![]() |
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
Phản Đối Việc Treo Cờ VC tại Đại Học Texas tại Arlington Vietnamese American to Protest the Communist Flag at The University of Texas at Arlington
Ư Kiến Đóng Góp
Behind the flag flapBy DEBORAH REED-DANAHAYSpecial to the Star-TelegramThe struggle over Vietnamese flags at the University of Texas at Arlington, while painful to many, can shed light on important demographic changes in the Metroplex and also remind us of some enduring aspects of political behavior. On the surface, this struggle -- as manifested by the protest march Sunday involving more than 3,000 participants and by other demonstrations -- is about whether the official flag of Vietnam should hang at UTA and whether the "Heritage" flag representing South Vietnamese who arrived here as refugees also should be acknowledged. But there are some deeper meanings. College campuses in other urban areas that have become cities of immigration in recent years might pay attention to and learn from this case. Immigration from Asia has changed the face of North Texas rapidly since the 1990s. Many longtime residents are surprised to learn of the high numbers of Vietnamese living in Arlington or Tarrant County, even though they may have driven past the Asian markets or visited some of the Vietnamese businesses. According to census data, Arlington alone now has the 15th-largest Vietnamese population in the country. Although there were always students who were the children of immigrants at universities such as UTA, such campuses have long differentiated between the general student body and those students labeled "international." This enabled such displays as that of International Week at UTA, which celebrate the diversity of the international students in a way that does not engage directly with the diversity of the general student body. There are two types of Vietnamese student at UTA: those who were born in the United States to refugee parents or arrived as young refugee children; and those who are labeled "international" students, are here temporarily and expect to return to Vietnam after completing their education. We are no longer in an assimilationist America in which the first group has no choice but to shed its Vietnamese identity and become "American." Most take on the dual identity of Vietnamese-American (and for many, the emphasis on preserving Vietnamese culture while adapting to their new home is vital). Both groups of students claim a Vietnamese identity -- but one based on very different ideological premises. In a globalizing world of Internet communication and transnational politics, there is no longer a separation between politics over there and politics over here. The flag struggle illustrates this. When we see flags, we get all emotional and feel patriotic. That's what they are for. A flag is a symbol of a larger polity that people are encouraged to feel part of -- a nation, a people. The U.S. flag brings out emotions; we are taught as schoolchildren to salute it, love it and identify with it. The recent controversy over Mexican immigrants' use of Mexican flags, rather than U.S. flags, in demonstrations shows how emotional Americans can get over the flag. It is no different for the Vietnamese-Americans who are emotional and proud about their "Heritage" flag but also emotional about the official Vietnamese flag that represents a communist government they abhor. If we are going to have flags, we are going to have emotions -- and this debate about the Vietnamese flags is an example of the ways in which political behavior expresses the symbolic nature of human existence. There are two types of Vietnamese student at UTA: those who were born in the United States to refugee parents or arrived as young refugee children; and those who are labeled "international" students. Deborah Reed-Danahay teaches political anthropology at the University of Texas at Arlington. She is doing research on Vietnamese immigration to the Metroplex
Thư của Đại diện Sinh Viên UTA Ở đây con cũng xin thay mặt các anh chị em SV tại UTA có lời cảm ơn đến mấy bác đă bỏ thời gian giúp đỡ sinh viên chúng con đấu tranh giành lại lá cờ vàng ba sọc đỏ của chúng ta. Tuy lời nói cám ơn đă nhiều lần rồi, nhưng lời này nói hoài không chán. Once again, thank you all from the bottom of our HEARTS. Manh Duc nguoi_viet_hai_ngoai@yahoo.com
Các ư kiến khác từ khắp nơi
¨ Tôn Thất Hy (Cypress, California) 15 tháng 4 năm 2006
¨ Tom Ha (Fort Worth, Texas)
¨ Đặng Lương Nguyệt, Tạp chí Ca Dao, Dallas, TX
Cám
ơn anh Phúc rất nhiều. Bài viết hay và cảm dộng.
¨ Nguyễn Châu, Austin, TX Rất ngưỡng mộ, Nơi nào có lá cờ máu, là có ngay anh Phúc để đối phó.
