|
Trang Nhà Đỗ Văn Phúc Michael Do Quê Hương
|
||||
|
|
||||
|
|
Kẻ Ăn Ốc, Người Đổ Vỏ
Luận Về Việc Cứu Trợ Nạn Nhân Các Loại Ở Việt Nam
Đỗ Văn Phúc
Bên cạnh những sự kiện chính trị nóng hổi như sự ra đời các đoàn thể, đảng phái tranh đấu cho Tự Do Nhân Quyền ở Việt Nam, vấn đề cứu trợ nạn nhân các thành phần tại Việt Nam cũng là một đề tài vô cùng tế nhị và gây tranh luận lâu dài mà phía nào cũng đưa ra những luận cứ vững chắc, hợp t́nh để biện minh cho lập trường của ḿnh. Tệ nạn xă hội, thiên tai (băo lụt, hạn hán, sóng thần… ) th́ thời nào cũng có. Từ xă hội nghèo đói cho đến xă hội văn minh giàu có, không ai dám nhận là đă xoá hết các tệ nạn đă đưa đẩy một tỷ lệ dân chúng lâm vào cách hoàn cảnh đáng thương. Ở Hoa Kỳ và các quốc gia Tây Âu, cũng có hàng trăm ngàn người không nhà, trẻ em khuyết tật, người già bị bỏ rơi, bệnh nhân các nan y không phương cứu chữa. Đó là những người hàng ngày sống trông chờ vào ḷng nhân ái của đồng bào, đồng chủng. Người ta nói “Chỉ có cầm thú mới quay lưng trước khổ đau của đồng loại.” Nói thế cũng chưa đủ, v́ có nhiều loại thú cũng chẳng hề bỏ rơi đồng loại khi nguy biến. Đó là nói về phạm trù đạo đức mà tổ tiên chúng ta đă từng giáo dục qua những câu ca dao rất quen thuộc:
Nhiểu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng
Thấy người hoạn nạn th́ thương Thấy người tàn tật lại càng thương hơn
hoặc
Bầu ơi thương lấy bí cùng, Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn
Truyền thống dân tộc Việt Nam đă bao đời chứng minh t́nh nghĩa đùm bọc nhau trong bao biến cố thăng trầm, qua bao tai biến thiên nhiên. Đó là việc hiển nhiên, không chối căi và cũng không thể nại ra lư do để bài bác. Tuy nhiên, chúng ta không xét vấn đề hời hợt bên ngoài mà không t́m hiểu nguyên nhân sâu xa của những tệ nạn. Có như thế, chúng ta mới t́m được cách giải quyết tận gốc rễ để giảm thiểu những nỗi khổ đau của đồng bào, đồng loại một cách có hiệu quả. Đó là chúng tôi muốn đề cập đến phạm trù chính trị mà hiện những người Việt yêu nước đang phải dương đầu để giành lại quyền sống cho người dân Việt Nam tại quốc nội. Ngày xưa, trước năm 1975, tuy bị chi phối bởi chiến tranh dai dẳng, tàn khốc, chính phủ VNCH cũng đă có những chương tŕnh cải tạo xă hội. Ba mục tiêu chiến lược mà cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đề ra sau khi đắc cử là: “Xây Dựng Dân Chủ, Giải quyết Chiến tranh, và Cải tạo Xă hội.” Khó mà bàn luận về thành quả của các mục tiêu này, v́ chính TT Thiệu và nội các của ông đă bị chi phối bởi nhiều vấn đề rất phức tạp, khó khăn của chiến sự và sự bất nhất của đồng minh Hoa Kỳ trong khi Cộng sản Bắc Việt tập trung nỗ lực phá hoại các công cuộc xây dưng phát triển của miền Nam. Tuy nhiên đă có những cố gắng về phiá chính phủ trong việc giải quyết phần nào thành công những tệ nạn, cứu trợ từ các nạn nhân chiến tranh đến các nạn nhân xă hội. Sau khi Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam, họ tuyên bố các tệ nạn là sản phẩm