Michael Do

                                  

Đọc Truyện

Vườn Địa Đàng

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

  

Vuờn Địa Đàng

The Garden of Paradise

 

 

 

Ngày xưa, tại một vương quốc nọ, có một hoàng tử rất thích đọc sách. Tủ sách của cậu có rất nhiều sách quư mà trên đời không ai khác có thể sắm nổi. Qua các cuốn sách quư đó, cậu biết được nhiều điều xảy ra khắp nơi trên trái đất, biết được mọi loài thảo vật, súc vật với đủ h́nh ảnh minh họa. Cậu biết hết về dân số, địa dư, sinh hoạt của các dân tộc từ đông sang tây. Nhưng buồn thay, trong hàng vạn trang sách đó, không một ḍng chữ nào cho cậu biết rơ về vườn Địa đàng, nó nằm ở xứ sở nào, cách xa bao lăm?... mà đó lại là điều cậu khao khát muốn biết nhất. Ngày c̣n bé tí teo, chưa đến tuổi đến trường, cậu thường được bà nội kể cho nghe rằng nơi vườn Địa đàng, mỗi bông hoa là một chiếc bánh thơm ngon; từ nhụy hoa  tươm ra lai láng chất rượu vang tuyệt hảo. Điều kỳ diệu là ai ăn được chiếc bánh đó sẽ học hỏi được thêm vô vàn điều mới lạ; càng ăn nhiều, càng thông thái. Cậu tin những điều này. Nhưng càng lớn lên, càng thông minh thêm,, càng học được nhiều hơn, cậu càng tin rằng nơi vườn Địa đàng c̣n lắm điều kỳ thú, vượt xa những chuyện mà bà đă kể.

“Tại sao Eva lại hái trái cây Thông thái? Tại sao Adam lại ăn trái cấm? Nếu hai người không vi phạm điều cấm của Chúa trời, th́ chắc tội lỗi đă không xảy ra trên trái đất?..vân vân và vân vân.”

Cậu thường tự đặt câu hỏi mà không sao trả lời được. Cho đến năm mười bảy tuổi, cậu vẫn c̣n mang nặng mối ưu tư này. Đầu óc cậu luôn bị ám ảnh về vườn Địa đàng.

 

Một hôm, chàng - hoàng tử nay đă đến tuổi thanh niên - thơ thẩn đi vào rừng. Chàng thích hưởng thú cô độc để suy nghĩ về chuyện đời như thế. Cho đến khi chiều xuống, mây tụ lại và đổ xuống cơn mưa tầm tă; trong rừng bỗng tối đen. Chàng trượt té xuống cỏ và đập ḿnh  vào một phiến đá. Người chàng ướt đẫm v́ nơi đâu quanh chàng cũng là nước. Chàng cố trèo lên một phiến đá lớn bao phủ bởi lớp rêu dày. Chàng gần như đuối sức khi nghe văng vẳng bên tai có tiếng x́ xầm, và chàng chợt thấy phía trước hiện ra một cửa hang trong đó có ánh đèn lấp ló. Chàng lết về phía hang.

Chính giữa hang là một đống củi đang bừng lên ngọn lửa đủ nóng để nướng một con mễn to đang chín tới. Con mễn béo trông ngon lành với đôi sừng lớn đang được một bà già quay chầm chậm, mỡ tuôn ra, cháy xèo xèo. Bà già thỉnh thoảng quăng thêm củi vào đống lửa.

“Vào đây cậu, ngồi sát bên lửa cho áo quần mau khô.” Bà mời hoàng tử vào. Chàng nh́n bà già kỹ hơn. Đó là một bà lăo tuy già nhưng c̣n rất khỏe mạnh, thân h́nh to lớn, cứng cáp., khuôn mặt nghiêm khắc.

“Nơi đây sao gió cuốn lồng lộng?” chàng hỏi

“Chưa đâu cậu bé, khi nào các con ta trở về, gió sẽ trở nên ào ạt hơn nhiều. V́ đây là hang gió, cậu biết không? các con ta là các vị thần gió bốn phương.”

“Thế ư, các thần gió ư?”

“Hỏi chi mà ngốc nghếch thế! các con ta  làm những ǵ chúng thích, chúng ngao du suốt ngày tháng. Giờ này đang ở trên các tầng mây hay nhởn nhơ vùng xa nào đó.” Bà vừa nói vừa chỉ tay lên trời.

