![]() |
||||||
|
|
They who have known him…. Đại đội 15, Tiểu đoàn 4/8 ăn Tết (1971) tại Giồng Ông Tố (Cát Lái) trước khi tham dự hành quân 71/72 NB tại Kampuchea. Trong ảnh: Đại Úy Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Chí Hiền chúc tết quân nhân đại đội 15. Bên phải là Th/U Phúc, Đại đội trưởng, (mặc thường phục) và các sĩ quan trong ban Chỉ Huy Đại đội 15..
Thư của cựu Thiếu Tá Nguyễn Chí Hiền, Nguyên Quận trưởng Q. Châu Thành, B́nh Dương Cựu Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 4/8, SĐ 5 Bộ binh
Paris, France, 24 tháng 7, 1996
Phúc thân thương,
Nhận được cuốn Quê Hương và Hoài Vọng trong lúc đang nghỉ hè, với những lời đề tặng đă gợi lại bao kỷ niệm thời binh nghiệp, thương mấy cho vừa. Các bài viết hàm xúc bao ư nghĩa sâu xa! Phúc thực sự đă mang lại cho anh chị những niềm vui vô hạn của t́nh chiến hữu. Anh em ta đă sống xứng đáng với danh nghĩa những người mang “chiến bào”. Những sự hy sinh vô giá, chỉ mong mang lại đời sống ấm no, tươi sáng, và dân chủ cho đồng bào. Sự đóng góp to lớn của bao chiến sĩ cũng nhằm vào mục đích cao cả là “bảo vệ tổ quốc, phục vụ cho quyền lợi dân tộc.” Giờ đây, hoàn cảnh có đổi thay; nhưng mục tiêu không bao giờ thay đổi. Phúc cùng nhiều chiến hữu khác đang theo đuổi con đường đă vạch sẵn với ư chí bất khuất đầy kiên nhẫn. Phúc đă và đang sống xứng đáng là hậu duệ của nhà mưu lược Nguyễn Trăi; thừa kế những sĩ khí và thao lược của người xưa. Hy vọng rồi đây, những việc làm của Phúc là gương sáng cho thật nhiều người và các chiến hữu. Tấm ảnh ở mặt trận Snuol là kỷ niệm thật sâu sắc, đầy tự hào của anh em ḿnh và các chiến hữu của Tiểu đoàn 4/8 thuộc Sư đoàn 5 Bộ binh. Tuy chiến thắng không to lớn, nhưng tinh thần chiến đấu của sĩ quan, hạ sĩ quan và anh em binh sĩ thật là vĩ đại. Ba lần đánh bại quân địch từ cấp tiểu đoàn đến cấp trung đoàn. Ư chí bất khuất anh hùng của đại đội 15 và 16 dưới sự chỉ huy gan dạ của hai Trung úy Bồi và Phúc. Sự trả giá thật đắt của những kẻ xâm lăng “Sinh Bắc Tử Nam”; Trung đoàn trưởng Việt Cộng Nguyễn Văn Thanh đă đền tội thay cho Bác và Đảng CSVN! Bóng vinh quang đă qua, nhưng sự chiến đấu và chiến thắng sẽ c̣n dài! Phúc và các chiến hữu c̣n đang đi trên đoạn đường c̣n lại với ư chí và nghị lực. Sự thành công sẽ không vinh quang nếu sự chiến đấu không gay go, khốc liệt! Máu không đổ trên chiến trường; nhưng sự tranh đấu sẽ vô cùng cam go, đầy thử thách. Anh chị xin gửi đến Phúc tất cả ḷng cảm phục và thương mến, luôn luôn tin tưởng bên cạnh em có người vợ bao giờ cũng đóng góp, hy sinh, khuyên nhủ, giúp chồng đạt được “Hoài Vọng”...