của “Mỹ Ngụy”, là hậu quả của chiến tranh; v́ họ cho rằng chế độ Xă hội Chủ Nghĩa của họ là thiên đường, không có những nạn bóc lột người và chính quyền của họ là ưu việt trong việc xây dựng “một xă hội phồn vinh hạnh phúc, vân vân.” Thế nhưng đảng Cộng sản đă cầm quyền hơn nửa thế kỷ trên miền Bắc, và 32 năm tại miền Nam. Chúng ta thử rộng lương thông cảm hoàn cảnh chiến tranh mà chỉ tính khoảng thời gian 32 năm sau khi chiến tranh kết thúc. Người Cộng sản chiếm được miền Nam với một tài sản không lồ, một nhân lực hùng hậu có tŕnh độ kỹ thuật, và một mức phát triển kinh tế tương đối cao trong khu vực các quốc gia vùng Đông Nam Á do chính quyền miền Nam để lại. Họ đă làm được ǵ ngoài việc lợi dụng quyền năng để cướp đoạt, bóc lột cho vào túi tham không đáy sau những năm dài đói khổ trong cái thiên đường XHCN miền Bắc? Ngay khi loài người biết tập hợp lại để thành lập cơ cấu chính quyền, th́ chức năng đầu tiên và quan trọng nhất là lo cho phúc lợi xă hội của người dân. Đó là vấn đề an sinh xă hội. Các chức năng khác như quốc pḥng, phát triển kinh tế, giáo dục... cũng chẳng qua là để hỗ trợ, bảo đảm cho việc phát triển an sinh. Trong cuộc kháng chiến chống quân Minh do B́nh Định Vương Lê Lợi khởi xướng, nhà mưu lược đại tài Nguyễn Trăi đă soạn ra một bản văn hùng hồn lên án giặc Minh và kêu gọi toàn dân kháng chiến. Đó là bản “B́nh Ngô Đại Cáo” mà đă mở đầu bằng câu: “Việc trị nước cốt để an dân.” Chức năng chính quyền là làm cho dân giàu, nước mạnh. Chính quyền có khả năng thu thuế và có điều kiện vận động để thực thi mục tiêu an dân. Vấn đề xă hội phải được nâng lên hàng đầu cốt làm sao cho nơi nơi, người dân sống ấm no, hạnh phúc. Thực tế hàng chục năm qua đă chứng minh, ngụy quyền Cộng sản không những không quan tâm đến giải quyết vấn đề an sinh xă hội, mà c̣n góp phần làm cho các tệ nạn tăng nhanh do những chính sách hà khắc, bóc lột. Họ chỉ thực sự quan tâm đến việc củng cố guồng máy cai trị và sự vững mạnh của đảng Cộng Sản để bảo vệ cho quyền lực và lợi nhuận riêng của đảng; hay nói đúng hơn, của những đảng viên ṇng cốt. V́ thế, chúng ta không lấy làm lạ rằng trong khi có hàng triệu người dân chật vật kiếm miếng ăn, sống chui rúc trong những căn nhà ổ chuột, lang thang ngoài hè phố, đói rách nơi rừng thiêng nước độc, phải bán con, đợ vợ th́ có hàng trăm viên chức cao cấp trong đảng có tài sản từ hàng trăm triệu đến hàng tỷ đô la. Số cán bộ Cộng sản trung cấp nay là các nhà tư sản đỏ, cũng có tài sản hàng triệu đô la mà không phải do khả năng kinh doanh thực sự, mà chỉ do quyền thế hối mại, tham những, ăn cắp từ công khố, từ tiền viện trợ của nước ngoài, từ tiền do sách nhiễu đồng bào. Họ không chừa một ngơ ngách nào trong sinh hoạt xă hội mà không lợi dụng để kiếm đồng tiền bất chính. Do đó, các tệ nạn c̣n lại sau chiến tranh đă được nhân lên gấp bội. Lực lượng nạn nhân từ những người thiếu may mắn của miền Nam trước đây, nay được tăng cường thêm hàng triệu người do hậu quả chính sách