“Bà chỉ nói nhảm, bà không giống như các bà già ta thường gặp.”

“-! Ta chẳng nói quá lời đâu. Các con ta chẳng làm ǵ ngoài việc rong chơi. Ta khó mà kiểm soát được chúng nếu không thật độc đoán. Cậu có thấy bốn chiếc túi vải treo trên vách không? Các con ta sợ nhất là bị phạt nhốt vào túi, và ta chỉ thả chúng ra khi nào ta vừa ư thôi. Ḱa, một đứa đang trở về.”

Gió Bắc ào ào tốc vào hang, mang theo cả một luồng hơi lạnh giá; những hạt mưa đá rơi bộp bộp xuống nền đất cùng những bông tuyết trắng xoá bay lả tả. Gió Bắc mặc áo khoác da gấu, đầu đội chiếc mũ làm bằng da hải cẩu trùm kín tận mang tai. Cḥm râu xồm dính đầy tuyết, thỉnh thoảng, những giọt nước đá nhỏ xuống áo.

“Đừng đi tới sát lửa,” hoàng tử la lên, “coi chừng rát nứt da.”

“Hề hề! ta mà rát ư.” Gió Bắc cười ồ lên. “Ta lại thích thế th́ sao? Cậu này đúng là thứ sinh vật mỏng manh. Này, làm sao mà lọt vào hang này được thế?”

“Cậu ấy là khách của ta.” bà già vội nói, “Nếu con không thỏa măn câu trả lời của ta th́ cứ việc chui vào bị. Ư kiến của ta là thế.”

Gió Bắc dịu xuống, anh ta kể chuyện những nơi anh đă ngao du trong những tháng qua.

“Con từ biển Artic về, ở tận trên đảo Behring với đám thợ săn hải cẩu. Bọn Nga đấy mà.  Trong lúc họ giương buồm xuôi về mũi Bắc, con đậu trên tay lái, ngủ một giấc dài. Thỉnh thoảng con đánh thức bầy chim hải âu cho chúng bay lượn chập chờn duới chân con. Đúng là bọn chim kỳ lạ, chúng chỉ cần đập cánh vài lần rồi săi cánh ra, cứ thế mà lươn măi trên không.”

“Cầu cho chúng không đuối sức,” bà già nói, “rồi cuối cùng con cũng tới Berhing chứ?”

“Thật tuyệt mẹ ạ! Mặt đất rộng như một cái sàn nhảy, phẳng ĺ như cái bánh đúc, phần th́ phủ tuyết, phần th́ rêu phong. Ở đâu cũng thấy những bộ xương cá voi và bọn gấu trắng nhởn nhơ.  Nơi đó chắc chưa hề có ánh nắng mặt trời chiếu xuống. Con thổi phù một hơi vào làn sương giá để có thể thấy rơ cái chuồng. Đó là một cái khung làm bằng các mảnh tàu vỡ, mái che bằng những tấm da cá voi lộn mặt trong ra ngoài, chỉ thấy toàn màu xanh và đỏ. Một con gấu trắng ngồi trên nóc nhà gầm gừ. Con bay qua vùng bờ biển để ngắm các tổ chim, thấy mấy chú chim con kêu chim chíp; con thổi phù cho một cái, dạy cho chúng biết câm miệng. Xa xa lại có bầy hải sư lăn ḿnh trên băi biển như những con bọ hung khổng lồ với cái đầu heo và những chiếc răng dài cả thước.”

“Con kể chuyện hay thật, con trai cưng của mẹ, nghe chuyện mà mẹ cứ ngỡ như thấy tận mắt.”

Gió Bắc kể tiếp:

“Mẹ biết không? Họ đi săn. Họ phóng những ngọn giáo dài ngập vào tận buồng phổi của con hải sư; máu trào ra  như thác nước  nhuộm đỏ nền băng. Con cũng nhập cuộc, con thổi lên từng ngọn gió làm cho những tảng băng sơn va vào mạn tàu. -i chào, họ hét lên, nhưng làm sao át nổi tiếng gào của con được. Họ đành phải vứt bỏ những con hải sư, vứt bỏ ḥm xiểng và dây nhợ để trốn đi. Con tạt vào mặt họ những băng tuyết và đẩy cho họ trôi dạt xuống phương nam, cho biết mùi nuớc lợ. Họ sẽ chẳng bao giờ dám trở lại Berhing.”

