Michael Do

         Quê Hương

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

 

Một Vấn Đề Nhỏ trong Văn Hoá:

Xây Dựng Khuôn Mẫu Con Người

 

Đỗ Văn Phúc

 

 Văn hoá là những ǵ c̣n lại sau khi đă mất. Văn hoá là kết tinh của quá tŕnh sinh hoạt, lao động, xây dựng xuyên suốt chiều dài lịch sử; để sau từng thời kỳ, gạn lọc lại những ǵ tinh túy trong các sản phẩm trí tuệ, ḥa đồng với văn hóa ngoại nhập tạo thành một bản sắc riêng biệt cho một dân tộc và truyền lại cho đời sau. Văn hoá đóng góp phần tích cực trong việc tạo thành tinh thần dân tộc, xây dựng tư duy và cách sống của con người. V́ thế nó cũng là tiêu chuẩn để đánh giá một dân tộc. Một dân tộc văn minh hơn chưa hẳn là có văn hoá cao hơn dân tộc khác; ngược lại dân tộc có văn hoá lại có thể c̣n chậm tiến về mức độ phát triển.

Trong văn hoá, văn chương là một phần quan trọng nhất. Văn chương có hai lănh vực: văn chương bác học và văn chương b́nh dân. Văn chương bác học là các tác phẩm văn học, thi, ca có tính ước lệ và có giá trị tầm cỡ. Văn chương b́nh dân là những ca dao, truyền khẩu, truyện cổ tích, tục ngữ, đi sát và phục vụ đời sống quần chúng, phản ảnh trực tiếp đến sinh họat, tâm lư nhân dân. Văn chương b́nh dân phát xuất từ trong dân gian nên c̣n được gọi là văn học dân gian.

Dân tộc Việt Nam ta, nếu tính từ khi bắt đầu được ghi chép qua sử kư (thời hữu sử) là lúc hai bà Trưng khởi nghĩa lập vương quyền (năm 43 trước Tây lịch), đến nay đă hơn hai ngàn năm. Nhưng tính luôn cả thời vô sử (huyền sử), th́ ta luôn hănh diện khoe ḿnh có bốn ngàn năm văn hiến. So với nhân loại, th́ chiều dài lịch sử của dân tộc ta cũng có hạng lắm. Nhưng dân tộc ta vẫn cứ triền miên ch́m đắm trong đói nghèo, chậm tiến; hết bị đô hộ giặc Tàu, đến nô lệ giặc Tây. Hết phong kiến bóc lột lại bị cộng sản áp bức. Đến cuối thế kỷ 20 mà chưa vươn lên để sánh vai cùng các lân bang, nói chi đến các quốc gia cường thịnh khác. Mà dân ta nào có thua kém ai. Đi ra nước ngoài học hành th́ đều nổi tiếng học giỏi, thông minh; trong lao động th́ cần cù, nhẫn nại, lại khéo tay và nhiều sáng kiến. Đất nước ta thuộc miền khí hậu ôn hoà, giàu tài nguyên. Trên rừng nhiều cây quư, dưới biển lắm cá tôm, phong phú cả về khoáng sản. Thế th́ mấu chốt là ở đâu?

Trong bao khó nguy, dân ta từng biểu lộ tinh thần đoàn kết cao độ để thắng quân thù. Hội nghị Diên Hồng nơi toàn quân toàn dân một ḷng đă ngăn chặn được làn sóng quân Mông Nguyên. Giữ vững giang sơn trước đe dọa thường trực của chính sách bành trướng Trung hoa trong hàng ngàn năm mà vẫn bảo tồn văn hoá đặc thù không phải dân tộc nào cũng làm được.

