Michael Do

Viết Về Lính

 

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

Vài Ư Kiến với Lê Mai Lĩnh về

Văn Học Chiến Đấu Việt Nam

Đỗ Văn Phúc 

Trong thư của nhà thơ Lê Mai Lĩnh đề nghị thành lập Hội Ái Hữu Những Người Cầm Bút trong Quân Lực VNCH, có nêu lên ván đề tại sao Việt Nam ta không có những tác phẩm chiến tranh lớn có tầm cỡ dù rằng có đến hàng chục năm chinh chiến.

 

Trước hết, xin ghi nhận thiện chí và nhiệt t́nh của bạn trong việc đề nghị thành lập Hội Ái Hữu Những Người Cầm Bút Trong QLVNCH. Không ngờ anh chàng thi sĩ Sương Biên Thùy ba mươi lăm năm trước đây mảnh mai, hiền lành chuyên làm thơ trữ t́nh và thơ tự do thời thượng mang tính hiện sinh  rất Camus nay lại là Lê Mai Lĩnh với những tập thơ rực lửa đấu tranh và một bầu máu nóng rất lính khiến tôi phải khâm phục. Việc lập một hội Ái Hữu NNCBTQLVNCH sau gần 25 năm định cư tại hải ngoại kể ra đă quá muộn, nhưng muộn c̣n hơn không. V́ cuộc chiến vẫn c̣n đó thôi; vẫn kẻ thù ngoan cố và hiểm độc, vẫn bọn thời cơ hám tiền hám danh đang quậy phá, vẫn những kẻ ngây thơ không bao giờ chịu hiểu thấu đáo bản chất kẻ thù, vẫn những đưá phản bội dưới nhiều h́nh thức làm cho chúng ta xốn mắt. Vậy th́ tôi xin là một trong những người đồng ư đầu tiên, dù rằng ngày xưa, tôi chỉ là một cây cỏ non mọc ké trong rừng già cổ thụ của các nhà văn, thơ quân đội.

Có vài điều có lẽ cần góp ư với bạn, như đă nói sơ trong cuộc điến đàm cuối tháng qua.

1.- Bạn thắc mắc rằng cuộc chiến Việt Nam tầm cở như thế mà chúng ta không có lấy một tác phẩm vĩ đại ngang mức Chiến Tranh Và Hoà B́nh của Leo Tolstoi. Như bạn đă nêu lên trong một bài viết giới thiệu Hạ Sĩ Khinh Binh Phan Hội Yên, muốn viết lên một tác phẩm có giá trị, người viết không thể ngồi trong văn pḥng tưởng tượng ra t́nh huống, mà phải thực sự sống trong biến cố đó. Chất liệu thực của nhà văn hay nói chung nhà làm văn học nghệ thuật không phải là những h́nh ảnh do người ta vẽ lại hay kể lại cho ḿnh nghe mà đủ. V́ thế anh chàng Bảo quốc khi đóng vai người sinh viên Vơ bị trông thô bỉ đếch chịu được (khả năng anh ta chỉ làm hề rẻ tiền là hết mức!). Phải đi, phải sống, phải rung cảm như chính nhân vật chính th́ máu trong tim mới chịu nhỏ ra cho những gịng chữ sinh động, đánh thẳng vào tâm tư người đọc. Ernest Hemingway phải ba lô lặn lội chiến trường tây Ban Nha để cho ra đời A Farewell to Arms, Eric Maria Remarques dành giật từng giờ sống chết trong những ngày chiến tranh đẩm máu để viết lên A Time To Love and A Time to Die. Vậy, sống thực trong hoàn cảnh để có chất liệu và rung cảm cho tác phẩm là điều ắt có của một nhà văn. Nhưng chưa đủ, v́ c̣n phải có thiên tài để đem những chất liệu thực trên vào trong từng câu, từng chương, sao cho nó hợp lư, dẫn dắt người đọc đi vào những biến cố với sự xúc động chân thành. Vậy chưa chắc một tác phẩm chiến tranh nặc mùi bom đạn, tử khí và các hành động dũng cảm đă hay hơn những tác phẩm chỉ nêu lên một khiá cạnh tâm lư do ng̣i bút tài hoa biết nhắm vào tận đáy của sự rung cảm người đọc. Trong Doctor Zhivago không có nhiều cảnh chém giết hay cảnh tra tấn tàn khốc trong trại tù cải tạo Nga, nhưng cái tâm trạng bất ổn, sự phân ly vô vọng của những đôi lứa yêu đương đă đem lại giải Nobel Văn học cho Boris Pasternak. Nếu nói rằng v́ cuộc chiến Việt Nam bi thảm, khốc liệt gấp trăm lần cuộc chiến khác mà chúng ta phải có những tác phẩm lớn th́ hơi ép. Chúng ta có hàng triệu người cầm súng của cả hai phe, tập tành, ŕnh bắn nhau một cách thiện xạ, sử dụng đủ loại súng từ gần 30 năm mà chúng ta có ai đi thi đem về giải vô địch bắn súng quốc tế nào đâu! Khả năng thể lức chúng ta thua kém th́ rơ ràng có thể biện giải được, nhưng những khả năng tinh thần chúng ta cũng chẳng đứng lên so tài với thế giới trong nhiều lănh vực không đ̣i hỏi vai u thịt bắp (như các lănh vực hội hoạ, điện ảnh, kịch nghệ, âm nhạc...)

