Michael Do

Viết Về Lính

 

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

Cành Hoa Trắng

Nhạc Phạm Duy, Thái Thanh ca

 

 

 

V́ Em, Anh Làm Lính Nhảy Dù

 

Đỗ Văn Phúc

 

 Từ sân trường Đại học CTCT nơi ngọn đồi thấp cuối dường Vơ Tánh, nh́n qua bên kia đồi là trường nữ trung học Bùi thị Xuân. Mỗi sáng thứ hai, liên đoàn sinh viên sĩ quan chỉnh tề trong quân phục tiểu lễ, cờ kiếm lấp lánh trong ánh nắng mai, nối hàng tiến ra vũ đ́nh trường làm lễ chào cờ. Th́ phía bên kia đồi, cũng lũ lượt từng đoàn các cô nữ sinh tha thướt trong những chiếc áo dài màu tím đang líu lo tṛ chuyện trên đường vào lớp học.

Có lẽ v́ những bông hồng tươi tắn bên kia mà bao chàng trai CTCT trước khi trở thành tân sĩ quan, đă tự thao dượt những màn “nhảy dù” ngoạn mục mà sau những phút hân hoan gặp gỡ người đẹp, thường kết thúc bằng những màn phạt dă chiến hay những ngày lạnh lẽo trong pḥng giam khinh cấm. Các đội viên của đơn vị Dù này đặc biệt là hoạt động riêng lẽ, không ai biết ai trong cùng đơn vị, cũng chẳng có người chỉ huy!!!

Tôi cũng là một trong những SVSQ thuộc tiểu đội (hay trung đội?) “Nhảy dù” nổi tiếng ở trường. Nhưng may mắn ít khi để dù sa vào tay kẻ địch là các “hung thần” cán bộ. Một phần là do lối đánh du kích rất táo bạo, vào những giờ giấc bất ngờ nhất, hoặc xuất quân từ những vị trí rất hở mà lại kín đáo vô cùng. Nhưng phải ghi công các bạn cùng trung đội đă bao che trong những lần điểm danh cuối ngày trước khi tiếng kèn buồn ngân nga đưa các sinh viên vào giấc ngủ sau những giờ học tập căng thẳng.

Năm 1967, anh em khoá 1 về trường sau 5 tháng học căn bản bộ binh tại Thủ Đức. Ngôi trường sơ sài những căn nhà gỗ mái tôn. Những con đường rải đá dăm gập ghềnh nắng bụi mưa bùn. Chỉ có độc một bin đing hai tầng làm bộ Chỉ Huy của trường là nguy nga đồ sộ mà thôi. H́nh như lúc đó chưa có hàng rào kẽm gai pḥng thủ. Phía sau trường, gần dăy nhà gỗ của Trung đội 6 là một dăy nhà của các quân nhân cơ hữu có gia đ́nh, nơi tối tối, chúng tôi kéo xuống thưởng thức tô bún ḅ cay nóng hoâc những cuốn chả gị ḍn tan. Từ đây, các chàng nhảy dù tập sự xuất phát sau giờ cơm chiều. Rẽ phía trái dọc theo chân đồi 4648 là con đường dẫn ra chùa Linh Sơn. Các chàng thường đón xe lam hay đi bộ ra phố; hay dừng lại quán Tuổi Ngọc uống cà phê, nghe nhạc.  Từ Công Cẩn là người nhảy “saut” đầu tiên ngay tuần đầu tiên sau khi nhập trường. Có lần dù không bọc gió, Cẫn đă được Trần đ́nh Thản “ưu ái” hộ tống về trường. Anh Thản, lúc đó là Chuẩn úy cán bộ Đại đội A, chạy Honda có Cẩn chạy bộ theo sau rất nhịp nhàng. Sau đó dĩ nhiên là những màn dă chiến ngoạn mục trước ông cán bộ “Du Thản Chi” mặt sắt lạnh lùng.

Khi những vọng gác với những cái tên rất nên thơ mọc lên quanh trường cùng những lớp hàng rào kẽm gai dày đặc được giăng ra, th́ việc trốn ra phố có phần khó khăn hơn nhiều. Nhất là việc điểm danh đêm lúc 10 giờ trở thành thông lệ.