Thế nhưng có vài điều chưa ổn trong tâm thức, trong tư duy mà gây nên trở ngại lớn cho sự đấu tranh vươn lên đến chân lư. H́nh như chỉ trong hoàn cảnh thật nguy nan, dân ta mới thực sự đoàn kết, quên cái riêng mà lo cho đại sự; bỏ qua tị hiềm cá nhân, địa phương, tôn giáo mà nghĩ đến tổ quốc. C̣n ngoài ra, khi có chút an sinh, những luồng tư tưởng cá nhân lại nẩy mầm sinh ra tính tự kiêu, sinh ra tranh chấp nhỏ nhặt.  Ngay tại hải ngoại, hai mươi năm qua sau ngày mất nước, phải vượt đại dương t́m đường lánh nạn,  chịu cảnh ly hương đau ḷng mà người Việt vẫn chưa thực sự đoàn kết đùm bọc nhau để cùng hướng về một mục tiêu quang phục quê hương. Các phong trào có nhóm lên, th́ một phần có thực lực, có khả năng uy tín; phần khác th́ tầm thường tạp nham chỉ mưu cầu tư lợi, danh vọng hảo huyền. Trong quần chúng th́ nhiều người ủng hộ nhiệt t́nh, nhưng cũng không thiếu kẻ đứng bên lề, hoặc chê bai, phá hoại ngầm hay công khai. Có người mới tạo được uy tín, liền bị t́m cách bôi nhọ, chụp mũ. Có người mới thành công về thương trường, công danh, liền bị những bài tới tấp phủ lên bao lời nhục mạ vu khống.

Xét cho cùng, những điều không hay trên cũng là do ảnh hưởng của phần tiêu cực trong văn hoá. Bởi v́ không phải văn hoá ta hoàn toàn hay đẹp đâu. Có rất nhiều điểm tiêu cực trong văn hoá dân gian mà phong kiến và thực dân cố t́nh nuôi sống và đề cao để ru ngủ, đồi trụy hoá nếp tư duy của dân chúng thay v́ phát triển điểm tinh hoa.

Trong phạm vi ngắn ngủi của bài viết, cũng như trong t́nh trạng thiếu tài liệu để tham khảo và minh chứng, tôi chỉ xin đưa ra vài dữ kiện trong lănh vực văn chương b́nh dân để chúng ta cùng suy gẫm.

Nếu chúng ta từng đọc truyện cổ tích Tây phương, Nhật bản... chúng ta thấy đa số truyện đều có chủ đề nêu lên tấm gương đấu tranh vươn lên chân, thiện, mỹ; ca ngợi t́nh nhân ái, ḷng vị tha, những hy sinh v́ nghĩa lớn. Truyện cổ Andersen của dân tộc Bắc Âu gồm hàng chục câu chuyện có giá trị giáo dục nhân bản; truyện Nhị Thập Tứ Hiếu của Trung Hoa dạy ḷng hiếu kính đối với các đấng sinh thành; truyện thần thoại Hercule của Hy lạp dạy ḷng dũng cảm, nghĩa khí.... Đó là những bài học tuyệt vời về nhân cách, đạo đức. Truyện cổ Việt nam có thiếu chi những tấm gương anh hùng, hiếu đạo, cao vời nghĩa khí: truyện Trầu Cau ca ngợi t́nh anh em, vợ chồng keo sơn gắn bó; truyện Ḥn Vọng Phu, về ḷng chung thủy của người vợ; truyện Bánh chưng Bánh dầy, về ḷng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ. Nhưng bên cạnh lại có nhiều câu chuyện vô t́nh (hay cố ư) đề cao một loại nhân cách tầm thường, bất xứng.

So với truyện Cinderella, chúng ta có truyện Tấm Cám với nội dung tương tự, nhưng hậu truyện lại hoàn toàn khác. Cả hai nàng Cinderella và Tấm đếu sống trong cảnh mồ côi, cơ cực v́ bị mẹ ghẻ đày đoạ; cả hai cùng đều có cô em gái cùng cha khác mẹ đố kỵ, nham hiểm. Về sau, cả hai đều lấy chồng hoàng tử và cùng hạnh phúc vô biên. Truyện nàng Cinderella kết thúc ở đám cưới nàng con gái nghèo khổ xinh đẹp với chàng trai quí tộc. Nàng Tấm đi xa hơn, đến giai đoạn báo thù tàn độc với cô em gái và bà mẹ ghẻ. Nàng gạt người em cùng máu mủ nhảy vào chăo nước sôi và lấy thịt làm mắm gửi về gạt cho mẹ ghẻ ăn. Đó có thể nào là hành vi của một phụ nữ Việt nam tầm thường nhu ḿ, đôn hậu? Huống chi đây lại là một cô gái trẻ đẹp, nhân vật trọng tâm của câu chuyện, có hoàn cảnh đáng thương ngay từ đầu truyện. Trước đó, khi nàng Tấm bị Cám lập mưu giết chết, biến thành con chim, thấy Cám phơi áo quần hoàng tử trên hàng rào, nàng đă bay đậu trên cây và nói:

Phơi áo chồng tao th́ phơi bằng sào,

Chớ phơi hàng rào rách áo chồng tao

Lối xưng hô mày tao này thật không xứng đáng tí nào với cửa miệng một thiếu nữ xinh đẹp đoan trang. Nếu cho rằng v́ sống mồ côi thiếu t́nh mẹ, thiếu sự giáo dục căn bản đạo đức, và nàng phải nói năng hành xử phù hợp với nhân cách như vậy; th́ rơ ràng Tấm chẳng thể nào có được một phẩm hạnh cao quư để xứng đáng được đền bù bằng hạnh phúc tuyệt vời như ở cuối truyện.

Ngoài những truyện nêu cao gương phấn đấu, thành đạt bằng tài năng, trí tuệ và đạo đức, liệu ta có thể thừa nhận loại người như Trạng Lợn, Trạng Ếch, Thằng Cuội tiêu biểu cho thành phần hạ đẳng của xă hội, vô tài bất trí, ngoi lên bậc cao của xă hội chỉ nhờ con đường bịp bợm rẻ tiền, hay những cơ may, ngớ ngẩn đến thương hại, nhờ những hành vi do sự dốt nát mà được hiểu lầm thành có ư nghĩa cao siêu!!!

Trạng Ếch trên đường đi sứ sang Tàu, thấy người đàn bà ngồi tiểu tiện, tức cảnh đọc lên:       

      Hai tay dí bẹn đỏ hăng hăng.

Khi được quan Tàu thử sức, ra câu đối:

      Nam bắc lai triều du tể tể.

Anh ta nào có biết ǵ chữ nghĩa, thơ văn mà đối đáp, nên cứ đọc bừa câu trên, liền được quan Tàu nghe thành:

      Đông tây chí biện đổ hân hân.

Rơ ràng là đối rất chỉnh, vua Tàu nghe được, khen tặng cho danh hiệu Lưỡng quốc Trạng nguyên.

Trạng Quỳnh, Ba Giai Tú Xuất là ǵ nếu không phải loại người chuyên lừa đảo, toan tính những chước lưu manh rẻ tiền. Nếu cho rằng đây chỉ là những chuyện để cười, mua vui chốc lát; th́ cái vui trong những điều xấu xa cũng không đáng lưu hành. Có người biện minh cho rằng những truyện trên nói lên phản ứng của dân gian đối với giai cấp thống trị trong một giai đoạn không tốt của đất nước. Cũng tạm chấp nhận được, nhưng rơ ràng nó đă tiêm sâu vào trí óc con người những nọc độc phi luân, phi nhân bản. Con người dễ dàng học theo những điều xấu hơn những điều hay. Những phản ứng tiêu cực này không thể đóng góp để cấu thành ư thức cách mạng thay đổi cuộc diện và đưa chế độ đến tốt đẹp hơn. Trái lại, nó đưa đến t́nh trạng buông lơi, phó mặc, nói theo kiểu nôm na là cứ ngồi mà chửi cho sướng miệng, thế thôi, khó có thể có những hành động quyết liệt, hữu ích.

Đây phải chăng là những vi trùng nằm sẵn trong tâm thức đồng bào ta, cho đến khi cái mụt ghẻ Cộng sản phát khởi, th́ nó như cá gặp nước, kết hợp với nhau tác hại trên cơ thể gầy c̣m của một dân tộc vốn quá nhiều tai ách đau thương.

Cứ nh́n tư cách bọn cán bộ Cộng sản, th́ thấy rơ ràng chúng đủ tiêu biểu cho những Trạng Ếch, Trạng Lợn, thằng Cuội những tên cặn bă xă hội nhờ bịp bợm, dối lừa mà nên danh phận, ngồi xổm trên đầu chúng dân hàng chục năm qua. Chúng chỉ biết ḅn rút mà không có kế sách làm cho đất nước mạnh giàu. Ai c̣n nhớ những ngày đầu chúng vừa từ Bắc vào Nam, miệng mồm huyên hoang, nói khoác một buớc đến trời, nói mà không biết ngượng, không biết đối tượng đang nghe là ai. Thời kháng chiến, đồng bào ta đă có câu: “nói láo như Vẹm” (Vẹm là tiếng gọi tắt của hai chữ Việt Minh)  Chúng đă cư xử như thế nào với người đă ngă ngựa, những người miền Nam không hề động chạm đến tài sản an nguy của chúng ở Bắc? Lừa gạt đẩy hàng trăm ngàn anh em quân nhân, chiến sĩ ta vào hàng trăm trại tù khổ sai; nói mười lăm ngày, mà giam giữ triền miên hàng chục năm trời, đày địa, sỉ nhục cho thoả măn nỗi tự ti đê hèn của chúng. Như thế có khác ǵ nàng Tấm làm mắm em ḿnh để gửi cho mẹ ghẻ ăn.

