Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

Phản Đối Việc Treo Cờ VC tại Đại Học Texas tại Arlington

Vietnamese American to Protest the Communist Flag at

The University of Texas at Arlington

 

 

Cờ Đỏ Đại Diện Cho Ai?

Tại sao việc hạ cờ đỏ không phải là xâm phạm quyền tự do phát biểu?

 

Phái đoàn Cộng Đồng Người Việt tại Austin và Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH tại Austin trong ngày biểu t́nh chống cờ đỏ tại UTA.

 

 

Đỗ Văn Phúc, Austin

 

 

           Viêc trường Đại học UTA treo cờ Việt Cộng tại Neđerman Hall đă bước qua tuần lễ thứ năm. Sau khi Hội Sinh viên Việt Nam tại UTA và Cộng đồng DFW tổ chức biểu t́nh, tuần hành phản đối ngày 30 tháng 4 vừa qua, ban Giám hiệu vẫn không thay đổi lập trường. Hàng ngày, trên báo chí, websites, cả Mỹ lẫn Việt đă loan tin rộng răi và nổ ra nhiều tranh luận đối nghịch. Tuyệt đại đa số người tham dự tranh luận là ủng hộ cuộc đấu tranh của sinh viên để triệt hạ lá cờ đỏ mà theo họ là biểu tương của độc tài, đàn áp, là nguyên nhân của sự bỏ nước ra đi của hơn hai triệu người Việt từ 3 thập niên qua. Trong số người phản bác, ngoài những người thân Cộng (hay chính bọn Việt Cộng?) bên Việt Nam; cũng có vài thanh niên trưởng thành trên đất Hoa Kỳ, thấm nhuần một lư tưởng tự do, nhưng ít thấu hiểu về t́nh h́nh chính trị, hoặc chưa sống qua và có kinh nghiệm về những sách lược của Việt Cộng, nên nh́n vấn đề một cách đơn giản.

Trong một cuộc tranh luận qua điện thư giữa một thanh niên tên TTV và anh em cộng đồng Người Việt tại Austin, anh V. đă viết:

        "Vâng thưa ông, tôi rất hiểu biết về lịch sử chiến tranh Việt Nam, những nguyên nhân và những nỗi đau đớn mà Cộng sản đă gây ra cho chúng ta.

Nhưng tất cả chỉ là quá khứ. Ông nghĩ thế nào khi Hoa Kỳ thiết lập quan hệ ngoại giao với chính quyền Cộng sản khi giữa hai nước đă từng có những điều chua chát trong quá khứ? Đó là v́ cả hai nước đều quyết định bỏ quá khứ lại đàng sau để hướng về một quan hệ cộng tác với nhau tươi sáng hơn.

Quư ông đă không công bằng khi so sánh việc cờ VC đối với chúng ta và cờ Đức Quốc Xă đối với người Do Thái. Người Do Thái luôn luôn có sự yểm trợ lớn lao của các nước. Họ có súng đạn và một ư chí quyết chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng. Trong khi trong cộng đồng chúng ta, chỉ có cuộc chiến bằng miệng, mà ít ai dám trở về Việt Nam chiến đấu. Hậu quả là sau 30 năm, chúng ta vẫn c̣n ngồi đây đánh vơ miệng và hy vọng một ngày nào đó chính quyền Cộng sản sẽ tự nó sụp đổ."

 

      (And yes Sir, I am very much familiar with the history of the Vietnam war, the cause and the pain in which the communists inflicted into all of us.   

But it was then, not anymore.  Why do think US decided to normalize with the Communist regime when the two countries had had such a sour past before?  It's because they've both decided to put the past behind us and look to a brighter working relationship with one another.   

You are making an unfair comparison between us and the Jews when they see Nazi flag in their neighborhood. The Jews have always been having great support from foreign countries, they have guns, immunizations and most importantly, guts to fight until their deaths. In our community, we often start this "war-of-words" but few have guts to go back to Vietnam to fight the real war there. As the result, 30 years have past (Yep, you tell me, it's been awfully long time) and we are still sitting here fighting the war-of-words and hoping someday the Communist regime will all of the sudden disappear from the map)

 

(h́nh bên: Cô Bùi Nhi, Chủ tịch hội Sinh Viên VN tại UT Arlington)

 

Như chúng tôi đă viết trong thư gửi ông Spaniolo, Viện trưởng UTA, đối với người Mỹ, cuộc chiến Việt Nam đă chính thức chấm dứt từ khi họ kư hiệp định Paris và rút quân về năm 1973, và thực tế chấm dứt từ ngày Cộng sản chiếm Miền Nam. Nhưng đó chỉ là cuộc chiến quân sự mà chúng ta cũng từng cho rằng thực sự chấm dứt cuộc xung đột đă kéo dài hơn hai thập niên giữa hai miền.