Tôi thường trốn ra đi từ chiều thứ sáu sau cuộc thanh tra doanh trại của cán bộ đại đội. Gói gọn bộ quân phục dạo phố, nón két, đôi giày da thấp cổ vào trong chiếc túi vải; tôi khoác lên người bộ chiến phục hoa rừng, nón bê rê xanh màu lá rừng, và phủ bên ngoài là chiếc áo lạnh dă chiến. Làm bộ đi tha thẩn dạo chơi, tôi lần đến phía bên sau căn nhà làm văn pḥng Khối CTCT ở gần cổng chính. Nơi đây có một đoạn hàng rào khuất kín mà tôi đă cắt một lỗ vừa đủ chui người ra. Đậy phần cửa sổ kẽm gai này xong, tôi lăn người xuống chân đồi. Thế là ung dung đi ra đến đầu đường đón xe lam về nhà bạn gái tôi gần nhà thờ chính toà Dalat.

Đêm Dalat, dù rằng vào mùa hè, cũng se se lạnh. C̣n ǵ thú vị hơn là cùng người yêu, tay choàng tay, thả bộ trên con đường dọc theo bờ hồ Xuân Hương, nh́n sương mờ giăng giăng trên mặt hồ. Từ sân cù cỏ xanh non mơn mỡn đến những con đường viền những bông hoa rực rỡ sắc màu. Ai đă khéo đặt những mỹ danh rừng Ái Ân, hồ Than Thở, thung lũng T́nh Yêu... mà mỗi nơi không thể không ghi dấu nhiều mối t́nh lăng mạn, thành đạt trong hạnh phúc hay tan vỡ trong đau đớn muôn vàn. Ngày xưa Từ Thức phải đi vạn dặm mới đến cơi Thiên thai “nơi hoa xuân không hề tàn, nơi bướm xuân không hề ngại, nơi t́nh xuân không hề nhạt phai”. Ngày nay, chàng trai Vơ bị hay Chiến tranh Chính trị chỉ cần liều mạng một chút đă đă có thể vi vút đến non Bồng để được “chốn đây em xin dâng chàng trái đào thơm.”

Tối khuya, trở về từ quán phở Tùng nổi tiếng hay nhà hàng Thủy tạ cất trên hồ Xuân Hương, chui vào trong lớp chăn ấm trong ṿng tay người t́nh, đôi lúc cũng thấy âu lo. Chẳng biết giờ này trong trường, có ai phát hiện sự vắng mặt của ḿnh hay không. Điểm danh tối do các cán bộ Đại đội đảm trách. Họ không đếm đầu người, mà chỉ kêu tên tuần tự từng người, từng tiểu đội. Tôi đă có Nguyễn Mạnh Vỹ sẵn sàng hô “có” giùm. Và dưới ánh đèn 60 watts mờ mờ bên hông nhà ngủ, trước một đám lố nhố những SVSQ co ro trong bộ áo nhái, th́ đố ai mà nh́n cho rơ được cái anh chàng hô “có” kia có phải đúng là cái người đang được gọi tên không.

Sáng thứ bảy, nếu không có lệnh phạt tập thể, th́ sẽ có một nữa quân số được xuất trại đi phố chơi cho đến chiều. Nửa c̣n lại sẽ đi vào ngày chủ nhật. Tôi thường chờ ngày đại đội ḿnh đi phép mới chường mặt ra phố. Thế là an toàn một trăm phần trăm. Lỡ xui gặp phải cuối tuần cả tiểu đoàn bị phạt cấm trại, th́ ḿnh cứ như ngồi trên ḷ lửa. Thầm đoán chuyện ǵ đang xảy ra trong khuôn viên nhỏ bé của ngọn đồi 4648. Thôi th́ cứ mặc. Dù h́nh phạt có ghê gớm đến đâu cũng chỉ thoáng qua trong ưu tư của những kẻ đang say đắm hưởng thụ hạnh phúc ái t́nh. Như anh chàng hoàng tử si t́nh trong câu chuyện Vườn Địa Đàng của Hans Christian Andersen dám đánh đổi ngàn năm cuộc sống cho một giây phút thần tiên này “If it were to be everlasting night to me, a moment like this were worth it.”