Cộng sản thành công ở miền Bắc trong việc lôi cuốn một bộ phận nông dân theo chúng. Đó là những người thấp bé, chịu nhiều thiệt tḥi trong xă hội phong kiến thực dân, thêm những người thiếu năng lực, chây lười, thiếu cơ may; tự nhiên nhờ theo Cộng sản trở nên những chủ tịch, bí thư, giám đốc mà uy quyền tưởng như tuyệt đối. Trong cải cách ruộng đất ở một xă nọ ngoài Bắc, chúng cho một tên chăn trâu 15 tuổi ngồi ghế chánh án cái gọi là toà án nhân dân, biểu quyết xử tử h́nh hàng chục người dễ dàng như ta ăn một miếng bánh.

Vừa thoả măn khát vọng quyền lực, vừa đổi đời để có cuộc sống xa hoa, hoàn toàn không phù hợp với khả năng thực của chúng, bọn này ắt phải bám vào cơ chế Cộng sản để tồn tại mà tiếp tục hưởng thụ, chúng không bao giờ chấp nhận một sự thay đổi nào khác có thể trả chúng trở về địa vị cũ. Trong xă hội tự do, quan niệm chức vụ chỉ là một sự phân công tạm thời, khi nhà cầm quyền từ bỏ địa vị v́ hết nhiệm kỳ, họ trở lại đời sống b́nh thường nhẹ nhàng, thơ thới, sẵn sàng làm bất cứ một công việc ǵ hợp khả năng, mà không hề so b́ rằng ngày trước ta đă làm chức này chức nọ. Thực ra th́ họ vẫn t́m được một địa vị xứng đáng, v́ họ có thực học, thực tài. Do đó, ít có chuyện tham quyền cố vị; và ngay cả khi có quyền, họ vẫn hành sử đúng mực trong chức năng mà cử tri giao phó.

Kể từ 1930 khi đảng Cộng sản ra đời cho đến nay, chúng không ngừng nêu lên câu khẩu hiệu: “Xây dựng con người mới Xă hội chủ nghĩa”. Kết quả là sau 65 năm, chúng đă tạo ra trong xă hội những lớp người nghi kỵ nhau, lừa đảo nhau, khoác lác, bịp bợm, sẵn sàng đạp lên đầu nhau mà sống. Chúng ngớ ngẩn v́ bị bưng bít trăm bề, chỉ nghe độc một luận điệu cộng sản. Chúng hiểm độc, thô bạo làm băng hoại cả nhiều thế hệ. Cho đến khi nào dành lại chính quyền, người quốc gia chúng ta sẽ phải đối đầu với nan đề xă hội này; phải mất hàng chục năm để thay đổi tư duy con người cho phù hợp với yêu cầu của một xă hội tân tiến, nhân bản.

Văn hoá là sản phẩm của con người; v́ thế văn hoá cũng có thể được san định lại do con người. Gạn lọc những điều tiêu cực, duy tŕ và phát triển những điều hướng thượng, đầy tính nhân bản dựa trên những tín niệm: Trí, Nhân, Dũng, Thành. Một nền văn chương xứng đáng là nền văn chương cổ vũ cho t́nh tự dân tộc, t́nh thương yêu giữa những con người, biết tự trọng, tương kính, có tinh thần đấu tranh tự lực, công bằng, hy sinh, dựa trên trí tuệ. tài năng và sự chuyên cần. Không có phép mầu nào đưa dân tộc đến quang vinh, cường thịnh ngoài chính nỗ lực của dân tộc đó. Chúng ta thà san định lại, có ít mà tinh túy hơn có nhiều mà tạp nhạp.