Anh Tư
_______________________________________________________________________________________
♦ March 21, 2000
Michael, I just finished reading your letter in regards to the movie “Regrets to Inform.” Very moving and insightful. My hat is off to you and your brave comrades-in-arms. Some of my most stirring memories of Vietnam were of VNAF Huey Gunship crew members standing proudly on the skids of their birds in take-off, ever vigilant for the enemy below or of your A-37 pilots taxing along at Phu Cat with the canopy open and one arm resting on the top edge of the windscreen, coming down mentally after another harrowing close air support mission in your Homeland. It had to be hard and I don’t regret at all going over there to help. I only wish it had turned out so very different. I agree, let’s see what Saigon looks like in another 20 years. If I get to Austin, I’d like to shake your hand, Brother
(Tôi vừa đọc xong lá thư của bạn viết về cuốn phim Regret to Inform. Rất cảm động và sâu sắc. Tôi xin dở nón chào bạn và các chiến hữu can trường của bạn. Một trong những kỷ niệm đáng nhớ của tôi là h́nh ảnh các phi hành đoàn trực thăng vơ trang của Không Lực VNCH kiêu hănh trên phi cơ khi cất cánh; cũng như h́nh ảnh chiến đấu cơ A-37 lăn bánh trên phi đạo, canopy mở rộng, chàng phi công tựa cánh tay trên thành cửa, sau một phi vụ yểm trợ căng thẳng cho quân bạn. Thực là một giai đoạn khó khăn, và tôi không hối tiếc ǵ về việc đă đến quê hương bạn để giúp đỡ. Tôi chỉ từng ao ước chiến tranh kết cuộc khác đi. Để coi, Sài g̣n sẽ ra sao trong 20 năm nữa. Có dịp đến Austin, tôi sẽ t́m đến bắt tay bạn.)
Lee Hendrix, Army Cobra Driver Central Highland & Coast 1972-73 _______________________________________________________________________________________
♦ An Pha (Báo Người Việt, California, số ra ngày Thứ Ba, 6 tháng 2, 2007)
Tân Hợi 1971 và Đinh Hợi 2007, thời gian cách xa nhau đúng 36 năm. Hơn ba thập niên mà đă là hai thế kỷ, nhưng ấn tượng mạnh mẽ về việc “Phải cắm cờ Việt Nam trên làng Th'Pong trước lúc hừng sáng” vẫn chưa phai mờ trong ḷng người lính cũ Đỗ Văn Phúc, thuộc Tiểu Đoàn 4/8 Sư Đoàn 5 Bộ Binh. Đây là kết quả của cuộc hành quân ngoại biên tấn công vào những mục tiêu của cộng quân trên địa bàn tỉnh Kratie, Căm Bốt. Bài báo được trang điểm bằng nhiều h́nh ảnh của các chiến trường khác nhau tại lănh thổ Quân Đoàn III mà Sư Đoàn 5 Bộ Binh từng tham dự. Trong số những h́nh ảnh gây ấn tượng, lạ và sống động là h́nh ảnh người lính bộ binh dùng chiếc nón sắt múc nước suối uống. Chiếc nón sắt gần như là vật bất ly thân đối với người lính trên chiến trường bởi v́ nó bảo vệ được phần nào cái “gáo” của ḿnh, là nồi nấu ăn trong vài giờ tạm dừng quân và đôi khi là cái cối giă cua đồng để có một nồi canh rau đay, mồng tơi cho bữa cơm trưa vội vă. Chúng ta hăy đọc Đỗ Văn Phúc mô tả đường hành quân một ngày Mùa Xuân: “Trên đất cỏ mọc xanh ŕ điểm những cụm hoa cúc vàng rải rác. Quân đi sâu vào ḷng đất khách đầy trắc trở. Con sông Chlong uốn ḿnh giữa hai hàng cây bằng lăng đang ra những nụ hoa màu tím nhạt. Phía bên kia sông, Chiến Đoàn 333 Biệt Động Quân của Đại Tá Nguyễn Văn Phúc cũng đang di chuyển. Tiếng người nói xen lẫn tiếng va chạm khô khan của vũ khí. Trời