Michael Do

Các Bản Tin

 
 
 
 
 

Trang Chính

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Trang Anh Ngữ

 

 

 

  

Thế Hệ Hai: Một Nan Đề của Chúng Ta Hôm Nay.

 

Đỗ Văn Phúc

 

Cuộc triển lăm “nghệ thuật” của nhóm trẻ VAALA bùng nổ và được dập tắt ngay đă cho thấy phản ứng nhậy bén và sự đồng tâm của các tổ chức, nhân sĩ người Việt hải ngoại. Đồng thời đă nổi bật lên sự tham gia của giới trẻ (Thanh Niên Cờ Vàng) có đầy đủ ư thức chính trị và lập trường minh bạch đối lại với một nhóm trẻ khác phản bội lại lư lịch của chính ḿnh (FOB) . Hiện tượng phản bội th́ thời nào cũng có, chế độ nào cũng có.

 

Tuy nhiên, sự việc trên cũng là một điều rất đáng cho thế hệ 1 quan tâm để tự suy xét về trách nhiệm của ḿnh đối với con em trên phương diện giáo dục chính trị xă hội.

Tre tị nạn đă già lắm rồi, mà măng tị nạn dù đă thành tre, nhưng chưa đủ mạnh để nối tiếp sự nghiệp quang phục quê hương. Từ Mỹ qua Úc, qua Âu, vai tṛ lănh đạo các tổ chức, đoàn thể vẫn c̣n nằm trong tay thế hệ một mà tuổi đời đă trên 60, sức khỏe đă c̣m cỏi sau bao nhiêu năm chiến đấu, tù đày và lăn lộn kiếm sống. Một vài đoàn thể, đảng phái có gầy dựng nên những tổ chức cho thế hệ hai; nhưng thực lực chưa đáng kể ngoại trừ Mạng Lưới Tuổi Trẻ Lên Đường và Hội Văn Hoá Khoa Học mà nhiều người cho rằng là ngoại vi của đảng VT (tác giả không nắm rơ nên xin viết với sự dè dặt)

Chúng tôi từng đi sinh hoạt với các nhóm trẻ và các hội Sinh viên VN tại các thành phố lớn của Tiểu bang Texas. Nhận xét đầu tiên là có quá ít thanh niên sốt sắng tham gia, dù các trại hè được tổ chức khá quy mô và hấp dẫn tại những thành phố mà dân số người Việt tị nạn lên tới hàng chục ngàn người. Các buổi sinh hoạt của sinh viên cũng chỉ lưa thưa vài ba chục em trên sĩ số sinh viên Việt là hàng trăm cho đến hàng ngàn tại các đại học lớn. Chúng tôi không đề cập đến sinh hoạt các đoàn thể thanh niên tôn giáo, v́ ngoài phạm vi của bài viết.

Có chăng một sự lo âu rằng chúng ta đang để mất giới trẻ thế hệ 1.5 và thế hệ 2? Liệu các em, các cháu có lọt vào cạm bẫy Nghị quyết 36 của của Cộng Sản Việt Nam? Lỗi tại ai? Có thể c̣n kịp cứu văn không?

Trước hết chúng ta thử xem xét lư do tại sao giữa hai thế hệ đă có hai thái độ và quan điểm càng lúc càng khác nhau:

 

Sự cách biệt hai lối sống, hai luồng giáo dục là nguyên nhân chính:

Thế hệ 1 sinh và lớn lên tại miền Nam Cộng Hoà. Qua các chương tŕnh tiểu học và trung học, họ đă được dạy dỗ kỹ càng về công dân và đức dục để tạo được một ư thức về quốc gia khá vững.  Sau đó, qua kinh nghiệm sống và chiến đấu, càng ngày ư thức này càng được hun đúc. Ấy thế mà cũng đă có hiện tượng bội phản. Trong khi thế hệ 1.5 lớn lên trong chế độ CS, bị nhồi nhét quan điểm tư tưởng CS. Cha anh họ sau nhiều năm tù trở về, trong môi trường bị kiềm chế, theo dơi cũng như với tâm trạng u uất, buồn lo đầy mặc cảm, đă không có sự hướng dẫn đúng mức cho con cái.

Khi qua đến đất tự do, quá lo cho đời sống mới, các bậc cha anh đă phó mặc hoàn toàn việc giáo dục thế hệ 1.5 và thế hệ 2 cho nhà trường – mà tai hại thay, không hề có môn công dân, đức dục để uốn nắn trẻ nên người như chúng ta mong đợi. Cùng với tâm lư nổi loạn của lứa tuổi “teen”, trẻ lớn lên, học đ̣i theo bạn bè nhiều hơn và không chấp nhận sự uốn nắn của cha mẹ vốn theo phương pháp Á Đông, nặng về áp đặt, rầy la hơn giảng giải, thuyết phục.