đuổi dân thành thị đi xây dựng khu kinh tế mới, cải tạo “ngụy quân, ngụy quyền”, cải tạo công thương nghiệp, tập sản hoá, hợp tác hoá, bán băi vượt biên. Dân đă nghèo, càng nghèo thêm. Dân đă đói, càng thêm đói. Cho đến khi nh́n thấy nguồn lợi từ du lịch, Cộng sản đă đổ tiền vào xây dựng những khu du lịch bề thế để hấp dẫn khách nước ngoài. Sự phát triển thiếu cân bằng giữa các lănh vực đă đưa đến hậu quả là sự phồn vinh hoành tráng bên ngoài ở một vài trung tâm du lịch trong khi chỉ cách đó chừng vài trăm thước, là cảnh bùn lầy nước đọng của những cư dân thành phần mạt hạng trong xă hội. Và hậu quả nặng nề nhất ảnh hưởng đến suy đồi đạo đức xă hội là đưa đẩy một số lớn các thanh niên thiếu nữ vào con đường bán thân v́ chỉ có cách đó mới sống c̣n trong cái xă hội bắt đầu tiêm nhiễm những xa hoa của chế độ tư bản do du khách và các tư sản đỏ mới nổi lên phô bày ra. Ngụy quyền Cộng Sản không những không chú tâm giải quyết tệ nạn mà c̣n tạo thêm ra tệ nạn. Đáng trách hơn, họ c̣n lợi dụng các tệ nạn, thiên tai để moi tiền cứu trợ. Từ hàng chục năm qua, chúng ta đă đọc trên các báo những tin tức về các phái đoàn trong nước, của người Việt hải ngoại quyên góp tiền để cứu trợ các thành phần nạn nhân từ tệ nạn xă hội cho đến thiên tai. Rất nhiều, nếu không nói là hầu hết, đều kể ra việc các viên chức các cấp trong guồng máy ngụy quyền Cộng sản đă ngăn cản, gây khó dể, đe doạ... nhằm giành lấy số tiền, phẩm vật cứu trợ để chia chác nhau. Họ đă thay gạo ngon bằng gạo mục trong các kho nhà nước để cấp phát cho nạn nhân. Họ đă lập ra danh sách những bà con bạn bè để nhận quà thay v́ những nạn nhân thực thụ. Họ đă cưỡng ép người thụ hưởng phải kư giấy nhận đủ tiền, nhưng chỉ trao cho khoảng một phần mười số tiền hay phẩm vật cứu trợ. Họ đă tuyên truyền lập công trong việc cứu trợ cho nhà nước Cộng Sản thay v́ nói thật đó là tấm ḷng của những người Việt Hải ngoại hay những cơ quan từ thiện quốc tế. Họ đă gửi ra nước ngoài những tu sĩ quốc doanh để vận động quyên góp tín đồ gửi tiền về xây dựng nhà thờ, chùa chiền trong khi có hàng trăm cơ sở tôn giáo bị họ tịch thu từ hàng chục năm qua vẫn chưa được hoàn trả. Dù các giáo hội Thiên Chúa giáo hay Phật giáo, Cao Đài, Hoà Hảo đă lên tiếng khẩn thiết để đ̣i lại. Họ thu thuế người dân, họ nhận tiền viện trợ từ các quốc gia, các cơ quan quốc tế th́ họ phải sử dụng tiền đó vào việc phát triển, phúc lợi. Các quốc gia, các cơ quan tài trợ ngoại quốc khi cho nguỵ quyền Cộng sản Việt Nam vay nợ đă đặ ra những điều kiện này nọ về cải cách chính sách, giải quyết vấn đề dân chủ, nhân quyền. Trong khi tập thể người Việt “Chống Cộng” hải ngoại cho không mỗi năm hàng 3, 4 tỷ đô la mà không có một đ̣i hỏi điều kiện nào cả! Thật là rộng lượng dễ tính đến mức độ phải nói là xuẫn động. Chúng ta có người đă lao động cực khổ “cày” hai ba job, chịu thương chịu khó mỗi tuần hàng 50, 60 giờ trong các công xưởng của Mỹ để rồi đưa vai ra gánh giùm các gánh nặng của Cộng sản cho chúng