 1990 th́ mức gia tăng gần 7% mỗi năm. Tại sao tù bị giam đông thế? Theo lời Dave Young của cơ quan Pháp lư Washington th́: “người dân muốn cảm thấy yên ổn trong nhà ḿnh, ngoài đường phố hay trong khu vực, v́ thế nếu chúng tôi phải lùa phạm nhân vào tù cho xă hội được an toàn, th́ chúng tôi phải thi hành vậy.” Cũng theo Herb Hoelter thuộc Trung tâm Quốc gia về các trại tù th́ trong số ba người tù được tha có 2 người tái phạm và trở vào nhà giam lại. Theo các nhà xă hội học, hiện nay, Hoa Kỳ là nước đứng hàng thứ hai, sau Nga về mức độ giam giữ công dân của ḿnh trong các nhà tù. Mực độ này cao gấp 5 đến 10 lần nếu so với các nước công nghiệp khác. Người dân Hoa Kỳ phải đóng thuế đến 20 tỷ đô la mỗi năm để trang trải chi phí cho các tù nhân. Con số tù bị án tử h́nh hiện nay chờ bị hành quyết là 3593 người, (tăng 1.5% so với năm 1999), trong đó có 54 phụ nữ. Tất cả tử tội đều phạm tội giết người,. Kể từ 1976, sau khi án tử h́nh được tái lập, cho đến cuối năm 2001, Hoa kỳ đă hành quyết 749 tù nhân, trong đó có 9 phụ nữ. Năm 2000, có 85 tội nhân bị hành quyết tại 38 tiểu bang và cấp liên bang; nhiều nhất là ở Texas, 40 người. Năm 2001, con số tử tội bị hành quyết giảm c̣n 66 người. Năm 1998, khám tử h́nh California chưá nhiều tử tội nhất : 477 người, trong đó có 8 phụ nữ, kế đến là Texas 428, có 7 phụ nữ (tính luôn Karla Tucker). Florida có 389 tử tội, trong đó 5 phụ nữ, Pensylvania có 213 (4 phụ nữ), North Carolina 197 (5 phụ nữ) các bang Ohio, Illinois, Alabama, Arizona, Oklahoma, Georgia, Tennessee đều có từ trên 100 đến 180 tử tội. Hai phần ba số tử tội từng có tiền án đại h́nh; 1 trong 12 người từng có tiền án giết người. Tuổi trung b́nh của họ là 28 tuổi; có 2 phần trăm tử tội dưới 17 tuổi. Sau đây là con số tội nhân đă bị hành quyết từ năm 1930 cho đến cuối năm 2001 (Thống kê của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ, http://www.ojp.usdoj.gov).
Cử tri Hoa Kỳ chia làm hai phe rơ rệt. Một phe ủng hộ án tử h́nh v́ những lư do như vừa nêu trên. Tại Texas, con số người nhất quyết duy tŕ án tử h́nh vượt hẳn con số người phản đối. V́ thế người ta thường nói rằng Texas không có ḷng khoan thứ. Phe chống lại án tử h́nh th́ nêu ra luận cứ rằng con người không được thay quyền Thượng Đế để áp đặt cái chết cho kẻ khác. Họ nêu lên những vụ người bị án oan ức sau bao năm được giải oan qua những cuộc xét ngiệm, điều tra, hay chính đích thân thủ phạm ra đầu thú. Th́ đáng tiếc thay, người bị oan đă bị hành h́nh ra người thiên cổ. Ai là người có thể trả lại mạng sống cho kẻ bị hàm oan? Điều này không phải ít xảy ra. Trong một xă hội c̣n mang nặng tính kỳ thị, luật pháp th́ phức tạp và tốn kém, người can nhân nghèo chỉ trông dựa vào luật sư do toà án chỉ định, thường là kém tài và không mấy sốt sắng. Nhờ sự phát minh của DNA, đă có vài trường hợp mà tử tội được minh oan và tha khỏi tù chỉ vài ngày trước khi bị hành quyết. Ngược lại có những trường hợp mà tội phạm đă rành rành, nhưng do luật sư giỏi t́m được sơ hở của cơ quan thụ lư mà tội nhân được miễn án. Tỷ như O.J. Simpson không phải là anh hùng bóng bầu dục, không là triệu phú, th́ giờ này, ít ra anh ta cũng đang ngồi âm thầm đếm lịch trong một khám tử h́nh nào đó, hoặc nhẹ lắm th́ cũng án chung thân, chứ đâu có được thơ thới ngày ngày đi chơi dă cầu vui vẻ như hiện nay.
