Michael Do

Chuyện Trong Tù

 

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

Cuối Tầng Địa Ngục

 

Đỗ Văn Phúc

 

Chương 4

Trại Tù A-20, Xuân Phước

 

 

Phần 8: Những Khuôn Mặt Đáng Nhớ

 

Không thể không nhắc đến những người đặc biệt trong trại ít nhiều đă để lại trong ḷng anh em tù nhân, những ấn tượng đặc biệt..

Sư huynh Hồng, thuộc ḍng Đa Minh (?), bị án 20 năm khổ sai v́ tội tham gia lực lượng chống đối. Sư huynh c̣n trẻ, cao rái, khôi ngô. Tuy cuộc sống trong tù khổ ải, anh vẫn luôn tỏ vẻ vui tươi v́ anh cũng là Hướng đạo sinh nên tuân theo điều luật “gặp khó khăn vẫn vui tươi.” Qua anh, tôi học được rất nhiều điều. Anh dạy cho tôi hát các bài hát trong các phim The Inn of the Sixth Happiness, The Sound of Music, và các bản Thánh Ca… Tôi không nghe các tác giả nhắc đến Sư huynh trong các hồi kư. Hy vọng anh được thả về sớm hoặc ít ra cũng đúng hạn kỳ.

Trung tá Vũ Đức Nghiêm[1], người nhạc sĩ tài hoa mà chúng ta từng thổn thức những câu hát mượt mà của ông qua giọng ca ngọt ngào của ca sĩ Thanh Lan:

Thương em dáng vai gầy xinh xinh

Thương em mắt nai vàng long lanh

Thương em tóc buông lơi dịu dàng

Thương em mong manh, như một cành lan[2]

 

Anh từ trại Nam Hà ngoài Bắc chuyển về Xuân Phước vào khoảng 1980 cùng đợt với hàng trăm sĩ quan cấp tá khác. Anh em tại Phân trại E và B (về sau này) đă đón tiếp anh rất niềm nở. V́ ngoài tư cách một đàn anh trong quân đội, một nhạc sĩ tài hoa, anh c̣n là một người nhân hậu đáng mến mà đă quy kết xung quanh anh một nhóm tín hữu Tin Lành ngày đêm cùng cầu nguyện. Khi cao trào chống đối của anh em tù nhân lên cao, anh đă viết những bản nhạc xuất sắc để động viên. Tôi c̣n nhớ bài hát mà anh diễn tả tâm trạng của một người tù cám ơn người vợ yêu của ḿnh đă lặn lội núi non đi thăm chồng nơi trại tù xa xôi rừng thiêng nước độc. Bài hát có tựa đề  Muôn Trùng Xa Em Về rất cảm động và được các anh em trong trại yêu thích.

 

Khi nụ hôn trao nhau vội vàng

C̣n ấm chút hương môi

Ta đă xa nhau rồi.

Tay rời tay, con tim bồi hồi

Sầu chất ngất chia phôi,

Thương nhớ dâng nghẹn lời.

Muôn trùng xa, em về

Bụi mờ vương theo bước em đi

Mặn nồng xưa ray rút cơn mê

Đưa em về, biết nói ǵ, giây phút từ ly.

Gượng cười bên nhau phút cuối,

Nghẹn ngào bâng khuâng tiếc nuối

Xót xa người nơi chân mây

Âm thầm tháng năm lưu đày

Miệng cười nhưng tim héo hắt

Ngậm ngùi long lanh ánh mắt

Dáng em, đường dài đơn côi,

Vai gầy, chiếc bóng lẻ loi.

Bao ngày qua, trong nơi ngục tù

Chợt thoáng chút hương xưa

Sao đắng cay không ngờ

Thương tuổi xanh, phôi pha đợi chờ

Đành sống với ước mơ

Năm tháng trôi hững hờ

Mong thời gian nhiệm mầu

Làm người quên bao nỗi thương đau

Lời thề xưa đêm sáng muôn sao

Hẹn cùng ta muôn kiếp bên nhau

Xin đợi chờ, anh sẽ về, chung sống dài lâu.