(viết bằng VPS, nếu quư bạn không đọc đưọc, xin copy vào MS Word và chuyển sang Unicode)
Thưa niên-trưởng Phúc, NT1,
Xin được bày-tỏ ḷng khâm-phục đối với nhiệt-t́nh và sự bền-bĩ của niên-trưởng trong cuộc đấu-tranh chung cho chính-nghĩa Quốc-Gia. Nhân về vụ treo cờ ở UTA, mà trong mấy ngày qua niên-trưởng liên-tiếp đưa tin trên MG, tôi xin mạo-muội tŕnh lên một vài cảm-nghĩ thô-thiển như sau: 1.- Niên-trưởng đă nhận-định hoàn-toàn đúng khi cho rằng: " cộng-đồng thường ở vị-thế pḥng-thủ nhiều hơn tấn-công" trong việc đối-phó với CS. Từ 30 năm qua, chúng ta chỉ nuôi-dưỡng ḷng thù-hận CS và t́m mọi cách để tỏ-bày t́nh-cảm căm-thù đó nhiều hơn là cố-gắng vạch ra cho Cộng-đồng một chiến-lược chống Cộng thích-hợp với hoàn-cảnh và t́nh-h́nh mới sau 1975. Ngoài việc chạy trốn CS, chúng ta chỉ có một nổ-lực duy-nhất là cách-ly càng nhiều càng tốt với bất-kỳ những ǵ có hơi-hướng CS. Và trong chiều-hướng đó, đôi khi chúng ta đă đi quá xa đến mức vô-t́nh đồng-hoá CS với Tổ-quốc VN và ít nhiều đoạn-tuyệt với Quê-hương của ḿnh một cách gián-tiếp. Đa-số các phương-tiện truyền-thông VN ở hải-ngoại thường hay đưa toàn những tin-tức tiêu-cực liên-quan đến VN. Đôi khi người ta nói về VN nghe như giọng-điệu của một người ngoại-quốc nào đó đang chê-bai cái đất-nước nghèo-khổ ấy chứ không phải lời-lẽ ngậm-ngùi của kẻ tha-hương xót-xa cho cố-quốc của ḿnh. Đó là một thái-độ phản tuyên-truyền, rất bất-lợi cho công-cuộc chống Cộng v́ sẽ không thuyết-phục được đa-số dân-chúng trong nước đứng về phía chúng ta, là phía có chính-nghĩa. Công-cuộc chống Cộng của Cộng-Đồng ở hải-ngoại chỉ có ư-nghĩa khi đóng-góp được vào việc xóa-bỏ chế-độ độc-tài CS, đưa đến việc thành-h́nh một VN dân-chủ pháp-trị. Và phải thừa-nhận rằng, muốn hay không, th́ mọi thay đổi chính-trị tích-cực ở VN đều sẽ do đồng-bào trong nước đóng vai-tṛ chính, là lực-lượng ṇng-cốt. Hải-ngoại chỉ ở vai-tṛ hổ-trợ mà thôi. Để đạt được mục-tiêu cao-cả ấy, Cộng-Đồng phải hướng nổ-lực thu-hút sự chú-ư lắng nghe của đồng-bào quốc-nội; phải tạo được uy-tín với nhân-dân ở trong nước. Để làm được như vậy, cần phải có một chiến-lược vận-động toàn-diện và nhiều sách-lược khôn-khéo trên nhiều phương-diện để thu-phục nhân-tâm, đối-tượng nhắm đến là thành-phần trẻ trong nước, hơn 60 % sinh ra sau 1975, kể cả con-cái của các đảng-viên CS. Đây chính là một cuộc Chiến-tranh Chính-tri. Theo tôi, cứu-cánh của CTCT là hoằng-dương chính-nghĩa. Trước 1975, người ta đă nhận ra rất muộn-màng vai-tṛ quan-trọng của công-tác CTCT và v́ vậy mà đă thua trận một cách đau-đớn. Lẽ nào chúng ta lại để cho sự nhầm-lẫn ấy tái-diễn ?