Tội Ác: Bản Chất Con Người hay Tác Động Xă Hội
Triết học Đông phương, đặc biệt là Nho giáo coi con người sinh ra vốn bản chất tốt đẹp “Nhân chi sơ, tính bổn thiện”. Sở dĩ trở nên xâu xa, hung ác là do hoàn cảnh sống, môi trường xă hội tạo nên. Điều này có nhiều phần đúng. Lịch sử các nước đă chứng minh khi quốc gia thái b́nh, an lạc, chế độ hành chánh dựa trên quan điển nhân trị, khoan thứ, biết lo cho phúc lợi người dân, th́ mức tội phạm giảm đi rất nhiều. Ở Trung Hoa, Việt Nam, người ta thường nói dưới các triều vua kiểu Nghiêu Thuấn, nhân dân an b́nh, thịnh trị, nhà cửa thường để ngơ mà không lo trộm cắp, người ta thương yêu, đùm bọc nhau không lo ai sát hại ai. Dưới các chế độ tàn độc, như Cộng sản hiện nay, con người bị xô đẩy vào tận cùng của sự lầm than, nghèo đói, những người dân mà bản tính chất phác hiền lành cũng trở nên bẩn tính. tranh giành, chà đạp lên nhau để dành sống. Từ đó tội ác gia tăng mà không có phương các cứu văn trừ phi thay thế toàn bộ chế độ kinh tế chính trị cởi mở, dân chủ hơn. Tuy nhiên, tại Trung Hoa cổ cũng có giới Pháp gia như Tuân Tử, th́ cho rằng “nhân chi sơ, tính bản ác”. Họ đưa ra những pháp luật cứng rắn và những h́nh phạt nặng nề để trừng trị và răn đe tội phạm. Nhưng có lẽ tội phạm đă gia tăng vào những thời điểm mà chính t́nh bất ổn, nói theo người xưa là “thượng bất chính, hạ tắc loạn.” Nó chung, xă hội Đông phương vẫn coi trọng nhân trị hơn pháp trị. Nước Mỹ lập quốc hơn hai trăm năm qua. Những người di dân đầu tiên từ các nước Âu châu trốn tránh nạn ngược đăi tôn giáo, chính trị đă mang theo hành trang khi vượt Đại Tây Dương là ḷng yêu chuộng Tự Do, Công Lư, và Tín Ngưỡng Thiên Chúa. Họ mang theo cuốn Thánh Kinh, và từ nhiều đời, sử dụng nó như một sách giáo khoa chính thức để giáo dục con cái. Có thể nói, Thánh Kinh h́nh thành một khuôn mẫu văn hoá đạo đức mà đă tạo nên đặc trưng của người dân Mỹ trong hơn hai trăm năm cho đến khi khuynh hướng tự do quá trớn bùng nổ. Con người muốn thoát ra khỏi những ràng buộc cũ để tận hưởng những nhu cầu khoái lạc vật chất do cuộc sống quá sung măn về kinh tế đưa đến. Bạo lực, khoái lạc thể xác đuợc đề cao. Với Tu chính Án thứ 5 về quyền tự do phát biểu tư tường, người ta dành quyền diễn đạt truớc công chúng, qua báo chí truyền thông bất cứ điều ǵ, bất luận nó tác hại cho xă hội ra sao. Sự chạy đua theo lợi nhuận đă thúc đẩy các nhà sản xuất phim ảnh, sách báo, tṛ chơi cổ vũ cho bạo lực và thú vui xác thịt. Giáo dục đạo đức tại các trường học bị coi nhẹ, kỷ cương nhà trường bị lơi lỏng. Do đó thế hệ thanh niên lớn lên không có định hướng sống nào khác việc coi trọng thành quả vật chất và sự hưởng thụ. Trẻ em phạm các tội đại h́nh xẩy ra như cơm bữa. Nhiều em 7, 8 tuổi cũng bắt chuớc trong phim, thử giết người để xem cảm giác ra sao. Thế là sự gia tăng tội phạm phải chăng là trách nhiệm của xă hội, của nhà