Về phương diện chính trị, các em hiểu biết về Việt Nam theo cách giải thích của sách báo Mỹ mà đa phần là bị bóp méo, xuyên tạc v́ nhu cầu phản chiến trước đây.

Tưởng cũng nên nhắc đến đạo quân thứ Năm gồm hàng trăm người mà Việt Cộng đă gài vào trong các chương tŕnh Đoàn Tụ, Tị Nạn Chính Trị, Vượt biên, hay bảo lănh Vợ Chồng … Bọn này đă xâm nhập rất sâu vào Cộng Đồng Tị nạn hàng chục năm qua, lai rai đă xuất đầu lộ diện công khai đánh phá chúng ta.

Trong những năm gần đây, do sự trao đổi giữa các Đại học Mỹ và Việt Nam, nhiều giáo sư từ Việt Nam qua đảm trách việc giảng dạy về Văn hoá và Việt Ngữ tại các Đại học lớn của Mỹ. Không cần nói, ai cũng biết rằng những người này phải là đặc công văn hoá của Cộng sản, xâm nhập, gây ảnh hưởng và t́m cách nắm lấy giới trẻ trí thức tương lai của Cộng đồng Tị nạn. Đó là chưa kể có vài tổ chức tuy mang danh nghĩa của người Mỹ gốc Việt, nhưng thành phần lănh đạo có quan hệ với Việt Cộng và có nhận thức chính trị ngược lại với Cộng đồng. Họ cũng t́m cách len lỏi vào giới sinh viên để tuyển mộ và gây ảnh hưởng mà cộng đồng ít nghi ngờ tà tâm của họ.  Cộng sản chỉ cần tách giới trẻ ra khỏi sinh hoạt Cộng đồng là coi như đă thắng lợi, v́ sau khi thế hệ 1 qua đời, ngọn đuốc đấu tranh hải ngoại xem như tắt lịm.

Do đó, chúng ta đừng lấy làm lạ khi có những thành viên của thế hệ 1.5 và thế hệ 2 có những suy nghĩ và hành động phản bội lại lư tưởng của cha anh. Nhưng đó một số nhỏ mà tâm lư tự cao tự đại, tưởng ḿnh đă trưởng thành chính trị, nhưng thực ra chỉ là những trí óc c̣n thiển cận, háo thắng và dễ bị lôi cuốn bởi những ǵ tỏ ra “cool”

Thế hệ 1 chúng ta ở miền Nam cũng đă từng chứng kiến những thanh niên sinh viên con nhà tư sản thành phố, nhưng đến trường với đôi dép râu, mặc áo ka kí túi có nắp, tác phong ra vẻ đối kháng chính quyền; mở miệng ra th́ học đ̣i Sartre, Marx dù không biết Marxism là chi. Dù họ hoàn toàn không biết ǵ về lư thuyết CS, dù họ vẫn ham thích cuộc sống tự do, dân chủ và sung măn của miền Nam; nhưng họ muốn tỏ ra ta đây “ch́”, “ngon lành” qua cách hành xử có vẻ “cách mạng”. Đó là cái một cái mốt thời thương những năm giữa thập niên 60. Do đó, họ trở thành những con mồi ngon lành của các tổ chức thanh vận, trí vận Cộng Sản do Trần Bạch Đằng lănh đạo. Nhiều người trong bọn u mê này hiện nay hoặc đang âm thầm ngậm đắng nuốt cay v́ bất măn, thất vọng; hoặc đang vùng vẫy như Tiêu Dao Bảo Cự, Trần Vàng Sao….

 

Đám trẻ hải ngoại cũng không là ngoại lệ của cái tâm lư thích nổi, thích “cool”, thích “ch́” qua những suy nghĩ và việc làm ngược gịng của họ. Họ coi những diễn biến lịch sử thời chiến tranh và thời CS không dính líu ǵ đến họ. Đă có em phát biểu: “Việc bị tù đày, ngược đăi là của cha anh, sao đem gán vào họ.” hoặc “Chiến tranh đă chấm dứt từ lâu, sao cha anh cứ lưu giữ hận thù?” Đă có em con cái cựu Cảnh sát, quân nhân, nhờ cha mẹ tị nạn mà học hành đỗ đạt nhưng đă lên tiếng thoá mạ cha chú rằng: “Cựu binh Cộng Sản chiến đấu cho tổ quốc của họ. .. Thế hệ các chú được dạy để giết đồng bào.”