2.- Từ những nhận-định như vậy, tôi cho rằng CĐ chúng ta ở các bang chưa có một sách-lược rơ-ràng, đồng-nhất trong việc đối-xử với du-học-sinh VN. Căn-bản, chúng ta nên xem đây là những đối-tượng quan-trọng cần phải thu-phục cả " heart" lẩn " mind". Sau thời-gian học-tập, trở về VN, họ chắc-chắn sẽ nắm giữ những chức-vụ quan-trọng trong xă-hội và chính-quyền. Nên tích-cực giúp họ thấm-nhuần tư-tưởng dân-chủ và pháp-trị; giúp họ " brainwashing" cái nấm độc Marxist-Leninist. Thời-gian họ học-tập ở đây, theo tôi nghĩ, là cơ-hội tốt để " đào tận gốc, trốc tận ngọn " cái chủ-nghĩa ngọai-lai đă gây bao tai-họa cho Đất-Nước trong mấy chục năm qua và đang bám vào đầu óc non-nớt của giới trẻ VN. Đối với du-học-sinh, con cái chúng ta có ưu-thế hơn, v́ có chúng ta, là cha-mẹ ,ở bên cạnh. C̣n họ, cho dù là con thủ-tướng CS, cũng không có phụ-huynh đi kèm. Hơn nữa họ đang ở trên " đất của ta" mà. Trong điều-kiện như vậy mà chúng ta không thu được nhân-tâm của họ th́ hóa ra chúng ta không tin-tưởng vào Chính-nghĩa của chúng ta chăng ? Chính phải thắng tà chứ !
V́ vậy,xin được đề-nghị lên niên-trưởng một vài đối-sách đơn-giản như sau:
-Đón-tiếp ân-cần, lấy t́nh-nghĩa đồng-bào mà đùm-bọc, đối-xử như con cháu. -Khuyến-khích thành-lập chung Vietnamese student association, tạo mọi cơ-hội thuận-tiện để du-học-sinh và học-sinh VN ở Mỹ sinh-hoạt, trao-đổi học-tập, thảo-luận với nhau. Ngay cả vấn-đề lá cờ, cũng nên để cho hai bên tranh-luận với nhau trong không-khí thân-hữu, công-bằng, và phục-thiện. Tốt hơn, nên lập một diễn-đàn để cho hai bên thảo-luận về vấn-đề này. Làm như vậy có hai điều lợi. Một là rèn-luyện lư-luận chính-trị cho thế-hệ thứ hai, con em chúng ta. Hai là cơ-hội tốt để cho du-hoc-sinh hiểu-biết hơn về tính-cách chính-thống của lá cờ và lập-trường chính-nghĩa của phe Quốc-gia. Đám du-học-sinh ở UTA đă sinh ra và lớn lên trong sự nhào-nặn của CS, không ngạc-nhiên khi họ chỉ biết có cờ đỏ. Do sự giáo-dục nhồi-sọ, họ hiểu nhầm rằng đó là cờ chính-thống của VN, nên họ cố-gắng bảo-vệ. Ít nhiều, điều đó chứng-tỏ ḷng yêu nước của họ, dù rằng họ đă nhầm đường. Bổn-phận của chúng ta là thuyết-phục, chỉ cho họ thấy được đâu là chính-nghĩa. -Thu hút họ vào trong những sinh-hoạt bảo-tồn văn-hóa của Cộng-Đồng. Đó là cơ-hội để chúng ta phô-bày lập-trường yêu-nước của CĐ ra với họ; phá tan mọi luận-điệu tuyên-truyền của CS. Phải làm sao để cho những h́nh-ảnh tốt-đẹp của CĐ chúng ta in sâu vào trí-óc họ măi về sau khi họ đă hồi-hương. Phải để cho CĐ " hớp hồn" họ. Phải re-educate họ bằng sự bao-dung và lẻ phải của chúng ta. Làm được vậy, du-học-sinh sẽ dần-dần rời xa ṿng kiềm-tỏa của Lănh-sự CS tại địa-phương và ngă về phía chúng ta. -Cố tránh mọi xung-đột có tính-cách bạo-động giữ hai nhóm sinh-viên VN. Nếu có tranh-chấp, chúng ta phải nổ-lực hoà-giải, tránh sự trọng-tài của người Mỹ.
Trong ư-hướng góp ư xây-dựng, trong tinh-thần trao-đổi huynh-đệ, tôi vụng-về tŕnh lên niên-trưởng một vài ư-kiến thô-thiển, gọi là lạm-bàn. Rất mong niên-trưởng, với kiến-thức uyên-bác và kinh-nghiệm dày-dạn, chỉ-giáo thêm cho tôi, một người đàn em rất hâm-mộ niên-trưởng, đă vào thăm website của niên-trưởng nhiều lần trong gần hai năm nay.
Kính chào, Trương Đ́nh Trung.
|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||