“Con lại làm bậy rồi.” Bà mẹ quở.

“Người khác sẽ kể chuyện tốt của con cho mẹ nghe. Ḱa, anh con từ phương tây về. Con khoái anh ấy nhất nhà, người anh toàn mùi biển cả, anh luôn mang theo cơn gió nồm mát mẻ.”

“Có phải chàng Zephyr bé nhỏ không?” Hoàng tử ṭ ṃ hỏi.

“Đúng đấy, nhưng chàng Zephyr chẳng c̣n bé nhỏ nữa. Một thời xa xưa, anh ta là một đứa bé xinh xắn, nhưng xa xưa lắm rồi.”

Gió Tây có bề ngoài như một chàng trai hoang dă, chàng đội chiếc mũ dày, tay cầm một cái chày bằng gỗ mun, loại gỗ quư chỉ có ở Mỹ châu.

“Con từ đâu về, làm những ǵ? kể cho mẹ nào.”

“Từ những khu rừng hoang, nơi chỉ có gai mọc giữa các hàng cây cao, nơi chỉ có rắn rết ḅ trên những vùng đất ẩm ướt, nơi mà con người chẳng hề dám bén mảng đến.”

“Con làm ǵ ở cái xứ ấy?”

“Con quan sát những gịng sông hùng vĩ, coi nó xói ṃn những tảng đá lớn. Rồi con phiêu lưu theo những đám mây đến tận cầu vồng nơi chân trời. Con thấy những chú ḅ mộng bơi theo gịng nước, quậy ḿnh làm cho bầy thiên nga bay vút lên trời xanh. Con khoái chí thổi lên từng cơn gió lớn làm cho cây cối bật gốc và cũng cuốn bay như những con chim lớn.”

“Chỉ có thế sao?”

“-! c̣n lắm thứ vui. Con bay về miền Savannahs, đùa cợt cùng bầy ngựa hoang, con lắc cây cho trái dừa rụng kêu bộp bộp. C̣n nhiều chuyện khác, nhưng ai dại ǵ kể hết ra chuyện của ḿnh. Phải không mẹ?” Nói xong., anh ta ôm hôn mẹ thật nồng nàn đến nỗi bà già suưt bật té. Đúng là một con người hoang dă!

Đến lúc này th́ Gió Nam vừa về tới. Anh ta ăn mặc như một người Ả Rập.

“Chà! trong này lạnh quá, chắc là Gió Bắc đă về từ lâu.” Vừa nói, Gió Nam vừa cho thêm củi vào bếp.

“Nóng quá xá, chắc đủ quay chín một con gấu.”  Gió Bắc la lên.

“Gấu là anh gấu đấy!” Gió Nam châm biếm.

“Lại căi cọ, mẹ cho vào cả trong túi hết. Ngồi trên phiến đá kia, kể cho mẹ nghe con đă đi những đâu.”

“Con ở Phi châu về, mẹ ạ. Con đi săn sư tử với dân Hottentots ở Kaffirland. Chao ôi, cỏ nhiều và xanh mướt. Con chạy đua với đà điểu, xem những con công múa x̣e cái đuôi sặc sỡ đủ màu. Sa mạc th́ toàn cát vàng giống như dưới đáy biển. Con gặp một đoàn lữ hành, họ khát quá đến nỗi phải giết nốt con lạc đà cuối cùng để lấy nước uống, nhưng chẳng thấm tháp ǵ. Mặt trời th́ chói chang, cát th́ nóng bỏng. Sa mạc mênh mông không thấy đâu là tận cùng. Con thổi lên thành một cơn lốc xoáy thật cao đến đỉnh trời. Mẹ có ở đó mà xem, bọn lữ hành trùm khăn lên che mặt và quỳ xuống trước mặt con như là trước chúa Allah của họ. Con chôn hết cả đám người trong đống cát cao như kim tự tháp. Rồi con thổi cát đi, mặt trời chiếu xuống thiêu cháy hết h́nh hài họ; nay chỉ c̣n trơ lại những mẩu xương khô. Kẻ lữ hành nào sau này qua đó thấy xương trắng mới biết thế nào là sa mạc.”

“Con chỉ làm điều ác.” Bà mẹ giận dữ la, “Chui vào bị ngay.” Không để cho Gió Nam kịp phản ứng, bà xách nách anh ta nhét vào bị. Anh ta lăn lộn trên mặt đất, nhưng bà ngồi đè lên, không cho rên rỉ.