rảnh tay làm những việc đàn áp nhân dân, làm giàu riêng cho bản thân, gia đ́nh. Chúng tôi đă nghe chuyện những con em cán bộ Cộng sản đi du học tại San Francisco mua nhà hơn nửa triệu đô la bằng tiền mặt; đi mua sắm hàng ngàn đô la mồi lần trong các shopping mall sang trọng. Chúng tôi đă nghe kể các “phu nhân” các cán bộ CS đi du lịch bên Trung hoa vung hàng ngàn đô la tiêu xài dễ dàng như chúng ta xài bạc chục bên Mỹ này. Sau cơn băo cuối năm 2006 vừa qua tàn phá các tỉnh miền Trung, ngụy quyền CS tuyên bố chi ra khoảng 2 tỷ đồng Việt Nam (khoảng 150 ngàn đô la) để cứu trợ nạn nhân t́nh Quảng Trị. Trong khi đó, hai cán bộ đảng về hưu đă được cấp từ 6 đến 8 tỷ bạc để mua xe hơi đời mới. Cần lưu ư rằng chỉ tại Việt Nam và các nước Cộng Sản, ngoài hệ thống chính quyền để điều hành công việc nhà nước, c̣n tồn tại song song một hệ thống đảng đồ sộ hơn, đông đảo hơn để lănh đạo chính quyền. Mà người dân vừa phải đóng góp nuôi trả chi phí cho cơ quan công quyền, lại vừa trang trải cho cái hệ thống đảng lănh đạo này. Có rất nhiều cán bộ các cấp vừa nắm quyền trong đảng vừa trong chính quyền nên đă xem như hưởng hai lần phúc lợi. Chúng tôi không dám nghi ngờ thiện ư của những cơ quan, những cá nhân quyên góp tiền về cứu trợ đồng bào (dù rằng không thể không có những phần tử xấu lợi dụng để mưu lợi riêng tư, lấy tiền bỏ túi hay mưu cầu danh vọng). Chúng tôi cũng không hề nói rằng những vị làm từ thiện là tay sai Cộng Sản như đă từng có người lên án gay gắt. Chúng tôi đánh giá cao và vinh danh những hoạt động từ thiện v́ đó là sự băn khoăn, sự cảm thông sâu sắc đến những đau khổ của đồng bào trong nước. Nếu chính phủ CS đă hết ḷng lo toan mà không có khả năng làm xuể, chúng tôi sẽ xung phong góp phần. Nhưng thử nghĩ cứ 100 đô la chúng ta gửi về, chỉ có vài đô la đến tay người đáng nhận, c̣n lại th́ vào túi bọn cán bộ. Như thế, sự giúp đỡ của chúng ta giải quyết được ǵ? Có thể coi là chúng ta đạt được mục tiêu cứu trợ không? Không phải những người không ủng hộ việc cứu trợ là vô t́nh với nỗi đau của đồng bào. Họ có cách nh́n khác. Ví như một người bệnh mà vi trùng đă ăn vào máu cần được mổ xẻ, chữa trị tận gốc thay v́ chỉ dùng thuốc đỏ bôi xoa bên ngoài vết lở lói. Cái vi trùng độc hại này là cơ chế Cộng sản đang cầm quyền mà ngày nào c̣n tại vị, th́ tệ nạn vẫn c̣n và càng gia tăng. Thế nên hải ngoại mới có những Trần Văn Bá, Nguyễn Quốc Túy, Vơ Đại Tôn, Hoàng Cơ Minh và hàng ngàn chiến sĩ quốc gia đang ngày đêm hoạt động trong các lănh vực để tiếp tục cuộc chiến tranh chính trị, ngoại giao để chống nguỵ quyền CS. Thế nên trong nước mới có Hoà Thương Quảng Độ, Huyền Quang; những linh mục Nguyễn Văn Lư, mục sư Hồng Quang, những người tranh đấu Nguyễn Đan Quế, Phạm Hồng Sơn, Đỗ Nam Hải... Và lực lương này mỗi ngày mỗi được tăng cường thêm dù bị đàn áp, tù đày, nhục mạ. Những tưởng rằng sau khi Liên bang Sô Viết và khối CS đông Âu sụp đổ, sẽ là cơ may cho Việt Nam thoát khỏi ách Cộng Sản. V́ trong thời