cầm quyền? Chừng nào giải quyết được các phức tạp xă hội, hăy trách cứ con người. Kết án con người, cho vào nhà giam th́ quá đơn giản. Một h́nh thức phủi tay đối với các vấn nạn xă hội. Ngược lại với triết học Đông phương coi con người vốn bản thiện, Văn hoá Hy La đă cảnh giác về con người “Homo Laupus Hominibus”. Con người tàn nhẫn với con người như những con chó sói. Có lẽ người Âu châu thời đó man rợ, ít t́nh cảm nên con người chực chém giết, tàn hại nhau. Cho đến khi Chúa Jesus ra đời dạy bài học bác ái và tha thứ. Đọc kỹ Kinh Thánh Cựu Ước th́ thấy trong các hành vi của đức Chúa Trời có nhiều điều thể hiện sự trừng phạt cứng rắn. Như việc ra lệnh giết hết con đầu ḷng của dân Ai cập trong một đêm để trả thù cho dân Do thái. Hậu quả là làm cho Pharaon mềm ḷng để cho dân Do Thái được ra đi . Như việc tạo cơn Đại Hồng Thủy để diệt hết nhân loại; như việc hủy diệt nhiều thành phố: Tyre, Jerusalem, Sodom... Người Âu châu ngay thẳng, trọng công bằng, nên cũng cứng rắn trong cư xử “mắt đền mắt, răng đền răng.” Do đó đă dẫn đến các chính sách dựa trên Pháp trị hơn là Nhân trị. Xét về phương diện Tâm sinh lư học, th́ bản chất con người phức tạp hơn nhiều. Chẳng phải tất cả con người sinh ra vốn thiện hay vốn ác. Có những người do tính di truyền sự ác hay thiện căn. Họ lớn lên sẽ thay đổi tâm tính nhờ giáo dục học đường, xă hội hay môi trường sống. Có người ác vẫn hoàn ác dù trong môi trường tốt đẹp, có người vẫn giữ điều thiện dù sống giữa bọn côn đồ hung dữ. Ảnh hưởng của thể chất tác động nhiều đến tâm tính. Lịch sử chứng minh những người thua kém về thể chất thường mang nhiều mặc cảm, và khi có điều kiện sẽ làm các điều động trời để hầu xoá bỏ mặc cảm thua sút đó (như trường hợp Hitler). Có người mang một loại bệnh sadism, chỉ muốn nh́n thấy cảnh hành hạ người khác làm thú vui, như Eichmann, Himler. Khi tôi c̣n ở trong trại tù cải tạo, bị giam trong pḥng tối, tôi từng chứng kiến cảnh tên công an Luật (trại Xuân Phước A20) tự tay chia cơm cho tù nhân với vẻ mặt đầy khoái lạc khi hắn múc những th́a cơm đầy, nhưng chỉ cho vào trong cái “chén” chừng một muỗng cơm, và chan đầy ngập chén bằng thứ nước muối mặn chát. Cái cung cách của hắn chầm chậm, hân hoan, đôi mắt lộ vẻ thích thú một cách bệnh hoạn. Chúng ta thường đọc báo thấy những tên giết người hàng loạt. Những tên bắt cóc các em trai nhỏ tuổi đem về hành lạc rồi chặt đầu. xẻ thịt cho vào tù lạnh để ăn dần. Đó là những tên mà mầm mống bệnh hoạn về tâm trí đă vô phương cứu chữa. Vậy, án tử h́nh cho chúng là điều tất yếu. Người dân đóng thuế không chấp nhận làm việc vất vă để nuôi báo cô loại người này. Cứ tính một người tù trong nhà giam, mỗi năm chúng ta phải chi phí từ 3 đến hơn 4 chục ngàn đô la. Nếu chỉ tuyên án chung thân hay tù có hạn, th́ chúng sẽ có cơ may được ân xá về với xă hội, tạo mối nguy cơ, mất ăn mất ngủ cho những người khác.