“Các con của bà thật sôi nổi.” Hoàng tử nói.

“Đúng thế, nhưng ta có cách trị. Kià thằng út về.”

Gió Đông bước vào, ăn mặc như một chú chệt.

“Chắc con vừa từ bên Tàu về. Mẹ cứ tưởng con ở trên vườn Địa đàng.”

“Ngày mai con mới lên trên đó. Ngày mai mới đúng một trăm năm sau lần cuối con ở trên đó về. Con vừa từ bên Tàu, nơi con nhảy múa quanh các lâu đài và nghe tiếng chuông rền vang khắp nơi. Những vị quan lại đi dạo quanh phố phường, tay cầm gậy trúc. Họ vừa đi vừa hát 'Tố chề, tố chề, Tsing Tsang tsing' Con chẳng hiểu ư ǵ cả, con cũng hát theo 'Txing Txang Txu.'“

“Toàn chuyện vớ vẩn, chỉ có chuyện ngày mai con lên vườn Địa đàng là hay thôi. Con sẽ học lắm điều khôn. Nhớ uống nuớc suối Khôn ngoan và đem về cho mẹ một chai.”

“Con nhớ, mẹ! tại sao mẹ phạt anh Gió Nam trong bị? Cho anh ấy ra để anh c̣n kể chuyện về chim Phượng hoàng. Lần nào con lên Địa dàng, Chuá Tiên cũng đ̣i con kể lại. Mẹ chiều con, tha cho anh ấy. Con sẽ yêu quí mẹ nhất đời, con sẽ kiếm về cho mẹ thật nhiều trà ngon.”

“Mẹ chiều ư con, con cưng của mẹ.”

Chàng gió Nam được tha, anh xấu hổ v́ sự có mặt của hoàng tử.

“Đây là chiếc lá cọ mà Phượng hoàng chúa trao cho anh để gửi lên biếu Chúa Tiên; trên đó viết tiểu sử một trăm năm của Phượng hoàng. Tôi đă thấy chim chúa nổi lửa đốt cái tổ của ḿnh và ngồi trên lửa điềm nhiên như một thầy fakia Ấn độ. Củi cháy kêu rắc rắc và khói bốc lên khét lẹt. Cuối cùng chim Phượng hoàng ra tro, một cái trứng nổ tung lên, chim Phượng hoàng con ra đời. Đó là con chim Phượng độc nhất trên trần thế, nó sẽ là chúa chim cai trị muôn loài trong một trăm năm tới. Nó gửi lời chào đến Chúa Tiên.”

Đến đây th́ bà mẹ đứng dậy, kêu tất cả: “Thôi, ăn cái ǵ đi, đói lắm rồi.”

Họ ngồi quây quần bên bếp lửa ăn thịt con mễn. Hoàng tử ngồi cạnh Gió Đông, họ chóng trở thành bạn thân.

“Kể cho tôi nghe về nàng Tiên và vườn Địa đàng.” Hoàng tử háo hức hỏi.

“Ngày mai, nếu hoàng tử muốn, tôi sẽ cơng hoàng tử lên đó. Kể từ ngày Adam va Eve bị đuổi ra khỏi vườn Địa đàng, th́ chưa hề có một người trần tục nào đặt chân lên đó. Hoàng tử học Kinh thánh th́ chắc rơ điều này.”

“ dĩ nhiên là biết.”

“Sau khi hai người phạm tội, Chúa Trời giận dữ làm cho Thiên đàng lún xuống đất, nhưng vẫn c̣n giữ được ánh mặt trời ấm áp, khí hậu êm dịu, và nét đẹp huy hoàng. Chúa Tiên, bà hoàng hậu của những chuyện thần tiên hiện sống trên đó, trong một ḥn đảo Thiên thai , nơi thần chết chẳng hề héo lánh tới được, cuộc sống êm đềm và nên thơ. Ngày mai chàng sẽ ngồi trên lưng tôi, chúng ta cùng bay lên Địa đàng; bây giờ th́ hăy im lặng, tôi cần ngủ một giấc cho lại sức.”

 

Sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy, hoàng tử ngạc nhiên thấy ḿnh đă ở trên cao chín tầng mây. Chàng đang cỡi trên lưng Gió Đông. Họ bay lên thật cao, đến nỗi khi nh́n xuống, thấy ruộng đồng, rừng rú, biển khơi trải dài ra như trên một tấm bản đồ đầy màu sắc.