Nguyên văn: I have visited my homeland in the last few years and have given money to former communist soldiers who fought in the war for their country and against you. ..  I am sorry that young men of your generation were taught to kill their own countrymen because talking to them is not an option. (Luật Sư Tr. M. Vinh, Austin)

 

Cô Michelle Phương Thảo, Giám đốc Viet Art Center (VAC) tại California, trong quá khứ có lần đă giúp cho nhóm The Friends tổ chức đêm ca nhạc về Trịnh Công Sơn mà nhiều đoàn thể trong Cộng đồng lên án. Theo tôi, việc giúp cho đêm nhạc Trịnh là do cách suy nghĩ sai lạc của cô vể một khía cạnh văn hoá do chưa thấu hiểu tầm quan trọng về mặt trận tư tưởng trong cuộc chiến chống Cộng  Nhưng về căn bản, cô Michelle có cách nh́n hoàn toàn đúng đắn về vị trí của ḿnh trong tập thể Người Việt Tị Nạn. Cô đă viết lá dài cho cô Trâm Lê và nhóm VAALA trong đó đă có những lập luận vững chắc nhưng rất hữu lư hữu t́nh để khai tâm. Trong đó có đoạn tâm đắc như sau:

 

Trích

No matter how young you were when you left VN, no matter if you were born in the US , no matter how perfect you speak English, no matter how liberal you try to be, you should not just "recognize, respect, and honor" the pain. You must "feel" the pain. In another word, the pain is in your flesh and blood; the pain is "you"; you are "the pain." You are different from the other non-Vietnamese media reporters, the other non-Vietnamese artists, the other non-Vietnamese organizations, you are "Vietnamese refugees" and VAALA is a "Vietnamese-American organization"; these were the reasons for me to voice my opinion in VAC E-news: you are "one of us".

 

Ngưng trích và tạm dịch:

 

Bất luận các anh chị rời Việt Nam ở độ tuổi nào, hay dù các anh chị được sinh ra tại Mỹ, dù các anh chị nói tiếng Anh lưu loát mức nào, dù các anh chị quan niệm phóng túng đến đâu; các anh chị cũng không thể chỉ ‘thừa nhận, tôn trọng, và vinh danh’ những đau đớn [của cha anh]. Các anh chị phải cảm nhận sự đau đớn đó.  Nói cách khác, nỗi đau đó phải từ trong máu thịt của các anh chị; nỗi đau đó là các anh chị; các anh chị là nỗi đau đó. Các anh chị khác với những nhà báo ngoại nhân, khác với các nghệ sĩ ngoại nhân, khác với các tổ chức ngoại nhân; các anh chị là những người “tị nạn Việt Nam”; và VAALA là một “tổ chức của người Mỹ gốc Việt”. Đó là lư do mà tôi đă tŕnh bày quan điểm của tôi trong bản tin điện tử VAC: Các anh chị là những “thành viên của chúng ta”.

 

Bên cạnh các vấn đề chính trị, chúng ta c̣n nhận thấy có những nhu cầu của giới trẻ mà Cộng đồng ít để tâm đến. Đó là tâm lư, nhiệt t́nh ham thích các hoạt động văn hoá xă hội, nhân đạo. Thời chúng ta c̣n thanh niên, chúng ta cũng đă trải qua những háo hức tham gia vào các công tác thiện nguyện: Hướng Đạo, Ủy lạo Thương bệnh binh, chữa cháy, giúp trẻ mồ côi, giúp người già, tàn tật, nan y …

Nhu cầu của họ cũng ví như một hố trũng, nếu chúng ta không trám vào được, th́ sẽ có kẻ khác ŕnh sẵn để thay chúng ta. Nhiều hội đoàn trẻ đă hăm hở về Việt Nam làm công tác thiện nguyện, mà nếu chúng ta lên tiếng th́ cũng khó; không lên tiếng th́ cũng kẹt. Đây cũng là con dao hai lưỡi, v́ rất nhiều em sau khi đi Việt Nam đă bị luận điệu ngọt ngào đầy “t́nh tự dân tộc” của Việt Cộng lừa bịp. Phải nh́n nhận một khuyết điểm trầm trọng của chúng ta là mỗi khi tập họp được các em, chúng ta đă quá nặng về sinh hoạt chính trị mà thiếu sự chuẩn bị tâm lư các em. Do đó, các em ngỡ ngàng và e ngại, chán nản.

Tuy việc uốn lại một cây tre đă lớn là khó khăn, nhưng không phải không làm được trừ phi chúng ta hoặc quá cứng rắn làm cho các em quá sợ hăi và oán ghét; hoặc quá bi quan mà bỏ cuộc, để mặc các em vùng vẫy theo cái sai đó cho đến lúc hết thuốc chữa. Hoặc chúng ta lấy lại được hậu duệ của ḿnh để tiếp tục sự nghiệp c̣n dang dở; hoặc để cho nghị quyết 36 của CS sẽ  thành công ngay trên thành tŕ chống Cộng của chúng ta. Tất cả là do sự sáng suốt, kịp thời của các đoàn thể cộng đồng, và không thể không có sự trợ lực từ gia đ́nh, các cha anh đă có nhiều kinh nghiệm.

Trong bài xă luận tới, chúng tôi sẽ tham khảo rộng rải để t́m những giải đáp hữu hiệu cho vấn đề này.