cao, nắng vàng ấm áp...” Có thể tưởng tượng đoạn văn trên là một thoáng nh́n về Mùa Xuân trước khi người lính trận Đỗ Văn Phúc điều động đơn vị dưới quyền xông vào lửa đạn, đón nhận chết chóc không? Người lính có tâm hồn và lư tưởng phục vụ bao giờ cũng vẫn c̣n một trái tim biết rung động trước thiên nhiên và con người. Phải chăng những suy nghĩ của những người lính trận như Phúc cũng là một trong những yếu tố làm nên con người Việt Nam? _______________________________________________________________________________________ ♦ Chắc khó có ng̣i viết nào có thể viết lên những ḍng văn trung thực như tác giả Đỗ Văn Phúc. Phi Cong Nhan, Apr 01, 2008 11:38 Canh Thep.com _______________________________________________________________________________________ ♦ Em kính chào anh Phúc, Cám ơn anh đă dành thời gian cho em. Anh ơi ! Sao chuyện của anh giống truyện "Giờ thứ 25 " quá vậy, anh có 3 năm ở Quân trường (1966-1969) 5 năm ở Chiến trường (1969-1974)10 năm ở Lao tù ( 1975-1985) 5 năm bụi đời ( 1985 - 1990)" Em xin lỗi v́ phải dùng từ này, nhưng sau khi măn tù th́ anh làm đủ thứ nghề tự do " nhưng cuối cùng anh vẫn có hạnh phúc hơn rất nhiều người và những bạn đồng ngũ của anh.Em thành thật chúc mừng anh.Anh sống với một gia đ́nh theo đúng nghĩa của người Việt là " Tam đại đồng đường" Anh có vợ, con trai, con gái, cháu nội, cháu ngoại, hơn thế nữa anh c̣n hít thở được không khí Tự Do, nhưng cái quư nhất của anh là anh sống theo câu" Anh hùng không quên thuở hàn vi" Nếu muốn anh cũng có thể như bao người khác an hưởng cuộc sống bên gia đ́nh đầm ấm, đằng này anh lại tiếp tục dấn thân vào con đường Chính trị, muốn cứu đồng bào của anh thoát khỏi cuộc sống tu đày của CS, khi cuộc chiến đi qua em tuy c̣n nhỏ, nhưng những ǵ em học được ở Quân trường, nhất là sau 33 năm sống dưới chế độ CS em mới cảm nhận được tất cả những ǵ người xưa nói về CS nay đều chính xác. Không ai biết rơ chuyện của nhà ḿnh bằng chính người trong nhà đó, tuy hiên cũng có người thờ ơ hay hững hờ với chính chuyện nhà của ḿnh, không bằng" Ai có ở trong chăn mới biết có rận" v́ nó là loài hút máu người cho dù là ai già trẻ lớn bé trai gái ǵ miễn vào chăn có nó là nó cắn.Nói như vậy để anh và các chú bác anh chị ở Hải ngoại hiểu rơ hơn vấn đề hiện nay. Hôm nay em viết một ít thôi, sau này em sẽ viết thêm, nhưng mà lâu quá không trút được tâm trạng nên văn vẻ hơi lủng củng anh đọc đừng trách em nha! Em sẽ cố gắng sắp xếp ư rồi viết cho anh mạch lạc hơn. Chúc anh luôn vui khoẻ. DK
_______________________________________________________________________________________
♦ Thanh that cam on, da nhan duoc sach. Se gui check den anh ngay hom nay. Bai phuc su gan ly, bat khuat cua anh. Toi rat it doc sach. Nhung, da thuc day tu 4 gio sang de doc "Cuoi Tang Dia Nguc". Moi doc duoc mot nua cuon sach. Nghi toi tac gia, voi viet vai hang den anh. Neu khong co cuon sach nay, nhung nguoi chua tung trai qua nhu toi. Chac han kho the nao biet duoc su kho cuc cua nhung nguoi ban da lam vao canh ngo khon cung. Toi hieu, nhieu khi cac anh muon quen di. Nhung, lam sao quen duoc. "Vi phang duong doi bang phang ca, Anh hung hao kiet co hon ai". Ke ra, Nguyen Cong Tru noi rat dung cho rieng anh va nhieu nguoi ban khac ma anh da neu ten trong sach. Cam on tac gia. Kinh anh, NVN