 

Một người, mà cái tên cũng đủ nói lên tấm ḷng của anh: Nguyễn Thi Ân[3]. Có lẽ khi song thân anh đặt tên cho anh, đă nh́n thấy ư muốn của Chúa (Ân là một tín hữu Tin Lành rất ngoan đạo) gửi gắm vào anh. Anh rất nhân hậu, điềm đạm và rộng răi chia sớt với hay bất cứ ai đến hỏi xin anh, dù thân hay sơ, hay dù chưa quen biết. Anh lại là một người ngoan đạo. Tôi chưa thấy anh bỏ một lần cầu nguyện nào trước các bữa ăn. Mỗi lần thăm nuôi, anh giao tất cả thức ăn cho bạn cùng mâm. Muốn cho ai th́ cho, muốn lấy ǵ ăn th́ lấy. Trong điều kiện thiếu thốn, đói khát ở trại tù, mà xử sự như thế thật hiếm có trên đời.

 

Tôi sực nhớ đến Thiếu tá Bửu Chí, làm đội trưởng đội nông nghiệp một thời gian dài. Anh hiền lành và vui vẻ. Tuy nhiên trong cương vị đội trưởng, anh phải thúc dục chúng tôi làm việc để khỏi bị rầy rà. Tôi rất ân hận v́ đă có vài lần nóng nảy xúc phạm anh. Giờ này trên hành tinh bao la này, không biết anh đang sống nơi đâu. Xin anh rộng ḷng tha thứ cho đứa em hỗn láo này. Tôi vẫn quư mến anh và cầu chúc anh một cuộc đời an lạc, phù hợp với bản chất hiền hoà của anh..

Vào những thời điểm tương đối dễ chịu, mỗi tố́ chúng tôi thường quây quần nghe kể chuyện. Có ba người nổi tiếng về tài kể chuyện. Một anh tù chính trị c̣n trẻ gốc ở Ban Mê Thuột mà tôi đă quên tên. Người thứ hai là Thiếu tá Phan Vĩnh Thánh (phi công L-19) chuyên kể chuyện vui. Người thứ ba là Vơ Xuân Hy[4]. Hy là cựu Hướng đạo sinh ở Huế; dáng cao cao, đẹp trai và dễ mến. Hy kể chuyện rất có duyên và hấp dẫn. Anh thường đệm hai tiếng “biết chưa” như ta thường dùng “you know” khi nói chuyện bằng Anh ngữ tại Hoa Kỳ. Từ truyện kiếm hiệp Kim Dung đến các loại truyện trinh thám kiểu Hoàng Hải Thủy. Anh thuộc ḷng từng tên nhân vật, từng chi tiết; mà có khi anh c̣n thêm thắt cho tăng phần hấp dẫn.

Cả hai anh Thiên Ân và Xuân Hy đều là những sĩ quan bất khuất và tư cách vững vàng. Họ là những tấm gương cho nhiều anh em khác noi theo.

Vào giữa năm 1980, trại cho gọi khoảng 40 người để yêu cầu viết lư lịch chi tiết, mà chúng tôi gọi đùa là “tiểu sử đời tù”. Họ cung cấp giấy bút không hạn chế, và cho thời gian cũng vô hạn:

- Các anh cứ thư thả, suy nghĩ cho kỹ. Viết cho thật đầy đủ, thật chính xác, thật nhiều chi tiết về cuộc đời ḿnh từ khi sinh ra cho đến ngày hôm nay. Đừng giấu giếm điều ǵ, v́ cách mạng đă biết hết về các anh.

 

Biết hết rồi th́ bắt viết làm ǵ? Rơ xạo. Tuy nhiên, chúng tôi cũng cứ lợi dụng thời gian này để khỏi đi ra ngoài cuốc đất; ở trong trại lại có dịp “ca cóng”[5], tha hồ liên lạc tiếp xúc tṛ chuyện với các anh từ các nhà khác tụ họp lại.

V́ không có ai theo dơi ra mặt, chúng tôi cứ lề mề lo chuyện riêng tư cho đến gần 9 giờ sáng, mới đem giấy viết ra bắt đầu. Đến chừng ba bốn giờ chiều là kéo nhau xuống nhà bếp đun nấu thức ăn.