Từ khi có khoá 2 vào trường chia sẻ những phiên gác đêm, các anh lính dù khoá một nay đường hoàng đi ra cổng chính mà không lo đàn em làm khó dễ. Những đêm ứng chiến tại trường Bùi thị Xuân hay chùa Linh Sơn, đài phát tuyến đă tạo cơ hội tốt cho những tân binh gia nhập vào binh chủng Dù ngày càng đông đảo.  Vả lại sắp đến ngày tốt nghiệp nên các cán bộ cũng tỏ ra dễ dăi hơn. Gần như quán Tuổi Ngọc đêm nào cũng tràn ngập các anh chàng CTCT. Anh Thản, Tịnh, Quư có đi qua trông thấy th́ cũng giả bộ tai ngơ mắt nhắm thôi.

Thế là tôi cứ mỗi tuần ra đi từ chiều thứ sáu và chỉ trở về trường vào sáng sớm tinh mơ ngày thứ hai, ngồi thu ḿnh giữa những cần xé bánh ḿ sau thùng xe GMC hoả thực. Một lần, tôi về trường lúc tiểu đoàn có lệnh đi học chiến thuật bên trường Vơ bị. Xe bánh ḿ vừa dừng trước nhà phạn xá, đă thấy các anh em lỉnh kỉnh ba lô súng đạn leo lên đoàn quân xa chờ lănh phần ăn sáng là chuẩn bị khởi hành. Tôi ba chân bốn cẳng nhảy vội xuống xe bất kể có sĩ quan hay SVSQ cán bộ nào trông thấy hay không. Quơ vội các thứ nào dây nịt đạn, áo quần trận, giày vải đi rừng, nón sắt súng đạn cho vào tấm Poncho và leo thoắt lên xe của trung đội ḿnh. Thu ḿnh trong một góc xe, tôi bắt đầu thay áo quần giày vớ, bọc lưới nguỵ trang vào nón sắt và thở một hơi dài khoan khoái thấy ḿnh thoát được đại nạn.

C̣n chừng vài tuần nữa là đến ngày măn khóa; tôi đang bị nhốt trong cái toa lét bên hông nhà bếp.  Án phạt 15 ngày cho tội dù không bọc. Đỗ Minh Hưng lúc này làm SVSQ an ninh, ngày hai bữa đem dĩa cơm muối vào cho tù ăn. Nhưng khi nào tôi cũng khám phá  phần cá thịt dấu bên dưới do một chú khoá hai liều lĩnh nào đó. Tôi không c̣n nhớ đă quen với Hoàng Hưng Nam trong trường hợp nào. Nam hằng đêm đă ném vào pḥng giam một sợi dây chăo lớn cho tôi leo ra. Bởi v́ cái toa lét không có trần nhà. Thế là trong lúc cán bộ đinh ninh anh tù đang nằm co ro dưới sàn nhà vệ sinh, th́ anh ta đang đường hoàng ấm êm trong căn pḥng hủ hỉ với người đẹp mà anh ta sẽ mang theo về Sư đoàn 5 Bộ binh nửa tháng sau đó.

Tôi không biết chính xác có bao nhiêu chàng CTCT làm rễ Bùi Thị Xuân. Nhưng chỉ riêng tại địa bàn Houston, mỗi lần có đại hội các “em” Bùi Thị Xuân, là thấy có ít nhất một bàn đầy các chàng rễ CTCT. Vui thay, cái duyên này tương đối bền vững dù sau bao nhiêu năm chinh phụ mỏi ṃn chờ chồng đang chiến đấu cam go ngoài biên ải, hay đến cả thập niên lao nhọc trong các trại tù Cộng sản sau năm bảy lăm. Năm ngoái, nhân ngày đại hội Bùi Thị Xuân 2001 tại Houston, trong ṿng quen biết đă nhận mặt được năm anh. Bốn thuộc khoá một, một người khoá hai. Dù tuổi đă xế chiều, các anh trai CTCT vẫn hào hoa, lịch lăm cử người trao tặng các em những bó hoa hồng rực rỡ. Thậm chí có anh c̣n cả gan lên cất giọng oanh già để hát những bài t́nh ca. Cứ như sống lại thời hoa mộng 33 năm về trước trên đất Đà lạt sương mù.

Mà cũng vui thay, các “em” dù phận gái chuyên chuyện bếp núc trong nhà, vẫn luôn bày tỏ cái lập trường chống Cộng rất tích cực mà các em đă bị lây từ bên ngọn đồi đối diện.