 

“Chà, hoàng tử ngủ một giấc ngon thiệt. Ngủ thêm đi, v́ chẳng có ǵ đáng xem phía dưới kia. trừ phi hoàng tử muốn đếm xem có bao nhiêu nóc giáo đường. Coi ḱa, chúng giống như những cái chấm trắng trên nền xanh.”

“Tiếc quá, tôi ra đi mà không kịp từ giă bà mẹ và các anh của bạn.”

“Chẳng ai trách khi chàng đang ngủ.”

Họ bay nhanh hơn. Cây cối vùn vụt lùi lại phía sau. Trên mặt biển, tàu bè qua lại như những con thiên nga. Đến xế chiều, thành thị bên dưới ch́m trong màn tối, ánh đèn lấp lánh. Hoàng tử khoái chí vỗ tay liền được Gió Đông cảnh cáo là phải ôm thật chặt nếu không muốn bị rơi xuống đất và treo xác ṭn ten trên đỉnh một tháp chuông nào đó.

Gió Đông bay nhanh c̣n hơn cả chim đại bàng trên trời Bắc Mỹ và dĩ nhiên là hơn hẳn những kỵ binh Kossack trên ḿnh những con tuấn mă.

“Hăy nh́n dăy Hy mă lạp sơn, kia là đỉnh cao nhất thế giới. Chúng ta sắp đến nơi rồi.”

Họ chuyển hướng về nam, không khí thoang thoảng hương thơm của hoa và mật. Mặt đất phủ đầy nho tươi chín mọng. Họ đáp xuống trên lớp cỏ êm. Hoa đủ loại rung trong gió như chào đón hai người.

“Chúng ta đến rồi sao?” Hoàng tử hỏi.

“Chưa, chưa đâu, chỉ sắp đến thôi. Hoàng tử có thấy vách đá và cái hang rộng phủ đầy nho dại kia không? Chúng ta phải đi qua đó. Hăy trùm khăn cho kỹ, mặt trời ở đây nóng lắm, nhưng đi sâu chút nữa sẽ lạnh vô cùng. Có thể nói bên này hang là mùa hạ, bên trong kia là mùa đông.”

Họ đi vào hang.Lạnh thật, nhưng không lạnh lâu. Gió Đông x̣e đôi cánh chiếu sáng một vùng. Rơ là một cái hang kỳ kạ. Từ những phiến đá lớn, nước rỉ ra từng giọt, tạo thành thạch nhũ đủ muôn h́nh. Nhiều nơi thạch nhũ che hết phần trên hang, họ phải ḅ trườn sát đất như con rắn mối; có chỗ khác th́ rộng răi, thông thoáng.

“Đường lên Địa đàng mà cứ như đi qua địa ngục!” Hoàng tử phàn nàn, nhưng Gió Đông chẳng trả lời mà chỉ về phía trước, nơi có ánh sáng xanh dịu. Trên đầu họ, thạch nhũ thưa dần và trong veo như những cụm mây trắng dưới ánh trăng. Không khí mát dịu, thơm ngát hương hoa hồng.

Một gịng sông nước trong veo, chảy nhè nhẹ. Cá bơi lội tung tăng khoe lớp vẩy bạc lấp lánh. Những con lươn tím, mỗi lần uốn ḿnh, trên lưng ánh lên màu xanh biếc. Những hoa súng hồng lên giữa đám lá tṛn đủ màu cầu vồng. Một chiếc cầu bằng đá hoa cương bắc qua gịng nước dẫn đến dảo Thiên thai, trong vườn Địa đàng.

Gió Đông ôm hoàng tử trong đôi tay khoẻ mạnh và lướt đi. Hoa lá đang cất tiếng ca hát những bài hát hay nhất mà thời thơ ấu ta thường nghe, tiếng hát du dương trầm bổng hoàng tử chưa hề được nghe ở cơi trần. Chàng cũng chưa bao giờ được nh́n thấy những cây lá đẹp và thác nước hùng vĩ như ở đây. Những giây leo đủ màu bao quanh một ṿm tṛn như những bức tranh minh họa trong Thánh kinh. Nơi đây, hoa lá, chim chóc, mọi vật đều phô hết vẻ huyền diệu của chúng.