_______________________________________________________________________________________
♦
doccothanhtung
- tháng Giêng 13, 2008 Đấy, thế đấy, 15 ngày mà thành mười mấy năm. Việt cộng đă trắng trợn lừa gạt nhân dân ta! Thế nhưng vẫn c̣n những người đă đến xứ sở tự do rồi, vẫn quay đầu về với Việt Cộng để tiếp tục bị Việt Cộng lừa ! Tại sao vậy? http://tvvn.org/tvvn/index.php?categoryid=67
_______________________________________________________________________________________
♦
THANH THANH
- tháng Giêng 21, 2008 http://tvvn.org/tvvn/index.php?categoryid=67
_______________________________________________________________________________________
♦ Sau đây là phê b́nh của một người phía bên kia(?) đăng trên một trang diễn đàn: http://forums.thuyngaonline.com/tm.aspx?m=637144&mpage=1&key=
karma
Posts: 3712
Joined: 2/9/2007
Tôi biết Đỗ văn Phúc từ khi anh mới sang Mỹ. Sau 30 năm, cũng như Sơn Tùng, gia đ́nh anh đă thực sự là một bộ phận của hệ thống
chính trị và xă hội Hoa Kỳ. Tôi đăng những bài liên quan để các bạn hiểu rơ hơn về anh. Trong bài gởi cho Ông Trần Bạch Đằng, anh
Phúc gọi Ông Trần Bạch Đằng là "tên văn nô". Xin nói lại cho rơ, Trần Bạch Đằng không phải là "tên" và càng không phài là "văn nô".
Ông là cây viết lư luận trụ cột của đảng Cộng Sản Việt Nam. Trong bài Suy Nghĩ về Phong Trào Dân Chủ Trong Nước thực ra anh bỏ mất một đoạn so với bản anh gừi cho tạp chí Làng
Văn. Các bạn chú ư là sau bài nầy, anh chỉ đăng những ư kiến khen ngợi anh kiểu Quốc Hội Việt Nam. Đặc tính của những người chống
cộng hải ngoại là chê Cộng Sản giáo điều mà chính ḿnh c̣n giáo điều độc đoán hơn cả Cộng Sản, chê Quốc Hội Việt Nam toàn là nghi
gật mà tự bản thân không chịu được ai có ư kiến ngược lại với ḿnh.
Đỗ văn Phúc chỉ là một trong những con bài của Mỹ và chỉ phục vụ cho quyền lợi của Mỹ. Các bạn hăy viếng trang web của anh để t́m
hiểu thêm về con người của Đỗ văn Phúc, một "chính khách hải ngoại" được cho là đàng hoàng. Tôi có tất cả các bài viết không bị cắt
xén như những bài trên trang web của anh trong suốt ba mươi năm. Từ từ rồi tôi sẽ đăng cho các bạn đọc chơi.
Đỗ Văn Phúc lên tiếng: Thưa ông Karma, Cám ơn ông đă có những nhận xét về tôi rất nhă nhặn, tuy rằng có vài điểm không đúng mà tôi xin trả lời sau: 1.- Tôi đến Hoa Kỳ vào tháng 5, năm 1990. Cho đến ngày ông góp ư trên diễn đàn chỉ mới 17 năm không phải 30 năm như ông nêu lên. Mười ba năm trước đó, tôi c̣n kẹt trong lao tù Cộng Sản. 2.- Gọi Trần Bạch Đằng là "tên" hay là "ông", "văn nô" hay "nhà Lư Luận" là tùy theo quan điểm lập trường chính trị của mỗi người. 3.- Xin cho biết căn cứ vào đâu mà ông gán cho tôi là "Con Bài" của Mỹ? 4.- Việc tôi có sửa đổi bài viết cho nhẹ đi là một thiện chí của tôi đối với những người phe Cộng Sản mà nay đă "phản tỉnh", dù chưa biết phản tỉnh thật ḷng hay chỉ là "cuội"! 5.- Tôi chỉ là người hoạt động Cộng Đồng do tấm ḷng yêu thương đối với Tổ Quốc, dân tộc; chứ chẳng hoạt động chính trị v́ mục tiêu quyền lực. V́ thế, xin đừng gọi tôi là chính khách. Hai chữ này cao quá so với khả năng và hoài bảo của tôi. Cám ơn ông _______________________________________________________________________________________
|
|||||