Khi Người Tội Nhân Sám Hối
Trường hợp Karla Tucker, khi cô dùng cây pickax để đâm vào thân thể Jerry Lynm Dean, cô đă cảm giác kích ngất về khoái lạc như cô đă kể lại sau này cho một người bạn gái nghe. Vậy th́ án tử h́nh cho Karla là đúng quá đi thôi. Nhưng nếu hành quyết cô 14 năm trước đây, ngay sau khi tuyên án, có lẽ sẽ không có vấn đề ǵ cần tranh căi. Vấn đề là đă để cho cô sống 14 năm. Và trong thời gian dài dằng dẵng đó, sống trong cơn ác mộng của cái chết treo trên đầu, cô đă suy nghĩ, t́m về với đạo lư. Cô đă giác ngộ về tôn giáo và biết ăn năn về hành vi của ḿnh. Cô đă có những việc làm nhằm giúp đỡ cho người khác. Cô viết trong thư gửi Thống đốc Bush: “Đó là vào tháng 10, ba tháng sau khi tôi bị tù, một giáo sĩ đă vào nhà giam và giảng đạo. Tôi đă đi nghe và đón nhận Chuá Jesus Christ vào trong tâm linh tôi. Khi tôi giác ngộ điều này, tôi cảm thấy tất cả những tội ác của tôi đè nặng lên tim. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận thức hành vi tội ác của ḿnh trong đêm kinh khủng đó. Cũng lần đầu tiên trong nhiều năm dài, tôi khóc. Và từ ngày đó, tôi không ngừng khóc.... Tôi cảm thấy nỗi đau đớn về tội ác, và cứ day dứt hàng đêm những điều ác tôi đă làm. Tôi biết quỷ quái đă ám ảnh tôi, tôi biết điều tôi làm trong đêm đó quá kinh khủng mà chỉ có ác quỷ mới thi hành thôi.... Tôi đă có dự tính làm điều tốt lành trong 14 năm qua, không phải v́ tôi bị giam cầm mong ân sũng, mà v́ Chuá Trời đă muốn tôi làm điều thiện. Tôi đă biết phân biệt điều thiện và điều ác, và quyết chỉ làm điều thiện... Tôi không thể mang trả lại cuộc sống cho các nạn nhân của tôi, nhưng tơi có thể làm việc để giúp cho các cuộc đời khác nếu tôi được sống...” Karla sinh ra trong một gia đ́nh thuộc loại tận cùng của xă hội. Cha mẹ cô không hề quan tâm đến cô, hoặc nếu có th́ chỉ nhằm bóc lột thể xác cô. Cô đă kể cho Larry King trong một cuộc phỏng vấn trên đài CNN về tuổi thơ ấu đầy tủi nhục. “Tôi đă có những vấn đề trong tuổi thiếu niên: ma tuư, sự giận dữ và mơ hồ trong cuộc sống, không có ai dạy dỗ định hướng cho để đi vào con đường tốt. Mẹ tôi cũng nghiền ma tuư, bà sống một cuộc sống man rợ, cha th́ không đủ bản lănh để kiểm soát. “ Mẹ cô lừa gạt cha cô và mang thai sinh ra cô. Năm cô 14 tuổi, mẹ cô đưa cô đến một club đầy đàn ông và huấn luyện cho cô trở thành gái gọi (Call girl) Cô đă làm vừa ḷng mẹ cho đến khi cô thấy không muốn suốt đời làm gái điếm, cô đă nói cho mẹ hay. Bà ta giao cô cho bạn bè để “giáo dục” cô trong kỹ nghệ t́nh dục, và cô đă phải chấp nhận nó như một phương cách sống. Ngụp lặn trong vũng nhơ của ma tuư, điếm đàng, con người cô không thể không trở thành một loại ác quỹ. Nhưng trong tận cùng tâm hồn cô, cũng có những mầm mống tốt