Trên băi cỏ non, một bầy chim công đang xoè đôi cánh sặc sỡ thi nhau nhảy múa. Nhưng khi hoàng tử thử đưa tay sờ vào, mới hay đó chỉ là những chậu cây cảnh đang lay động với những chiếc lá lớn như đuôi công. Đó đây, những con sư tử, cọp beo vui đùa hiền lành như những con mèo con. Chúng hiền đến nỗi những chú chim câu cũng dám đập cánh trêu chọc.

Một nàng tiên tiến đến chào họ. Nàng mặc một chiếc áo choàng toả sáng như ánh thái dương, khuôn mặt hiền hậu như một từ mẫu. Nàng c̣n rất trẻ và đẹp tuyệt vời. Quanh nàng là các thiếu nữ xinh tươi trang điểm những ngôi sao lấp lánh trên mái tóc mềm.

Gió Đông trao cho nàng tiên chiếc lá cọ của Phượng hoàng chúa; đôi mắt nàng sáng lên vẻ thích thú. Nàng nắm tay hoàng tử và dẫn họ vào trong lâu đài. Dọc hai bên đường, hoa tulip nở rộ. Ṿm nhà là một chiếc hoa vĩ đại càng nh́n càng thấy màu sắc biến hoá như trong kính vạn hoa. Hoàng tử đến bên cửa sổ, nh́n ra vườn thấy cây Thông thái, có một con rắn đang trườn trên một nhánh cây, có cả Adam và Eve đứng bên cạnh.

“Ủa! hai người c̣n đây sao?”

Hoàng tử ngạc nhiên hỏi, và liền được nàng tiên giải thích rằng dó chỉ là ảo ảnh, v́ thần Thời gian đă biến hóa tất cả h́nh hài vật chất thành những măng tranh mà con mắt thế gian chỉ nh́n thấy như ảo ảnh của tấm gương kỳ diệu mà thôi.. 

Hoàng tử lại nh́n thấy Jacob với chiếc thang dựng đứng trên bầu trời, những thiên thần bay nhỡn nhơ xung quanh. Hầu như những ǵ từng xẩy ra trên thế gian đều được thần Thời gian tái tạo ở đây qua những bức tranh lung linh. tuyệt mỹ.

Nàng tiên mĩm cười âu yếm d́u chàng vào một căn pḥng rộng, bốn bức vách trong suốt in đầy h́nh ảnh đẹp của vô số thiên thần đang vừa tươi cười vừa hát hát những bài hát thiên cung. Giữa pḥng là cây Thông thái với những cành, nhánh đều đặn, những trái táo vàng giữa đám lá xanh. Đó chính là trái cấm mà Adam đă ăn phải và bị đày xuống thế gian.

“Chúng ta hăy lên thuyền dạo chơi.” nàng tiên bảo, “Chúng ta sẽ t́m thấy sự thảnh thơi trên sóng nước bập bềnh. Chàng sẽ thấy con thuyền lắc nhẹ, nhưng nó không di chuyển đâu; chỉ có cảnh trí trên thế gian trôi chuyển qua mặt chúng ta thôi.”

Thật là lạ lùng. Chàng thấy cả một dăi bờ biển trôi qua trước mắt. Ḱa là rặng núi Alps mà đỉnh luôn phủ một lớp tuyết dày; ḱa những đám mây lơ lững, những cḥm cây thông xanh cao vút. Chàng nghe được cả tiếng c̣i mục đồng vừa ngọt ngào, vừa buồn mênh mang. Rồi những cành cây sà xuống tận mạn thuyền, những con thiên nga bơi trên mặt nước hồ xanh trong của miền Danube. đây là Ḥa Lan với những dăy núi cao, vang vọng tiếng cầu kinh của các tu sĩ ḍng kín Franciscain. Kia là Ai cập với Kim tự tháp cao tận mây xanh, những con Sphinx nửa người nửa thú bị ngập trong dám cát nóng sa mạc.

Hoàng tử thích quá, chàng được nh́n thấy hoàn toàn, đầy đủ chi tiết hơn so với những điều mà chàng học qua sách vở.

“Tôi có thể ở lại đây măi măi chăng?” Chàng hỏi.

“Tuỳ ư chàng thôi.” Nàng tiên đáp, “Nếu chàng tự chế được ḿnh trước những cám dỗ mà không phạm phải điều cấm, th́ chàng sẽ được ở lại đây vĩnh viễn.”

“Tôi hứa sẽ không như Adam mà sờ vào trái cấm kia.” Chàng hớn hở trả lời. “V́ c̣n biết bao nhiêu thứ trái cây thơm ngon khác.”