Chỉ cần một chút nhân tính (một chút thôi), nếu những người từ miền Bắc sau khi thống nhất, tạo dựng nên một chính quyền công chính để mọi người dân được hưởng phúc lợi, bù dắp những năm dài điêu linh, chết chóc; th́ có lẽ trong ḷng người miền Nam, họ sẵn sàng để quá khứ lại sau lưng, cùng chính quyền chung lo xây dựng một nước Việt nam giàu mạnh. Và khi đó, những người đă di tản trong cuộc hỗn loạn những ngày cuối tháng 4-75 sẽ t́m cách trở về quê hương đóng góp.

Xin hăy đọc một đoạn trong câu trả lời phỏng vấn của báo Việt Tide tháng 2 vừa qua của nhà văn Dương Thu Hương

"Lần thứ nhất khi đội quân chiến thắng vào Sài G̣̣n năm 1975, trong khi tất cà mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười th́ tôi lại khóc. V́ tôi thấy tuổi xuân của tôi đă hy sinh một cách uổng phí. Tôi không choáng ngợp v́ nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà v́ tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy rẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giất mơ. Ông Thái đừng quên rằng, ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lư. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Trung Quốc. C̣̣n toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói. Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ v́ nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ . . . nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đă thua chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải."

 

(h́nh bên: Cô Trần Uyên Vi, Chủ tịch hội Sinh Viên VN tại UT Austin)

 

 

Nguyễn Khắc Toàn, một chiến binh CS từng vào tiếp thu miền Nam cũng đă bày tỏ sự căm phẫn khi ông nói rằng CS miền Bắc đă đem bom đạn tàn phá hủy một miền Nam tự do, dân chủ có một nền kinh tế khá thịnh vượng, để sau đó 30 năm, người dân Việt Nam trong nước (trong đó có cả một số lớn cán bộ đảng viện CS) lại cố tranh đấu để đi lại con đường của miền Nam ngày xưa.

Trở lại vấn đề lá cờ. Chúng ta không cho rằng lá cờ vàng là cờ Việt Nam Cộng Hoà, nên khi chế độ Cộng hoà suy sụp, th́ lá cờ không c̣n là tiêu biểu nữa. Lá cờ Vàng ba sọc đỏ đă có mặt trước hai nền cộng hoà. Đó là lá cờ đầu tiên của một nước của Việt Nam độc lập mà sự lựa chọn đă dựa trên những truyền thống tiêu biểu chung của dân tộc (trước nó, chỉ là các lá cờ tượng trưng uy quyền của các vị vua thôi). Trong khi đó, lá cờ đỏ là cờ của Việt Minh, do đảng Cộng sản điều khiển. Màu đó chói chang tiêu biểu của tất cả các đảng Cộng sản trên thế giới, nó là h́nh ảnh của "máu" mà người Cộng sản đă hát trong bài quốc ca của họ "Cờ in máu, chiến thắng mang hồn nước....Đường vinh quang xây xác quân thù". Nh́n lá cờ đó, người ta ngửi thấy mùi máu của ba trăm ngàn nông dân vô tôi trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất năm 1953-1954; của ba ngàn thường dân trong Tết Mậu Thân 1968 ở Huế; của hàng trăm em học sinh ngây thơ ở Phong Phú, Cai Lậy; của bốn ngàn nguời bị ám sát mỗi năm từ khi khởi đầu cuộc chiến tranh du kích tại miền Nam; mùi máu thịt vương vải của hàng chục ngàn người trên Đại lộ Kinh Hoàng, Quốc lộ 7, mùi hàng vạn xác người Việt trương śnh trên biển đông, và là máu của hơn ba triệu đồng bào, quân sĩ miền Bắc chết oan cho một tham vọng ngông cuồng của những người Cộng Sản Việt Nam.

Vậy th́ rơ ràng lá cờ đỏ đó, chỉ là tiêu biểu của một chế độ bất nhân của một bọn đểu cáng (theo lời Tiến sĩ Nguyễn Thiện Tâm, Giáo sư Đại học Bách Khoa Sài G̣n); một bọn Mafia đỏ đang gieo rắc những tội ác nhằm vào đồng bào chúng ta.