đẹp. Người chồng đầu tiên của cô, ở với cô được 6 năm đă cho hay cô là một người vợ tốt (dù trong lúc đó cô vẫn hành nghề gái điếm và hút chích ma tuư). Khi mới bị bắt ra toà, cô đă giữ một tác phong hoàn toàn buớng bỉnh và vô luân. Khuôn mặt cô lạnh lùng khi nghe bản cáo trạng và lời tuyên án. Lúc sau đó, cô đổ lỗi cho mẹ, cho ma tuư cho bạn bè xấu và người bạn trai cũng thuộc loại giang hồ. Cho đến khi cô t́m về với tôn giáo, cô mới bắt đầu biết nhận trách nhiệm về việc ḿnh làm. Hăy nghe cô tâm sự: “Tôi không c̣n đổ lỗi cho mẹ tôi, hay đổ lỗi cho xă hội đă không t́m cách giúp đỡ cứu vớt tôi khỏi sa đọa. Tôi tin rằng chúng ta là những người anh em cần bảo bọc nhau, và khi chúng ta thấy một ai sắp đi vào đường sai trái, chúng ta có bổn phận phải t́m đến và hướng dẫn cho anh ta trở về đường ngay nẻo chính. Nhưng cá nhân tôi, tôi không trách cứ xă hội về việc chính tôi đă lựa chọn sự sai trái... Tôi cũng không đổ lỗi cho ma tuư. Trong đêm tôi thảm sát hai sinh mạng, tôi đă ở trong t́nh trạng say ma túy. Tôi hoàn toàn thưà nhận trách nhiệm của bản thân trong việc sử dụng ma tuư. Nếu tôi không dùng ma tuư, chắc chắn hai mạng sống đă không bị cất đi.”
Karla Tucker: Nạn Nhân hay Là Tội Phạm
Trựng hợp Karla không phải là hiếm trong xă hội. Ngựi ta đă để cho ma túy tràn ngập mọi nơi, người ta đă cổ vũ cho giải phóng t́nh dục và các phương thức làm t́nh từ giao cấu đồng tính, giao cấu tập thể, giao cấu với súc vật... Một xă hội mà các quan chức lớn từ Tổng thống cho đến các cấp quân nhân, viên chức thuờng bị tố cáo về sách nhiễu t́nh dục. Một xă hội mà 70% phim ảnh đề cao các hành vi bạo lực dă man và các màn làm t́nh sống sượng. Th́ làm sao ta có thể hoàn toàn đổ lên đầu những can nhân 100% trách nhiệm về tội ác? Karla, trong thư gửi Thống đốc Bush, đă kêu lên tiếng kêu đau thương của người tử tội, cầu xin tha cho mạng sống ḿnh. Cô viết: “Xin đừng coi là tôi đang cố gắng bào chữa để làm nhẹ cái tôi ác cực kỳ man dă của tôi. Tôi xin nhận hết trách nhiệm về hành vi của ḿnh... Tôi biết công lư đang đ̣i mạng sống của tôi để đền cho hai sinh mạng vô tôi mà tôi đă giết một cách tàn khốc trong đêm đó. Nếu sự hành quyết là điều độc nhất, là hành vi cuối cùng để làm sáng tỏ công lư, th́ tôi xin chấp nhận nó. ... Tôi xin trả cái giá mà công lư đă đề ra. Nếu Ngài quyết định phải thi hành bản án, xin hăy coi đó như biện pháp để trừng trị một tội ác nghiêm trọng. Nhưng xin đừng coi việc loại tôi khỏi xă hội như một phần tử nguy hiểm trong tương lai. Tôi tin rằng tôi sẽ đóng góp tích cực cho xă hội và giúp đỡ những người khác.” . Đọc hết lá thư dài gần chục trang của Tucker gửi George Bush, mớt thấy cô là một người thông minh, và cũng thấy sự cải hối của cô xứng đáng cho cô