điểm đó, Cộng sản VN vừa mất chỗ dựa về kinh tế từ Liên Sô, vừa đương đầu với thái độ thù nghịch của Trung Cộng, lại vừa bị các nước Tây phương cấm vận. Thế nhưng họ đă sống sót nhờ vào ḷng hào phóng của chính những “Người Việt Chống Cộng” tại Hoa Kỳ và các quốc gia tự do. Trong thời kỳ chiến tranh, 17 triệu dân miền Nam nhận khoảng hơn 1 tỷ đô la viện trợ, mà phần lớn là đổ vào quân viện. Chỉ một phần rất nhỏ là dùng cho việc phát triển;. Thế mà Việt Nam Cộng Hoà đă phát triển tiến bộ hơn rất nhiều nước Đông Nam Á, giàu có hơn Thái Lan, Philippines, Đại Hàn. Thập niên 90, khi đất nước nằm trong bàn tay cai trị của Cộng sản, người Việt hải ngoại đă chuyển về nước từ hai, ba tỷ đô la mỗi năm qua các h́nh thức du lịch, thăm nhà, giúp đỡ thân nhân, bạn bè; và ngay cả có những con nai tơ đem hàng trăm triệu đô la về đầu tư để cuối cùng tiền mất vào tay Cộng sản, thân mang tù tội. Duy chỉ c̣n lại một đối tương mà chúng ta phải cưu mang. Đó là các anh em Thương phế binh của Quân Lực VNCH mà Cộng sản đă hất hủi họ, xua đuổi họ ra bên lề xă hội ngay khi chiếm đoạt miền Nam. Họ đang sống những ngày cuối đời tàn tạ, đau đớn nhục nhằn thực sự cần đến sự lưu tâm của chúng ta.. Chúng ta không thể mong chờ ngụy quyền CS giải quyết cho họ, mà đó là bổn phận của chính chúng ta, những người bạn chiến đấu, những sống sót nhờ sự hy sinh của họ.
Để có đề tài suy ngẫm chúng tôi xin kể lại chuyện năm 1994, khi chúng tôi về Washington DC để vận động Quốc Hội Hoa Kỳ ủng hộ cho phong trào đấu tranh Nhân quyền tại Việt Nam. Chúng tôi đă cay đắng nghe một lời b́nh phẩm từ một quư bà đang làm trợ lư bộ Ngoại Giao: “Quư ông muốn chúng tôi có biện pháp kinh tế với chính quyền Cộng sản Việt Nam th́ trước hết, quư ông phải vận động, giáo dục đồng hương quư ông đă. Chính họ và quư ông đă nuôi dưỡng chế độ Cộng sản cho nó tồn tại đó.”
Đỗ Văn Phúc (Đầu năm Đinh Hợi, 2007)
Feedback
Lời nói thêm của tác giả : Bài này sau khi đưa lên diễn đàn online, http://s152542055.onlinehome.us/xoops4/modules/news/article.php?storyid=523 , đă nhận được rất nhiều ư kiến đồng thuận. Tuy nhiên có vài độc giả thắc mắc về các trường hợp bất khả kháng như có thân nhân lâm cảnh ngặt nghèo, cha mẹ con cái cần giúp đỡ th́ hẳng lẽ chúng ta làm ngơ. Tác giả xin dành câu trả lời và sự lựa chọn thích đáng cho quư bạn đọc sau khi đă đọc và cân nhắc về các lănh vực đạo lư và chính trị. Sau đây là vài ư kiến tiêu biểu:
Trích bài của Tưởng
Năng Tiến trên Diễn dàn Vietland
Xin đơn cử vài trường hợp (hơi) khó nói. Năm 2002, sau chuyến đi thăm những trại cùi ở Việt Nam, linh mục Đinh Thanh B́nh đă tường thuật như sau:
Trên danh nghĩa
hiện thời, nhà nước quản lư 21 trại cùi ở Việt Nam. Tuy nhiên ban
điều hành các trại đa số vẫn là do các nữ tu đứng đầu... Trại phong
Di Linh hiện giờ có 350 bệnh nhân, nhưng chỉ có 147 người đủ tiêu
chuẩn trợ cấp 15 Úc Kim một tháng của chính quyền. Số c̣n lại 200
người th́ mặc kệ tụi mày, sống chết mặc bay, tao không cần biết.