Mà nào phải dân tộc chúng ta thiếu thiên tài! Thiên Thai, Bến Xuân của Văn Cao, T́nh Hoài Hương của Phạm Đ́nh Chương, T́nh Ca của Phạm Duy so ra có thua ǵ Serenata, Les Feuilles Mortes, Green Leaves, Ave Maria ... của phương Tây. Giọng ca Thái Thanh khi hát bài Beau Danube Bleu hoặc những bài tiết tấu phức tạp th́ chắc chắn không thua sút Edit Piaf, Juliette Greco. Ấy thế mà có ai trên thế giới biết đến đâu. Thời c̣n đi học, chúng ta được dạy các triết thuyết, văn hoá Ấn Độ, Trung Hoa, Hy La... coi đó là tinh hoa của nhân loại. Chúng ta vẫn ngồi nhai đi nhai lại các câu vớ vẩn trong các tác phẩm Rig Veda, Bravagad Gita của Ấn Độ, mà khi lớn lên, mới nghiệm ra rằng nó chẳng cao siêu, văn hoa hơn ǵ trường ca Đam San của người thiểu số Việt nam. . Nếu Văn Cao, Thái Thanh sinh ra ở một nước nào đó bên Âu Châu, chắc chắn tên tuổi họ đă được in trong bộ Bách khoa Từ điển về Danh nhân Thế giới. Chung qui cũng v́ nước ta nghèo, nhỏ bé, khi bắt đầu được thế giới biết đến th́ qua h́nh ảnh một dân tộc “nhược tiểu man rợ” đang nhận sự “khai hoá” của thực dân Pháp. Sau đó, lại là h́nh ảnh một nước chậm tiến, ham giết chóc ở một góc xa nào đó thật xa so với thế giới văn minh. Tôi dám cá với bạn là ngay chính vào thời điểm ngày nay, trong nhận thức của nhiều người Mỹ -từng có 21 năm đồng minh với chúng ta- Việt Nam cũng như một nước man rợ nào đó như bên Phi Châu.

Vậy ra vị trí, uy tín của một nước, một dân tộc đóng một vai tṛ quyết định trong việc hoằng dương nền văn hoá của nước đó trước cộng đồng thế giới hơn là chân giá trị của các tác phẩm mà dân tộc đó tạo ra bằng trí tuệ và rung cảm. Đây là công việc của chính quyền và các cơ quan chức năng. Thương thay, suốt chiều dài cuộc chiến, nhà cầm quyền đă phải dốc ḷng đương đầu giải quyết chiến tranh là ưu tiên số một. Tỉ như có th́ giờ để chú ư tới ưu tiên văn hoá, th́ tôi e rằng với tŕnh độ hạn chế của ông Thiệu, ông Kỳ, tŕnh độ bần nông của bọn Việt Cộng, chính quyền miền Nam hay ngụy quyền miền Bắc (mà nay là bọn lănh đạo Cộng sản Việt Nam) chẳng thể có khả năng.  Bên cạnh đó là chính sách bồi dưỡng nhân tài. Nhân tài Việt Nam có nhiều, nhưng thực tế tài năng thiên phú của họ chỉ loé lên như ngọn lửa rơm rồi tắt lịm đi dần. Lê Văn Tiết, Nguyễn Văn Inh, thủ môn Rạng, đội bóng đá vô địch giải độc lập Mă Lai Merdeka là các bằng chứng. Trong một xă hội coi trọng bằng cấp khoa bảng, giá trị xă hội không dành cho những nhân vật thuộc lănh vực nghệ thuật th́ làm sao có ai chịu bỏ sức đầu tư cho họ. Văn học tuy có khá hơn, nhưng giơí cầm bút chạy cơm từng bữa chưa xong, lại lo vấn đề quân dịch bên nách, c̣n năng lực đâu mà sản sinh ra các đại tác phẩm. 

