Michael Do

    Quê Hương

 
 
 
 
 

Trang Chủ

Truyện Dịch

Viết Về Lính

Quê Hương

Chuyện Tù

Nhận Diện Kẻ Thù

Chuyện Người

Các Bản Tin

Nhận Xét

Hội Luận

Tác Phẩm

Tiểu Sử

Gia Đ́nh

Liên Kết

Gửi Thư

Trang Anh Ngữ

 

 

Đêm Đông Hà Quảng Trị tại Arlington,

Một mong mỏi sau 30 năm xa xứ đơn thuần chỉ là

một đêm giải trí cuối tuần!!!

 

Đỗ Văn Phúc

 

Khoảng 700 người đă tham dự Đêm Đông Hà Quảng Trị tổ chức vào tối thứ bảy 27 tháng 8, 2005, tại nhà hàng Thanh Thanh, thành phố Arlington, Texas. Con số đă vượt quá xa sự dự trù của ban tổ chức. Có trên dưới 150 người từ các thành phố, tiểu bang khác mà xa nhất là miền đông bắc (Philadelphia, Massachusetts, New York, Georgia..), miền viễn tây (California, Washington…). T́nh quê hương ấp ủ sau hàng chục năm trời đă là động lực để các gia đ́nh vượt hàng ngàn dặm kéo nhau về tham dự một đêm hội ngộ; mong mỏi gặp lại những bạn bè thân thích, t́m lại chút hơi hướm quê hương qua những bài hát, tiếng đàn và những câu chuyện trao đổi.

Thật là một đêm vui tuyệt diệu và thành công về phương diện tổ chức và tài chánh. Tiền thu được qua sự tham dự và quyên góp để gửi về quê nhà xây dựng ngôi chùa chắc chắn phải lên đến con số hàng chục ngàn. Ca sĩ Như Quỳnh, Nini, Vina Uyển Mi, Bảo Việt Nhật Tuấn, vốn từ những gia đ́nh Đông Hà, Quảng Trị đă sưởi ấm tấc ḷng của người xa quê qua những bài ca đậm t́nh quê hương. Ngôi sao truyền h́nh Leyna Nguyễn, một vinh dự của Đông Hà trên đất Mỹ đă đảm nhiệm phần MC duyên dáng và thành thục.

Khách sẽ hoàn toàn hài ḷng về một đêm vui trọn vẹn, nếu không có một vài sự kiện trầm trọng mà đă xảy ra tranh cải kịch liệt trước cũng như sau đêm văn nghệ.

Nhận giấy mời từ ba tuần trước, xem thấy đa số người trong ban tổ chức là những anh em tị nạn, HO, chúng tôi không ngần ngại hồi đáp sự tham dự, cũng như vận động thêm nhiều người tại địa phương cùng đi. Những bạn bè không phải đồng hương Quảng Trị cũng vô cùng sốt sắng góp mặt để ủng hộ tài chánh và tinh thần. Những mong đêm vui này sẽ đánh dấu một sự trưởng thành của cộng đồng người Mỹ gốc Việt/Đông Hà/Quảng Trị. Những mong trong đêm vui này, sẽ có cơ hội được biết, thấy những thành đạt của các thế hệ sau ba mươi năm dài nỗ lực vươn lên từ mất mát đau thương của chiến tranh mà Quảng Trị, Đông Hà là nơi gánh chịu nặng nề nhất trong cuộc chiến Việt Nam.

Thế nhưng, những vị có thẩm quyền trong ban Tổ chức đă vô t́nh hay cố ư quên đi lư lịch của ḿnh. Họ viện dẫn v́ là đêm văn nghệ, nhảy đầm nên không cần có quốc kỳ, không cần chào cờ, hát quốc ca, và chẳng thèm bỏ ra một phút để tưởng nhớ đến những đồng bào, chiến sĩ mà máu xương của họ đă đổ ra trên dọc miền hoả tuyến, trên đại lộ kinh hoàng để có một ngày nay, họ được sống trong một không khí tự do, dân chủ, thành đạt về mọi mặt trên quê hương tạm dung. (Sau khi có nhiều ư kiến phản đối, ban tổ chức đă đặt hai lá cờ Việt- Mỹ hai ben sân khấu)