Nhà nước chỉ giỏi cướp công, mỗi lần đưa phái đoàn ngoại quốc đến
thăm để xin tiền, nhà nước sẽ đưa tới Di linh, v́ Di Linh là một
trọng điểm kiểu mẫụ Xin được bao nhiêu, vô túi ai không biết, v́ Di
linh không hề nhận được thêm đồng cắc nàọ Tôi rời Di Linh, để
lại thêm một số tiền, ít ra cũng nuôi được vài bữa cơm qua ngày cho
200 người cùi thiếu tiêu chuẩn không biết làm sao mà sống được cho
đến mùa Tết tháng sau (Những kẻ bất hạnh, Thông Tin Berlin.)
Sao (đ... mẹ)
mâm nào cũng có tụi nó ngồi sẵn ở đó – vậy cà? Kể cả những mâm ăn mà
“khoai lang trôi trong nước súp đùng đục, thùng chè đậu quơ cái vá
mới thấy cái” mà bao kẻ đă phải dành dụm, chắt bóp để chia sẻ với
những đứa bé thơ câm điếc. Qúi vị đảng viên cộng sản Việt Nam
khiến tôi liên tưởng đến hai người đàn ông “hộ pháp” – luôn luôn
ngồi chờ một bà lăo già và một thanh niên khuyết tật đang ḅ lê bán
vé số – ở đường Nguyễn Chí Thanh, Sài G̣n.
Và nó chỉ “có vẻ”
thế thôi chứ chưa hẳn đă thế. Không ai biết đích xác liên hệ giữa
những người trong cuộc ra sao và chuyện họ chung sức làm ăn được
chia chác thế nào. C̣n cái cách kiếm tiền của Đảng và Nhà Nước CSVN
(dựa trên ḷng trắc ẩn mà nhân loại dành cho những người dân kém may
mắn nhất ở xứ sở này) th́ rơ ràng (và ḥan toàn) không ṣng phẳng.
Sơ Giám Đốc Trung Tâm Mai Hoà, nơi chăm sóc cho những bệnh nhân liệt
kháng ở Củ Chi, đă cho biết thế này: Các Ư Kiến khác:
Bạn Nguyễn văn Phú cung cấp các tài liệu:
Chuyện kể rằng :Ông Nguyễn Thế Nữa là một trong 66 hộ dân ở thôn Trang Điền, xă Đại Cường (Đại Lộc,
Quảng Nam) được chính quyền xác nhận nhà bị tốc mái hoàn toàn trong cơn băo Xangsane (băo số 6).
Gần 4 tháng băo đi qua, ông mới nhận được 2 kg gạo và 2 gói ḿ tôm.
http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2007/01/3B9BC3FC/
Chuyện kể rằng : Người ta đi bắt người nghèo đóng tiền ít nhất là 50.000 để ủng hộ....người nghèo .
http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2006/09/3B9EDF8C/
Lấy tiền cứu trợ để tiếp khách , chụp ảnh .
http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2006/09/3B9EE0B8/
Xà xẻo tiền cứu trợ lũ quét ở Hà Tĩnh .
Hơn 7 tỷ tiền cứu trợ không đến được với người dân bị băo .
Đọc những bài trên có nhiều người đă phải phẫn nộ thốt lên, làm sao có thể có những kẻ táng tận lương
tâm đến như vậy, đi cướp của những ngèo đói nhất, trong khi những tên cướp đó đă có những khối tài sản kếch xù.
Tran Kim Khoi, South Carolina, Feb. 15,2007
Anh Phuc than,
Doc bai "Ke an oc, nguoi do vo" cua anh toi cung rat dong long, vi nhung van dong cua nguoi viet "Ti nan
cs" de gian tiep cung co che do csvn qua cac hoat dong tu thien cang ngay cang no ro lam cho toi thay
"kho chiu" nhung khong co phuong cach nao de cho "nguoi Viet ti nan cs" y thuc duoc su loi hai cua viec
minh lam ma khong bi "chup mu" la "khong thong cam voi noi dau kho cua dong bao trong nuoc".