2.- Đúng như bạn nói, chúng ta, những người lính không hề có mặc cảm kaki. Chúng ta hănh diện đă cầm súng chiến đấu, v́ đó là h́nh ảnh đẹp nhất của người thanh niên thời ly loạn. Văn của Phan Nhật Nam, Nguyên Vũ thể hiện ḷng tự hào người quân nhân chứ không hề chịu nhận tự ti mặc cảm trước xă hội. Nhưng tầm cở của Mùa Hè Đỏ Lửa chỉ dừng lại ở mức một phóng sự chân thật, sống động, mà chưa có chiều sâu của tâm hồn gửi gắm vào. Tôi vẫn c̣n nhớ Đêm Nghe Tiếng Đại Bác của Nhă Ca, nó hay và cảm động vô cùng dù Nhă Ca không phải là người lính. Tuy câu chuyện ngắn ngủi, nhưng nó mang tầm vóc của một thông điệp lớn kêu gọi chấm dứt cuộc chiến vô lư do phe Cộng phát động trên mảnh đất miền Nam thân yêu. Bài thơ Ta Về của Tô Thùy Yên đọc lên nghe vừa xúc động, vừa kiêu hùng, đầy t́nh người và chí nguyện. Nhưng lại buồn thay, trong một xă hội mà thị hiếu của 95% dân chúng nhắm về những Bên Ḍng Sông Trẹm của Dương Hà, Yêu, Sống... của Chu Tử, th́ Nhă Ca, Mai Thảo, Viên Linh, Trần Dạ Từ làm sao có chỗ chen chân.

Ông bạn Nguyễn Hưng Quốc thất vọng v́ không thấy những nhà văn nổi tiếng, những nhà thơ tuyệt vời, bề thế qua Mỹ không làm được điều ǵ. Và bạn th́ cho là v́ nô lệ cơm áo. Tôi xin vưà đồng ư vừa không đồng ư với cả hai. Đúng là hàng chục ngàn cựu tù nhân cải tạo mà chưa có ai có tác phẩm nào đủ nói lên cho thế giới và đồng bào thấy hết sự tàn bạo phi nhân của chính sách cải tạo của Cộng Sản. Phiá chúng tôi, xin thú nhận có nhiều hạn chế như phải lo bươn chải để thich nghi với cuộc sống mới, nhiều anh em chỉ c̣n tàn lực sau từ 15 đến 20 năm trong lao tù và ngược đăi ngoài xă hội khi c̣n ở Việt Nam. Cái chất thơ, văn nó đă nhường chỗ cho sự bon chen để đối phó với công an mà sống c̣n. Qua Mỹ th́ tuổi về chiều, đúng là có nợ cơm áo. Nhưng bản Lê Mai Lĩnh nói hơi quá về nô lệ áo cơm, xe nhà. Đúng ra v́ người Việt Nam làm văn học tại Mỹ nó khác xa với người Mỹ làm văn học hay chính người Việt ngày xưa làm văn học trên quê hương ḿnh. Nơi đây, có tác phẩm in ra, là do muốn có sự góp mặt, tŕnh làng đưá con tinh thần, chứ hoàn toàn thất bại về tài chánh. Người Việt sống rải rác nhiều thành phố, phát hành một cuốn sách dù hay đến đâu cũng chỉ mong lấy lại vốn in qua các cuộc giới thiệu sách do thân hữu tổ chức giùm. Lê Mai Lĩnh đừng buồn, thơ các cậu hay các loại sách không phải là chuyện hấp dẫn ly kỳ, th́ chỉ có cách đem ra tặng bạn bè mới mong tiêu thụ vài trăm cuốn. Vậy dù yêu văn nghệ đến đâu, thiện chí đến đâu, cũng chỉ đẻ ra những tác phẩm vội vàng trong lúc vừa nuốt vội tô cơm, vừa chuẩn bị cho ca làm sắp tới. Tôi không biết bài thơ Ta Về của Tô Thùy Yên làm trong khoảng thời gian nào, ở Việt Nam hay tại Mỹ, nhưng rơ ràng nó mang hào khí của Tống Biệt Hành, đọc lên vừa cảm động vừa tự hào. Ôi thân phận của chúng ta nó gói trọn trong mấy chục câu thơ tuyệt vời đó. Có ai có khả năng Anh ngữ thật trác tuyệt để dịch ra cho người ngoại quốc đọc chưa? Nhưng nói cho cùng, cái tâm lư xă hội, sự khác biệt văn hoá và thiếu hiểu biết về Việt nam cũng sẽ làm cho người ngoại quốc (hay ngoại cuộc) chẳng thâư xúc  cảm ǵ đâu.

Bạn Lê Mai Lĩnh, tôi mong ư nguyện của bạn sớm thành h́nh, nhưng những điều bạn vẽ ra về viễn ảnh kinh tế của hội Ái Hữu có vẽ xa vời quá. Bạn gần gủi các nhà làm báo, sẽ thấy việc báo chí ở đây chỉ là để có tiếng nói bảo vệ lập trường, chứ không thể coi như một hoạt động kinh tế. Chẳng thể mong hội AH nuôi sống hội viên và tác phẩm qua việc phát hành tờ báo định kỳ được đâu.

Nhưng dù thế nào, chúng ta cũng phải làm. V́ ngoài cơm áo, chúng có c̣n có ḷng tự hào, danh dự của người chiến sĩ QLVNCH. Mà chỉ có những tác phẩm do chính chúng ta viết ra , dù tầm thường hay vĩ đại, sẽ làm sáng lên vai tṛ người lính Quốc gia trong 21 năm chiến đấu can trường và gian khổ.