được khoan thứ. Cô đă làm nhiều điều cho đưá con mồ côi của bà Thornton, cô thuyết phục người em của bà Thorton rằng cô sẽ dành dụm tiền làm ra trong trại tù để gửi cho chú bé mồ côi. Cuối thư, cô đă trích dẫn một đoạn Nhă ca trong Cựu Ước, dùng lời của vua David để cầu xin sự khoan hồng: “Xin hăy đoái thương cho tôi, v́ ḷng Ngài đầy t́nh yêu khoan thứ... Xin hăy xoá sự vi phạm của tôi theo ḷng từ bi vô biên của Ngài. Xin hăy rửa tôi sạch mọi điều ác, làm cho tôi nhận được tội lỗi tôi. V́ tôi đă ư thức được tội ác ḿnh làm...” Cô đă xin: “ Hăy cho tôi một cơ hội. qua đó, tôi sẽ được giúp đỡ kẻ khác t́m con đường ngay lành... Tôi sẽ không bao giờ làm hại cho một ai trong suốt cuộc đời c̣n lại của tôi, ngay dù là để tự bảo vệ ḿnh.” Con thú trước khi chết kêu lên tiếng đau thương c̣n làm cho người thợ săn mũi ḷng đùng ngọn dao, huống chi một con người đă bày tỏ hết tâm can và ḷng sám hối cầu xin tha mạng sống.
Một Cái Chết Không C̣n Cần Thiết
Thế nhưng “Texas has no mercy”, Hội đồng Ân xá Tiểu bang đă bác bỏ đơn xin ân xá với số phiếu 16/16. Hội đồng này chưa hề tha án cho một ai trong số 37 tử tội trong tiểu bang đă đệ đơn xin ân xá. Hội đồng cũng đề nghị Thống đốc Bush không gia hạn cho cô trong thời hạn 60 hay 90 ngày. Do đó, Thống đốc Bush chỉ có một lựa chọn độc nhất là tŕ hoăn sự thi hành án trong 30 ngày, và ông đă không làm điều này, viện lẽ rằng trường hợp của Tucker đă được các cấp toà án thẩm định rất kỹ rồi. Rất nhiều nhân vật lănh đạo cao cấp chính quyền và giáo hội lên tiếng xin tha cho cô, trong đó có Giáo hoàng John Paul II và vị Mục sư chủ toạ giáo phái Evangelist có 3 đến 4 triệu tín đồ ở Mỹ. Hơn 80% cú điện thoại gọi đến cho ông Bush là để xin tha cho cô. Các phong trào đ̣i bỏ án tử h́nh tổ chức mít tinh xin tha cho cô. Báo chí, truyền thanh, truyền h́nh đều nên những ư kiến có lợi cho cô. Chính quyền Texas đứng trước một sự khó xử vô cùng. V́ đây là một người đàn bà, lại da trắng, lại xinh đẹp. Nếu tha cho cô th́ hoá ra chính quyền bị ảnh hưởng của giáo hội; mà chủ trương chính trị là phân biệt thế quyền và giáo quyền. Nếu tha cho cô, th́ người ta sẽ cho rằng v́ giới tính, v́ màu dà, v́ nhan sắc... Nhiều người đặt ngược vấn đề rằng nếu cô là người da đen, nếu cô quy y theo đạo Phật hay Hồi giáo..., liệu người ta có dấy lên phong trào tranh đấu cho cô hay không. Nghĩa là những ǵ thuận lợi của cô cũng trở thành bất lợi trong vị thế chính trị. Tuy nhiên xét trên quan điểm thi hành án tử h́nh để loại ra xă hội một thành viên nguy hiểm th́ việc hành quyết cô là không cần thiết, phí phạm một mạng sống con người. Nếu đem cô ra giết 14 năm trước có lẽ là nhân đạo hơn. Cô đă trả một phần món nợ trong 14 năm dài dằn vặt, sám hối, và lo âu trong