Cộng đồng thế giới, trên b́nh diện chính quyền, chẳng qua phải thừa nhận một thực tế là có một nhà nước (Cộng Sản) trên một lănh thổ (Việt Nam), và v́ những lợi ích kinh tế, ổn định chính trị địa phương, mà thừa nhận nước Cộng hoà XHCH Việt Nam cùng lá cớ đỏ của họ. Nhưng trên b́nh diện quốc dân, mà tiêu biểu là thông qua Quốc Hội, hầu như tất cả các nước đều lên án Công sản Việt Nam về những vi phạm nhân quyền, dân quyền, những tội ác có tính chất h́nh sự của tập đoàn cầm quyền (như việc buôn bán phụ nữ ra nước ngoài rất nổi cộm những năm gần đây).

Cứ coi là cuộc chiến Quốc Cộng đă chấm dứt đi. Th́ cuộc chiến đang tiếp diễn hiện nay là giữa hai thế lực: một bên là những người Việt yêu nước (trong nước lẫn hải ngoại, thành phần quốc gia lẫn cựu đảng viên cán bộ Cộng Sản) và một bên là một bọn tội phạm đội lốt chính quyền, cố bám vào những giáo điều lỗi thời, phản động và cứng ngắt của chủ thuyết Mác xít-Lê nin nít, cố bám vào các xác khô của một Hồ Chí Minh mà thế giới đă lột mặt nạ và chúng minh chỉ là một tên đại bợm.

Đây không thể là cuộc chiến bằng vơ lực như anh bạn TTV suy nghĩ, v́ vơ lực không c̣n được cộng đồng quốc tế khuyến khích, và cũng v́ dân ta đă trải qua hàng chục năm chinh chiến quá điêu linh không c̣n sức chịu đựng thêm một lần chiến tranh mà chắc sẽ vô cùng mănh liệt.

Chúng ta không ngồi chờ cuộc chiến tự nhiên thành; chúng ta đă chiến đấu trong khả năng và hoàn cảnh cho phép. Mọi nỗ lực chính phải là từ những chiến sĩ dân chủ tự do trong nước và phong trào quần chúng Việt Nam mà những tháng qua đă thấy nhiều biểu hiện tích cực và phấn khích. Người dân Việt Nam hiện nay không c̣n sợ chính quyền như trước đây. Họ đă đứng lên đ̣i quyền sống, sĩ phu Việt Nam đă liên kết thành phong trào (xin vào www.doithoai.com để theo dơi), du sinh Việt Nam đă thức tỉnh, làm website, viết lời kêu gọi nhau họp bạn để đấu tranh, dù trong số du sinh này không ít các anh em là con cháu các cán bộ cao cấp (Trường hợp Nguyễn Tiến Trung tại Pháp, (http://groups.msn.com/tndcvn/chnhtr.msnw)

Cũng may mắn là không xảy ra cuộc chiến vũ trang; v́ nếu có, th́ lần này sẽ khốc liệt gấp trăm lần. Lần này, một bên sẽ là các lực lương kháng chiến chống Cộng và toàn thể đồng bào Nam Bắc sẽ đứng về một phiá sẽ đánh cật lực với tất cả những căm thù chất chứa hàng nửa thế kỷ qua, vói một bên là khoảng một triệu đảng viên cũng sẽ đánh hết ḷng cho những đặc quyền đặc lợi mà họ đă hưởng thụ một cách phi lư..

Khi c̣n trong t́nh trạng chiến tranh, th́ đối phương ắt phải bị để ra ngoài ṿng pháp luật. Thử hỏi, có bạn nào về Việt Nam, mang áo có lá cờ vàng một cách công khai? hay là lại được công an Việt Cộng mời đi làm việc ngay. Lẽ ra Cộng sản, với tư cách người thắng trận, phải thực tâm thể hiện sự hoà giải mà họ uốn lưỡi rêu rao hàng chục năm. Họ chỉ muốn hoà giải với đồng Đô la mà chúng ta gửi về, mang về mỗi năm trên dưới ba tỷ. C̣n ngoài ra th́ vẫn là những nghi kỵ, hận thù giả dối mà phiá chúng ta chưa hề làm ǵ để họ phải hận thù sâu sắc như thế.

Việc đ̣i hỏi hạ lá cờ tại UTA đối với người Việt hải ngoại và hàng chục triệu người Việt quốc nội là chính đáng. Chừng nào các chính quyền trên thế giới c̣n truy tố bọn giết người cướp của, buôn lậu, buôn bán phụ nữ, lao động, tổ chức nhà chứa...; th́ chừng đó, không thể coi cái chính phủ Cộng Hoà Xă hội Chủ Nghĩa VN là đại diện chân chính của dân tộc, đất nước Việt Nam. Và lá cờ của chúng chỉ là một biểu hiện của ma quỷ, dối trá tham tàn; không thể đem ra chưng bày trước mắt những người công chính.

 

Đỗ Văn Phúc

  

 

 

 

Trở lại trang UTA