Toi nhieu lan tranh luan voi ho ve van de la chinh quyen VC loi dung long trac an cua chung ta de vua
chuyen ganh nang cho chung ta vua danh bong che do de lua gat nhung chinh phu Tay phuong va cong luan
cua The gioi Tu do(von kha ngay tho va de tin nhung dieu VC trinh dien!), vua bon rut tien bac noi chung ta "nhu nhung con bo sua MA KHONG PHAI NUOI", the nhung cha dau vao dau. Hy vong bai viet cua anh se gay duoc mot tac dung.
Con mot dieu buc minh nua la nguoi Viet ti nan cs dem tien ve nuoi VC ma lai so no nhu so nhung ong than, khong y thuc duoc cai "THE" cua chung ta hien tai doi voi chinh quyen Ha Noi.
Vai dong chia xe cung anh noi uu tu cua K. Cam on anh da goi bai cho K. Than chuc anh va gia dinh nam
Dinh Hoi duoc day du suc khoe, gap nhieu may man va giu vung duoc su kien quyet trong cuoc dau tranh
gay go va te nhi ma chung ta da theo duoi.
Bác Tám: Posted: 2007/2/17 3:17 Điều nầy th́ mọi người thấy rất rỏ, tuy nhiên không phải dân " Việt-Kiều " bên nầy đi cày vất vả để gửi tiền về "gánh giùm ! " gánh nặng của cộng sản VN , mà là giúp thêm tiền cho CSVN bỏ túi xài riêng. Tiền gửi về giúp cho các Thiên Tai, Băo Lụt ở VN chỉ "MỘT " c̣n " CHÍN " phần kia th́ đă vào túi riêng cán bộ rồi !
Tigon: Posted: 2007/2/17 10:04
Bác tám ơi , nếu được như Bác nói ,
tụi Cs tham nhũng chỉ lấy 9 phần , c̣n chừa 1 phần cho nạn nhân
thiên tai ,th́ thật là phước bẩy mươi đời cho họ .Bác tính nhẩm thử
xem , tiền cứu trợ các nơi gửi về là bao nhiêu ,mà có nơi nạn nhân
chỉ nhận được 2 gói ḿ ăn liền ? vậy là 10% sao / toi nghĩ là 1% đấy
, bác tám ạ .
Quư vị càng về nhiều , th́ CS càng
giàu thêm ,càng mạnh thêm , và số trẻ em ,phụ nữ bị bán đi làm t́nh
dục sẽ càng cao hơn .Cái thịnh vượng mà bọn CS nói tới , chỉ là
những hào quang giả tạo.Hăy thử nghĩ xem , nếu 1 năm không ai gửi
tiên về , không đi du lịch VN , CS sẽ thê thảm cỡ nào ? Vvấn đề này
như khúc xương nằm trong cổ họng ngựi VN , không lối thoát . Bác Tám: Posted: 2007/2/17 21:31 Đồng ư hoàn toàn với tigon! nhưng với số tiền thân nhân bị Thiên tai được nhận là ( 1 phần mười ) từ dân hải ngoại gửi về cứu giúp cũng đă là ...quá tệ rồi !!! chỉ có một chế độ mất nhân tâm mới dám Ăn-Cướp-Cơm-Chim thôi phải không bạn. Thấy vận nước bị thiên tai đă không mở ngân khố ra mà giúp nỡ nào chờ những dịp thiên tai để lấy đi chén cơm của người dân cùng gịng giống hỏi như thế ! có phải chế độ nầy là của người Việt Nam không ???
Bà Tư Móm: Posted: 2007/2/17 14:38
Ban Tigon oi !