khám tử h́nh. Một vấn đề pháp lư rất quan trọng nữa, là Texas không có án tù chung thân miễn khoan thứ (Life sentence without parole). V́ thế, mỗi khi xử các tội nhân trọng tội, các quan toà, bồi thẩm đề chọn án tử h́nh cho dễ, v́ tuyên án chung thân th́ tội nhân chỉ ở tù chừng 15, 20 năm là được tha. Điều này có nghĩa là nếu cô được giảm từ án tử h́nh thành chung thân, cô sẽ được điều kiện tha vào năm 2005. Trong lúc cô cầu xin chịu án chung thân suốt đời không tha khỏi tù. Những người chống đối việc giảm án cho cô lư luận rằng nếu cô được tha năm 2005, th́ hoá ra cô chịu h́nh phạt quá nhẹ. Hiện nay các nhà làm luật tiểu bang đang tranh đấu để tạo thêm án tù chung thân không khoan thứ, như thế tránh việc phải hành quyết những tội nhân khi xét thấy không cần thiết mà vẫn cách ly họ khỏi đời sống xă hội vĩnh viễn. Karla Tucker đă là nạn nhân của xă hội, Karla Tucker lại là nạn nhân của một hệ thống luật pháp thiếu khoan dung. Karla chết, làm cho pháp luật Hoa kỳ từ đây dễ dàng hơn trong việc xử tử các phụ nữ, dù rằng các người từng biểu lộ sự ăn năn sám hối trong trại giam. Hiện nay có khoảng 50 phụ nữ đang chờ ngày lên ghế điện, hay giuờng chích độc chất.
Giờ Phút Cuối Cùng của Tử Tội
Sau đây là ghi nhận của phóng viên Michael Graczik (Associate Press) về những giây phút cuối cùng của Karla Tucker. Karla Tucker với một thái độ b́nh tĩnh, cương quyết trong bộ đồng phục nhà tù màu trắng và đôi giày thể thao cũng màu trắng. Người tử tù đă bày tỏ t́nh yêu thương đến với gia đ́nh, ḷng sám hối đối với gia đ́nh các nạn nhân. Đó là lúc 6:30 ngày thứ Ba, 3 tháng 2 năm 1998 tại Huntville Unit thuộc Cơ quan Tư pháp Tiểu bang nơi giam giữ và hành quyết các tội nhân tử h́nh. Năm nhân chứng do tử tội chọn lựa được vào đứng trước cửa sổ có hai lớp kính nh́n vào pḥng hành h́nh Michael là người phóng viên báo chí độc nhất được chứng kiến buổi hành quyết. Karla đă bị đặt trên giường, hai tay, hai chân và ngang ḿnh bị cột chắt vào giường bằng những đai da. Mái tóc cô xoả ra trên lớp drap trắng. Trên cánh tay cô, người ta đă cắm sẵn hai mũi kim tiêm có dẫn chất dung dịch Saline. Vài người thân đang ra dấu cho cô. Ông giám thị Morris Jones cúi xuống sát cô, hỏi nếu cô muốn nói đôi lời từ biệt. Vị tuyên úy trại giam, Jim Brazzil đứng ngay dưới chân giường cô. Karla quay mặt về phía cử sổ có các thân nhân hai nạn nhân của cô và nói: “Tôi muốn thưa với quư vị, thân nhân Thornton và Jerry Dean, rằng tôi vô cùng hối hận. Tôi hy vọng Chuá sẽ đem đến an b́nh cho quư vị qua cái chết của tôi.” Cô lại quay của sổ có các thân nhân của ḿnh, nơi chồng cô Dana Brown đứng sát nhất, và nói: “anh yêu, em yêu anh vô cùng” Rồi cô nói với Ron Carson, người anh trai của bà Thorton: “Ron, xin