“Chàng hăy lượng xem ḿnh có đủ nghị lực không. Nếu không, hăy để Gió Đông đưa về cơi thế, và phải một trăm năm nữa mới được quay lại đây. Trong trăm năm đó, ở đây chỉ là một thời gian ngắn ngủi một trăm giờ thôi; nhưng cũng đủ dài cho những sự thử thách, cám dỗ của tội lỗi. Này nhé, mỗi buổi chiều, trước khi chia tay, em sẽ kêu gọi chàng lại với em bằng âm thanh tha thiết nhất. Nhưng chớ đến, v́ cứ mỗi bước chàng sáp lại gần, sức quyến rũ sẽ tăng thêm gấp bội. Chàng sẽ đến sănh đường, nơi có cây Thông thái, em sẽ nằm ngủ dưới tàn cây. Chàng sẽ cúi xuống sát mặt em để thấy em mĩm cười âu yếm với chàng; nhưng nếu chàng không dằn được mà hôn lên môi em, th́ vườn Địa đàng sẽ lún sâu xuống đất, và chàng sẽ mất tất cả. Những ngọn gió lạnh buốt như những mũi dao sẽ đâm vào cơ thể chàng, gào thét muôn đời bên tai chàng; những giọt mưa đá sẽ liên tục rơi trên mái tóc chàng; đau khổ và nhọc nhằn sẽ là bạn đường, đeo đuổi chàng măi măi.”  

“Tôi cương quyết ở lại, chịu sự thử thách.” Hoàng tử mạnh dạn đáp.

Gió Đông hôn chàng từ giă và khích lệ:

“Hăy gắng lên, giữ vững ư chí nhé, ta sẽ gặp lại nhau một trăm năm sau. Thôi tạm biệt.”

Hoa lá lên tiếng chào Gió Đông, chim muông  bay theo tiễn chàng một khoảng đường dài cho đến biên giới trần gian.

“Bây giờ ta hăy cùng nhau nhảy múa.” Nàng tiên lên tiếng ngọt ngào. “Nhưng nhớ đấy, khi mặt trời sắp tắt, em sẽ rủ chàng đi theo, chớ có theo nhé. Em sẽ quyến rũ chàng suốt một trăm năm, mỗi lần chàng thắng cám dỗ, chàng sẽ tăng thêm sức mạnh ư chí, và sẽ có lúc chàng hoàn toàn chế ngự được bản thân ḿnh. Đêm nay sẽ là đêm thử thách đầu tiên, hăy nhớ lời em dặn.”

Hai người bước vào căn pḥng trong suốt đầy hoa huệ thơm ngát. Tiếng đàn réo rắt, du dương vọng lại. Những thiếu nữ duyên dáng trong tà áo lụa trong suốt uốn éo lượn ḿnh phô bày tấm thân ngọc ngà với những đường cong tuyệt tác ẩn hiện chập chờn sau làn voan mỏng. Họ ca lên những bài ca trữ t́nh mê hoặc hay đến nỗi sắt đá cũng phải mềm ra.

Mặt trời từ từ lặn, cả bầu trời như nhuộm trong một màu vàng rực rỡ, những đoá hoa huệ như chuyển thành những cánh hồng mơn mỡn. Hoàng tử mềm môi uống cạn những ly rượu vang từ tay các giai nhân trao cho. Ôi sung sướng hạnh phúc làm sao, cả thế gian, kể cả các bậc vua chúa, nào ai đă được nếm qua. Trước mắt chàng sừng sững cây Thông thái, từ đó cũng vọng ra những giọng nói êm ái, tŕu mến như lời tha thiết của t́nh nhân.

Nàng tiên bắt đầu cất tiếng ngọt ngào: “Đến đây với em, chàng ơi, hăy đến với em.”

Hoàng tử như quên lời dặn, tiến đến bên nàng. Chao ôi, trước vẻ đẹp quyến rũ, chàng quên tất, quên tất, chỉ thấy ḷng khao khát mỗi lúc một dâng trào.

Tiếng nhạc trầm bổng hơn lên, lời ca ngọt ngào hơn lên, và như có muôn vàn nụ cười âu yếm bao vây quanh chàng. Từ cây Thông thái, ai đó đang thỏ thẻ: “Chàng phải biết hết mọi sự. Chàng phải nếm hết mọi lạc thú trên đời. Chàng là chúa tể của thế gian mà.”