Tác giả: Posted: 2007/2/17 21:03
Việc chẳng đặng đừng th́ cũng thông
cảm. Nhưng nên hạn chế. Gửi tiền giúp thân nhân cho qua cơn ngặt
nghèo, chứ không nên tạo cho họ cơ hội lệ thưộc hẳn vào nguồn tài
trợ. Tôi biết nhiều gia đ́nh bên VN nhờ tiền bên này gửi về mà ăn
xài xa hoa. Có những gia đ́nh đua nhau xây lăng mộ hàng chục ngàn đô
la! Hải Ngoại: Posted: 2007/2/18 23:32
Bản thân tôi rất thù cọng sản như cô,
và đồng ư những ǵ cô viết trên đây. Nhưng cô ơi! nếu chúng ta người
Việt Hải Ngoại hằng năm không gởi tiền về và không đi du lịch th́ ai
là người chết trước, CS hay dân? Theo tôi nghĩ CS sẽ ko chết đói mà
dân ḿnh sẽ chết v́ đói, v́ kinh nghiệm cho biết nếu tụi nó chết v́
kinh tế th́ đă chết từ lâu rồi. Vậy bây giờ chỉ có cách là dân chủ
hóa đất nước và mong rằng dân trí Việt Nam chúng ta càng ngày càng
nhiều để đứng lên lật đổ chế độ thối nát này mà thôi. C̣n nói về
thành phần Việt Kiều "áo gấm về làng" th́ thôi khỏi bàn luận.
Không hẳn vậy đâu , Hải Ngoại ơi .
Hải Nguyễn: Posted: 2007/2/20 3:56
Nói về việc "tế nhị" tiếp tế thêm máu
cho người thân yêu ở VN để mà sống c̣n dưới chế độ cs. Tôi nhận xét
chung v́ có quá nhiều g/d ra được hải ngoại khi khấm khá được một tí
, th́ sống chết tháng nào cũng gửi về VN càng nhiều càng tốt!., hoặc
những cụ già thương con cháu mà gom góp tiền già để gửi toàn bộ về
cho con, cho cháu mỗi tháng vv.., đó là hai việc điển h́nh cụ thể
của NVHN mà nghĩ kỹ rất sai trái khi thương người thân yêu của chúng
ta một cách quá đáng, cũng v́ thế mà đă tập cho họ (người c̣n ở VN
hư) mà sinh ra biết bao tệ nạn khác, như bài bạc, ăn chơi vv....
Bà Già Trầu: Posted: 2007/2/20 6:03
Đồng ư với bạn Tigon về điểm này. Tôi
cũng cùng một hoàn cảnh như bạn Tigon, nhưng với tôi không phải 1 mà
là 2, 3 người em đều giống nhau. Tất cả đều ỷ lại vào ngựi ở Hải
Ngoại và sinh ra lười biếng và không tự lực cánh sinh như những
người không có thân nhân ở Hải Ngoại. Ngay cả những bậc sinh thành
c̣n ở lại VN đều không hiểu cho con cái ở Hải Ngoại phải làm việc
vất vả mới có tiền gửi về VN, mà cứ đ̣i hỏi quá đáng , nếu không gửi
hoặc gửi ít th́ các cụ cứ than thở kêu ca và cứ so sánh với người
khác . Sau một thời gian giúp đở gia đ́nh và thấy hiện tượng phung
phí của người thân ở VN cũng như đă thấy sự hư hỏng của người thân
do sống nhờ vào đồng tiền của ḿnh nên tôi đă quyết định không gửi
nữa. Sau đó họ cũng phải tự lo và vẫn có cuộc sống b́nh thường như
mọi người .
Xin góp ư Tigon và các bạn, Django: Posted: 2007/2/20 9:03
Thưa các bạn, tôi biết rất nhiều về
chuyện g/đ nào có thân nhân ở hải ngoại họ thường dựa vào những bà
con này để ...lên mặt cùng cḥm xóm . Ngược lại một số NVHN cũng
muốn ...chơi trội nên ra sức cày để có tiền thật nhiều gửi về . Lê Hoa: Posted: 2007/2/17 23:35 Rất cám ơn ông Đỗ Văn Phúc .Ông viết bài này rất hay và sâu sắc .Ông nói lên được nh́êu khía cạnh của cuộc sống mà ngừơi dân phải gánh chịu. Sự khốn khổ tột cùng của cuộc đời và sự cai trị dă man cũa bạo quyền cs chúng đă đưa dân tộc và đất nước tụt hậu cả thế kỷ.Những ai c̣n nghĩ vê`quê cha đất tổ không khơi chạnh ḷng ,xót xa với một dân tộc đă chịu quá nh́êu đau khổ tŕên miên do thiên tai và do chính ngừơi Việt đày đoạ ngừơi Việt không c̣n ngẩng đâù lên được …
|
|||
|
|
||||