Không thể có một lư do nào biện giải được cho sự sai lầm nghiêm trọng trên. Ban Tổ chức cho rằng sự có mặt lá cờ vàng sẽ làm cho cuốn băng thu h́nh sẽ không về được Việt Nam. Làm như mục đích chính của đêm văn nghệ là để truyền bá về Việt Nam; mà nếu thực như thế, th́ sự có mặt của lá cờ vàng, bài quốc ca, phút truy điệu lại càng vô cùng cần thiết. Ít nhất cũng truyền một tia hy vọng cho những ngựi đồng hương đang khắc khoải nhân quyền, dân chủ; ít ra họ cũng không cảm thấy bị bỏ quên trong cuộc đấu tranh âm thầm đ̣i lại quyền sống từ tay bạo quyền Cộng sản.

Kể từ khi suy sụp kinh tế trầm trọng, bạo quyền Cộng sản đă nhờ đến hàng tỉ đô la từ cộng đồng người Việt hải ngoại, nhất là từ Hoa Kỳ. Đô la là thứ vũ khí hiệu nghiệm nhất để sai khiến cộng sản. Khi cho nhà cầm quyền Cộng sản vay tiền, các tổ chức, ngân hàng quốc tế đă ràng buộc họ bằng những điều kiện cải thiện nhân quyền, pháp luật vân vân. Chỉ có cộng đồng người Việt hải ngoại là quá “rộng lượng”. cho không mà không đ̣i hỏi điều ǵ từ hàng chục năm qua với một số tiền khổng lồ hàng tỷ đô la mỗi năm !!!

Không lo cuốn phim có h́nh ảnh lá cờ vàng không về đến Việt Nam. Chúng tôi đă chuyển về nước hàng trăm văn hoá phẩm đối với Cộng sản c̣n nguy hiểm hơn nhiều, mà vẫn trót lọt nhờ vào vũ khí vạn năng: đồng đô la.

Nếu ban tổ chức có ư định làm phim gửi về quê hương, th́ cuộn phim không chỉ đơn thuần là những h́nh ảnh ăn uống với những đầu người lố nhố; cũng không phải là những bản nhạc lời ca; v́ ở tận Đông Hà, Quảng Trị hay bất cứ miền quê hẻo lành nào trên đất nước Việt Nam, người ta cũng có thể t́m nghe được Như Quỳnh qua những cuộn băng Thúy Nga, Asia. Người Đông Hà Quảng Trị muốn xem lại các khuôn mặt các thân nhân, bạn bè ḿnh, muốn biết họ đă thành công thế nào, cuộc sống ra sao; muốn biết con cháu Động Hà Quảng trị thành đạt thế nào để họ mang thêm một niềm vinh dự. Họ sẽ rất buồn và thất vọng v́ thầy những người Đông Hà Quảng Trị xa quê đă quên đi những lư tưởng của ḿnh; phủ nhận sự hy sinh của những chiến sĩ anh hùng nơi tuyến đầu máu lửa; quên đi những cái chết thảm khốc của hàng vạn dân trong trận Mậu Thân 1968, cổ thành, muà hè đỏ lửa năm 1972. Một sự vô ơn, vô t́nh, quay mặt đáng lên án.

Trong một không khí ồn ào, rộn ràng người qua kẻ lại, những người tham dự mong mỏi t́m gặp bạn bè thân quen cũ đă thất vọng. Ban tổ chức trong phần giới thiệu đă rất sơ sài về những đồng hương phương xa đến, đến những vị từng có những đóng góp tích cực về các lănh vực văn hoá, xă hội mà đồng hương rất muốn biết rơ và tiếp xúc. Cho nên vài vị từ xa đến đă thổ lộ:” Hoá ra bỏ mấy ngày trời, đi hàng ngàn dặm đến đây chỉ đề ăn vài món không ngon bằng ở nhà, nghe vài bản nhạc mà ḿnh có thể thoải mái trong pḥng khách nhà, vừa nghe vừa nhâm nhi cà phê mà khỏi phải nghe những lời không mấy lịch duyệt của anh MC được giới thiệu long trọng từ Cali đến!!!”

 

Đơn thuần, đó chỉ là một đêm văn nghệ, nhảy đầm giải trí cuối tuần mà những người tham dự có ḷng sẽ rất đắn đo lần sau nếu lại được thư mời.

 

Đỗ Văn Phúc

Austin, Texas