Chuyện thửa c̣n bé thơ rồi đi học tiểu học th́ mấy ai nhớ được. Thay v́ viết các chi tiết hệ trọng, chúng tôi viết ba hoa những đoạn văn tả cảnh, tả t́nh lê thê kéo dài hàng chục trang giấy.  V́ trại ra chỉ tiêu mỗi ngày phải viết vài ba trang, tôi đă viết với khổ chữ lớn mà đứng xa chục mét vẫn có thể đọc được.  Lại viết hàng đôi, nên mỗi trang nhiều lắm chừng vài chục chữ.

Ba tuần sau, trại đă thấy âm mưu kéo dài của chúng tôi, nên bắt chúng tôi phải tập trung lại trong những nhà ăn và không cho đi đâu cả.

Nhiều anh đă chán nản bỏ cuộc. Họ viết vội vàng cho xong rồi giao nộp. Từ gần bốn chục anh, chỉ c̣n lại khoảng năm anh. Cán bộ trực trại xách c̣ng vào c̣ng chân chúng tôi vào chân bàn từ sang cho đến chiều để chúng tôi khỏi chạy lui chạy tới, ca cóng linh tinh.

Có lẽ tôi đă viết hơn trăm trang giấy mà vẫn chưa nói hết giai đoạn ở quân ngũ. Chỉ riêng việc tả cảnh Đà Lạt, tôi đă xài hết hơn mười trang giấy. Sau khoảng 40 ngày, chỉ c̣n lại Phạm Chí Thành và tôi. Rồi trại mất kiên nhẫn trước, ra lệnh chúng tôi ngưng viết, trở về đội đi lao động như cũ.

 Phạm Chí Thành đă ở xà lim nhiều hơn ở tập thể trong suốt tám năm tù, nhưng không biết tại sao đă không chịu đi định cư trong chương tŕnh Tị nạn HO. Đến nay, sau gần 20 năm, anh mới làm đơn xin đi. Nhưng do rắc rối nào đó, anh bị người phỏng vấn của Ủy Ban tái xét từ chối v́ họ nghi giấy tờ giả mạo.

 

Có lẽ chúng tôi phải soạn một bộ “Who’s Who in Prisons” mới kể hết những người tù công chính trong các trại giam của Cộng Sản, những người mà ngày nay gặp lại, chúng tôi rất hănh diện v́ được từng quen biết với họ.

Điều đáng khâm phục không phải chỉ v́ họ công chính, bất khuất; mà v́ tấm ḷng son sắt đối với lư tưởng sống mà họ từng theo đuổi, cho dù trong hoàn cảnh hoàn toàn vô vọng.

Ngày về giải phóng Sài G̣n đối với chúng tôi giờ chỉ c̣n trong ước mơ.

 

"Tôi đă gặp em, bỡ ngỡ t́nh cờ.

Đôi mắt nai tơ, đến từ thành phố.

Ngục tù tối tăm, nói với cuộc đời,

Sài G̣n có vui, Sài G̣n có vui?

 

Em ngước nh́n tôi, cúi đầu nói nhỏ

C̣n ǵ nữa đâu, thành phố mộng mơ

Sài G̣n dấu yêu, vẫn thường nhắc nhở

Sài G̣n chỉ vui khi các anh về

 

Tôi sẽ về, đ̣i lại quê hương đă mất,

Tôi sẽ về, cùng em lau khô gịng nước mắt

Đem tiếng hát cười, dâng đời khúc hát yêu thương

Cám ơn Sài g̣n, Tôi sẽ trở về

Tôi sẽ về, quỳ bên Thánh giá bao dung

Tôi sẽ nguyện cầu, cho t́nh yêu và cuộc sống

Tôi sẽ cùng em, dạo chơi phố xá thênh thang,

Cám ơn Sài G̣n, tôi sẽ trở về

Sài G̣n dấu yêu, Sài G̣n dấu yêu

Tôi sẽ trở về"[6]


 

[1] Qua Hoàng Lan Chi của đài VOVN, tôi đă tiếp xúc được với anh Nghiêm hiện ở California.

[2] Nhạc phẩm Gọi Người Yêu Dấu.

[3] Nguyễn Thi Ân hiện ở Utah

[4] Vơ Xuân Hy hiện ở Westminster, California

[5] Ca cóng chỉ việc nấu nướng.

[6] Một đoạn trong bài hát “Sài G̣n Chỉ Vui Khi Các Anh Về” của Duy Trác.