hăy ôm hôn Peggy giùm tôi. Mọi người đều rất tốt đối với tôi. Tôi yêu quư tất cả mọi người. Tôi sắp về với Chúa Jesus. Tôi sẽ gặp lại tất cả trên đó. Tôi sẽ chờ quư vị.” Cô nhắm đôi mắt lại, liếm vành môi, rồi bắt đầu thầm lặng cầu nguyện. Đôi môi cô mấp máy. Vài chứng nhân bật lên khóc nức nỡ. Họ đứng sát, quàng tay vào lưng nhau. Khi chất độc bắt đầu tác động, cô thở rướn lên hai lần, rồi thở hắt ra khoảng 5, 10 giây cho hơi thở ra hết khỏi lồng ngực. Đôi mắt cô mở trừng, đôi môi th́ he hé. Chị cô, Kari Weeks khóc oà lên: “Karla, chị yêu em.” Brown lập lại: “Cô ta cũng yêu chị lắm.” Chỉ trong ṿng 5 phút sau khi bắt đầu cuộc hành quyết, y sĩ trại giam, ông Daryl Wells, buớc vào pḥng, bắt mạch cô và nghe nhịp tim. Ông ngước nh́n đồng hồ và tuyên bố: “6 giờ 45 phút.” Người giám thị lập lại giờ. Đó là giờ chính thức Karla trút linh hồn. Đươc biết trong ngày thứ ba, cô đă được đưa từ trại giam Mountainville ở Gatesville về trại Huntville. Trước giờ chết, Karla đă yêu cầu bữa ăn cuối cùng gồm một trái chuối, trái lê, và một dĩa salad nuớc cam. Nhưng cô không ăn thứ ǵ. Ông Brown, chồng cô mua cho cô một gói chip từ máy bán hàng trong nhà tù. Cô đă được gặp thân nhân lần chót, hai bên ngồi cách nhau một khung cửa có kính dày, nói chuyện qua điện thoại. Cô đă cùng thân nhân cầu nguyện. Trong ngày, có một lần cô đă bật khóc. Vào lúc 5:45, giám thị trại giam kiểm soát lại lần nữa các điện thoại từ văn pḥng Thống đốc xem có lệnh tha vào giờ chót không. Đến 6:01, khi không nhận được cú điện thoại ân xá nào, Tucker bị dẫn từ pḥng giam đến pḥng hành h́nh. Thi hài cô được đưa vào nhà xác Huntville Funeral Home chờ thân nhân lănh về chôn cất. Bên ngoài nhà giam, c̣n gọi là The Walls, hàng ngàn người thuộc hai nhóm - Bênh vực và Chống đối án tử h́nh- lập thành hai diễn đàn tranh luận nhau kịck liệt. Hàng trăm người đă lập hương án, với hoa và h́nh ảnh của cô để bày tỏ sự thương tiếc sâu xa. Trong khi đó, những người kia reo mùng khi nghe loan báo Karla đă trút linh hồn trên giường hành quyết. Tiếc là bức thư của Karla gửi Thống đốc Bush (10 trang) và toàn bộ ghi băng phỏng vấn Karla dành cho chuơng tŕnh Larry King Live (hơn 20 trang in) quá dài, chúng tôi không thể dịch và đăng hết trên trang báo để quư vị đọc thấy hết trường hợp thương tâm của cô. Thứ tư này 9 tháng 10, 2002, tiểu bang Floria sẽ hành quyết nữ tội nhân Aileen Carol Wuornos. Aileen là một gái diếm đă giết 7 khách t́m hoa trong ba năm 1979-1980 và tong là đề tài cho nhiều phim ảnh và sách báo. Là nữ phạm nhân thứ 10 bị hành quyết kể từ sau khi Hoa Kỳ tái lập án tử h́nh năm 1976, cái chết của cô ta không thấy gây nên tiếng vang nào đáng chú ư. |
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||