“Đến đây chàng ơi,  mau lên, đến với em.” Giọng nàng càng run rẩy, chân chàng càng bước thêm. Má hoàng tử nóng bừng, toàn thân chàng rung động, máu trào ứ lên trái tim đa t́nh, chàng không c̣n tự chủ được nữa.

“Ta phải đến, chẳng có tội lỗi ǵ khi nh́n nàng ngủ cả. Nếu ta không hôn nàng, ta sẽ chẳng mất điều chi. Ta sẽ có đủ nghị lực kiềm chế nụ hôn.”

Nàng tiên nằm xuống trên băi cỏ êm, đôi mắt khép nhẹ. “Thấy chưa, ta có phạm điều ǵ tội lỗi đâu.” Chàng tự nhủ và say đắm nh́n nàng đang thiêm thiếp giấc nồng. Ôi! nàng đẹp làm sao, thắp đuốc t́m cả trần gian chẳng có được một người như nàng. Nàng mĩm cưới trong giấc mơ, chàng cúi xuống nh́n thấy trên khóe mắt nàng long lanh một giọt lệ.

“Nàng khóc v́ ta chăng?” Chàng th́ thầm, “Đừng khóc nữa, hỡi nàng tiên yêu kiều, Bây giờ ta mới thấy được cái dịu ngọt của thiên thai, nó lan chiếm hết tâm hồn và trí óc ta. Ta cảm thấy sức mạnh của những thiên thần và cuộc sống vĩnh cữu dào dạt trong châu thân ta. Ôi! giây phút này đáng đánh đổi cả ngàn năm của cuộc sống.”

Chàng hôn nhẹ lên mi nàng, liếm những giọt nước mắt nàng, môi chàng chạm vào môi nàng.

Th́nh ĺnh, một tiếng sấm nổ vang. Mọi vật như bị rung lên trong tiếng gầm rú thô bạo. Cả nàng tiên, cả vườn hoa đẹp, cả Địa đàng ch́m dần xuống, sâu măi, sâu măi và biến mất trong vực thẳm đen tối. Lưỡi hái tử thần chạm vào thân thể chàng, chàng nhắm đôi mắt lại và nằm chờ chết.

Những giọt mưa lạnh như đá bắt đầu rơi trên mặt chàng, những ngọn gió gào thét quanh chàng, chàng bắt đầu nhớ lại những diễn biến đă qua. “Ta đă làm ǵ?” Chàng thở dài rên rỉ. “Ta đă phạm tội tày trời như Adam ngày xưa đến nỗi cả vườn Địa đàng ch́m sâu xuống đất.” Chàng lại mở mắt, nh́n thấy những v́ sao trên nền trời cao thẳm, có một ngôi sao sáng nhất đang lấp lánh, chàng ngỡ đó là vườn Địa đàng. Nhưng không, đó là ngôi sao mai của một ngày vừa ló dạng.

Chàng đứng dậy và thấy ḿnh đang ở trong khu rừng cũ, gần hang gió. Bà mẹ các thần gió đang ngồi bên chàng giận dữ đưa nắm tay trước mặt chàng :

“Trời ơi! chỉ mới đêm đầu tiên thôi! Phải chàng là con ta, ta đă phạt cho vào trong cái bị ngàn năm.”

“A! Hắn ta sẽ vào đó thôi.” Hoá ra thần chết cũng có mặt. Đó là một ông già ốm nhách, tay cầm lưỡi hái, trên vai là đôi cánh đen ng̣m. “Hắn ta sẽ được nhét vào trong cái áo quan, nhưng chưa đâu. Ta đă chấm hắn vào sổ đen rồi, nhưng để cho hắn một thời gian lang thang trên cơi đời chiêm nghiệm cái tội lỗi vừa qua. Ta sẽ trở lại một lúc nào đó, nhốt hắn vào áo quan, đem lên trên kia. Vườn Địa đàng vẫn c̣n đó, và nếu hắn tỏ ra tốt lành, thánh thiện, hắn sẽ được tái nhập thiên thai; bằng ngược lại, nếu trong tim hắn chỉ chứa đựng những điều tội lỗi xấu xa, th́ quan tài đen này sẽ nhốt hắn đời đời. Ta chỉ trở lại mỗi ngàn năm một lần để thăm ḍ sự thể và  có  cách đối phó với hắn.”